Xuyên Không: Cầm Hưu Thư, Ta Xây Dựng Đế Chế Thương Nghiệp

Chương 3

Lục Ngạn Lâm nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày kiếm, ánh mắt sắc lẹm mang theo lửa giận ngùn ngụt b.ắ.n về phía cửa. Khi thấy Tô Uyển Tình sắc mặt nhợt nhạt, tóc tai rối bời nhưng lại đứng thẳng tắp với nụ cười lạnh nhạt trên môi, sự chán ghét trong mắt hắn càng thêm sâu đậm.

"Tô Uyển Tình! Ngươi làm phản rồi sao?" Lục Ngạn Lâm quát lớn, thanh âm như sấm rền gõ thẳng vào màng nhĩ. "Bản vương đã nói rõ, Mạn Mạn cần tĩnh dưỡng. Ngươi mang cái bộ dạng quỷ tha ma bắt này đến đây làm càn cái gì? Đừng tưởng dùng khổ nhục kế giả bệnh thì Bản vương sẽ thương hại ngươi. Lập tức quỳ xuống xin lỗi Mạn Mạn, sau đó cút về Lãnh Viện hối lỗi cho ta!"

Bình thường, chỉ cần Lục Ngạn Lâm cao giọng, nguyên chủ sẽ hoảng sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, khóc lóc giải thích. Nhưng hôm nay, Tô Uyển Tình chỉ đứng yên tại chỗ. Nàng đưa mắt đ.á.n.h giá gã nam nhân trước mặt. Đẹp trai thì có đẹp trai, nhưng lại mù lòa đến mức nực cười.

"Quỳ xuống? Xin lỗi?" Tô Uyển Tình bật cười. Tiếng cười trong trẻo nhưng mang theo sự mỉa mai, khinh miệt đến tận xương tủy, vang vọng khắp Lưu Ly Các. "Lục Ngạn Lâm, đầu óc ngươi bị úng nước à? Hay là để quên ngoài chiến trường rồi?"

Lời nói thô bạo, ngạo mạn vừa thốt ra, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Khương Vũ Đình phía sau sợ hãi bưng kín miệng. Lâm Mạn Mạn trừng lớn mắt, không tin vào tai mình. Lục Ngạn Lâm thì sững sờ trong giây lát, sắc mặt lập tức đen kịt lại như đáy nồi.

"Tiện nhân! Ngươi dám ăn nói hàm hồ với Bản vương?" Hắn đặt mạnh bát t.h.u.ố.c xuống bàn, đứng phắt dậy, bước nhanh về phía nàng, mang theo luồng áp bách bóp nghẹt hơi thở. Hắn vươn tay định bóp lấy chiếc cổ mảnh khảnh của nàng.

Nhưng Tô Uyển Tình không hề lùi bước. Ngay khi bàn tay hắn sắp chạm vào nàng, nàng vung tay phải lên.

Bốp!

Không phải là một cái tát, mà là mảnh lụa trắng đẫm m.á.u bị nàng dùng sức ném thẳng vào n.g.ự.c hắn. Lực đạo không nhỏ, tờ huyết thư đập vào n.g.ự.c áo gấm của Lục Ngạn Lâm rồi rơi xuống đất, phơi bày những dòng chữ đỏ tươi ch.ói lọi.

Lục Ngạn Lâm khựng lại. Ánh mắt hắn hạ xuống, lướt qua những dòng chữ viết bằng m.á.u. Đồng t.ử hắn đột ngột co rút mạnh, hô hấp trong phút chốc dường như đình trệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Huyết Thư Hòa Ly... Nam nữ hôn giá các bất tương can..." Hắn lẩm bẩm đọc những dòng chữ, ngẩng phắt đầu lên, trong mắt đan xen giữa sự ngỡ ngàng, phẫn nộ và một cảm giác hoang đường tột độ. "Tô Uyển Tình, ngươi điên rồi sao? Ngươi muốn dùng thủ đoạn lạt mềm buộc c.h.ặ.t này để uy h.i.ế.p Bản vương?"

