Lâm Mạn Mạn thở dài, nhẹ nhàng đặt tay lên vai áo Lục Ngạn Lâm, dùng chất giọng mềm mỏng nhất để tiêm vào tai hắn thứ nọc độc c.h.ế.t người: "Vương gia anh minh, nhưng tỷ tỷ rốt cuộc cũng là phận nữ nhi. Không có tiền, không có chỗ ở, Mạn Mạn chỉ lo... tỷ ấy vì túng quẫn mà làm liều, vay mượn của bọn xã hội đen, hoặc hạ mình cầu xin những gã thương nhân hèn hạ. Như vậy... như vậy chẳng phải sẽ làm bôi tro trát trấu vào thanh danh của Lục Vương phủ chúng ta sao?"
Câu nói này của ả như đ.á.n.h trúng vào t.ử huyệt kiêu ngạo của Lục Ngạn Lâm. Ánh mắt hắn lập tức tối sầm lại, hàn khí tỏa ra lạnh lẽo hơn cả bão tuyết bên ngoài. Đúng vậy, Tô Uyển Tình vẫn mang danh nghĩa người của Lục Vương phủ, hắn tuyệt đối không cho phép nàng bôi nhọ thể diện của hắn. Hắn phải ép nàng đến bước đường cùng, ép nàng phải hối hận quay về quỳ gối dưới chân hắn mà khóc lóc van xin.
"Người đâu!" Lục Ngạn Lâm cất giọng lạnh lẽo, gọi thị vệ tâm phúc tiến vào.
"Có thuộc hạ!"
"Truyền lệnh của Bản vương ra ngoài." Lục Ngạn Lâm gằn từng chữ, khuôn mặt tàn nhẫn không chút tình người. "Phong tỏa toàn bộ tài chính trên Phố Chợ Kinh Thành. Thông báo cho tất cả thương nhân, chưởng quỹ, chủ nợ, bất kỳ ai dám cho Tô Uyển Tình vay một đồng bạc, bán cho nàng ta một hạt gạo, hay cho nàng ta một chỗ trú chân... kẻ đó chính là đối đầu với Lục Ngạn Lâm này! Bản vương muốn xem, đôi cánh của nàng ta cứng đến đâu, có thể bay được bao xa khi bầu trời này do Lục phủ che rợp!"
"Tuân mệnh!" Thị vệ lĩnh mệnh, nhanh ch.óng lui ra ngoài.
Lâm Mạn Mạn đứng phía sau, khóe môi nhếch lên một nụ cười độc ác không thể che giấu. Tô Uyển Tình, để xem lần này mi c.h.ế.t thế nào. Không bị c.h.ế.t cóng ngoài đường thì cũng bị đám chủ nợ bức đến tự sát. Cái vị trí Vương phi này, vĩnh viễn chỉ thuộc về Lâm Mạn Mạn ta!
Lục Ngạn Lâm tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Hắn đinh ninh rằng, chỉ sáng mai thôi, khi cái đói và cái rét bào mòn đến tận xương tủy, Tô Uyển Tình sẽ phải bò về cánh cửa Lãnh viện này mà dập đầu tạ tội.
Nhưng hắn không hề biết rằng, ở một góc phố sầm uất cách đó không xa, người phụ nữ mà hắn cho rằng đang t.h.ả.m hại vật lộn với cái c.h.ế.t, giờ phút này đang đứng ở vị trí cao nhất của Tình Thiên Các.
Tô Uyển Tình khoanh tay đứng trước ban công tầng ba, nhìn xuống dòng người thưa thớt trong bão tuyết. Ánh nến ấm áp chiếu rọi khuôn mặt khuynh thành đang bừng sáng ngọn lửa dã tâm.
"Lục Ngạn Lâm, Lâm Mạn Mạn..." Nàng lẩm bẩm, nụ cười trên môi lạnh lùng tựa Tu La đòi mạng. "Trò chơi chỉ mới bắt đầu. Chuẩn bị tinh thần đi, ta sẽ dùng tiền tài đè bẹp sự kiêu ngạo của các người, ép các người phải quỳ gối dưới chân ta mà khóc lóc đền tội!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ba ngày sau, lệnh phong tỏa kinh tế của Lục Ngạn Lâm đã giăng kín mọi ngóc ngách trên Phố Chợ Kinh Thành. Bầu không khí ảm đạm, rét mướt của mùa đông dường như càng trở nên nghẹt thở hơn dưới áp lực của vị Chiến Thần quyền khuynh triều dã.
Bên trong Lục Vương Phủ, tại sảnh đường xa hoa được sưởi ấm bằng than bạc thượng hạng, Lâm Mạn Mạn lười biếng tựa người vào chiếc nhuyễn kỷ lót lông hồ ly. Ả ta nhấp một ngụm trà sâm, khóe môi điểm xuyết nụ cười đắc ý tột độ.
Đứng xoa tay khúm núm bên cạnh là Lâm lão gia, cha ruột của ả, đồng thời cũng là người đang nắm giữ chuỗi cửa hàng tơ lụa lớn nhất kinh thành nhờ vào cái bóng của Lục Vương Phủ.
