Xuyên Không: Cầm Hưu Thư, Ta Xây Dựng Đế Chế Thương Nghiệp

Chương 5

"Ta biết." Tô Uyển Tình ngắt lời, quay sang nhìn thẳng vào mắt Triệu Khải, thần thái cao ngạo tựa như một bậc đế vương đang đàm phán với kẻ bần hàn. "Triệu lão bản, món nợ năm ngàn lượng của Trần chưởng quỹ, ta sẽ gánh. Trong vòng ba mươi ngày, ta trả cho ngươi sáu ngàn lượng. Lãi suất hai mươi phần trăm trong một tháng, một con số đầu tư sinh lời quá hời, ngươi thấy sao?"

Triệu Khải sững sờ trong giây lát, rồi cười phá lên sằng sặc: "Cô nương điên rồi sao? Cô lấy cái gì để đảm bảo? Chỉ bằng một cây trâm ngọc rách nát này?"

"Bằng cái mạng của ta." Tô Uyển Tình c.ắ.n nhẹ vào ngón tay vừa viết huyết thư lúc nãy, vết thương cũ chưa lành lại tứa m.á.u. Nàng giật lấy tờ giấy nợ từ tay tên gia đinh, dùng m.á.u lướt nhanh vài đường, lập tức viết ra một bản cam kết nợ nần với cấu trúc pháp lý c.h.ặ.t chẽ đến mức hoàn hảo của dân kinh doanh hiện đại. Khái niệm về "thế chấp", "đáo hạn" và "quyền sở hữu chuyển giao" được nàng diễn đạt rành mạch, khiến Triệu Khải - một kẻ sành sỏi luật lệ chợ đen cũng phải âm thầm kinh ngạc.

"Ba mươi ngày sau, nếu ta không giao đủ sáu ngàn lượng bạc trắng, khế ước đất của Vạn Hưng Lâu thuộc về ngươi, đồng thời mạng của ta cũng tùy ngươi định đoạt." Nàng ấn ngón tay nhuốm m.á.u làm dấu điểm chỉ, ném thẳng tờ giấy vào n.g.ự.c Triệu Khải. "Dám cược không?"

Triệu Khải cầm tờ giấy, ánh mắt lòa lên sự tham lam. Hắn nhìn đ.á.n.h giá Vạn Hưng Lâu, rồi lại nhìn Tô Uyển Tình. Một tháng để lấy thêm một ngàn lượng tiền lãi, hoặc thu về cả tòa nhà vạn lượng cùng một tuyệt sắc giai nhân. Bài toán kinh tế này, hắn không có lý do gì để từ chối.

"Được! Ta cược với cô!" Triệu Khải vỗ tay đen đét. "Trần chưởng quỹ, giao khế ước đất cho cô ta đi. Ba mươi ngày sau, ta sẽ đến thu cả gốc lẫn lãi!"

Sau khi đám người của Triệu Khải rút đi, Trần chưởng quỹ lồm cồm bò dậy, hai tay run rẩy dâng hộp gỗ đựng khế ước đất cho Tô Uyển Tình. Lão khóc ròng: "Cô nương, cô cứu mạng ta, nhưng cô lại tự đẩy mình vào chỗ c.h.ế.t rồi. Vạn Hưng Lâu này đã bị Lâm gia chèn ép đường kinh doanh tơ lụa và yến tiệc xung quanh, khách khứa vắng bóng cả nửa năm nay. Đừng nói là sáu ngàn lượng, một tháng kiếm sáu trăm lượng còn khó như hái sao trên trời!"

"Khó hay không, do người làm." Tô Uyển Tình nhận lấy hộp gỗ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Nàng bước vào bên trong t.ửu lâu rộng lớn, ánh mắt sắc bén lướt qua từng cây cột gỗ lim, từng vách ngăn chạm lộng. Trong đầu nàng, một bản kế hoạch tái cấu trúc vĩ đại đã hình thành. Sự độc quyền, thẻ thành viên VIP, đấu giá hàng hiệu xa xỉ, mô hình nhượng quyền thương hiệu... những thứ v.ũ k.h.í thương mại kinh khủng nhất của thời hiện đại sắp sửa đổ bộ xuống cái kinh thành lạc hậu này.

