Xuyên Không: Cầm Hưu Thư, Ta Xây Dựng Đế Chế Thương Nghiệp

Chương 8

"Tốt lắm. Con người ta thường không trân trọng những thứ dễ dàng có được. Càng cấm đoán, càng khan hiếm, họ lại càng khao khát." Cô gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn. "Lâm gia dựa vào đâu mà dám thao túng thị trường lụa kinh thành? Dựa vào chất lượng? Không, là dựa vào quyền lực của Lục Ngạn Lâm để độc quyền. Hàng hóa của chúng vừa thô cứng, vừa lòe loẹt, lại còn dám bán giá c.ắ.t c.ổ. Hôm nay, ta sẽ dạy cho chúng biết thế nào là quy luật đào thải của thương trường."

Khương Vũ Đình cười hả hê: "Đúng vậy! Vừa nãy nô tì... à không, ta nghe mấy vị phu nhân nói, lụa của Lâm gia so với lụa của Tình Thiên Các chỉ đáng đem đi làm giẻ lau. Bọn họ thề sẽ không bao giờ bước chân vào cửa hàng của Lâm gia nữa!"

"Vũ Đình, đây mới chỉ là khúc dạo đầu." Tô Uyển Tình đứng dậy, bước đến bên lan can nhìn xuống dòng người tấp nập. Sự yếu đuối của nguyên chủ đã hoàn toàn bị khí chất nữ vương của cô đè bẹp. "Lâm Mạn Mạn thích chơi trò bẩn thỉu ở hậu viện, ta sẽ nghiền nát gia tộc ả trên mặt trận kinh tế. Cắt đứt nguồn tiền của Lâm gia, để xem ả lấy gì mà duy trì cái vỏ bọc Bồ Tát sống của mình."

Cùng lúc đó, tại phố Tây kinh thành, nơi tập trung các chuỗi cửa hàng tơ lụa lớn nhất của Lâm gia.

Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh hỗn loạn tranh cướp tại Tình Thiên Các, cửa hàng chính của Lâm gia vắng lặng như một bãi tha ma. Mấy tên chưởng quỹ và tiểu nhị đứng ngáp ngắn ngáp dài đuổi ruồi. Trong kho, hàng ngàn súc lụa mà Lâm lão gia vừa cho dệt gấp để bán mùa đông đang chất đống, phủ bụi.

"Chuyện gì thế này? Đã quá ngọ rồi sao không có ma nào đến mua hàng?" Lâm lão gia sốt ruột đi lại trong sảnh, mồ hôi lạnh vã ra túa xua trên trán. "Hôm qua phu nhân nhà Lý Thị lang còn hẹn hôm nay đến lấy mười súc lụa đỏ cơ mà?"

Một tên tiểu nhị hớt hải chạy từ ngoài phố vào, ngã lăn quay trên mặt đất, mặt mũi tái mét, thở không ra hơi: "Lão... lão gia! Xong rồi! Xong thật rồi!"

"Cái gì xong? Mày ăn nói hàm hồ cái gì?!" Lâm lão gia đá tên tiểu nhị một cái.

"Khách hàng... khách hàng chạy hết rồi! Phu nhân Lý Thị lang, phu nhân Hầu tước, cả tiểu thư nhà Thừa tướng... tất cả bọn họ đều đang xếp hàng ở Tình Thiên Các bên phố Đông! Bọn họ bảo lụa của chúng ta là đồ rác rưởi, thà ném tiền đi chứ không thèm mua nữa!"

"Tình Thiên Các? Đó là cái xó xỉnh nào mọc ra vậy?!" Lâm lão gia trừng lớn mắt, gầm lên. "Chẳng phải đó là cái t.ửu lâu sắp sập sao? Ai cho chúng bán lụa? Đứa nào dám đứng sau lưng tranh mối với Lâm gia ta? Không biết ta là nhạc phụ tương lai của Lục Vương gia sao?!"

"Nghe... nghe đồn Các chủ của Tình Thiên Các là một đại thương nhân thần bí, bối cảnh thâm sâu không lường được. Lụa của họ bán ra mềm như nước, nhẹ như mây, lại còn có cái gì mà... Thẻ Khách Quý Độc Quyền. Ai không có thẻ thì không được coi là giới thượng lưu. Lão gia, các mối buôn sỉ của chúng ta ở các châu phủ lân cận nghe tin cũng đang đòi hủy đơn hàng, bắt chúng ta bồi thường tiền cọc!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sét đ.á.n.h ngang tai. Lâm lão gia loạng choạng lùi lại vài bước, ngã phịch xuống ghế. Chỉ trong một buổi sáng, đế chế tơ lụa mà ông ta dày công xây dựng bằng thủ đoạn bẩn thỉu đang đối mặt với nguy cơ sụp đổ hoàn toàn. Hàng hóa ứ đọng, dòng tiền bị đứt gãy. Nếu không bán được số lụa tồn kho này, Lâm gia sẽ gánh một khoản nợ khổng lồ không thể chi trả.

"Nhanh! Chuẩn bị kiệu! Ta phải đến Lục Vương Phủ tìm Mạn Mạn!" Lâm lão gia hoảng loạn gào thét.

Nửa canh giờ sau, trong sảnh đường xa hoa của Lục Vương Phủ, tiếng chén sứ vỡ loảng xoảng vang lên ch.ói tai.

"Bịch!"

Lâm Mạn Mạn tức điên hất tung toàn bộ bộ ấm trà ngọc bích xuống sàn nhà, khuôn mặt bạch liên hoa thường ngày vặn vẹo đến khó coi.

"Phụ thân nói cái gì?! Doanh thu giảm chín phần? Toàn bộ khách hàng đều chạy sang Tình Thiên Các?!" Ả rít lên, hai mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ sòng sọc.

Lâm lão gia quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy: "Mạn Mạn, con phải cứu vi phụ! Bọn chúng dùng thủ đoạn tà môn ngoại đạo gì đó, lôi kéo hết các phu nhân quyền quý đi rồi. Nếu tình trạng này kéo dài thêm ba ngày nữa, Lâm gia chúng ta sẽ vỡ nợ, phải ra đường ăn mày mất!"

"Đồ ăn hại!" Lâm Mạn Mạn nghiến răng c.h.ử.i bới, không còn giữ lại nửa điểm dịu dàng, đoan trang. Ả điên cuồng đi lại trong phòng, móng tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u. "Từ đâu chui ra một Tình Thiên Các ngáng đường ta? Lục Ngạn Lâm vừa mới phong tỏa kinh tế của con tiện nhân Tô Uyển Tình, ta còn chưa kịp xem kịch vui, thì đã bị kẻ khác nẫng tay trên!"

Đối với Lâm Mạn Mạn, tiền bạc của Lâm gia chính là thứ công cụ duy nhất để ả duy trì địa vị, mua chuộc lòng người trong vương phủ và củng cố hình tượng trước mặt Lục Ngạn Lâm. Nếu Lâm gia phá sản, ả sẽ mất đi toàn bộ giá trị lợi dụng ngoài cái danh xưng "ân nhân cứu mạng" giả mạo kia.

"Các chủ Tình Thiên Các là kẻ nào? Đã điều tra ra chưa?" Lâm Mạn Mạn gằn giọng hỏi.

Lâm lão gia lau mồ hôi: "Không ai biết! Kẻ đó vô cùng bí ẩn, luôn ngồi sau rèm châu trên tầng ba, chỉ để cho một nữ nhân làm chưởng quỹ ra mặt điều hành. Bọn chúng làm việc cực kỳ kín kẽ, ngay cả quan phủ cũng không tra ra được bối cảnh."