"Vương... Vương phi..."
"Xé cho ta một mảnh lụa trắng từ chiếc áo kia." Tô Uyển Tình hất cằm về phía chiếc áo choàng màu nguyệt bạch vắt trên ghế gỗ. Đó là món đồ bồi giá duy nhất còn sót lại chưa bị bọn hạ nhân ức h.i.ế.p cướp mất.
"Người muốn làm gì ạ?" Vũ Đình lắp bắp, nhưng đôi tay vẫn phản xạ nghe lời, nhanh ch.óng xé ra một mảnh lụa vuông vức mang đến.
Tô Uyển Tình không đáp. Nàng cầm lấy mảnh lụa trải phẳng lên mặt giường. Không có b.út, cũng chẳng có mực, Lãnh Viện này đến một viên than hồng còn không có. Nàng khẽ nhếch mép, đưa ngón trỏ của bàn tay phải lên miệng, không chút do dự mà c.ắ.n mạnh xuống.
Phập!
Răng c.ắ.n nát da thịt, m.á.u tươi lập tức trào ra, đỏ thẫm và nóng hổi. Khương Vũ Đình kinh hãi hét lên, định nhào tới ngăn cản: "Vương phi! Người điên rồi! Đừng làm hại bản thân!"
"Tránh ra!" Tô Uyển Tình gắt nhẹ.
Nàng dùng chính ngón tay đang rỏ m.á.u của mình làm b.út, dứt khoát hạ nét lên mảnh lụa trắng tinh. Từng nét chữ như rồng bay phượng múa, cuồn cuộn sát khí và sự quyết tuyệt, không mang theo nửa điểm lưu luyến. Ở Đại Cảnh Triều, phụ nữ bị phu quân hưu (bỏ) là nỗi nhục nhã ê chề nhất, có người vì thế mà thắt cổ tự vẫn. Nhưng hôm nay, Tô Uyển Tình nàng sẽ làm cái việc kinh thiên động địa, xé nát cái lề thói trọng nam khinh nữ thối nát này.
Nàng viết: Huyết Thư Hòa Ly.
"Nhân duyên do trời định, nay duyên tận tình tuyệt. Lục Ngạn Lâm sủng thiếp diệt thê, thị phi bất phân, uổng xưng nam nhi anh hùng. Ta, Tô Uyển Tình, nay tự tay viết hưu thư, chính thức HÒA LY. Từ nay nam nữ hôn giá các bất tương can. Sống c.h.ế.t không màng, vĩnh viễn không chung đường!"
Dòng chữ đỏ tươi trên nền lụa trắng như một ngọn lửa rực cháy, thiêu rụi toàn bộ quá khứ bi lụy của nguyên chủ. Máu thấm vào từng thớ vải, khô lại thành một màu đỏ thẫm ch.ói mắt. Tô Uyển Tình rút một chiếc khăn tay cũ lau đi vết m.á.u trên ngón tay, động tác ưu nhã và điềm tĩnh như thể vừa hoàn thành một bản hợp đồng triệu đô.
"Đi thôi." Nàng cầm tờ huyết thư lên, đứng thẳng lưng. Dù cơ thể vẫn đang lảo đảo vì cơn sốt, nhưng sống lưng nàng lại thẳng tắp như một thanh kiếm sắc bén vừa được rút khỏi vỏ.
"Đi... đi đâu thưa Vương phi?" Vũ Đình vẫn chưa thoát khỏi cú sốc khi đọc những dòng chữ nghịch thiên kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đi vả vào mặt đôi cẩu nam nữ đó, rồi chúng ta rời khỏi nơi bẩn thỉu này."
Không đợi nha hoàn kịp phản ứng, Tô Uyển Tình cất bước đi về phía cánh cửa. Khương Vũ Đình thấy vậy, c.ắ.n răng lấy hết can đảm, vội vã chạy theo đỡ lấy cánh tay chủ t.ử. Nếu Vương phi đã quyết liều mạng, nàng làm nha hoàn, có c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t cùng chủ t.ử!
