Xuyên Không: Cầm Hưu Thư, Ta Xây Dựng Đế Chế Thương Nghiệp

Chương 1

Sau
Lạnh.

Cái lạnh thấu xương như hàng vạn mũi kim băng xuyên qua da thịt, len lỏi vào tận tủy sống. Tô Uyển Tình khó nhọc mở bừng đôi mắt. Khung cảnh đầu tiên đập vào mi mắt nàng là một bức màn lụa cũ kỹ rách nát, đong đưa dặt dẹo trong cơn gió bấc rít gào qua khe cửa sổ đã long bản lề. Không khí sặc sụa mùi nấm mốc, ẩm thấp pha lẫn với mùi rỉ sét tanh tưởi của m.á.u tươi.

Ngực nàng truyền đến một cơn đau xé rách tâm can, khiến cơ thể gầy gò không kìm được mà co giật. Cổ họng ngứa ngáy dữ dội. Tô Uyển Tình nghiêng người ra mép chiếc giường gỗ cứng ngắc, há miệng nôn ra một b.úng m.á.u đen ngòm. Máu văng tung tóe lên mặt sàn gạch xám xịt, ch.ói mắt và ghê rợn.

Cùng với cơn đau thể xác, một luồng ký ức khổng lồ, xa lạ mà chân thực ùa vào đại não nàng như thác lũ.

Đại Cảnh Triều. Lục Vương phủ. Lãnh Viện.

Hóa ra, nàng đã xuyên không. Từ một nữ tổng tài bá đạo, sát phạt quyết đoán trên thương trường hiện đại, nàng lại nhập vào thân xác của Tô Uyển Tình - Lục Vương phi danh chính ngôn thuận của Chiến Thần vương gia Lục Ngạn Lâm. Đáng tiếc, cái danh xưng "Vương phi" này lại là một trò cười không hơn không kém khắp chốn kinh thành.

Nguyên chủ là một kẻ lụy tình đến ngu ngốc. Nàng ta dốc cạn trái tim, hy sinh cả tôn nghiêm để yêu Lục Ngạn Lâm, nhưng đổi lại chỉ là sự ghẻ lạnh, chán ghét đến tột cùng của hắn. Trong mắt Lục Ngạn Lâm, ân nhân cứu mạng hắn, đóa "bạch nguyệt quang" mỏng manh yếu đuối Lâm Mạn Mạn mới là trân bảo vô giá. Hắn dung túng cho Lâm Mạn Mạn mọi thứ, để ả ta tự tung tự tác trong vương phủ, mượn danh nghĩa bệnh tật mà chà đạp, hãm hại nguyên chủ hết lần này đến lần khác.

Lần này cũng vậy. Nguyên chủ bị nhiễm phong hàn nặng, sốt cao ba ngày ba đêm không lùi. Nhưng ngay khi nàng vừa gục xuống, Lâm Mạn Mạn ở Lưu Ly Các lại tình cờ "đau tim, ngất xỉu". Lục Ngạn Lâm không chút do dự, lập tức hạ lệnh điều động toàn bộ thái y trong phủ, thậm chí cầm thiếp mời mời cả ngự y trong cung đến chỉ để bắt mạch cho Lâm Mạn Mạn. Về phần người thê t.ử đang thoi thóp ở Lãnh Viện, hắn chỉ lạnh lùng ném lại một câu: "Bệnh hoạn xui xẻo, cấm không cho ai được phép tới gần làm kinh động đến Mạn Mạn."

Nguyên chủ cứ thế mà c.h.ế.t trong sự cô độc, tuyệt vọng và cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông Đại Cảnh, nhường lại thân xác này cho linh hồn của Tô Uyển Tình đến từ hiện đại.

