"Khởi bẩm Vương gia, thuộc hạ đã tra rõ toàn bộ," Giọng Hắc Ưng lạnh lẽo vô tình, vang vọng trong không gian u ám. "Việc Lâm đại tiểu thư ăn cắp Ngọc Bội Cứu Mạng năm xưa là sự thật trăm phần trăm. Năm đó, khi Vương phi... khi Tô tiểu thư liều mạng lôi ngài từ dưới vực sâu lên, bản thân nàng cũng bị kiệt sức mà ngất xỉu. Lâm đại tiểu thư đi ngang qua, không những không cứu người mà còn tàn nhẫn gỡ lấy ngọc bội trên người ngài, sau đó bỏ mặc Tô tiểu thư giữa bầy lang sói để đưa ngài về phủ tranh công."
Lục Ngạn Lâm lảo đảo lùi lại nửa bước, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Cảm giác hít thở lúc này đối với hắn đau đớn như nuốt phải hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ. Hóa ra, người con gái nhỏ bé cõng hắn đi qua con đường núi đầy m.á.u tươi và gai góc năm đó, người đã sưởi ấm hắn trong đêm đông lạnh giá, lại chính là người vợ mà hắn đã ruồng rẫy, chà đạp suốt bao năm qua. Còn kẻ hắn nâng niu, bảo bọc, vì ả mà làm tổn thương ân nhân của mình, lại là một con rắn độc cướp công.
"Chưa hết thưa Vương gia," Hắc Ưng mở bọc giấy nhỏ ra, để lộ những viên bột màu xanh nhạt. "Trong khoảng thời gian Tô tiểu thư bị giam lỏng tại Lãnh Viện, Lâm đại tiểu thư đã mua chuộc nhà bếp, mỗi ngày đều lén bỏ bột Tán Hàn Xuyên Cốt vào bát cháo loãng của nàng. Loại độc này không gây c.h.ế.t ngay lập tức, nhưng sẽ từ từ phá hủy lục phủ ngũ tạng, khiến cơ thể người trúng độc suy nhược, ho ra m.á.u, cuối cùng sẽ c.h.ế.t trong sự đau đớn tột cùng vì hàn khí bủa vây."
Đoàng!
Một tiếng sấm rền vang bên ngoài vương phủ, nhưng không thể lớn bằng tiếng sét vừa giáng thẳng vào tâm trí Lục Ngạn Lâm. Não bộ hắn ong lên, hình ảnh ngày hôm đó tại Lãnh Viện ùa về rõ nét đến kinh hoàng. Hắn nhớ lại khuôn mặt trắng bệch không còn giọt m.á.u của Tô Uyển Tình, nhớ lại vết m.á.u đỏ tươi ch.ói mắt vương trên khóe môi nàng, nhớ lại thân hình mỏng manh rũ rượi tựa như cành liễu gãy. Khi ấy, nàng đang thoi thóp nôn ra m.á.u, còn hắn lại đứng đó, dùng ánh mắt lạnh lẽo nhất, khinh bỉ nhất để nhìn nàng, mắng c.h.ử.i nàng là kẻ đàn bà độc ác ghen tuông, chỉ biết dùng khổ nhục kế để tranh sủng.
Hắn đã làm gì thế này? Hắn không chỉ nhận nhầm ân nhân, mà hắn còn tiếp tay cho kẻ thù, dùng chính quyền lực của mình để giam giữ nàng, tước đoạt đi cơ hội sống sót của nàng, để mặc cho độc d.ư.ợ.c gặm nhấm sinh mệnh nàng mỗi ngày. Sự thiên vị mù quáng của hắn chính là mũi d.a.o sắc bén nhất mà Lâm Mạn Mạn đã mượn để đ.â.m vào tim Tô Uyển Tình.
"Không! Không phải như vậy!" Lâm Mạn Mạn hoảng loạn gào thét, ả bò trườn tới, cố gắng vươn tay ôm lấy ống chân của Lục Ngạn Lâm. "Ngạn Lâm, chàng nghe thiếp giải thích! Thiếp hạ độc là vì thiếp quá yêu chàng! Chàng là Chiến Thần cao quý, sao có thể để một nữ nhân xuất thân thấp hèn như nàng ta làm Vương phi? Thiếp mới là người xứng đáng đứng bên cạnh chàng!"
