"Vương gia," giọng nói trong trẻo mà lạnh buốt của nàng vang lên, rành rọt truyền đến tai hắn nhờ nội lực được truyền qua những chiếc loa đồng khuếch đại âm thanh thiết kế riêng của Tình Thiên Các. "Ngài nhận nhầm người rồi. Lục Vương phi mà ngài muốn tìm, đã c.h.ế.t mòn c.h.ế.t mỏi trong đêm giá rét tại Lãnh viện, c.h.ế.t trong lúc ngài đang ôm ấp vỗ về bạch nguyệt quang của ngài. Đứng ở đây lúc này, chỉ có Tình Thiên Các Chủ. Giữa ta và ngài, ngoài bản Huyết Thư ân đoạn nghĩa tuyệt kia ra, chẳng còn chút quan hệ nào để phải gặp gỡ."
Lục Ngạn Lâm loạng choạng lùi lại một bước, trái tim như bị hàng vạn mũi kim đ.â.m xuyên thấu. "Không... nàng vẫn còn sống sờ sờ ở đây... Nàng đang trả thù ta, ta chấp nhận, nàng muốn đ.á.n.h mắng thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không được nói lời tuyệt tình như vậy!"
"Tuyệt tình?" Tô Uyển Tình khẽ nâng cằm, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc bén như d.a.o. "Ngài dung túng tiện nhân ức h.i.ế.p ta, mặc kệ ta nôn ra m.á.u sống dở c.h.ế.t dở, đó gọi là thâm tình sao? Ngài dung túng Lâm gia thao túng thị trường, bóc lột bá tánh, đó gọi là đạo lý sao? Lục Ngạn Lâm, ngài quá tự cao tự đại, luôn cho rằng mọi thứ trên đời này đều xoay quanh ngài, cho rằng chỉ cần ngài hối hận thì người khác phải quỳ gối tạ ơn mà quay về. Thật nực cười!"
Sự dứt khoát của Tô Uyển Tình như một gáo nước lạnh buốt tát thẳng vào chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của Lục Ngạn Lâm. Nỗi đau đớn, hối hận giằng xé nhường chỗ cho sự cố chấp và điên cuồng vốn có của một kẻ nắm giữ quyền lực tối cao. Đôi mắt hắn híp lại, sát khí bao năm chinh chiến sa trường đột ngột bùng nổ, xuyên thủng màn mưa.
"Được... Nếu nàng đã không chịu bước ra, nếu nàng nhất quyết tuyệt tình..." Lục Ngạn Lâm nghiến răng, từng chữ thốt ra mang theo sự đe dọa cực đoan của một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. "Vậy thì đừng trách ta dùng thủ đoạn! Ta là Lục Vương gia của Đại Cảnh, nắm trong tay ba mươi vạn thiết kỵ. Ta sẽ phong tỏa toàn bộ các tuyến đường vận thương, cô lập Tình Thiên Các! Ta xem khi không còn một chuyến hàng nào vào được kinh thành, khi cái đế chế thương nghiệp mà nàng tự hào sụp đổ, nàng có chịu cúi đầu trước ta hay không!"
Dứt lời, hắn phất tay áo xoay người bước đi vào màn đêm, bóng lưng mang theo sự quyết tuyệt tàn nhẫn của một kẻ thà hủy hoại tất cả chứ không chịu buông tay.
Khương Vũ Đình nghe những lời đe dọa, sắc mặt hơi biến đổi, lo lắng quay sang nhìn chủ nhân: "Các chủ, Lục Ngạn Lâm nắm giữ binh quyền, nếu hắn thực sự điều động quân đội phong tỏa đường thủy và đường bộ, hàng hóa của chúng ta, đặc biệt là tơ lụa từ phía Nam, sẽ bị đình trệ hoàn toàn. Chúng ta có cần chuẩn bị đội hộ tống phá vòng vây không?"
