Xuyên Không: Cầm Hưu Thư, Ta Xây Dựng Đế Chế Thương Nghiệp

Chương 16

Tô Uyển Tình mặc một bộ cẩm bào màu đỏ thẫm thêu chìm họa tiết khổng tước kiêu sa. Mái tóc đen nhánh được b.úi cao lười biếng, cắm một cây trâm ngọc bích đơn giản nhưng toát lên khí chất vương giả, áp đảo quần hùng. Sắc mặt nàng hồng hào, đôi mắt phượng hẹp dài lấp lánh ánh sáng của sự thông tuệ và quyền lực. Đã qua rồi cái thời nàng phải thoi thóp nôn ra m.á.u trong Lãnh Viện. Hiện tại, nàng là Các Chủ của Tình Thiên Các, là Nữ vương nắm giữ mạch m.á.u thương nghiệp của toàn bộ Đại Cảnh Triều.

Nàng đang ngồi trên chiếc ghế tựa bọc da hổ, những ngón tay thon dài, trắng trẻo gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ t.ử đàn, thản nhiên lật xem từng trang sổ sách ghi chép lợi nhuận khổng lồ sau buổi đấu giá.

Khương Vũ Đình từ bên ngoài bước vào, trên người mặc trang phục quản sự lưu loát, khuôn mặt tràn đầy sự hưng phấn và hả hê. Nàng bưng một chén canh yến sào nóng hổi đặt lên bàn.

"Các chủ, tin tức từ Lục Vương Phủ truyền ra rồi," Khương Vũ Đình cười tươi rói, ánh mắt ánh lên sự thống khoái vô bờ bến. "Lục Ngạn Lâm đã phế bỏ hai tay của Lâm Mạn Mạn, tống ả ta vào Lãnh Viện. Nghe nói ả kêu la t.h.ả.m thiết lắm, nhưng không một ai dám cứu. Lâm gia bên ngoài cũng đã chính thức phá sản, chủ nợ siết sạch tài sản, giờ cả nhà bọn chúng phải ra đường ăn xin rồi."

Tô Uyển Tình nghe xong, sắc mặt không hề mảy may d.a.o động. Nàng ưu nhã bưng chén yến sào lên, thổi nhẹ làn khói mỏng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt, trào phúng.

"Mới thế đã chịu không nổi sao? Chút thống khổ ấy so với những gì nguyên... so với những gì ta đã trải qua trong Lãnh Viện, có đáng là bao." Giọng nói của Tô Uyển Tình trong trẻo nhưng mang theo hàn khí khiến người nghe phải kiêng dè. "Truyền lệnh xuống, dặn dò các thương nhân thuộc quyền kiểm soát của Tình Thiên Các, tuyệt đối không ai được phép bán một hạt gạo, một tấm áo cho người của Lâm gia. Ta muốn bọn chúng phải sống không bằng c.h.ế.t, nếm trải sự tuyệt vọng tột cùng."

"Rõ, Các chủ!" Khương Vũ Đình phấn khích đáp lời, nhưng rồi nàng khẽ nhíu mày, hướng mắt nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ. "Nhưng mà Các chủ... Lục Ngạn Lâm... hắn đang ở ngoài kia."

Động tác múc canh của Tô Uyển Tình hơi khựng lại. Nàng từ từ đặt chiếc thìa sứ xuống, ánh mắt lướt ra ngoài ban công.

Dưới màn mưa tầm tã, sấm chớp rạch ngang bầu trời, một bóng người cao lớn đang đứng chôn chân trước cổng chính của Tình Thiên Các. Không mang theo hộ vệ, không có xe ngựa che chắn, vị Chiến Thần uy phong lẫm liệt ngày nào giờ đây toàn thân ướt sũng, bùn đất lấm lem trên vạt áo bào bằng tơ tằm thượng hạng. Nước mưa xối xả chảy ròng ròng trên khuôn mặt góc cạnh, làm ướt sũng mái tóc đen đang xõa tung lộn xộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đội hộ vệ của Tình Thiên Các tay lăm lăm v.ũ k.h.í, đứng xếp thành một hàng rào thép chặn trước cửa, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào vị khách không mời mà đến. Nếu là trước kia, chỉ cần Lục Ngạn Lâm vung tay, đội hộ vệ này sẽ bị đ.á.n.h gục trong nháy mắt. Nhưng hôm nay, hắn không mang theo sát khí. Hắn thu lại toàn bộ sự ngạo mạn, chỉ đứng đó, hai mắt đỏ ngầu, sưng tấy, ngước nhìn lên ban công tầng cao nhất với ánh mắt hèn mọn, bi thương và đầy van lơn.

"Uyển Tình!" Giọng nói khàn rách của Lục Ngạn Lâm vang lên, xuyên qua màn mưa dày đặc, mang theo sự run rẩy và đau đớn tột cùng. "Xin nàng... cho ta gặp nàng một lần! Xin nàng!"

Khương Vũ Đình hừ lạnh một tiếng, nắm c.h.ặ.t chuôi đoản đao bên hông: "Tên khốn nạn này còn mặt mũi đến đây sao? Để ta xuống đuổi hắn đi, nếu hắn dám làm loạn, ta sẽ báo quan phủ!"

"Không cần," Tô Uyển Tình bình thản đứng lên, tà áo đỏ rực lướt trên mặt t.h.ả.m lông cừu êm ái. "Để ta xem, vị Vương gia cao quý của chúng ta rốt cuộc muốn diễn trò gì."

Nàng thong thả bước ra ngoài ban công. Gió lạnh

Gió lạnh rít gào, cuốn theo những hạt mưa sắc lẹm tạt thẳng vào khuôn mặt góc cạnh của Lục Ngạn Lâm. Hắn ngước đôi mắt đỏ sọc, tuyệt vọng nhìn bóng hồng y rực rỡ vừa lướt ra ngoài ban công tầng cao nhất của Tình Thiên Các. Dưới ánh sáng le lói của những chiếc l.ồ.ng đèn lụa chống nước treo dọc mái hiên, dung nhan Tô Uyển Tình hiện lên kiêu sa, lạnh lẽo và xa vời vợi, tựa như một vị thần linh tối cao đang rủ mắt nhìn xuống thế nhân hèn mọn.

Khương Vũ Đình bước theo sát phía sau, cẩn thận bung chiếc ô giấy dầu vẽ họa tiết hoa mai che chắn cho nàng, ánh mắt nhìn xuống kẻ đang dầm mưa bên dưới mang theo mười phần khinh bỉ.

Lục Ngạn Lâm tiến lên nửa bước, mặc kệ bùn lầy b.ắ.n lên chiếc áo bào tơ tằm thượng hạng, giọng nói khàn đặc mang theo sự run rẩy xé nát cõi lòng: "Uyển Tình... là ta sai. Mọi chuyện ta đều đã tra rõ, ngọc bội là của nàng, mạng sống năm xưa của ta là do nàng cứu, kẻ hạ độc nàng ở vương phủ cũng là Lâm Mạn Mạn. Ta đã phế bỏ ả, ném ả vào Lãnh viện để ả nếm trải những gì nàng từng chịu đựng. Uyển Tình... xin nàng, cho ta một cơ hội để bù đắp, cho ta gặp nàng một lần có được không?"

Lời cầu xin hèn mọn của vị Chiến Thần bách chiến bách thắng vang vọng trong màn mưa, khiến đám hộ vệ của Tình Thiên Các không khỏi kinh ngạc. Nhưng đáp lại sự bi thương đến tận cùng ấy, Tô Uyển Tình chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không chứa đựng một tia ấm áp nào, chỉ có sự trào phúng tột độ.