Xuyên Không: Cầm Hưu Thư, Ta Xây Dựng Đế Chế Thương Nghiệp

Chương 11

Tô Uyển Tình đứng thẳng người dậy, khóe môi nhếch lên một đường cong c.h.ế.t ch.óc. Trò hề đã kết thúc, bây giờ là lúc cô thả mẻ lưới cuối cùng để nghiền nát con mồi.

"Vũ Đình, trói chúng lại, giao cho nha môn phủ doãn." Tô Uyển Tình quay sang, giọng nói trở nên lạnh lùng và dứt khoát. "Đồng thời, thông báo cho các thương hội dưới trướng... Thu lưới đi. Hôm nay, ta muốn Lâm gia không còn một tấc đất cắm dùi tại kinh thành này."

Cùng lúc đó, tại tiền sảnh của Lâm phủ.

Lâm lão gia đang nhâm nhi tách trà Long Tỉnh thượng hạng, khóe mắt ngập tràn ý cười đắc ý. Ông ta tưởng tượng đến cảnh lúc này Tình Thiên Các đang bị bá tánh đập phá tan tành, Tô Uyển Tình quỳ gối xin tha, còn Lâm gia sẽ nhân cơ hội đó độc chiếm lại toàn bộ thị trường tơ lụa kinh thành.

Lâm Mạn Mạn ngồi bên cạnh, nhàn nhã lật xem bộ móng tay vừa được sơn đỏ ch.ói. Ả ta cười nhạt, ánh mắt đầy ác độc: "Phụ thân thấy chưa? Một con tiện nhân bị ruồng bỏ mà cũng dám tranh giành với ta? Chỉ một chút mưu hèn kế mọn, ta đã có thể khiến ả thân bại danh liệt."

"Ha ha ha, Mạn Mạn của ta quả nhiên thông minh xuất chúng. Lần này..."

"Lão gia! Lão gia! Xảy ra chuyện lớn rồi!"

Tiếng la thất thanh của gã quản gia cắt ngang tràng cười của Lâm lão gia. Gã quản gia lảo đảo chạy vào, ngã khuỵu xuống nền nhà, khuôn mặt xám ngoét như người c.h.ế.t trôi.

"Chuyện gì mà hoảng hốt thế? Tình Thiên Các bị niêm phong rồi sao?" Lâm lão gia nhíu mày khó chịu.

"Không... không phải Tình Thiên Các! Là chúng ta! Lâm gia chúng ta phá sản rồi!" Quản gia đập đầu xuống đất, khóc không thành tiếng.

"Ngươi nói bậy bạ cái gì?!" Lâm lão gia bật dậy, tách trà trên tay rơi vỡ toang. Lâm Mạn Mạn cũng biến sắc, đứng phắt dậy.

"Là thật, lão gia ơi! Nửa canh giờ trước, toàn bộ các cửa hiệu tơ lụa của chúng ta trên phố Đông đều bị quan phủ dán niêm phong! Những thương nhân cung cấp tơ sống ở Giang Nam đồng loạt hủy bỏ khế ước, nói rằng đã có người trả giá gấp đôi để mua đứt toàn bộ nguồn hàng của họ trong ba năm tới! Hàng tồn kho của chúng ta hiện tại không bán được cho ai vì phu nhân các nhà quyền quý đều đã tẩy chay Lâm gia sau vụ việc sáng nay!"

Quản gia chưa nói hết câu, từ ngoài cổng chính đã truyền đến những tiếng ầm ĩ, tiếng đạp cửa rầm rầm.

"Lâm lão gia, ra đây trả tiền!"

"Lâm gia nợ tiền không trả, mau siết nợ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một đám người ăn mặc hung tợn mang theo gậy gộc xông thẳng vào sân viện. Dẫn đầu là chưởng quỹ của ba đại tiền trang lớn nhất kinh thành. Bọn họ vung những tờ khế ước vay nợ có điểm chỉ của Lâm lão gia ra trước mặt.