Tô Uyển Tình thản nhiên xoay người bước vào trong phòng, nơi có lò sưởi đốt bằng than bạc không khói ấm áp rực rỡ. Nàng cởi bỏ chiếc áo choàng lông cáo, đón lấy chén trà sâm nóng hổi từ tay nữ tỳ, nhấp một ngụm rồi mỉm cười nhạt nhòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đình Nhi, muội đi theo ta bao lâu nay, vẫn giữ cái tính thích dùng bạo lực giải quyết vấn đề sao?" Tô Uyển Tình ung dung ngồi xuống chiếc ghế thái sư lót gấm. "Hắn muốn dùng quyền lực chính trị và quân sự để bóp nghẹt kinh tế? Hắn căn bản không hiểu, ở thời đại này, khi mà triều đình còn đang đau đầu vì quốc khố trống rỗng, thì kinh tế mới chính là thứ thao túng lại quyền lực."
Nàng đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt lóe lên sự sắc sảo của một nữ vương thực thụ trên thương trường. "Truyền lệnh xuống, kích hoạt toàn bộ 'Mạng Lưới Bóng Tối'. Từ giờ phút này, Tình Thiên Các tuyên bố ngừng cung cấp mọi nhu yếu phẩm cho Lục Vương Phủ. Đồng thời, truyền tin cho các thương hội ngũ cốc, d.ư.ợ.c liệu và than củi trên toàn quốc: Kẻ nào dám bán dù chỉ một hạt gạo, một bó củi cho Lục Ngạn Lâm và Tây Bắc Đại Doanh của hắn, kẻ đó chính là kẻ thù không đội trời chung của Tình Thiên Các. Ta muốn xem, ba mươi vạn thiết kỵ của hắn ăn không khí để sống, hay ăn quyền lực để no!"
Chỉ trong vòng ba ngày, kinh thành Đại Cảnh Triều rung chuyển bởi một cuộc chiến không tiếng s.ú.n.g, không gươm đao nhưng lại tàn khốc và nghẹt thở hơn bất kỳ trận mạc nào.
Lục Ngạn Lâm quả nhiên nói lời giữ lời. Hắn điều động Cấm Vệ Doanh và binh lính phong tỏa bốn cửa thành, thiết lập các trạm kiểm soát gắt gao, lấy cớ "truy bắt dư đảng phản tặc" để cấm cản mọi đoàn xe ngựa mang cờ hiệu của Tình Thiên Các. Những tưởng đòn đ.á.n.h phủ đầu này sẽ khiến Tô Uyển Tình hoảng loạn mà tìm đến hắn cầu xin, nhưng thứ hắn nhận lại là một sự phản kích tĩnh lặng mà chí mạng.
Tại thư phòng Lục Vương Phủ, Lục Ngạn Lâm ngồi sau án thư, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm mất ngủ, gân xanh nổi đầy trên trán khi nghe thuộc hạ bẩm báo.
"Vương gia..." Tên phó tướng quỳ rạp dưới đất, mồ hôi hột tuôn rơi ướt đẫm trán. "Toàn bộ các thương gia bán gạo trong kinh thành đồng loạt đóng cửa tị hiềm. Bọn họ thà để gạo mốc trong kho cũng kiên quyết không bán cho phủ chúng ta. Ngay cả những bá tánh bình thường, nghe tin chúng ta đắc tội với Tình Thiên Các, cũng không thèm nộp rau củ tươi cho nhà bếp nữa."
"Làm sao có thể như vậy?!" Lục Ngạn Lâm đập mạnh tay xuống bàn, chiếc nghiên mực nảy lên rơi vỡ choang dưới đất. "Bọn chúng không cần tiền sao? Ta trả gấp đôi, gấp ba!"
