Gió bấc rít gào qua những mái ngói rêu phong của Phố Chợ Kinh Thành, cuốn theo những bông tuyết sắc lẹm như d.a.o cứa vào da thịt. Khung cảnh phồn hoa thường nhật nay chìm trong một màu trắng xóa, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Tô Uyển Tình bước đi trên lớp tuyết dày cộp, mỗi nhịp thở đều kéo theo cơn đau rát cháy tận tâm can. Cỗ thân thể này của nguyên chủ đã bị những năm tháng giam cầm ở Lãnh viện bào mòn đến mức cạn kiệt. Vừa dứt lời tuyên chiến và ném tờ huyết thư hòa ly, chút sức lực xông xáo cuối cùng của nàng cũng đang dần cạn. Cảm giác tanh ngọt của m.á.u lại trào lên cổ họng, nhưng nàng gắt gao mím c.h.ặ.t môi, nuốt ngược thứ chất lỏng tanh nồng ấy xuống dạ dày.
"Tiểu thư... người chậm lại một chút..." Khương Vũ Đình run rẩy đỡ lấy cánh tay gầy guộc của Tô Uyển Tình, nước mắt tuôn rơi làm nhòe cả khuôn mặt nhỏ nhắn đang tái nhợt vì rét. "Trời lạnh quá, bệnh cũ của người lại tái phát mất. Chúng ta... chúng ta biết đi về đâu bây giờ? Thân vô phân văn, đến một chỗ che mưa chắn gió cũng không có."
Tô Uyển Tình dừng bước, khẽ tựa lưng vào một bức tường gạch bám đầy băng giá. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim đang đập loạn. Trong đầu nàng lúc này, tư duy sắc bén của một nữ cường nhân thương trường hiện đại đang vận hành với tốc độ tối đa, quét qua mọi dữ kiện của hoàn cảnh hiện tại.
Không tiền, không quyền, không gia thế hậu thuẫn. Nàng và Vũ Đình bước ra khỏi Lục Vương phủ với hai bàn tay trắng đúng nghĩa đen. Nhưng với Tô Uyển Tình, tài sản lớn nhất chưa bao giờ là những thỏi bạc vô tri, mà là cái đầu chứa đựng hàng thập kỷ kiến thức kinh doanh đi trước thời đại này hàng ngàn năm.
"Khóc lóc cái gì?" Tô Uyển Tình mở bừng mắt, tia nhìn sắc lạnh như lưỡi kiếm xuyên thủng màn tuyết, hoàn toàn không còn vẻ bi lụy của vị Vương phi thất sủng ngày trước. "Vũ Đình, nhớ kỹ cho ta. Nước mắt là thứ rẻ mạt nhất trên thế gian này, nó không đổi được cơm ăn, càng không đổi được sự tôn trọng. Kẻ ác chưa bị lột da rút gân, chúng ta tuyệt đối không được phép gục ngã."
Nàng tháo cây trâm cài tóc bằng ngọc bích duy nhất còn sót lại trên đầu Vũ Đình – món đồ có giá trị duy nhất mà nha hoàn này kịp giấu đi trước khi bị thị vệ đuổi đ.á.n.h. "Cầm lấy, chúng ta đi tìm một cơ hội."
Hai chủ tớ tiếp tục lê bước dọc theo con phố sầm uất nhất kinh thành. Dù bão tuyết đang hoành hành, nhưng khu vực này vẫn không giấu được quy mô giao thương đồ sộ. Những t.ửu lâu, trà quán, cửa hiệu tơ lụa mọc lên san sát. Đột nhiên, một tiếng đổ vỡ chát chúa vang lên từ phía trước, kèm theo đó là tiếng c.h.ử.i rủa ầm ĩ phá vỡ bầu không gian tĩnh lặng của ngày tuyết.
"Đánh c.h.ế.t lão già này cho ta! Nợ năm ngàn lượng bạc của Triệu Khải ta mà dám khất lần khất lữa sao? Giấy trắng mực đen ghi rõ, hôm nay không trả đủ, cái Vạn Hưng Lâu này sẽ thuộc về ta!"
Tô Uyển Tình dừng chân, ánh mắt nheo lại đ.á.n.h giá tình hình. Trước mặt nàng là một tòa t.ửu lâu ba tầng vô cùng bề thế, tọa lạc ngay ngã tư đắc địa nhất của Phố Chợ. Kiến trúc chạm trổ tinh xảo, không gian rộng rãi, nhưng lúc này bảng hiệu "Vạn Hưng Lâu" đã bị đập rớt một nửa, treo lủng lẳng trong gió. Dưới bậc thềm, một lão giả mặc áo gấm xám xịt đang ôm đầu chịu đựng những cú đá tàn nhẫn từ đám gia đinh hung hãn.