Bên ngoài Lãnh Viện, tuyết rơi trắng xóa. Cái lạnh cắt da cắt thịt ập đến nhưng không làm giảm đi ngọn lửa hừng hực trong mắt Tô Uyển Tình. Hai người họ xuyên qua dãy hành lang dài dằng dặc, đi từ khu vực tăm tối, hoang tàn nhất đến nơi xa hoa, tráng lệ nhất của vương phủ – Lưu Ly Các.
Vừa bước đến cổng viện, hai tên thị vệ cường tráng mang đao đã vươn tay chặn lại. Một tên trong đó chính là kẻ vừa đá Khương Vũ Đình. Hắn trừng mắt, giọng điệu khinh khỉnh: "Vương phi, Vương gia đã có lệnh, không ai được phép quấy rầy Lâm cô nương nghỉ ngơi. Mời Vương phi quay về Lãnh Viện cho, đừng để thuộc hạ phải động thủ."
Một Vương phi thất sủng, trong mắt đám hạ nhân này còn không bằng một con ch.ó giữ cửa.
Tô Uyển Tình dừng bước. Nàng hơi ngước mắt lên. Đôi đồng t.ử đen láy lạnh lẽo như hồ băng ngàn năm khóa c.h.ặ.t lấy tên thị vệ. Bất thình lình, tay nàng rút phắt cây trâm bạc duy nhất trên đầu mình, với tốc độ kinh người mà thân xác này có thể đạt tới, kề sát mũi trâm nhọn hoắt vào ngay động mạch chủ trên cổ hắn.
"Ngươi nghĩ ta là phế vật sao?" Giọng Tô Uyển Tình nhẹ bẫng nhưng mang theo sát khí khiến người ta sởn gai ốc. Mũi trâm đ.â.m nhẹ vào da, rỉ ra một giọt m.á.u tươi. "Ta là Vương phi được Hoàng thượng đích thân ban hôn. Kẻ nào dám cản đường ta hôm nay, ta sẽ cho hắn nếm thử cảm giác m.á.u chảy khô mà c.h.ế.t. Cút!"
Khí thế vương giả, uy áp cường đại từ một linh hồn từng đứng trên đỉnh cao quyền lực khiến tên thị vệ sợ hãi đến mức hai chân run rẩy. Hắn chưa từng thấy Vương phi yếu đuối nào lại có ánh mắt của một ác quỷ tu la như vậy. Cả hai tên thị vệ vô thức lùi lại, nhường đường.
Tô Uyển Tình hừ lạnh, nhấc chân đạp tung cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo của Lưu Ly Các.
Đoàng!
Âm thanh cánh cửa va đập mạnh vào tường vang lên chát chúa, phá vỡ bầu không khí ấm áp, tĩnh lặng bên trong. Lò sưởi bằng than ngân sương thượng hạng tỏa ra hơi ấm dịu ngọt, mùi hương trầm thoang thoảng đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo thê t.h.ả.m ở Lãnh Viện.
Trên chiếc giường lớn êm ái, Lục Ngạn Lâm đang ngồi đó. Sườn mặt hắn góc cạnh, tuấn mỹ vô song, toát lên khí chất cao quý của hoàng tộc và sự uy dũng của một Chiến Thần. Lúc này, hắn đang bưng một bát t.h.u.ố.c, cẩn thận dùng thìa sứ thổi nguội rồi đút cho Lâm Mạn Mạn đang tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Lâm Mạn Mạn sắc mặt hồng hào, căn bản không giống người đang mắc trọng bệnh, nhưng đôi mắt lại rưng rưng ướt át. Nghe tiếng động lớn, ả ta giả vờ giật mình, co rúm người rúc sâu vào lòng Lục Ngạn Lâm, giọng nói nũng nịu pha lẫn sự hoảng sợ tột độ: "Vương gia... Mạn Mạn sợ... Tỷ tỷ... tỷ tỷ đến rồi..."