"Bẩm Vương gia... không phải là tiền." Phó tướng run rẩy đáp. "Tình Thiên Các Chủ đã nắm giữ toàn bộ khế ước vay mượn của các thương hội lớn. Nàng ta... không, Các chủ đã thiết lập một hệ thống gọi là 'Độc Quyền Cung Ứng'. Những thương gia này phụ thuộc vào nguồn hàng độc quyền từ Tình Thiên Các để sinh tồn. Nếu đắc tội với nàng ta, bọn họ sẽ phá sản trong một đêm. Không ai dám vì mấy lượng bạc của Vương phủ mà đập vỡ bát cơm của cả gia tộc."
Lục Ngạn Lâm loạng choạng lùi lại một bước, trái tim như bị hàng vạn mũi kim đ.â.m xuyên thấu. "Không... nàng vẫn còn sống sờ sờ ở đây... Nàng đang trả thù ta, ta chấp nhận, nàng muốn đ.á.n.h mắng thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không được nói lời tuyệt tình như vậy!"
"Tuyệt tình?" Tô Uyển Tình khẽ nâng cằm, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc bén như d.a.o. "Ngài dung túng tiện nhân ức h.i.ế.p ta, mặc kệ ta nôn ra m.á.u sống dở c.h.ế.t dở, đó gọi là thâm tình sao? Ngài dung túng Lâm gia thao túng thị trường, bóc lột bá tánh, đó gọi là đạo lý sao? Lục Ngạn Lâm, ngài quá tự cao tự đại, luôn cho rằng mọi thứ trên đời này đều xoay quanh ngài, cho rằng chỉ cần ngài hối hận thì người khác phải quỳ gối tạ ơn mà quay về. Thật nực cười!"
Sự dứt khoát của Tô Uyển Tình như một gáo nước lạnh buốt tát thẳng vào chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của Lục Ngạn Lâm. Nỗi đau đớn, hối hận giằng xé nhường chỗ cho sự cố chấp và điên cuồng vốn có của một kẻ nắm giữ quyền lực tối cao. Đôi mắt hắn híp lại, sát khí bao năm chinh chiến sa trường đột ngột bùng nổ, xuyên thủng màn mưa.
"Được... Nếu nàng đã không chịu bước ra, nếu nàng nhất quyết tuyệt tình..." Lục Ngạn Lâm nghiến răng, từng chữ thốt ra mang theo sự đe dọa cực đoan của một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. "Vậy thì đừng trách ta dùng thủ đoạn! Ta là Lục Vương gia của Đại Cảnh, nắm trong tay ba mươi vạn thiết kỵ. Ta sẽ phong tỏa toàn bộ các tuyến đường vận thương, cô lập Tình Thiên Các! Ta xem khi không còn một chuyến hàng nào vào được kinh thành, khi cái đế chế thương nghiệp mà nàng tự hào sụp đổ, nàng có chịu cúi đầu trước ta hay không!"
Dứt lời, hắn phất tay áo xoay người bước đi vào màn đêm, bóng lưng mang theo sự quyết tuyệt tàn nhẫn của một kẻ thà hủy hoại tất cả chứ không chịu buông tay.
Khương Vũ Đình nghe những lời đe dọa, sắc mặt hơi biến đổi, lo lắng quay sang nhìn chủ nhân: "Các chủ, Lục Ngạn Lâm nắm giữ binh quyền, nếu hắn thực sự điều động quân đội phong tỏa đường thủy và đường bộ, hàng hóa của chúng ta, đặc biệt là tơ lụa từ phía Nam, sẽ bị đình trệ hoàn toàn. Chúng ta có cần chuẩn bị đội hộ tống phá vòng vây không?"
Tô Uyển Tình thản nhiên xoay người bước vào trong phòng, nơi có lò sưởi đốt bằng than bạc không khói ấm áp rực rỡ. Nàng cởi bỏ chiếc áo choàng lông cáo, đón lấy chén trà sâm nóng hổi từ tay nữ tỳ, nhấp một ngụm rồi mỉm cười nhạt nhòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đình Nhi, muội đi theo ta bao lâu nay, vẫn giữ cái tính thích dùng bạo lực giải quyết vấn đề sao?" Tô Uyển Tình ung dung ngồi xuống chiếc ghế thái sư lót gấm. "Hắn muốn dùng quyền lực chính trị và quân sự để bóp nghẹt kinh tế? Hắn căn bản không hiểu, ở thời đại này, khi mà triều đình còn đang đau đầu vì quốc khố trống rỗng, thì kinh tế mới chính là thứ thao túng lại quyền lực."
