Lâm Mạn Mạn nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội trong tay, c.h.ặ.t đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào da thịt. Sự tuyệt vọng cùng cực đã hóa thành sự cố chấp điên cuồng. Gia đình phá sản, danh tiếng hủy hoại, ả đã mất tất cả. Nhưng ả vẫn còn v.ũ k.h.í tối thượng này.
"Tô Uyển Tình, ngươi cho rằng có tiền là có thể chà đạp ta sao?" Lâm Mạn Mạn thì thào, giọng nói khàn đặc như ma quỷ rít gào trong đêm. "Ngươi quên mất Lục Ngạn Lâm rồi. Hắn là Lục Vương Gia, quyền khuynh triều dã. Chỉ cần ta mang miếng ngọc này đến trước mặt hắn, rơi vài giọt nước mắt, hắn sẽ vì ân nghĩa mà san bằng cái Tình Thiên Các của ngươi. Ta sẽ bắt ngươi phải quỳ dưới chân ta mà l.i.ế.m giày!"
Ả áp miếng ngọc bội lạnh lẽo vào l.ồ.ng n.g.ự.c, nở một nụ cười vặn vẹo. Cuộc chiến này, kẻ sống người c.h.ế.t, bây giờ mới thực sự bước vào ván cược cuối cùng.
Ánh đèn lưu ly lộng lẫy tỏa sáng rực rỡ khắp sảnh chính của Tình Thiên Các, xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm đen kinh thành. Đêm nay là đêm hội đấu giá lớn nhất từ trước đến nay do Tình Thiên Các tổ chức. Toàn bộ vương tôn công t.ử, phu nhân hào môn và những cự phú thương nhân của Đại Cảnh Triều đều tề tựu đông đủ, ngồi chật kín các gian phòng chữ thiên đắt đỏ.
Tô Uyển Tình khoác trên người bộ y phục lụa tơ tằm đen tuyền, điểm xuyết những đường thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng rực rỡ, lười biếng tựa lưng vào chiếc ghế thái sư bọc da hồ ly sau bức rèm trân châu. Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lẽo của cô xuyên qua những hạt ngọc lấp lánh, tĩnh lặng quan sát toàn bộ cục diện bên dưới. Khương Vũ Đình đứng chắp tay hầu hạ bên cạnh, trên người đã thay bộ trang phục quản sự uy dũng, bên hông vẫn giắt theo thanh đoản đao quen thuộc.
Dưới sảnh chính, không khí đang bị đẩy lên mức căng thẳng tột độ.
"Mười vạn lượng bạc trắng!"
Một giọng nói trầm thấp, uy lực mang theo sự cuồng ngạo không thể che giấu vang lên từ gian phòng chữ Thiên số một. Cả hội trường rộng lớn phút chốc chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt của hàng trăm con người đồng loạt đổ dồn về phía ban công chạm trổ tinh xảo, nơi Lục Ngạn Lâm đang chắp tay sau lưng đứng đó. Khí tràng vương giả, sát phạt của vị Chiến Thần Đại Cảnh Triều tỏa ra bức người, khiến những thương nhân xung quanh không ai dám thở mạnh.
Bên cạnh hắn, Lâm Mạn Mạn khoác một tấm áo choàng lông cáo trắng muốt, nép sát vào cánh tay rắn chắc của nam nhân. Dù gia đình vừa trải qua t.h.ả.m cảnh phá sản bần cùng, nhưng lúc này đây, đứng bên cạnh quyền lực tối cao của Lục Vương Phủ, ả lại một lần nữa ngẩng cao chiếc cằm kiêu ngạo. Đặc biệt, trên vạt áo trước n.g.ự.c ả, miếng Ngọc Bội Cứu Mạng xanh biếc bị vỡ một góc được ả cố tình đeo lủng lẳng ở vị trí bắt mắt nhất.