"Mạn Mạn, con yên tâm đi. Vi phụ đã cho người đi dò la khắp nơi rồi." Lâm lão gia cười nịnh nọt, ánh mắt lóe lên sự tàn độc bẩm sinh của giới thương nhân hám lợi. "Từ hiệu cầm đồ, quán trọ cho đến những kẻ bán bánh bao ngoài lề đường, không một ai dám ho he đưa cho Tô Uyển Tình nửa cắc bạc hay một mẩu thức ăn thừa. Vương gia đã ra lệnh tuyệt sát, con tiện nhân đó mang theo một con nha hoàn, lại đang bệnh sắp c.h.ế.t, chắc chắn giờ này đã biến thành hai cái xác khô cóng ở khu ổ chuột nào đó rồi!"
Lâm Mạn Mạn che miệng cười khanh khách, âm thanh trong trẻo nhưng lại mang theo nọc độc của loài rắn rết.
"C.h.ế.t cóng thì quá hời cho chị ta rồi. Đáng lẽ chị ta phải bò lết đến trước cửa vương phủ, dập đầu đến chảy m.á.u để xin ta bố thí cho một ngụm nước sôi mới đúng." Ả vuốt ve chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh. "Phụ thân, chuyện làm ăn của Lâm gia mấy ngày nay thế nào? Sắp tới mùng mùng một tháng chạp, các phu nhân hào môn đều phải may y phục mới dự tiệc đông, đây là cơ hội hốt bạc của chúng ta."
Lâm lão gia vỗ n.g.ự.c tự hào: "Con gái cưng cứ yên tâm! Cả kinh thành này, ngoài lụa của Lâm gia chúng ta, còn ai dám tranh mối? Vi phụ đã nâng giá lụa lên gấp ba lần, đám phu nhân kia dù xót ruột đến mấy cũng phải c.ắ.n răng mà mua. Lần này, Lâm gia ta sẽ thu tiền gãy tay!"
Hai cha con họ Lâm nhìn nhau cười đắc ý, đinh ninh rằng cả bầu trời kinh thành này đã nằm gọn trong lòng bàn tay họ. Chúng hoàn toàn không biết rằng, ngay tại thời khắc này, một cơn địa chấn mang sức mạnh hủy diệt đang âm thầm bùng nổ tại nơi sầm uất nhất của Phố Chợ Kinh Thành.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Tiếng pháo đỏ nổ vang trời, x.é to.ạc màn sương giá lạnh của buổi sáng tinh mơ. Hàng ngàn bá tánh, thương nhân và cả những cỗ xe ngựa sang trọng của giới thượng lưu tò mò chen chúc nhau trước một tòa lầu ba tầng uy nghi, tráng lệ vừa mới lột xác hoàn toàn.
Câu nói này của ả như đ.á.n.h trúng vào t.ử huyệt kiêu ngạo của Lục Ngạn Lâm. Ánh mắt hắn lập tức tối sầm lại, hàn khí tỏa ra lạnh lẽo hơn cả bão tuyết bên ngoài. Đúng vậy, Tô Uyển Tình vẫn mang danh nghĩa người của Lục Vương phủ, hắn tuyệt đối không cho phép nàng bôi nhọ thể diện của hắn. Hắn phải ép nàng đến bước đường cùng, ép nàng phải hối hận quay về quỳ gối dưới chân hắn mà khóc lóc van xin.
"Người đâu!" Lục Ngạn Lâm cất giọng lạnh lẽo, gọi thị vệ tâm phúc tiến vào.
"Có thuộc hạ!"
"Truyền lệnh của Bản vương ra ngoài." Lục Ngạn Lâm gằn từng chữ, khuôn mặt tàn nhẫn không chút tình người. "Phong tỏa toàn bộ tài chính trên Phố Chợ Kinh Thành. Thông báo cho tất cả thương nhân, chưởng quỹ, chủ nợ, bất kỳ ai dám cho Tô Uyển Tình vay một đồng bạc, bán cho nàng ta một hạt gạo, hay cho nàng ta một chỗ trú chân... kẻ đó chính là đối đầu với Lục Ngạn Lâm này! Bản vương muốn xem, đôi cánh của nàng ta cứng đến đâu, có thể bay được bao xa khi bầu trời này do Lục phủ che rợp!"
"Tuân mệnh!" Thị vệ lĩnh mệnh, nhanh ch.óng lui ra ngoài.
Lâm Mạn Mạn đứng phía sau, khóe môi nhếch lên một nụ cười độc ác không thể che giấu. Tô Uyển Tình, để xem lần này mi c.h.ế.t thế nào. Không bị c.h.ế.t cóng ngoài đường thì cũng bị đám chủ nợ bức đến tự sát. Cái vị trí Vương phi này, vĩnh viễn chỉ thuộc về Lâm Mạn Mạn ta!