Đứng khoanh tay nhìn lão giả bị đ.á.n.h là Triệu Khải – một tên ác bá khét tiếng chuyên cho vay nặng lãi và thâu tóm tài sản ở kinh thành. Hắn nhếch mép cười gằn: "Trần chưởng quỹ, nể tình ngươi già cả, ta cho ngươi một con đường sống. Giao khế ước đất ra đây, coi như trừ nợ. Bằng không, hôm nay ta c.h.ặ.t đứt hai tay ngươi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trần chưởng quỹ phun ra một ngụm m.á.u, uất ức gào lên: "Triệu Khải, ngươi khinh người quá đáng! Vạn Hưng Lâu của ta dẫu làm ăn sa sút, nhưng riêng mảnh đất và tòa nhà này bèo nhất cũng đáng giá một vạn lượng! Ngươi ép ta gán nợ năm ngàn lượng, khác nào ăn cướp giữa ban ngày!"
"Thương trường như chiến trường, cá lớn nuốt cá bé. Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt." Triệu Khải đắc ý cười lớn, phẩy tay ra hiệu cho thuộc hạ. "Chặt tay lão cho ta!"
Một tên gia đinh vung thanh đao sáng loáng lên. Khương Vũ Đình hoảng hốt nhắm tịt mắt lại. Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi đao chuẩn bị giáng xuống, một giọng nói trong trẻo, lạnh lẽo đến thấu xương vang lên, rạch nát bầu không khí căng thẳng.
"Dừng tay."
Hai chữ ngắn gọn nhưng lại mang theo một luồng uy áp bức người khiến tên gia đinh vô thức khựng lại. Triệu Khải cau mày, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Từ trong màn tuyết trắng, Tô Uyển Tình chậm rãi bước tới. Nàng chỉ mặc một bộ y phục mỏng manh đã sờn cũ, sắc mặt trắng bệch vì hàn khí, nhưng sống lưng lại thẳng tắp như cây tùng trên vách núi. Ánh mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu, không chút d.a.o động trước đám côn đồ đằng đằng sát khí.
"Cô nương là kẻ nào? Đang diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân... à không, cứu lão già sao?" Triệu Khải buông lời cợt nhả, ánh mắt dâm tà quét qua dung mạo khuynh thành dù đang tiều tụy của nàng.
Tô Uyển Tình phớt lờ hắn, đi thẳng đến trước mặt Trần chưởng quỹ. Nàng ném cây trâm ngọc bích xuống trước mặt lão, giọng điệu mang theo sự tự tin tuyệt đối, không cho phép cự tuyệt: "Trần chưởng quỹ, Vạn Hưng Lâu này, ta mua lại."
Lời vừa dứt, cả đám đông xung quanh bật cười ồ lên. Trần chưởng quỹ ngơ ngác nhìn cô gái gầy gò trước mặt, tưởng mình nghe nhầm.
"Cô nương... cô đang nói đùa sao? Vạn Hưng Lâu của ta đang gánh nợ năm ngàn lượng..."
Tô Uyển Tình bước đi trên lớp tuyết dày cộp, mỗi nhịp thở đều kéo theo cơn đau rát cháy tận tâm can. Cỗ thân thể này của nguyên chủ đã bị những năm tháng giam cầm ở Lãnh viện bào mòn đến mức cạn kiệt. Vừa dứt lời tuyên chiến và ném tờ huyết thư hòa ly, chút sức lực xông xáo cuối cùng của nàng cũng đang dần cạn. Cảm giác tanh ngọt của m.á.u lại trào lên cổ họng, nhưng nàng gắt gao mím c.h.ặ.t môi, nuốt ngược thứ chất lỏng tanh nồng ấy xuống dạ dày.
"Tiểu thư... người chậm lại một chút..." Khương Vũ Đình run rẩy đỡ lấy cánh tay gầy guộc của Tô Uyển Tình, nước mắt tuôn rơi làm nhòe cả khuôn mặt nhỏ nhắn đang tái nhợt vì rét. "Trời lạnh quá, bệnh cũ của người lại tái phát mất. Chúng ta... chúng ta biết đi về đâu bây giờ? Thân vô phân văn, đến một chỗ che mưa chắn gió cũng không có."
Tô Uyển Tình dừng bước, khẽ tựa lưng vào một bức tường gạch bám đầy băng giá. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim đang đập loạn. Trong đầu nàng lúc này, tư duy sắc bén của một nữ cường nhân thương trường hiện đại đang vận hành với tốc độ tối đa, quét qua mọi dữ kiện của hoàn cảnh hiện tại.
Không tiền, không quyền, không gia thế hậu thuẫn. Nàng và Vũ Đình bước ra khỏi Lục Vương phủ với hai bàn tay trắng đúng nghĩa đen. Nhưng với Tô Uyển Tình, tài sản lớn nhất chưa bao giờ là những thỏi bạc vô tri, mà là cái đầu chứa đựng hàng thập kỷ kiến thức kinh doanh đi trước thời đại này hàng ngàn năm.
"Khóc lóc cái gì?" Tô Uyển Tình mở bừng mắt, tia nhìn sắc lạnh như lưỡi kiếm xuyên thủng màn tuyết, hoàn toàn không còn vẻ bi lụy của vị Vương phi thất sủng ngày trước. "Vũ Đình, nhớ kỹ cho ta. Nước mắt là thứ rẻ mạt nhất trên thế gian này, nó không đổi được cơm ăn, càng không đổi được sự tôn trọng. Kẻ ác chưa bị lột da rút gân, chúng ta tuyệt đối không được phép gục ngã."
