Lâm Mạn Mạn cũng tái mét mặt mày. Đôi chân ả lảo đảo, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống đất. Ả lắp bắp, chỉ tay về phía tầng lầu: "Tô... Tô Uyển Tình! Đồ tiện nhân nhà ngươi, ngươi làm sao có tư cách bước vào gian phòng cao nhất của Tình Thiên Các? Người đâu, mau bắt ả ta lại!"
"Hỗn xược!" Khương Vũ Đình từ phía sau bước lên, hét lớn, thanh âm mang theo nội lực chấn động toàn trường: "Mở to hai mắt ch.ó của các người ra mà nhìn cho rõ! Đứng trước mặt các người chính là người sáng lập đế chế thương nghiệp kinh thành, Các chủ của Tình Thiên Các!"
Lời tuyên bố như một đạo thiên lôi đ.á.n.h thẳng vào đỉnh đầu Lục Ngạn Lâm. Hắn lùi lại nửa bước, ánh mắt ngập tràn sự hoang mang, không thể tin nổi. Tô Uyển Tình? Người phụ nữ yếu đuối, luôn cúi đầu nhẫn nhịn húp từng bát cháo loãng trong Lãnh Viện, người bị hắn sỉ nhục không thương tiếc... lại chính là vị Các chủ thần bí đã vung tay làm mưa làm gió, thâu tóm toàn bộ thị trường tơ lụa và ép Lâm gia đến bước đường phá sản?
"Không... Không thể nào..." Lâm Mạn Mạn rít lên điên cuồng, sự ghen tị và sợ hãi đan xen làm khuôn mặt ả vặn vẹo khó coi. "Ngươi chỉ là một Vương phi bị ruồng bỏ! Ngươi lấy đâu ra bản lĩnh đó?"
Tô Uyển Tình đặt hai tay lên lan can, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống Lục Ngạn Lâm và Lâm Mạn Mạn như đang nhìn hai con kiến hôi. Giọng nói của cô trong trẻo nhưng mang theo hàn băng vạn dặm: "Vương phi bị ruồng bỏ? Lục Ngạn Lâm, xem ra trí nhớ của ngươi không được tốt. Tờ Huyết Thư Hòa Ly ta ném vào mặt ngươi ngày đó, chữ viết bằng m.á.u tươi vẫn chưa đủ rõ ràng sao? Ở đây không có Lục Vương Phi, chỉ có ta, Tô Uyển Tình."
Sự nhục nhã dâng lên trong lòng Lục Ngạn Lâm. Đường đường là Chiến Thần, nay lại bị vợ cũ vạch trần chuyện ly hôn ngay trước mặt quần hùng kinh thành. Hắn c.ắ.n răng: "Tô Uyển Tình, cô giấu giếm bổn vương, lập ra cái Tình Thiên Các này để đối đầu với Lục Vương Phủ, lại còn hãm hại Lâm gia nhà Mạn Mạn. Cô quả nhiên là một độc phụ tâm cơ thâm hiểm!"
"Độc phụ?" Tô Uyển Tình bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo nhưng đầy mỉa mai vang vọng khắp Tình Thiên Các. "Lục Ngạn Lâm, ngươi đứng trên vạn người, đ.á.n.h đâu thắng đó, nhưng thực chất chỉ là một kẻ mù lòa t.h.ả.m hại, bị một con ả trà xanh dắt mũi xoay vòng vòng suốt bao nhiêu năm qua."
"Ngươi câm miệng!" Lâm Mạn Mạn hoảng loạn tột độ. Ả cảm nhận được sát khí từ những lời nói của Tô Uyển Tình. Ả vội vàng ôm lấy cánh tay Lục Ngạn Lâm, kéo miếng ngọc bội trước n.g.ự.c lên cao, nước mắt lưng tròng: "Vương gia, ngài đừng nghe ả ta nói bậy. Thiếp là ân nhân của ngài, miếng ngọc bội này là minh chứng rõ ràng nhất! Ả ta ghen tị với tình cảm ngài dành cho thiếp nên mới cố tình bày ra vở kịch này để chia rẽ chúng ta!"