Lục Ngạn Lâm ra giá mười vạn lượng bạc trắng chỉ để mua một gốc Huyết Lĩnh Sâm ngàn năm – thứ vốn dĩ chỉ đáng giá ba vạn lượng. Hắn không hề thiếu nhân sâm, thứ hắn muốn mua chính là thể diện. Những ngày qua, Tình Thiên Các liên tục khuấy đảo thương trường, gián tiếp ép c.h.ế.t Lâm gia, điều này chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào sự kiêu ngạo của hắn. Đêm nay, hắn đích thân đến đây, vung tiền như rác, chính là muốn thị uy với vị Các chủ giấu mặt kia, cho kẻ đó biết thế nào là quyền lực tuyệt đối không thể lay chuyển của Lục Vương Phủ. Đồng thời, hắn cũng muốn dùng gốc nhân sâm này để dỗ dành Lâm Mạn Mạn sau cú sốc mất gia sản.
"Mười vạn lượng lần ba! Thành giao! Chúc mừng Lục Vương Gia!" Tiếng b.úa gỗ gõ vang chát chúa, chốt lại phiên đấu giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lâm Mạn Mạn mỉm cười đắc ý, đôi mắt lướt qua đám đông bên dưới với vẻ khinh khỉnh. Ả hắng giọng, cố tình nâng cao âm lượng để cả hội trường đều nghe thấy: "Vương gia thật là hào phóng với thiếp thân. Chỉ trách Tình Thiên Các này quy củ quá lớn, mở đại hội đấu giá thu về núi vàng biển bạc của giới quyền quý kinh thành, vậy mà Các chủ lại rụt cổ trốn trong bóng tối, không dám ra mặt hành lễ với Vương gia nhà ta. Chẳng lẽ, một thương nhân thấp kém lại dám khinh nhờn hoàng thân quốc thích?"
Câu nói của Lâm Mạn Mạn như một mồi lửa ném vào thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g. Cả hội trường xôn xao bàn tán. Ai cũng biết Lục Vương Gia sủng ái vị Lâm đại tiểu thư này đến mức vô pháp vô thiên, nguyên nhân sâu xa chính là miếng ngọc bội cứu mạng trước n.g.ự.c ả.
Lục Ngạn Lâm không ngăn cản lời nói ngông cuồng của Lâm Mạn Mạn. Hắn híp đôi mắt sắc lạnh, ngước nhìn lên gian phòng cao nhất được che kín bởi bức rèm trân châu, giọng nói trầm hùng vang dội: "Các chủ Tình Thiên Các, bổn vương đã ném ra mười vạn lượng bạc, chẳng lẽ không đổi lại được một lần diện kiến sao? Hay là, Tình Thiên Các các người làm việc mờ ám, sợ nhìn thấy ánh sáng mặt trời?"
Trên tầng cao, Khương Vũ Đình tức giận đến mức nắm c.h.ặ.t chuôi đao, nghiến răng trăn trối: "Chủ t.ử, tên tra nam và ả tiện nhân này quá ngông cuồng. Chúng ta đã bóp c.h.ế.t Lâm gia, ả ta còn mặt mũi dựa hơi Lục Vương Phủ để sủa bậy!"
Tô Uyển Tình khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh nhạt, trào phúng hiện lên trên dung nhan khuynh thành. Cô từ từ đứng dậy, vạt áo lụa đen rủ xuống tựa như mây cuộn. Bàn tay thon dài, trắng trẻo của cô vươn ra.
"Xoạt—"
Bức rèm trân châu bị vén sang hai bên. Âm thanh của những hạt ngọc va vào nhau lanh lảnh vang lên giữa không gian tĩnh lặng, thu hút mọi ánh nhìn.
Dưới ánh sáng rực rỡ của hàng trăm ngọn đèn lưu ly, Tô Uyển Tình chậm rãi bước ra ban công. Khí chất của cô lúc này không còn là vẻ cam chịu, tiều tụy của vị Vương phi bị giam cầm trong Lãnh Viện ngày nào. Cô mang theo sự uy nghi của một nữ vương nắm giữ mạch m.á.u kinh tế, cao ngạo, rực rỡ và sắc bén đến mức bức người.
Hội trường ồ lên những tiếng kinh hô đầy khiếp sợ.
Đồng t.ử Lục Ngạn Lâm co rút mạnh mẽ. Trái tim hắn như bị ai đó bóp nghẹt, hô hấp đình trệ trong khoảnh khắc. Hắn tiến lên một bước, hai tay bám c.h.ặ.t vào lan can gỗ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, giọng nói khàn đi vì chấn động: "Uyển Tình? Tại sao cô lại ở đây?"
