Xuyên Không: Cầm Hưu Thư, Ta Xây Dựng Đế Chế Thương Nghiệp

Chương 14

Tô Uyển Tình cười khẩy. Cô bất ngờ tiến lên một bước với tốc độ kinh người, bàn tay vung lên. "Phập!" Một tiếng giòn giã vang lên, sợi dây chuyền trên cổ Lâm Mạn Mạn bị giật đứt phăng. Miếng Ngọc Bội Cứu Mạng rơi gọn vào lòng bàn tay Tô Uyển Tình.

"Trả lại cho ta!" Lâm Mạn Mạn vồ tới như một kẻ điên, nhưng đã bị Khương Vũ Đình tung một cước đá văng xuống sàn nhà, ho ra m.á.u.

Tô Uyển Tình cầm miếng ngọc bội bị vỡ một góc trên tay, sau đó mở chiếc hộp gấm nhỏ ra. Từ bên trong, cô lấy ra một Mảnh Ngọc Vỡ bé xíu. Dưới ánh mắt chấn động tột độ của Lục Ngạn Lâm và hàng trăm bá tánh, cô từ từ đưa Mảnh Ngọc Vỡ khớp vào góc khuyết của miếng Ngọc Bội Cứu Mạng.

"Cạch."

Một âm thanh khô khốc vang lên. Hai mảnh ngọc khớp vào nhau hoàn hảo không tì vết, tạo thành một khối ngọc long phụng nguyên vẹn, hoa văn uốn lượn liền mạch.

Thế giới trong mắt Lục Ngạn Lâm như sụp đổ hoàn toàn. Âm thanh xung quanh ù đi. Hắn nhìn chằm chằm vào khối ngọc nguyên vẹn trong tay Tô Uyển Tình, cảm giác như có hàng vạn thanh gươm đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Miếng ngọc này vốn là của mẹ ta để lại. Đêm đó cứu ngươi xong, ta kiệt sức ngất xỉu bên bờ suối. Khi tỉnh lại, ngọc bội đã bị vỡ mất một góc, thân thể thì bị Lâm Mạn Mạn – kẻ tình cờ đi ngang qua – sai gia đinh đ.á.n.h ngất, vứt ở nơi hoang dã. Ả đã cướp lấy miếng ngọc, giả mạo danh tính của ta để đến Lục Vương Phủ nhận thưởng."

Tô Uyển Tình vung tay, ném thẳng khối ngọc đã được ghép nối hoàn chỉnh vào mặt Lục Ngạn Lâm. Khối ngọc đập vào n.g.ự.c hắn, rơi loảng xoảng xuống mặt đất.

"Lục Ngạn Lâm, ngươi tự xưng là anh minh thần vũ, nhưng thực chất chỉ là một tên ngu xuẩn! Ngươi đem kẻ thù hãm hại ân nhân của mình nâng niu trong lòng bàn tay, dung túng cho ả ta sỉ nhục ta, hạ độc ta, giam cầm ta trong Lãnh Viện chịu đói chịu rét suốt mấy năm trời! Ngươi lấy đi thanh xuân của ta, chà đạp lên lòng tự tôn của ta, tất cả chỉ vì một lời nói dối nực cười của con ả tiện nhân này!"

Từng lời, từng chữ của Tô Uyển Tình như những nhát b.úa tạ giáng xuống đập nát toàn bộ niềm tin, kiêu ngạo và thế giới quan của Lục Ngạn Lâm. Hắn run rẩy cúi xuống nhìn Lâm Mạn Mạn đang bò lê trên mặt đất. Khuôn mặt thanh tú, yếu đuối mà hắn từng thề sẽ dùng cả sinh mạng để bảo vệ, giờ đây trông thật gớm ghiếc, hèn hạ và giả tạo đến buồn nôn.