Lục Ngạn Lâm tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Hắn đinh ninh rằng, chỉ sáng mai thôi, khi cái đói và cái rét bào mòn đến tận xương tủy, Tô Uyển Tình sẽ phải bò về cánh cửa Lãnh viện này mà dập đầu tạ tội.
Nhưng hắn không hề biết rằng, ở một góc phố sầm uất cách đó không xa, người phụ nữ mà hắn cho rằng đang t.h.ả.m hại vật lộn với cái c.h.ế.t, giờ phút này đang đứng ở vị trí cao nhất của Tình Thiên Các.
Tô Uyển Tình khoanh tay đứng trước ban công tầng ba, nhìn xuống dòng người thưa thớt trong bão tuyết. Ánh nến ấm áp chiếu rọi khuôn mặt khuynh thành đang bừng sáng ngọn lửa dã tâm.
"Lục Ngạn Lâm, Lâm Mạn Mạn..." Nàng lẩm bẩm, nụ cười trên môi lạnh lùng tựa Tu La đòi mạng. "Trò chơi chỉ mới bắt đầu. Chuẩn bị tinh thần đi, ta sẽ dùng tiền tài đè bẹp sự kiêu ngạo của các người, ép các người phải quỳ gối dưới chân ta mà khóc lóc đền tội!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ba ngày sau, lệnh phong tỏa kinh tế của Lục Ngạn Lâm đã giăng kín mọi ngóc ngách trên Phố Chợ Kinh Thành. Bầu không khí ảm đạm, rét mướt của mùa đông dường như càng trở nên nghẹt thở hơn dưới áp lực của vị Chiến Thần quyền khuynh triều dã.
Bên trong Lục Vương Phủ, tại sảnh đường xa hoa được sưởi ấm bằng than bạc thượng hạng, Lâm Mạn Mạn lười biếng tựa người vào chiếc nhuyễn kỷ lót lông hồ ly. Ả ta nhấp một ngụm trà sâm, khóe môi điểm xuyết nụ cười đắc ý tột độ.
Đứng xoa tay khúm núm bên cạnh là Lâm lão gia, cha ruột của ả, đồng thời cũng là người đang nắm giữ chuỗi cửa hàng tơ lụa lớn nhất kinh thành nhờ vào cái bóng của Lục Vương Phủ.
"Mạn Mạn, con yên tâm đi. Vi phụ đã cho người đi dò la khắp nơi rồi." Lâm lão gia cười nịnh nọt, ánh mắt lóe lên sự tàn độc bẩm sinh của giới thương nhân hám lợi. "Từ hiệu cầm đồ, quán trọ cho đến những kẻ bán bánh bao ngoài lề đường, không một ai dám ho he đưa cho Tô Uyển Tình nửa cắc bạc hay một mẩu thức ăn thừa. Vương gia đã ra lệnh tuyệt sát, con tiện nhân đó mang theo một con nha hoàn, lại đang bệnh sắp c.h.ế.t, chắc chắn giờ này đã biến thành hai cái xác khô cóng ở khu ổ chuột nào đó rồi!"
Lâm Mạn Mạn che miệng cười khanh khách, âm thanh trong trẻo nhưng lại mang theo nọc độc của loài rắn rết.
"C.h.ế.t cóng thì quá hời cho chị ta rồi. Đáng lẽ chị ta phải bò lết đến trước cửa vương phủ, dập đầu đến chảy m.á.u để xin ta bố thí cho một ngụm nước sôi mới đúng." Ả vuốt ve chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh. "Phụ thân, chuyện làm ăn của Lâm gia mấy ngày nay thế nào? Sắp tới mùng mùng một tháng chạp, các phu nhân hào môn đều phải may y phục mới dự tiệc đông, đây là cơ hội hốt bạc của chúng ta."
Lâm lão gia vỗ n.g.ự.c tự hào: "Con gái cưng cứ yên tâm! Cả kinh thành này, ngoài lụa của Lâm gia chúng ta, còn ai dám tranh mối? Vi phụ đã nâng giá lụa lên gấp ba lần, đám phu nhân kia dù xót ruột đến mấy cũng phải c.ắ.n răng mà mua. Lần này, Lâm gia ta sẽ thu tiền gãy tay!"
Hai cha con họ Lâm nhìn nhau cười đắc ý, đinh ninh rằng cả bầu trời kinh thành này đã nằm gọn trong lòng bàn tay họ. Chúng hoàn toàn không biết rằng, ngay tại thời khắc này, một cơn địa chấn mang sức mạnh hủy diệt đang âm thầm bùng nổ tại nơi sầm uất nhất của Phố Chợ Kinh Thành.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Tiếng pháo đỏ nổ vang trời, x.é to.ạc màn sương giá lạnh của buổi sáng tinh mơ. Hàng ngàn bá tánh, thương nhân và cả những cỗ xe ngựa sang trọng của giới thượng lưu tò mò chen chúc nhau trước một tòa lầu ba tầng uy nghi, tráng lệ vừa mới lột xác hoàn toàn.