"Tô Uyển Tình, ngươi cho rằng có tiền là có thể chà đạp ta sao?" Lâm Mạn Mạn thì thào, giọng nói khàn đặc như ma quỷ rít gào trong đêm. "Ngươi quên mất Lục Ngạn Lâm rồi. Hắn là Lục Vương Gia, quyền khuynh triều dã. Chỉ cần ta mang miếng ngọc này đến trước mặt hắn, rơi vài giọt nước mắt, hắn sẽ vì ân nghĩa mà san bằng cái Tình Thiên Các của ngươi. Ta sẽ bắt ngươi phải quỳ dưới chân ta mà l.i.ế.m giày!"
Ả áp miếng ngọc bội lạnh lẽo vào l.ồ.ng n.g.ự.c, nở một nụ cười vặn vẹo. Cuộc chiến này, kẻ sống người c.h.ế.t, bây giờ mới thực sự bước vào ván cược cuối cùng.
Ánh đèn lưu ly lộng lẫy tỏa sáng rực rỡ khắp sảnh chính của Tình Thiên Các, xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm đen kinh thành. Đêm nay là đêm hội đấu giá lớn nhất từ trước đến nay do Tình Thiên Các tổ chức. Toàn bộ vương tôn công t.ử, phu nhân hào môn và những cự phú thương nhân của Đại Cảnh Triều đều tề tựu đông đủ, ngồi chật kín các gian phòng chữ thiên đắt đỏ.
Tô Uyển Tình khoác trên người bộ y phục lụa tơ tằm đen tuyền, điểm xuyết những đường thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng rực rỡ, lười biếng tựa lưng vào chiếc ghế thái sư bọc da hồ ly sau bức rèm trân châu. Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lẽo của cô xuyên qua những hạt ngọc lấp lánh, tĩnh lặng quan sát toàn bộ cục diện bên dưới. Khương Vũ Đình đứng chắp tay hầu hạ bên cạnh, trên người đã thay bộ trang phục quản sự uy dũng, bên hông vẫn giắt theo thanh đoản đao quen thuộc.
Dưới sảnh chính, không khí đang bị đẩy lên mức căng thẳng tột độ.
"Mười vạn lượng bạc trắng!"
Một giọng nói trầm thấp, uy lực mang theo sự cuồng ngạo không thể che giấu vang lên từ gian phòng chữ Thiên số một. Cả hội trường rộng lớn phút chốc chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt của hàng trăm con người đồng loạt đổ dồn về phía ban công chạm trổ tinh xảo, nơi Lục Ngạn Lâm đang chắp tay sau lưng đứng đó. Khí tràng vương giả, sát phạt của vị Chiến Thần Đại Cảnh Triều tỏa ra bức người, khiến những thương nhân xung quanh không ai dám thở mạnh.
Bên cạnh hắn, Lâm Mạn Mạn khoác một tấm áo choàng lông cáo trắng muốt, nép sát vào cánh tay rắn chắc của nam nhân. Dù gia đình vừa trải qua t.h.ả.m cảnh phá sản bần cùng, nhưng lúc này đây, đứng bên cạnh quyền lực tối cao của Lục Vương Phủ, ả lại một lần nữa ngẩng cao chiếc cằm kiêu ngạo. Đặc biệt, trên vạt áo trước n.g.ự.c ả, miếng Ngọc Bội Cứu Mạng xanh biếc bị vỡ một góc được ả cố tình đeo lủng lẳng ở vị trí bắt mắt nhất.
Lục Ngạn Lâm ra giá mười vạn lượng bạc trắng chỉ để mua một gốc Huyết Lĩnh Sâm ngàn năm – thứ vốn dĩ chỉ đáng giá ba vạn lượng. Hắn không hề thiếu nhân sâm, thứ hắn muốn mua chính là thể diện. Những ngày qua, Tình Thiên Các liên tục khuấy đảo thương trường, gián tiếp ép c.h.ế.t Lâm gia, điều này chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào sự kiêu ngạo của hắn. Đêm nay, hắn đích thân đến đây, vung tiền như rác, chính là muốn thị uy với vị Các chủ giấu mặt kia, cho kẻ đó biết thế nào là quyền lực tuyệt đối không thể lay chuyển của Lục Vương Phủ. Đồng thời, hắn cũng muốn dùng gốc nhân sâm này để dỗ dành Lâm Mạn Mạn sau cú sốc mất gia sản.