Phanh!
Lục Ngạn Lâm không chút lưu tình, nhấc chân đá văng Lâm Mạn Mạn ra xa. Lực đạo của một vị võ tướng khiến ả văng đập mạnh vào vách đá, hộc ra một ngụm m.á.u tươi, ngũ tạng lục phủ như muốn vỡ nát.
Hắn chậm rãi bước tới, cúi xuống nhìn ả bằng ánh mắt của loài dã thú nhìn một cái xác thối rữa. Sự ôn nhu, cưng chiều ngày xưa đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự tàn nhẫn thấu xương.
"Ngươi yêu bổn vương? Hay ngươi yêu vinh hoa phú quý và cái danh phận Vương phi?" Giọng Lục Ngạn Lâm khàn đặc, mỗi chữ rít qua kẽ răng đều mang theo sát ý ngút trời. "Ngươi dám dùng sự sủng ái của ta để g.i.ế.c c.h.ế.t người con gái ta mang nợ cả sinh mạng. Ngươi lừa gạt ta, biến ta thành một tên khốn nạn tột cùng trong mắt nàng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Vương gia... cầu xin ngài nể tình chúng ta lớn lên bên nhau..." Lâm Mạn Mạn run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập, sự sợ hãi tột độ đã đ.á.n.h sập hoàn toàn lớp mặt nạ giả tạo của ả.
"Nể tình?" Lục Ngạn Lâm cười gằn, nụ cười méo mó chứa đựng sự tự trào và hận thù điên cuồng. "Được, bổn vương sẽ nể tình. Người đâu!"
Vài tên hộ vệ lập tức tiến lên, gập người chờ lệnh.
"Lột bỏ toàn bộ trâm cài, lụa là trên người ả. Phế đi hai bàn tay đã từng gỡ ngọc bội của bổn vương, sau đó ném ả vào chính Lãnh Viện ngày xưa! Đóng đinh phong tỏa toàn bộ cửa sổ. Không có lệnh của bổn vương, kẻ nào dám cho ả một viên than sưởi ấm, một ngụm nước ấm, tru di cửu tộc! Bổn vương muốn ả phải nếm trải trọn vẹn từng cơn rét buốt thấu xương, từng cơn đói cồn cào mà Uyển Tình đã phải chịu đựng suốt ba năm qua!"
"Không! Vương gia! Ngài không thể đối xử với thiếp như vậy! Cứu mạng! Aaaa!"
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết của Lâm Mạn Mạn vang vọng khắp địa lao khi những tên hộ vệ không chút thương tiếc kéo lê ả đi. Tiếng xương tay gãy gập vang lên khô khốc, hòa lẫn trong tiếng khóc lóc tuyệt vọng, báo hiệu cái kết thê t.h.ả.m không thể vãn hồi cho kẻ đã gieo rắc bao nhiêu ác nghiệp.
Nhưng sự trừng phạt dành cho Lâm Mạn Mạn không thể làm vơi đi nỗi đau đớn đang c.ắ.n xé tâm can Lục Ngạn Lâm. Hắn đứng trơ trọi giữa không gian lạnh lẽo, đưa tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang quặn thắt. Tầm nhìn của hắn nhòa đi. Hắn phát điên mất thôi. Sự hối hận như một cơn sóng thần đen ngòm ập đến, dìm hắn xuống đáy vực của sự tự trách và tuyệt vọng.
Hắn phải tìm nàng. Hắn phải gặp Tô Uyển Tình. Hắn phải quỳ xuống cầu xin nàng tha thứ, dù có phải dùng cả phần đời còn lại làm trâu làm ngựa cho nàng.
Bên ngoài, một cơn mưa giông lớn bất ngờ trút xuống kinh thành. Nước mưa xối xả gột rửa lớp bụi bặm trên những mái ngói cong v.út, nhưng không thể gột sạch được những tội ác và ân oán thế gian.