"Xé cho ta một mảnh lụa trắng từ chiếc áo kia." Tô Uyển Tình hất cằm về phía chiếc áo choàng màu nguyệt bạch vắt trên ghế gỗ. Đó là món đồ bồi giá duy nhất còn sót lại chưa bị bọn hạ nhân ức h.i.ế.p cướp mất.
"Người muốn làm gì ạ?" Vũ Đình lắp bắp, nhưng đôi tay vẫn phản xạ nghe lời, nhanh ch.óng xé ra một mảnh lụa vuông vức mang đến.
Tô Uyển Tình không đáp. Nàng cầm lấy mảnh lụa trải phẳng lên mặt giường. Không có b.út, cũng chẳng có mực, Lãnh Viện này đến một viên than hồng còn không có. Nàng khẽ nhếch mép, đưa ngón trỏ của bàn tay phải lên miệng, không chút do dự mà c.ắ.n mạnh xuống.
Phập!
Răng c.ắ.n nát da thịt, m.á.u tươi lập tức trào ra, đỏ thẫm và nóng hổi. Khương Vũ Đình kinh hãi hét lên, định nhào tới ngăn cản: "Vương phi! Người điên rồi! Đừng làm hại bản thân!"
"Tránh ra!" Tô Uyển Tình gắt nhẹ.
Nàng dùng chính ngón tay đang rỏ m.á.u của mình làm b.út, dứt khoát hạ nét lên mảnh lụa trắng tinh. Từng nét chữ như rồng bay phượng múa, cuồn cuộn sát khí và sự quyết tuyệt, không mang theo nửa điểm lưu luyến. Ở Đại Cảnh Triều, phụ nữ bị phu quân hưu (bỏ) là nỗi nhục nhã ê chề nhất, có người vì thế mà thắt cổ tự vẫn. Nhưng hôm nay, Tô Uyển Tình nàng sẽ làm cái việc kinh thiên động địa, xé nát cái lề thói trọng nam khinh nữ thối nát này.
Nàng viết: Huyết Thư Hòa Ly.
"Nhân duyên do trời định, nay duyên tận tình tuyệt. Lục Ngạn Lâm sủng thiếp diệt thê, thị phi bất phân, uổng xưng nam nhi anh hùng. Ta, Tô Uyển Tình, nay tự tay viết hưu thư, chính thức HÒA LY. Từ nay nam nữ hôn giá các bất tương can. Sống c.h.ế.t không màng, vĩnh viễn không chung đường!"
Dòng chữ đỏ tươi trên nền lụa trắng như một ngọn lửa rực cháy, thiêu rụi toàn bộ quá khứ bi lụy của nguyên chủ. Máu thấm vào từng thớ vải, khô lại thành một màu đỏ thẫm ch.ói mắt. Tô Uyển Tình rút một chiếc khăn tay cũ lau đi vết m.á.u trên ngón tay, động tác ưu nhã và điềm tĩnh như thể vừa hoàn thành một bản hợp đồng triệu đô.
"Đi thôi." Nàng cầm tờ huyết thư lên, đứng thẳng lưng. Dù cơ thể vẫn đang lảo đảo vì cơn sốt, nhưng sống lưng nàng lại thẳng tắp như một thanh kiếm sắc bén vừa được rút khỏi vỏ.
"Đi... đi đâu thưa Vương phi?" Vũ Đình vẫn chưa thoát khỏi cú sốc khi đọc những dòng chữ nghịch thiên kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đi vả vào mặt đôi cẩu nam nữ đó, rồi chúng ta rời khỏi nơi bẩn thỉu này."
Không đợi nha hoàn kịp phản ứng, Tô Uyển Tình cất bước đi về phía cánh cửa. Khương Vũ Đình thấy vậy, c.ắ.n răng lấy hết can đảm, vội vã chạy theo đỡ lấy cánh tay chủ t.ử. Nếu Vương phi đã quyết liều mạng, nàng làm nha hoàn, có c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t cùng chủ t.ử!