"Trần chưởng quỹ, từ hôm nay, nơi này không còn là Vạn Hưng Lâu nữa." Tô Uyển Tình xoay người, ánh sáng từ bên ngoài hắt vào bóng lưng kiêu ngạo của nàng. "Nó sẽ mang tên... Tình Thiên Các. Ngươi ở lại làm chưởng quỹ phụ việc cho ta, tiền tiêu vặt mỗi tháng ta trả gấp ba lần mức cao nhất kinh thành. Vũ Đình, bắt đầu dọn dẹp mặt bằng. Đế chế của chúng ta, bắt đầu từ đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cùng lúc đó, tại Lãnh Viện của Lục Vương phủ.

Màn tuyết bên ngoài càng lúc càng dày, nhưng bên trong phòng lại ấm áp như tiết xuân nhờ những chậu than bích ngọc được đốt liên tục. Lục Ngạn Lâm ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế thái sư, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những tia vằn đỏ, gắt gao nhìn chằm chằm vào tờ Huyết Thư Hòa Ly đang đặt trên bàn.

Chữ viết bằng m.á.u đã khô lại, chuyển sang màu đỏ sẫm ch.ói mắt. Từng nét chữ sắc sảo, dứt khoát như rồng bay phượng múa, không mang theo lấy một tia lưu luyến. "... Sinh t.ử từ nay không can hệ. Ân đoạn nghĩa tuyệt, trời cao làm chứng."

"Choang!"

Lục Ngạn Lâm vung tay quét mạnh, chén trà sứ Thanh Hoa quý giá rơi xuống đất vỡ nát. Lồng n.g.ự.c hắn phập phồng kịch liệt, một cỗ tức giận xen lẫn sự hoảng loạn vô cớ dâng trào. Hắn, một Chiến Thần uy phong lẫm liệt, kẻ nắm sinh sát đại quyền của Đại Cảnh Triều, vậy mà lại bị một nữ nhân yếu ớt vứt bỏ như một thứ rác rưởi?

"Khốn kiếp! Tô Uyển Tình, ngươi cho rằng rời khỏi sự che chở của Bản vương, ngươi có thể sống sót qua nổi một đêm bão tuyết này sao?" Hắn gầm lên, bàn tay nắm c.h.ặ.t thành quyền nổi đầy gân xanh. Hắn cố gắng phủ nhận cảm giác trống rỗng đang khoét sâu trong tim. Hắn đinh ninh rằng nàng chỉ đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t, làm cao để thu hút sự chú ý của hắn.

Cánh cửa phòng khẽ mở, một mùi hương phấn sáp dịu nhẹ bay vào. Lâm Mạn Mạn trong bộ y phục lụa tơ tằm trắng muốt, khoác áo choàng lông cáo trắng, chậm rãi bước tới. Khuôn mặt ả trang điểm tinh tế để lộ vẻ nhợt nhạt, yếu ớt của một người mang bệnh.

"Vương gia..." Lâm Mạn Mạn cất giọng thỏ thẻ, đôi mắt ngấn lệ rưng rưng tựa như một đóa bạch liên hoa vô tội. Ả cẩn thận đặt một bát canh nhân sâm lên bàn, ánh mắt lướt qua tờ huyết thư, trong lòng không khỏi đắc ý điên cuồng, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra xót xa khôn tả. "Ngài đừng giận tỷ tỷ nữa... Tỷ ấy tính tình vốn kiêu ngạo, giờ phút này bốc đồng bỏ đi, ngoài trời lại đang bão tuyết, không một xu dính túi, lỡ như xảy ra mệnh hệ gì..."

Lục Ngạn Lâm nhíu mày, sự tức giận vẫn chưa nguôi: "Đó là do nàng ta tự chuốc lấy! Dám viết hưu thư, không coi vương pháp ra gì. Bản vương tuyệt đối không dung túng!"
Chương không tồn tại | Mê Truyện