Nàng tháo cây trâm cài tóc bằng ngọc bích duy nhất còn sót lại trên đầu Vũ Đình – món đồ có giá trị duy nhất mà nha hoàn này kịp giấu đi trước khi bị thị vệ đuổi đ.á.n.h. "Cầm lấy, chúng ta đi tìm một cơ hội."
Hai chủ tớ tiếp tục lê bước dọc theo con phố sầm uất nhất kinh thành. Dù bão tuyết đang hoành hành, nhưng khu vực này vẫn không giấu được quy mô giao thương đồ sộ. Những t.ửu lâu, trà quán, cửa hiệu tơ lụa mọc lên san sát. Đột nhiên, một tiếng đổ vỡ chát chúa vang lên từ phía trước, kèm theo đó là tiếng c.h.ử.i rủa ầm ĩ phá vỡ bầu không gian tĩnh lặng của ngày tuyết.
"Đánh c.h.ế.t lão già này cho ta! Nợ năm ngàn lượng bạc của Triệu Khải ta mà dám khất lần khất lữa sao? Giấy trắng mực đen ghi rõ, hôm nay không trả đủ, cái Vạn Hưng Lâu này sẽ thuộc về ta!"
Tô Uyển Tình dừng chân, ánh mắt nheo lại đ.á.n.h giá tình hình. Trước mặt nàng là một tòa t.ửu lâu ba tầng vô cùng bề thế, tọa lạc ngay ngã tư đắc địa nhất của Phố Chợ. Kiến trúc chạm trổ tinh xảo, không gian rộng rãi, nhưng lúc này bảng hiệu "Vạn Hưng Lâu" đã bị đập rớt một nửa, treo lủng lẳng trong gió. Dưới bậc thềm, một lão giả mặc áo gấm xám xịt đang ôm đầu chịu đựng những cú đá tàn nhẫn từ đám gia đinh hung hãn.
Đứng khoanh tay nhìn lão giả bị đ.á.n.h là Triệu Khải – một tên ác bá khét tiếng chuyên cho vay nặng lãi và thâu tóm tài sản ở kinh thành. Hắn nhếch mép cười gằn: "Trần chưởng quỹ, nể tình ngươi già cả, ta cho ngươi một con đường sống. Giao khế ước đất ra đây, coi như trừ nợ. Bằng không, hôm nay ta c.h.ặ.t đứt hai tay ngươi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trần chưởng quỹ phun ra một ngụm m.á.u, uất ức gào lên: "Triệu Khải, ngươi khinh người quá đáng! Vạn Hưng Lâu của ta dẫu làm ăn sa sút, nhưng riêng mảnh đất và tòa nhà này bèo nhất cũng đáng giá một vạn lượng! Ngươi ép ta gán nợ năm ngàn lượng, khác nào ăn cướp giữa ban ngày!"
"Thương trường như chiến trường, cá lớn nuốt cá bé. Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt." Triệu Khải đắc ý cười lớn, phẩy tay ra hiệu cho thuộc hạ. "Chặt tay lão cho ta!"
Một tên gia đinh vung thanh đao sáng loáng lên. Khương Vũ Đình hoảng hốt nhắm tịt mắt lại. Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi đao chuẩn bị giáng xuống, một giọng nói trong trẻo, lạnh lẽo đến thấu xương vang lên, rạch nát bầu không khí căng thẳng.
"Dừng tay."
Hai chữ ngắn gọn nhưng lại mang theo một luồng uy áp bức người khiến tên gia đinh vô thức khựng lại. Triệu Khải cau mày, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Từ trong màn tuyết trắng, Tô Uyển Tình chậm rãi bước tới. Nàng chỉ mặc một bộ y phục mỏng manh đã sờn cũ, sắc mặt trắng bệch vì hàn khí, nhưng sống lưng lại thẳng tắp như cây tùng trên vách núi. Ánh mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu, không chút d.a.o động trước đám côn đồ đằng đằng sát khí.
"Cô nương là kẻ nào? Đang diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân... à không, cứu lão già sao?" Triệu Khải buông lời cợt nhả, ánh mắt dâm tà quét qua dung mạo khuynh thành dù đang tiều tụy của nàng.
Tô Uyển Tình phớt lờ hắn, đi thẳng đến trước mặt Trần chưởng quỹ. Nàng ném cây trâm ngọc bích xuống trước mặt lão, giọng điệu mang theo sự tự tin tuyệt đối, không cho phép cự tuyệt: "Trần chưởng quỹ, Vạn Hưng Lâu này, ta mua lại."
Lời vừa dứt, cả đám đông xung quanh bật cười ồ lên. Trần chưởng quỹ ngơ ngác nhìn cô gái gầy gò trước mặt, tưởng mình nghe nhầm.
"Cô nương... cô đang nói đùa sao? Vạn Hưng Lâu của ta đang gánh nợ năm ngàn lượng..."