Lục Ngạn Lâm nhìn miếng ngọc, ánh mắt chợt mềm lại. Đúng vậy, năm xưa dưới hố băng Lạc Hà Cốc, nếu không có người con gái ấy liều mạng kéo hắn lên, hắn đã bỏ mạng từ lâu. Hắn vỗ nhẹ lên tay Lâm Mạn Mạn, sau đó ngẩng đầu nhìn Tô Uyển Tình bằng ánh mắt sắc lạnh: "Mạn Mạn là ân nhân cứu mạng của bổn vương. Dù cô có là Các chủ Tình Thiên Các, có giàu nứt đố đổ vách, cũng không có tư cách sỉ nhục nàng ấy. Nếu cô còn dám buông lời nhục mạ, đừng trách bổn vương san bằng nơi này!"
"San bằng Tình Thiên Các?" Tô Uyển Tình cười nhạt, sự khinh bỉ trong ánh mắt càng thêm nồng đậm. "Lục Ngạn Lâm, ngươi bảo vệ ả ta vì ả ta là người con gái ngươi yêu, hay chỉ vì ả ta là chủ nhân của miếng ngọc bội đó? Nếu ta nói cho ngươi biết, ả ta căn bản chưa từng cứu ngươi, mà chỉ là một kẻ ăn cắp đê tiện thì sao?"
Lời nói của Tô Uyển Tình như một tảng đá khổng lồ ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. Toàn bộ hội trường nín thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngươi ngậm m.á.u phun người!" Lâm Mạn Mạn hét lên the thé, toàn thân run lẩy bẩy. "Ngọc bội này là của ta! Chính tay ta đã kéo Vương gia lên khỏi hố băng!"
Tô Uyển Tình không thèm nhìn ả, ánh mắt ghim c.h.ặ.t vào khuôn mặt đang bắt đầu biến sắc của Lục Ngạn Lâm. Cô chậm rãi bước xuống cầu thang bằng gỗ lim, tà áo lướt đi mang theo uy áp nặng nề. Mỗi bước chân của cô như giẫm thẳng lên nhịp tim của Lục Ngạn Lâm.
Đứng cách hắn chỉ mười bước chân, Tô Uyển Tình dừng lại. Bàn tay cô luồn vào tay áo, lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ.
"Năm đó, tháng chạp giữa tiết trời đại hàn, ngươi bị trúng ba mũi độc tên của quân địch, rơi xuống hố băng sâu trượng rưỡi ở Lạc Hà Cốc." Giọng nói của Tô Uyển Tình không nhanh không chậm, nhưng từng chữ đều vang lên rõ ràng rành mạch.
Đồng t.ử Lục Ngạn Lâm chấn động dữ dội. Chuyện hắn bị trúng ba mũi tên rơi xuống hố băng, ngoài hắn và ân nhân cứu mạng ra, tuyệt đối không có người thứ ba biết! Hắn quay phắt sang nhìn Lâm Mạn Mạn. Mạn Mạn lúc này mặt cắt không còn một giọt m.á.u, đôi môi nhợt nhạt run rẩy không thốt nên lời.
Tô Uyển Tình tiếp tục lên tiếng, ánh mắt sắc như d.a.o: "Người đó đã dùng tay không bám vào rễ cây gai, bất chấp gai nhọn đ.â.m nát da thịt, dùng hết sức lực kéo ngươi lên. Máu của người đó nhuộm đỏ cả một mảng tuyết trắng. Ngươi sốt cao mê man, độc tính phát tác khiến ngươi phát điên, đã c.ắ.n c.h.ặ.t lấy vai trái của người đó không buông, c.ắ.n sâu đến mức lưu lại một vết sẹo hình răng vĩnh viễn không thể phai mờ."
Lục Ngạn Lâm lùi lại một bước, hơi thở trở nên dồn dập. Ký ức vụn vỡ trong đêm tuyết lạnh lẽo dội về. Đúng vậy, hắn nhớ vị m.á.u tanh trong miệng mình, nhớ cảm giác c.ắ.n c.h.ặ.t vào một bờ vai gầy guộc. Hắn từng hỏi Lâm Mạn Mạn về vết sẹo, nhưng ả luôn tìm cách khóc lóc, lảng tránh hoặc dùng phấn dày đặc che đậy, nói rằng vì quá đau lòng nên không muốn nhắc lại. Hắn đã tin ả. Hắn luôn tin ả!
"Lục Ngạn Lâm, ngươi có dám lột áo ả ta ra ngay tại đây, xem trên vai trái ả có vết sẹo hình răng của ngươi hay không?" Tô Uyển Tình lạnh lùng đưa ra tối hậu thư.