"Uy h.i.ế.p?" Tô Uyển Tình hất cằm, khóe môi cong lên một độ cong tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng đến tàn nhẫn. "Ngươi tự đề cao bản thân quá rồi đấy, Lục Vương gia. Một kẻ vì một ả trà xanh tâm cơ giả bệnh mà bỏ mặc thê t.ử cành vàng lá ngọc sống c.h.ế.t không màng ở Lãnh Viện, dựa vào cái gì đòi ta uy h.i.ế.p? Ta nói cho ngươi biết, Lục Ngạn Lâm, mở to đôi mắt mù lòa của ngươi ra mà nhìn cho kỹ. Không phải ngươi bỏ ta, mà là ta, Tô Uyển Tình, hôm nay chính thức HÒA LY với ngươi!"

Lâm Mạn Mạn trên giường thấy tình hình không đúng, vội vàng xốc chăn chạy xuống, khóc lóc giả tạo bấu lấy tay áo Lục Ngạn Lâm: "Vương gia... tỷ tỷ chắc là hồ đồ rồi, người đừng giận tỷ ấy. Tỷ tỷ, muội biết muội thân thể yếu ớt liên lụy Vương gia chăm sóc, khiến tỷ ghen tị... Nhưng tỷ ngàn vạn lần đừng lấy m.á.u viết hưu thư, như vậy là đại nghịch bất đạo, sẽ bị gia tộc ruồng bỏ mất..."

"Ngậm cái miệng bốc mùi của cô lại đi, Lâm Mạn Mạn." Tô Uyển Tình liếc mắt nhìn ả, ánh mắt như nhìn một con bọ rệp. "Diễn kịch mệt không? Giả vờ yếu đuối, ngất xỉu đúng lúc lắm. Cứ giữ c.h.ặ.t lấy cái phao cứu sinh Lục Ngạn Lâm này đi, ôm lấy đóa bạch liên hoa rách nát của các người mà sống đến già. Ta không rảnh bồi tiếp cặn bã."

Nói xong, Tô Uyển Tình dứt khoát quay người. "Vũ Đình, chúng ta đi."

"Đứng lại!" Lục Ngạn Lâm gầm lên, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Hắn cảm thấy tôn nghiêm của mình bị giẫm đạp không thương tiếc dưới gót giày của người phụ nữ mà hắn từng vô cùng khinh rẻ. "Tô Uyển Tình! Ngươi bước ra khỏi cánh cửa này, thì vĩnh viễn đừng hòng bước chân vào Lục Vương phủ nữa! Bản vương sẽ chống mắt lên xem, một người phụ nữ bị ruồng bỏ như ngươi, ra khỏi đây sẽ sống t.h.ả.m hại như con ch.ó hoang thế nào! Đến lúc đó, có quỳ gối dập đầu, Bản vương cũng không thèm nhìn ngươi một cái!"

Bước chân của Tô Uyển Tình hơi khựng lại. Nàng quay đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên những tia m.á.u đỏ rực của Lục Ngạn Lâm, buông một câu nhẹ tênh nhưng nặng tựa thái sơn:

"Quỳ gối cầu xin? Được, ta cũng chống mắt lên xem, ngày sau kẻ phải quỳ gối dập đầu khóc lóc trước mặt ta... là ai. Chó ngoan thì đừng cản đường."

Dứt lời, nàng nắm tay Khương Vũ Đình, sải bước kiêu ngạo rời khỏi Lưu Ly Các, đi thẳng ra màn tuyết trắng xóa bên ngoài, không một lần ngoảnh lại. Bóng dáng mảnh khảnh nhưng kiên cường của nàng nhanh ch.óng hòa vào cơn bão tuyết.

Trong phòng, Lục Ngạn Lâm đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Bàn tay hắn vô thức nắm c.h.ặ.t tờ huyết thư dưới đất, m.á.u khô cọ xát vào lòng bàn tay mang theo cảm giác nhám nhúa, gai góc. Nhìn cánh cửa trống hoác, gió lạnh lùa vào khiến lò than cũng phải tàn lụi, trong lòng vị Chiến Thần uy dũng bỗng nhiên dâng lên một cỗ bất an và hoảng loạn mờ nhạt, một cảm giác mất mát không tên mà hắn cố tình đè nén xuống