Tại tầng cao nhất của Tình Thiên Các, không gian hoàn toàn trái ngược với sự u ám của Lục Vương Phủ. Căn phòng được thắp sáng rực rỡ bởi những viên dạ minh châu cỡ lớn. Bếp lò bằng đồng thau chạm khắc tinh xảo đang đốt loại than bạc xịn nhất, tỏa ra hơi ấm áp dịu nhẹ hòa quyện cùng hương trầm thanh khiết.
Lục Ngạn Lâm lảo đảo lùi lại nửa bước, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Cảm giác hít thở lúc này đối với hắn đau đớn như nuốt phải hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ. Hóa ra, người con gái nhỏ bé cõng hắn đi qua con đường núi đầy m.á.u tươi và gai góc năm đó, người đã sưởi ấm hắn trong đêm đông lạnh giá, lại chính là người vợ mà hắn đã ruồng rẫy, chà đạp suốt bao năm qua. Còn kẻ hắn nâng niu, bảo bọc, vì ả mà làm tổn thương ân nhân của mình, lại là một con rắn độc cướp công.
"Chưa hết thưa Vương gia," Hắc Ưng mở bọc giấy nhỏ ra, để lộ những viên bột màu xanh nhạt. "Trong khoảng thời gian Tô tiểu thư bị giam lỏng tại Lãnh Viện, Lâm đại tiểu thư đã mua chuộc nhà bếp, mỗi ngày đều lén bỏ bột Tán Hàn Xuyên Cốt vào bát cháo loãng của nàng. Loại độc này không gây c.h.ế.t ngay lập tức, nhưng sẽ từ từ phá hủy lục phủ ngũ tạng, khiến cơ thể người trúng độc suy nhược, ho ra m.á.u, cuối cùng sẽ c.h.ế.t trong sự đau đớn tột cùng vì hàn khí bủa vây."
Đoàng!
Một tiếng sấm rền vang bên ngoài vương phủ, nhưng không thể lớn bằng tiếng sét vừa giáng thẳng vào tâm trí Lục Ngạn Lâm. Não bộ hắn ong lên, hình ảnh ngày hôm đó tại Lãnh Viện ùa về rõ nét đến kinh hoàng. Hắn nhớ lại khuôn mặt trắng bệch không còn giọt m.á.u của Tô Uyển Tình, nhớ lại vết m.á.u đỏ tươi ch.ói mắt vương trên khóe môi nàng, nhớ lại thân hình mỏng manh rũ rượi tựa như cành liễu gãy. Khi ấy, nàng đang thoi thóp nôn ra m.á.u, còn hắn lại đứng đó, dùng ánh mắt lạnh lẽo nhất, khinh bỉ nhất để nhìn nàng, mắng c.h.ử.i nàng là kẻ đàn bà độc ác ghen tuông, chỉ biết dùng khổ nhục kế để tranh sủng.
Hắn đã làm gì thế này? Hắn không chỉ nhận nhầm ân nhân, mà hắn còn tiếp tay cho kẻ thù, dùng chính quyền lực của mình để giam giữ nàng, tước đoạt đi cơ hội sống sót của nàng, để mặc cho độc d.ư.ợ.c gặm nhấm sinh mệnh nàng mỗi ngày. Sự thiên vị mù quáng của hắn chính là mũi d.a.o sắc bén nhất mà Lâm Mạn Mạn đã mượn để đ.â.m vào tim Tô Uyển Tình.
"Không! Không phải như vậy!" Lâm Mạn Mạn hoảng loạn gào thét, ả bò trườn tới, cố gắng vươn tay ôm lấy ống chân của Lục Ngạn Lâm. "Ngạn Lâm, chàng nghe thiếp giải thích! Thiếp hạ độc là vì thiếp quá yêu chàng! Chàng là Chiến Thần cao quý, sao có thể để một nữ nhân xuất thân thấp hèn như nàng ta làm Vương phi? Thiếp mới là người xứng đáng đứng bên cạnh chàng!"
Phanh!
Lục Ngạn Lâm không chút lưu tình, nhấc chân đá văng Lâm Mạn Mạn ra xa. Lực đạo của một vị võ tướng khiến ả văng đập mạnh vào vách đá, hộc ra một ngụm m.á.u tươi, ngũ tạng lục phủ như muốn vỡ nát.