Bên ngoài Lãnh Viện, tuyết rơi trắng xóa. Cái lạnh cắt da cắt thịt ập đến nhưng không làm giảm đi ngọn lửa hừng hực trong mắt Tô Uyển Tình. Hai người họ xuyên qua dãy hành lang dài dằng dặc, đi từ khu vực tăm tối, hoang tàn nhất đến nơi xa hoa, tráng lệ nhất của vương phủ – Lưu Ly Các.
Vừa bước đến cổng viện, hai tên thị vệ cường tráng mang đao đã vươn tay chặn lại. Một tên trong đó chính là kẻ vừa đá Khương Vũ Đình. Hắn trừng mắt, giọng điệu khinh khỉnh: "Vương phi, Vương gia đã có lệnh, không ai được phép quấy rầy Lâm cô nương nghỉ ngơi. Mời Vương phi quay về Lãnh Viện cho, đừng để thuộc hạ phải động thủ."
Một Vương phi thất sủng, trong mắt đám hạ nhân này còn không bằng một con ch.ó giữ cửa.
Tô Uyển Tình dừng bước. Nàng hơi ngước mắt lên. Đôi đồng t.ử đen láy lạnh lẽo như hồ băng ngàn năm khóa c.h.ặ.t lấy tên thị vệ. Bất thình lình, tay nàng rút phắt cây trâm bạc duy nhất trên đầu mình, với tốc độ kinh người mà thân xác này có thể đạt tới, kề sát mũi trâm nhọn hoắt vào ngay động mạch chủ trên cổ hắn.
"Ngươi nghĩ ta là phế vật sao?" Giọng Tô Uyển Tình nhẹ bẫng nhưng mang theo sát khí khiến người ta sởn gai ốc. Mũi trâm đ.â.m nhẹ vào da, rỉ ra một giọt m.á.u tươi. "Ta là Vương phi được Hoàng thượng đích thân ban hôn. Kẻ nào dám cản đường ta hôm nay, ta sẽ cho hắn nếm thử cảm giác m.á.u chảy khô mà c.h.ế.t. Cút!"
Khí thế vương giả, uy áp cường đại từ một linh hồn từng đứng trên đỉnh cao quyền lực khiến tên thị vệ sợ hãi đến mức hai chân run rẩy. Hắn chưa từng thấy Vương phi yếu đuối nào lại có ánh mắt của một ác quỷ tu la như vậy. Cả hai tên thị vệ vô thức lùi lại, nhường đường.
Tô Uyển Tình hừ lạnh, nhấc chân đạp tung cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo của Lưu Ly Các.
Đoàng!
Âm thanh cánh cửa va đập mạnh vào tường vang lên chát chúa, phá vỡ bầu không khí ấm áp, tĩnh lặng bên trong. Lò sưởi bằng than ngân sương thượng hạng tỏa ra hơi ấm dịu ngọt, mùi hương trầm thoang thoảng đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo thê t.h.ả.m ở Lãnh Viện.
Trên chiếc giường lớn êm ái, Lục Ngạn Lâm đang ngồi đó. Sườn mặt hắn góc cạnh, tuấn mỹ vô song, toát lên khí chất cao quý của hoàng tộc và sự uy dũng của một Chiến Thần. Lúc này, hắn đang bưng một bát t.h.u.ố.c, cẩn thận dùng thìa sứ thổi nguội rồi đút cho Lâm Mạn Mạn đang tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Lâm Mạn Mạn sắc mặt hồng hào, căn bản không giống người đang mắc trọng bệnh, nhưng đôi mắt lại rưng rưng ướt át. Nghe tiếng động lớn, ả ta giả vờ giật mình, co rúm người rúc sâu vào lòng Lục Ngạn Lâm, giọng nói nũng nịu pha lẫn sự hoảng sợ tột độ: "Vương gia... Mạn Mạn sợ... Tỷ tỷ... tỷ tỷ đến rồi..."