Tô Uyển Tình đưa mu bàn tay trắng bệch, gầy trơ xương lên lau đi vết m.á.u đọng nơi khóe môi. Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười trào phúng, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi d.a.o cạo trong đêm tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Lục Ngạn Lâm, Lâm Mạn Mạn... Một tên tra nam mù lòa tự phụ, một kẻ trà xanh tâm cơ bẩn thỉu. Cặp đôi hoàn hảo thế này, nguyên chủ ơi là nguyên chủ, cô chen chân vào làm gì để chuốc lấy bi kịch?" Nàng lẩm bẩm, thanh âm khàn đặc nhưng mang theo khí tràng bức người hoàn toàn khác biệt với sự nhu nhược ngày trước. "Nhưng yên tâm đi, đã mượn thân xác này, món nợ m.á.u của cô, ta sẽ thanh toán sòng phẳng với bọn chúng."

Đúng lúc này, cánh cửa gỗ mục nát của Lãnh Viện bị đẩy mạnh ra. Gió tuyết ào ạt ùa vào, mang theo một bóng người bé nhỏ ngã nhào xuống sàn nhà.

"Vương phi... Vương phi nương nương..."

Đó là Khương Vũ Đình, nha hoàn hồi môn duy nhất còn trung thành bám trụ lại bên cạnh nguyên chủ. Cô nương nhỏ tuổi mặc bộ y phục mỏng manh, cả người ướt sũng tuyết tan. Nhưng điều khiến đồng t.ử Tô Uyển Tình co rụt lại là khuôn mặt của Vũ Đình. Trán cô bé bị đập vỡ, m.á.u tươi chảy dọc xuống thái dương, nhuộm đỏ cả một mảng áo. Hai bên gò má sưng vù, in hằn những vết tát ch.ói lọi. Khóe miệng rách bươm, bước đi tập tễnh rõ ràng là bị người ta dùng bạo lực đá văng đi.

Vũ Đình bò đến bên giường, nước mắt giàn giụa hòa lẫn với m.á.u, nức nở dập đầu: "Nô tỳ vô dụng... Nô tỳ đã quỳ gối dập đầu trước Lưu Ly Các suốt hai canh giờ, cầu xin Vương gia cho một vị thái y qua đây... Nhưng thị vệ của Vương gia nói... nói Lâm cô nương vừa mới chợp mắt, kẻ nào dám làm ồn sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t. Bọn họ... bọn họ đ.á.n.h đuổi nô tỳ đi... Vương phi, người nhất định phải cố gắng trụ lại, nô tỳ đi nấu cho người chút nước ấm..."

Nhìn cô gái nhỏ run rẩy vì đau đớn và giá rét nhưng vẫn một lòng hướng về mình, một cỗ tức giận nghẹn ứ bùng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c Tô Uyển Tình. Ở thời hiện đại, nàng ghét nhất là kẻ mạnh h.i.ế.p yếu. Việc Lục Ngạn Lâm dung túng cho hạ nhân đ.á.n.h đập một nha hoàn tay không tấc sắt chỉ vì muốn bảo vệ giấc ngủ giả tạo của ả nhân tình, đối với nàng, chính là hành vi của một thứ rác rưởi tận cùng.

Tô Uyển Tình hít một hơi thật sâu, dồn chút sức lực cuối cùng của cỗ thân thể yếu ớt, vươn tay nắm lấy bả vai Khương Vũ Đình, kéo cô bé đứng dậy.

"Không cần khóc." Giọng nói của Tô Uyển Tình bình thản đến đáng sợ, không hề có sự bi lụy thường ngày, mà mang theo sự uy nghiêm tuyệt đối không thể chối cãi. "Khương Vũ Đình, lau khô nước mắt cho ta. Từ giây phút này trở đi, không ai trong chúng ta phải quỳ gối trước bất kỳ kẻ nào trong cái vương phủ rách nát này nữa."

Vũ Đình ngẩn người, quên cả khóc, ngơ ngác nhìn chủ t.ử. Ánh mắt của Vương phi... sao lại đáng sợ và xa lạ đến vậy? Không còn sự tủi thân, không còn sự trông ngóng hèn mọn, chỉ có một mảnh băng giá sâu thẳm như vực không đáy.
Sau