Hắn chậm rãi bước tới, cúi xuống nhìn ả bằng ánh mắt của loài dã thú nhìn một cái xác thối rữa. Sự ôn nhu, cưng chiều ngày xưa đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự tàn nhẫn thấu xương.
"Ngươi yêu bổn vương? Hay ngươi yêu vinh hoa phú quý và cái danh phận Vương phi?" Giọng Lục Ngạn Lâm khàn đặc, mỗi chữ rít qua kẽ răng đều mang theo sát ý ngút trời. "Ngươi dám dùng sự sủng ái của ta để g.i.ế.c c.h.ế.t người con gái ta mang nợ cả sinh mạng. Ngươi lừa gạt ta, biến ta thành một tên khốn nạn tột cùng trong mắt nàng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Vương gia... cầu xin ngài nể tình chúng ta lớn lên bên nhau..." Lâm Mạn Mạn run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập, sự sợ hãi tột độ đã đ.á.n.h sập hoàn toàn lớp mặt nạ giả tạo của ả.
"Nể tình?" Lục Ngạn Lâm cười gằn, nụ cười méo mó chứa đựng sự tự trào và hận thù điên cuồng. "Được, bổn vương sẽ nể tình. Người đâu!"
Vài tên hộ vệ lập tức tiến lên, gập người chờ lệnh.
"Lột bỏ toàn bộ trâm cài, lụa là trên người ả. Phế đi hai bàn tay đã từng gỡ ngọc bội của bổn vương, sau đó ném ả vào chính Lãnh Viện ngày xưa! Đóng đinh phong tỏa toàn bộ cửa sổ. Không có lệnh của bổn vương, kẻ nào dám cho ả một viên than sưởi ấm, một ngụm nước ấm, tru di cửu tộc! Bổn vương muốn ả phải nếm trải trọn vẹn từng cơn rét buốt thấu xương, từng cơn đói cồn cào mà Uyển Tình đã phải chịu đựng suốt ba năm qua!"
"Không! Vương gia! Ngài không thể đối xử với thiếp như vậy! Cứu mạng! Aaaa!"
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết của Lâm Mạn Mạn vang vọng khắp địa lao khi những tên hộ vệ không chút thương tiếc kéo lê ả đi. Tiếng xương tay gãy gập vang lên khô khốc, hòa lẫn trong tiếng khóc lóc tuyệt vọng, báo hiệu cái kết thê t.h.ả.m không thể vãn hồi cho kẻ đã gieo rắc bao nhiêu ác nghiệp.
Nhưng sự trừng phạt dành cho Lâm Mạn Mạn không thể làm vơi đi nỗi đau đớn đang c.ắ.n xé tâm can Lục Ngạn Lâm. Hắn đứng trơ trọi giữa không gian lạnh lẽo, đưa tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang quặn thắt. Tầm nhìn của hắn nhòa đi. Hắn phát điên mất thôi. Sự hối hận như một cơn sóng thần đen ngòm ập đến, dìm hắn xuống đáy vực của sự tự trách và tuyệt vọng.
Hắn phải tìm nàng. Hắn phải gặp Tô Uyển Tình. Hắn phải quỳ xuống cầu xin nàng tha thứ, dù có phải dùng cả phần đời còn lại làm trâu làm ngựa cho nàng.
Bên ngoài, một cơn mưa giông lớn bất ngờ trút xuống kinh thành. Nước mưa xối xả gột rửa lớp bụi bặm trên những mái ngói cong v.út, nhưng không thể gột sạch được những tội ác và ân oán thế gian.
Tại tầng cao nhất của Tình Thiên Các, không gian hoàn toàn trái ngược với sự u ám của Lục Vương Phủ. Căn phòng được thắp sáng rực rỡ bởi những viên dạ minh châu cỡ lớn. Bếp lò bằng đồng thau chạm khắc tinh xảo đang đốt loại than bạc xịn nhất, tỏa ra hơi ấm áp dịu nhẹ hòa quyện cùng hương trầm thanh khiết.