Xuyên Không: Cầm Hưu Thư, Ta Xây Dựng Đế Chế Thương Nghiệp

Chương 7

Tấm biển sơn son thếp vàng với ba chữ "Tình Thiên Các" được chạm trổ bằng b.út pháp rồng bay phượng múa từ từ được kéo lên, tỏa ra ánh sáng ch.ói lọi dưới tia nắng mặt trời hiếm hoi của mùa đông. Không còn là một t.ửu lâu xập xệ chờ ngày phá sản, Tình Thiên Các giờ đây mang một dáng vẻ xa hoa, thanh nhã và độc đáo đến mức chưa từng có ai ở Đại Cảnh Triều được chứng kiến.

Đứng trước thềm đá cẩm thạch, Khương Vũ Đình mặc một bộ y phục gọn gàng bằng lụa xanh thẫm, tóc b.úi cao điểm xuyết trâm ngọc, khí chất sắc sảo, trầm ổn hoàn toàn khác biệt với hình ảnh một con nha hoàn từng quỳ khóc lóc trong Lãnh Viện. Nhờ sự huấn luyện tốc hành của Tô Uyển Tình, cô hiện tại chính là Đại chưởng quỹ ra mặt điều hành toàn bộ sảnh chính.

"Kính chào quý vị khách quan!" Khương Vũ Đình vận nội lực, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp con phố. "Hôm nay Tình Thiên Các chính thức khai trương! Chúng tôi không bán những thứ tầm thường, mà chỉ mang đến những tuyệt phẩm độc nhất vô nhị. Đặc biệt, Tình Thiên Các áp dụng quy chế 'Thẻ Thành Viên VIP' – Thẻ Khách Quý Độc Quyền!"

Đám đông xôn xao bàn tán. Khái niệm "Thẻ thành viên VIP" là một thứ gì đó quá đỗi xa lạ và kỳ quái đối với tư duy của người cổ đại.

Một vị phu nhân nhà Thượng thư vén rèm xe ngựa, tò mò hỏi: "Khương chưởng quỹ, Thẻ Khách Quý Độc Quyền là thứ gì? Có gì khác biệt so với việc ta cầm bạc nén vào mua hàng?"

Khương Vũ Đình mỉm cười tự tin, giơ lên một tấm thẻ bài được chế tác từ ngọc bích thượng hạng, trên mặt khắc nổi họa tiết mây cuộn và đ.á.n.h số thứ tự từ một đến năm mươi.

"Bẩm phu nhân, Tình Thiên Các tháng này chỉ phát hành đúng năm mươi tấm Thẻ Khách Quý. Muốn sở hữu, mỗi người phải nạp trước vào thẻ một ngàn lượng bạc trắng."

"Một ngàn lượng?!" Đám đông hít vào một ngụm khí lạnh. Số tiền đó đủ để một gia đình bình thường sống sung túc cả đời, vậy mà chỉ để đổi lấy một tấm thẻ ngọc? Thật là điên rồ!

Khương Vũ Đình không hề nao núng, tiếp tục tung đòn đ.á.n.h vào tâm lý chuộng hư vinh của giới quyền quý: "Đổi lại, người sở hữu Thẻ Khách Quý sẽ được đặc quyền bước lên tầng hai của Tình Thiên Các, nơi trưng bày những súc lụa Hương Vân Sa dệt từ tơ tằm ăn lá t.h.u.ố.c, mát rượi vào mùa hè, ấm áp vào mùa đông, cả Đại Cảnh Triều chỉ có mười súc. Hơn thế nữa, mỗi tháng Tình Thiên Các sẽ tổ chức một buổi đấu giá hàng hiệu độc quyền. Không có Thẻ Khách Quý, dù quý vị có mang vạn lượng hoàng kim đến, Tình Thiên Các cũng tuyệt đối không tiếp đón!"

Lời vừa dứt, cả con phố như bùng nổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phương thức "đói khát marketing" – tạo ra sự khan hiếm giả tạo kết hợp với việc phân cấp địa vị khách hàng – là một đòn tâm lý c.h.ế.t người mà Tô Uyển Tình mang từ thế giới hiện đại áp dụng vào thời cổ đại. Những phu nhân, tiểu thư hào môn ngày ngày so kè nhau từng món trang sức, từng tấc vải, làm sao có thể chịu đựng được việc đối thủ của mình có Thẻ Khách Quý để lên tầng hai, còn mình thì bị chặn lại ở tầng một?

"Ta lấy một thẻ! Bồng nhi, mau lấy một ngàn lượng ngân phiếu ra đây!" Vị phu nhân Thượng thư lập tức hét lớn, sợ kẻ khác tranh mất.

"Ta lấy hai thẻ! Cho ta và con gái ta! Tránh ra, ai dám giành với Hầu tước phu nhân?!"

"Khương chưởng quỹ, mau nhận bạc của ta! Ta muốn xem lụa Hương Vân Sa!"

Chỉ trong chưa đầy nửa canh giờ, năm mươi tấm Thẻ Khách Quý đã bị tranh cướp sạch sẽ. Năm vạn lượng bạc trắng dễ dàng chảy vào hầu bao của Tình Thiên Các mà họ thậm chí còn chưa bán ra một thước vải nào. Những người chậm chân không mua được thẻ thì tức tối dậm chân kêu trời, thề rằng ngày mai nhất định phải mang bạc đến canh cửa từ tờ mờ sáng.

Trên tầng ba của Tình Thiên Các, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt bên dưới, một lư hương trầm đang tỏa ra làn khói mờ ảo.

Tô Uyển Tình ngồi ung dung sau bức rèm che bằng trân châu, ngón tay thon dài lật mở cuốn sổ sách kế toán được kẻ bảng theo phương pháp hiện đại. Sắc mặt cô tuy vẫn còn chút tái nhợt của người vừa ốm dậy, nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ, sắc bén như một lưỡi d.a.o vừa được mài giũa.

Sau khi rời khỏi vương phủ, cô đã dùng toàn bộ kiến thức quản trị rủi ro và chiến lược kinh doanh để lật ngược thế cờ. Việc Lục Ngạn Lâm phong tỏa kinh tế chỉ áp dụng đối với cái tên "Tô Uyển Tình". Hắn quá cao ngạo, quá tự phụ, cho rằng cô chỉ là một nữ nhân yếu đuối không chốn nương tựa. Hắn đâu biết rằng, cô đã dùng danh nghĩa một thương nhân ngoại quốc bí ẩn để thu mua t.ửu lâu này từ trước khi lệnh phong tỏa được ban hành. Còn nguồn lụa Hương Vân Sa tuyệt hảo kia? Chính là do cô bí mật liên hệ với các thương nhân miền Nam bị Lâm gia chèn ép đến phá sản, dùng phương pháp nhuộm màu và thiết kế kiểu dáng hiện đại để nâng tầm giá trị lên gấp trăm lần.

"Các chủ." Khương Vũ Đình vén rèm bước vào, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích. Cô đặt một xấp ngân phiếu dày cộp lên bàn. "Chỉ trong buổi sáng, chúng ta đã thu về hơn mười vạn lượng! Đám phu nhân kia nhìn thấy lụa của chúng ta thì như phát điên, mười súc Hương Vân Sa đã bị mua sạch với giá trên trời. Còn những mẫu y phục thiết kế riêng cũng đã nhận đặt cọc kín lịch đến tận mùa xuân năm sau!"

Tô Uyển Tình nhấp một ngụm trà, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong lạnh lẽo.