"Ngươi... Mạn Mạn... Ngươi lừa gạt bổn vương?" Lục Ngạn Lâm cất giọng, âm thanh khàn đục, vỡ nát như dã thú bị thương nặng. Mắt hắn đỏ ngầu, những tia m.á.u vằn lên đầy đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Vương gia... Vương gia tha mạng! Thiếp vì quá yêu ngài... Thiếp..." Lâm Mạn Mạn dập đầu liên tục xuống nền đá cứng lạnh, m.á.u trên trán túa ra hòa cùng nước mắt. Ả biết, ả đã triệt để mất đi bùa hộ mệnh cuối cùng. Sự thật phơi bày, chờ đợi ả sẽ là cơn thịnh nộ tàn khốc nhất của vị Chiến Thần này.

Lục Ngạn Lâm không nhìn ả nữa. Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, ngấn lệ nhìn về phía Tô Uyển Tình. Người con gái đứng trước mặt hắn rực rỡ, lạnh lùng, xa cách vạn dặm. Bờ vai mỏng manh ấy đã từng vì hắn mà rỏ m.á.u, đã từng vì hắn mà chịu đựng muôn vàn oan khuất.

Hắn đã làm gì thế này? Hắn đã nhẫn tâm đày đọa ân nhân duy nhất, người vợ danh chính ngôn thuận của mình vào chốn địa ngục trần gian, để rồi ép nàng phải c.ắ.n nát ngón tay, viết ra tờ Huyết Thư tuyệt tình đoạn nghĩa.

Một cơn đau nhói bóp nghẹt trái tim L

Khí lạnh trong địa lao của Lục Vương Phủ tựa như hàng vạn mũi kim châm tẩm băng tuyết, đ.â.m xuyên qua từng lớp da thịt. Nơi này quanh năm không thấy ánh mặt trời, chỉ có mùi rêu mốc mục nát hòa quyện cùng mùi m.á.u tanh tưởi từ những dụng cụ tra khảo treo trên vách đá.

Lục Ngạn Lâm ngồi trên chiếc ghế thái sư chạm trổ hình hắc long, toàn thân tỏa ra hàn khí bức người. Sắc mặt hắn u ám đến cực điểm, đôi mắt vốn luôn sâu thẳm kiêu ngạo nay đỏ ngầu những tia m.á.u chằng chịt, tựa như một con dã thú vừa bị x.é to.ạc lớp vảy kiêu hãnh nhất, để lộ ra vết thương rỉ m.á.u bên trong. Đôi bàn tay to lớn, thô ráp từng cầm kiếm g.i.ế.c giặc trên sa trường của vị Chiến Thần giờ phút này đang run rẩy bám c.h.ặ.t lấy tay vịn, đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, cọ xát vào lớp gỗ phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người.

Bên dưới bậc thềm đá ẩm ướt, Lâm Mạn Mạn đang quỳ rạp trên mặt đất, mái tóc xõa xượi che khuất khuôn mặt từng được xưng tụng là đóa bạch liên hoa thuần khiết nhất kinh thành. Chiếc váy lụa mỏng manh đắt tiền mà ả từng dùng để khoe khoang tại buổi đấu giá giờ đã lấm lem bùn đất và rách bươm.

"Vương gia... Vương gia minh xét..." Lâm Mạn Mạn ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên, cố gắng nặn ra vẻ đáng thương quen thuộc, giọng nói run lẩy bẩy tựa như chiếc lá khô trước gió bão. "Thiếp thật sự bị oan... Miếng ngọc đó... là do Tô Uyển Tình hãm hại thiếp! Nàng ta ghen tị vì ngài yêu thương thiếp, nên mới cố tình giăng bẫy..."

"Câm miệng!"

Âm thanh gầm thét bùng nổ từ cổ họng Lục Ngạn Lâm, mang theo nội lực thâm hậu chấn động cả không gian địa lao, khiến ngọn nến trên giá cắm rùng mình tắt ngúm, ánh sáng lập lòe lay lắt. Hắn đột ngột đứng phắt dậy, bước từng bước nặng nề xuống bậc thềm, mũi giày gõ xuống phiến đá nghe như tiếng chuông báo t.ử.

Ám vệ Hắc Ưng từ trong góc tối bước ra, quỳ một chân xuống đất, hai tay dâng lên một tệp hồ sơ dày cộm cùng một bọc giấy nhỏ tỏa ra mùi hăng hắc.