"Lâm lão gia, toàn bộ khế ước vay nợ của ngài đã bị một vị chủ nhân thần bí mua lại với giá cao. Nay vị chủ nhân đó ra lệnh, yêu cầu Lâm gia phải thanh toán toàn bộ cả gốc lẫn lãi ngay trong ngày hôm nay. Nếu không có tiền, thì dùng nhà cửa, đất đai, xưởng nhuộm để gán nợ!"

Lâm lão gia loạng choạng lùi lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Bầu trời như sụp đổ trước mắt ông ta. Làm sao có thể nhanh như vậy? Sự thâu tóm này phải được lên kế hoạch vô cùng tỉ mỉ và tốn một số lượng ngân lượng khổng lồ. Kẻ nào có đủ thực lực và hận thù để dồn Lâm gia vào chỗ c.h.ế.t triệt để như thế?

"Chủ nhân thần bí... là ai?" Lâm lão gia run rẩy hỏi.

Tên chưởng quỹ cười lạnh, gằn từng chữ: "Các chủ Tình Thiên Các, Tô Uyển Tình."

Nghe đến cái tên đó, l.ồ.ng n.g.ự.c Lâm lão gia đau nhói. Ông ta phun ra một ngụm m.á.u tươi, hai mắt trợn ngược rồi ngã vật ra sàn nhà bất tỉnh.

"Phụ thân!" Lâm Mạn Mạn hét lên t.h.ả.m thiết, định chạy tới đỡ lấy ông ta nhưng lại bị hai tên tay sai của tiền trang thô bạo xô ngã xuống đất.

Bọn chúng bắt đầu lao vào đập phá, vơ vét mọi đồ đạc có giá trị trong phòng. Những bức tranh chữ danh giá, những bình gốm sứ cổ, thậm chí cả chiếc trâm cài tóc đính ngọc trai trên đầu Lâm Mạn Mạn cũng bị giật phăng đi, khiến tóc tai ả rũ rượi, t.h.ả.m hại tột cùng.

Lâm gia, một gia tộc từng hô mưa gọi gió, dựa hơi Lục Vương Phủ để kiếm chác, nay chỉ trong một buổi sáng đã bị Tô Uyển Tình dùng thủ đoạn thương nghiệp tàn nhẫn, dứt khoát nhất nghiền nát không còn một mảnh vụn. Cô không dùng bạo lực, cô dùng quy luật của đồng tiền để bóp c.h.ế.t sinh lộ của họ.

Lâm Mạn Mạn bò lê trên mặt đất lạnh lẽo, nhìn gia sản tiêu tán, tiếng khóc than của người hầu vang vọng khắp phủ đệ. Lòng kiêu hãnh của ả bị giẫm đạp không thương tiếc. Ả hiểu, Tô Uyển Tình đang trả thù. Trả thù cho những ngày tháng bị giam lỏng ở Lãnh Viện, trả thù cho sự nhục nhã mà ả đã gây ra.

"Không... Ta không thể thua như vậy được..." Lâm Mạn Mạn c.ắ.n nát môi dưới, m.á.u tươi rỉ ra hòa cùng nước mắt. Đôi mắt ả vằn lên những tia m.á.u điên loạn.

Ả vùng dậy, mặc kệ y phục lấm lem bùn đất, chạy trối c.h.ế.t về phía khuê phòng của mình, khóa trái cửa lại. Bàn tay run rẩy bới tung đống quần áo bị lục lọi trên giường, ả lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ được giấu kỹ dưới gầm giường.

Mở nắp hộp, bên trong là một miếng ngọc bội xanh biếc, bị vỡ mất một góc nhỏ.

Đây chính là Ngọc Bội Cứu Mạng. Tín vật mà ả đã lén lút trộm được từ người của Tô Uyển Tình năm xưa, dùng nó để mạo danh ân nhân cứu mạng của Lục Ngạn Lâm, từ đó trói buộc vị Chiến Thần cao ngạo ấy bên mình.