"Không! Vương gia, đừng nghe ả!" Lâm Mạn Mạn lùi lại, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c áo, nước mắt tuôn rơi lả chả. "Thiếp là ân nhân của ngài! Ngọc bội này là minh chứng!"
"Ngọc bội sao?"
"Hỗn xược!" Khương Vũ Đình từ phía sau bước lên, hét lớn, thanh âm mang theo nội lực chấn động toàn trường: "Mở to hai mắt ch.ó của các người ra mà nhìn cho rõ! Đứng trước mặt các người chính là người sáng lập đế chế thương nghiệp kinh thành, Các chủ của Tình Thiên Các!"
Lời tuyên bố như một đạo thiên lôi đ.á.n.h thẳng vào đỉnh đầu Lục Ngạn Lâm. Hắn lùi lại nửa bước, ánh mắt ngập tràn sự hoang mang, không thể tin nổi. Tô Uyển Tình? Người phụ nữ yếu đuối, luôn cúi đầu nhẫn nhịn húp từng bát cháo loãng trong Lãnh Viện, người bị hắn sỉ nhục không thương tiếc... lại chính là vị Các chủ thần bí đã vung tay làm mưa làm gió, thâu tóm toàn bộ thị trường tơ lụa và ép Lâm gia đến bước đường phá sản?
"Không... Không thể nào..." Lâm Mạn Mạn rít lên điên cuồng, sự ghen tị và sợ hãi đan xen làm khuôn mặt ả vặn vẹo khó coi. "Ngươi chỉ là một Vương phi bị ruồng bỏ! Ngươi lấy đâu ra bản lĩnh đó?"
Tô Uyển Tình đặt hai tay lên lan can, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống Lục Ngạn Lâm và Lâm Mạn Mạn như đang nhìn hai con kiến hôi. Giọng nói của cô trong trẻo nhưng mang theo hàn băng vạn dặm: "Vương phi bị ruồng bỏ? Lục Ngạn Lâm, xem ra trí nhớ của ngươi không được tốt. Tờ Huyết Thư Hòa Ly ta ném vào mặt ngươi ngày đó, chữ viết bằng m.á.u tươi vẫn chưa đủ rõ ràng sao? Ở đây không có Lục Vương Phi, chỉ có ta, Tô Uyển Tình."
Sự nhục nhã dâng lên trong lòng Lục Ngạn Lâm. Đường đường là Chiến Thần, nay lại bị vợ cũ vạch trần chuyện ly hôn ngay trước mặt quần hùng kinh thành. Hắn c.ắ.n răng: "Tô Uyển Tình, cô giấu giếm bổn vương, lập ra cái Tình Thiên Các này để đối đầu với Lục Vương Phủ, lại còn hãm hại Lâm gia nhà Mạn Mạn. Cô quả nhiên là một độc phụ tâm cơ thâm hiểm!"
"Độc phụ?" Tô Uyển Tình bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo nhưng đầy mỉa mai vang vọng khắp Tình Thiên Các. "Lục Ngạn Lâm, ngươi đứng trên vạn người, đ.á.n.h đâu thắng đó, nhưng thực chất chỉ là một kẻ mù lòa t.h.ả.m hại, bị một con ả trà xanh dắt mũi xoay vòng vòng suốt bao nhiêu năm qua."
"Ngươi câm miệng!" Lâm Mạn Mạn hoảng loạn tột độ. Ả cảm nhận được sát khí từ những lời nói của Tô Uyển Tình. Ả vội vàng ôm lấy cánh tay Lục Ngạn Lâm, kéo miếng ngọc bội trước n.g.ự.c lên cao, nước mắt lưng tròng: "Vương gia, ngài đừng nghe ả ta nói bậy. Thiếp là ân nhân của ngài, miếng ngọc bội này là minh chứng rõ ràng nhất! Ả ta ghen tị với tình cảm ngài dành cho thiếp nên mới cố tình bày ra vở kịch này để chia rẽ chúng ta!"
Lục Ngạn Lâm nhìn miếng ngọc, ánh mắt chợt mềm lại. Đúng vậy, năm xưa dưới hố băng Lạc Hà Cốc, nếu không có người con gái ấy liều mạng kéo hắn lên, hắn đã bỏ mạng từ lâu. Hắn vỗ nhẹ lên tay Lâm Mạn Mạn, sau đó ngẩng đầu nhìn Tô Uyển Tình bằng ánh mắt sắc lạnh: "Mạn Mạn là ân nhân cứu mạng của bổn vương. Dù cô có là Các chủ Tình Thiên Các, có giàu nứt đố đổ vách, cũng không có tư cách sỉ nhục nàng ấy. Nếu cô còn dám buông lời nhục mạ, đừng trách bổn vương san bằng nơi này!"