"Mười vạn lượng lần ba! Thành giao! Chúc mừng Lục Vương Gia!" Tiếng b.úa gỗ gõ vang chát chúa, chốt lại phiên đấu giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lâm Mạn Mạn mỉm cười đắc ý, đôi mắt lướt qua đám đông bên dưới với vẻ khinh khỉnh. Ả hắng giọng, cố tình nâng cao âm lượng để cả hội trường đều nghe thấy: "Vương gia thật là hào phóng với thiếp thân. Chỉ trách Tình Thiên Các này quy củ quá lớn, mở đại hội đấu giá thu về núi vàng biển bạc của giới quyền quý kinh thành, vậy mà Các chủ lại rụt cổ trốn trong bóng tối, không dám ra mặt hành lễ với Vương gia nhà ta. Chẳng lẽ, một thương nhân thấp kém lại dám khinh nhờn hoàng thân quốc thích?"
Câu nói của Lâm Mạn Mạn như một mồi lửa ném vào thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g. Cả hội trường xôn xao bàn tán. Ai cũng biết Lục Vương Gia sủng ái vị Lâm đại tiểu thư này đến mức vô pháp vô thiên, nguyên nhân sâu xa chính là miếng ngọc bội cứu mạng trước n.g.ự.c ả.
Lục Ngạn Lâm không ngăn cản lời nói ngông cuồng của Lâm Mạn Mạn. Hắn híp đôi mắt sắc lạnh, ngước nhìn lên gian phòng cao nhất được che kín bởi bức rèm trân châu, giọng nói trầm hùng vang dội: "Các chủ Tình Thiên Các, bổn vương đã ném ra mười vạn lượng bạc, chẳng lẽ không đổi lại được một lần diện kiến sao? Hay là, Tình Thiên Các các người làm việc mờ ám, sợ nhìn thấy ánh sáng mặt trời?"
Trên tầng cao, Khương Vũ Đình tức giận đến mức nắm c.h.ặ.t chuôi đao, nghiến răng trăn trối: "Chủ t.ử, tên tra nam và ả tiện nhân này quá ngông cuồng. Chúng ta đã bóp c.h.ế.t Lâm gia, ả ta còn mặt mũi dựa hơi Lục Vương Phủ để sủa bậy!"
Tô Uyển Tình khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh nhạt, trào phúng hiện lên trên dung nhan khuynh thành. Cô từ từ đứng dậy, vạt áo lụa đen rủ xuống tựa như mây cuộn. Bàn tay thon dài, trắng trẻo của cô vươn ra.
"Xoạt—"
Bức rèm trân châu bị vén sang hai bên. Âm thanh của những hạt ngọc va vào nhau lanh lảnh vang lên giữa không gian tĩnh lặng, thu hút mọi ánh nhìn.
Dưới ánh sáng rực rỡ của hàng trăm ngọn đèn lưu ly, Tô Uyển Tình chậm rãi bước ra ban công. Khí chất của cô lúc này không còn là vẻ cam chịu, tiều tụy của vị Vương phi bị giam cầm trong Lãnh Viện ngày nào. Cô mang theo sự uy nghi của một nữ vương nắm giữ mạch m.á.u kinh tế, cao ngạo, rực rỡ và sắc bén đến mức bức người.
Hội trường ồ lên những tiếng kinh hô đầy khiếp sợ.
Đồng t.ử Lục Ngạn Lâm co rút mạnh mẽ. Trái tim hắn như bị ai đó bóp nghẹt, hô hấp đình trệ trong khoảnh khắc. Hắn tiến lên một bước, hai tay bám c.h.ặ.t vào lan can gỗ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, giọng nói khàn đi vì chấn động: "Uyển Tình? Tại sao cô lại ở đây?"