Nàng đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt lóe lên sự sắc sảo của một nữ vương thực thụ trên thương trường. "Truyền lệnh xuống, kích hoạt toàn bộ 'Mạng Lưới Bóng Tối'. Từ giờ phút này, Tình Thiên Các tuyên bố ngừng cung cấp mọi nhu yếu phẩm cho Lục Vương Phủ. Đồng thời, truyền tin cho các thương hội ngũ cốc, d.ư.ợ.c liệu và than củi trên toàn quốc: Kẻ nào dám bán dù chỉ một hạt gạo, một bó củi cho Lục Ngạn Lâm và Tây Bắc Đại Doanh của hắn, kẻ đó chính là kẻ thù không đội trời chung của Tình Thiên Các. Ta muốn xem, ba mươi vạn thiết kỵ của hắn ăn không khí để sống, hay ăn quyền lực để no!"
Chỉ trong vòng ba ngày, kinh thành Đại Cảnh Triều rung chuyển bởi một cuộc chiến không tiếng s.ú.n.g, không gươm đao nhưng lại tàn khốc và nghẹt thở hơn bất kỳ trận mạc nào.
Lục Ngạn Lâm quả nhiên nói lời giữ lời. Hắn điều động Cấm Vệ Doanh và binh lính phong tỏa bốn cửa thành, thiết lập các trạm kiểm soát gắt gao, lấy cớ "truy bắt dư đảng phản tặc" để cấm cản mọi đoàn xe ngựa mang cờ hiệu của Tình Thiên Các. Những tưởng đòn đ.á.n.h phủ đầu này sẽ khiến Tô Uyển Tình hoảng loạn mà tìm đến hắn cầu xin, nhưng thứ hắn nhận lại là một sự phản kích tĩnh lặng mà chí mạng.
Tại thư phòng Lục Vương Phủ, Lục Ngạn Lâm ngồi sau án thư, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm mất ngủ, gân xanh nổi đầy trên trán khi nghe thuộc hạ bẩm báo.
"Vương gia..." Tên phó tướng quỳ rạp dưới đất, mồ hôi hột tuôn rơi ướt đẫm trán. "Toàn bộ các thương gia bán gạo trong kinh thành đồng loạt đóng cửa tị hiềm. Bọn họ thà để gạo mốc trong kho cũng kiên quyết không bán cho phủ chúng ta. Ngay cả những bá tánh bình thường, nghe tin chúng ta đắc tội với Tình Thiên Các, cũng không thèm nộp rau củ tươi cho nhà bếp nữa."
"Làm sao có thể như vậy?!" Lục Ngạn Lâm đập mạnh tay xuống bàn, chiếc nghiên mực nảy lên rơi vỡ choang dưới đất. "Bọn chúng không cần tiền sao? Ta trả gấp đôi, gấp ba!"
"Bẩm Vương gia... không phải là tiền." Phó tướng run rẩy đáp. "Tình Thiên Các Chủ đã nắm giữ toàn bộ khế ước vay mượn của các thương hội lớn. Nàng ta... không, Các chủ đã thiết lập một hệ thống gọi là 'Độc Quyền Cung Ứng'. Những thương gia này phụ thuộc vào nguồn hàng độc quyền từ Tình Thiên Các để sinh tồn. Nếu đắc tội với nàng ta, bọn họ sẽ phá sản trong một đêm. Không ai dám vì mấy lượng bạc của Vương phủ mà đập vỡ bát cơm của cả gia tộc."