"San bằng Tình Thiên Các?" Tô Uyển Tình cười nhạt, sự khinh bỉ trong ánh mắt càng thêm nồng đậm. "Lục Ngạn Lâm, ngươi bảo vệ ả ta vì ả ta là người con gái ngươi yêu, hay chỉ vì ả ta là chủ nhân của miếng ngọc bội đó? Nếu ta nói cho ngươi biết, ả ta căn bản chưa từng cứu ngươi, mà chỉ là một kẻ ăn cắp đê tiện thì sao?"
Lời nói của Tô Uyển Tình như một tảng đá khổng lồ ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. Toàn bộ hội trường nín thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngươi ngậm m.á.u phun người!" Lâm Mạn Mạn hét lên the thé, toàn thân run lẩy bẩy. "Ngọc bội này là của ta! Chính tay ta đã kéo Vương gia lên khỏi hố băng!"
Tô Uyển Tình không thèm nhìn ả, ánh mắt ghim c.h.ặ.t vào khuôn mặt đang bắt đầu biến sắc của Lục Ngạn Lâm. Cô chậm rãi bước xuống cầu thang bằng gỗ lim, tà áo lướt đi mang theo uy áp nặng nề. Mỗi bước chân của cô như giẫm thẳng lên nhịp tim của Lục Ngạn Lâm.
Đứng cách hắn chỉ mười bước chân, Tô Uyển Tình dừng lại. Bàn tay cô luồn vào tay áo, lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ.
"Năm đó, tháng chạp giữa tiết trời đại hàn, ngươi bị trúng ba mũi độc tên của quân địch, rơi xuống hố băng sâu trượng rưỡi ở Lạc Hà Cốc." Giọng nói của Tô Uyển Tình không nhanh không chậm, nhưng từng chữ đều vang lên rõ ràng rành mạch.
Đồng t.ử Lục Ngạn Lâm chấn động dữ dội. Chuyện hắn bị trúng ba mũi tên rơi xuống hố băng, ngoài hắn và ân nhân cứu mạng ra, tuyệt đối không có người thứ ba biết! Hắn quay phắt sang nhìn Lâm Mạn Mạn. Mạn Mạn lúc này mặt cắt không còn một giọt m.á.u, đôi môi nhợt nhạt run rẩy không thốt nên lời.
Tô Uyển Tình tiếp tục lên tiếng, ánh mắt sắc như d.a.o: "Người đó đã dùng tay không bám vào rễ cây gai, bất chấp gai nhọn đ.â.m nát da thịt, dùng hết sức lực kéo ngươi lên. Máu của người đó nhuộm đỏ cả một mảng tuyết trắng. Ngươi sốt cao mê man, độc tính phát tác khiến ngươi phát điên, đã c.ắ.n c.h.ặ.t lấy vai trái của người đó không buông, c.ắ.n sâu đến mức lưu lại một vết sẹo hình răng vĩnh viễn không thể phai mờ."
Lục Ngạn Lâm lùi lại một bước, hơi thở trở nên dồn dập. Ký ức vụn vỡ trong đêm tuyết lạnh lẽo dội về. Đúng vậy, hắn nhớ vị m.á.u tanh trong miệng mình, nhớ cảm giác c.ắ.n c.h.ặ.t vào một bờ vai gầy guộc. Hắn từng hỏi Lâm Mạn Mạn về vết sẹo, nhưng ả luôn tìm cách khóc lóc, lảng tránh hoặc dùng phấn dày đặc che đậy, nói rằng vì quá đau lòng nên không muốn nhắc lại. Hắn đã tin ả. Hắn luôn tin ả!
"Lục Ngạn Lâm, ngươi có dám lột áo ả ta ra ngay tại đây, xem trên vai trái ả có vết sẹo hình răng của ngươi hay không?" Tô Uyển Tình lạnh lùng đưa ra tối hậu thư.
"Không! Vương gia, đừng nghe ả!" Lâm Mạn Mạn lùi lại, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c áo, nước mắt tuôn rơi lả chả. "Thiếp là ân nhân của ngài! Ngọc bội này là minh chứng!"
"Ngọc bội sao?"