“...Không thể nào!”
Viên quan mặc thanh bào đi theo xe ngựa chính là huyện lệnh Sơn Dương, người cai quản trấn Bình An.
Theo bản năng, ông ta cảm thấy chuyện ấy không thể xảy ra.
“Nhà họ Vệ chỉ có một chủ ba tớ.”
“Con gái được nuôi dạy trong danh môn vọng tộc, ngày thường không bước chân ra khỏi cửa.”
“Làm sao có thể mắc trên cửa được?”
“Tiêu Hầu nhất định là nhìn nhầm rồi.”
“Lúc này tiểu thư hẳn đang ở trong khuê phòng...”
Rèm xe buông xuống.
Giọng nam nhân trong xe lạnh nhạt vang lên:
“Chuyện của mấy con mèo con chó không liên quan thì không cần nhắc tới.”
Nam Ương: “...”
Ngươi mới là mèo mèo chó chó.
Cả nhà ngươi đều là mèo mèo chó chó.
Ánh sáng từ đèn lưu ly dần xa rồi tối đi.
Xe ngựa lướt qua trước cổng nhà họ Vệ.
Nam Ương đang âm thầm chửi thầm trong lòng, chống tay đứng dậy từ sau cánh cửa.
Người còn chưa đứng vững.
Bên ngoài bỗng vang lên một tiếng cười khẩy.
“Bản hầu cho phép Dương huyện lệnh đi rồi sao?”
Dương huyện lệnh vừa lên tiếng bênh vực nhà họ Vệ.
Họ Dương.
Người cao gầy.
Chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.
Nghe kỹ mới nhận ra.
Giọng nam khàn khàn trong xe thật ra còn trẻ hơn ông ta.
Vị Tiêu Hầu này tuổi tác không lớn.
Nam Ương kinh ngạc nghe ngoài cửa vang lên một tràng tiếng va chạm hỗn loạn.
Dương huyện lệnh liên tục từ chối.
Nhưng vô ích.
Mấy binh sĩ chẳng nói chẳng rằng kéo ông ta lên ngựa.
Cả người lẫn ngựa bị ép đi.
Vị Tiêu Hầu trong xe tự xưng là người “đường xa tới đây”.
Tối nay sẽ “mở tiệc bên sông, khoản đãi các địa đầu xà trong vùng”.
Đặc biệt “thịnh tình mời” Dương huyện lệnh tới dự.
“Ta không đi!”
“Ta là mệnh quan triều đình!”
“Các ngươi sao có thể kéo ta như heo chó trâu dê thế này!”
“Hoài Dương Hầu!”
“Ngươi khinh người quá đáng!”
“Dương mỗ không đi—!”
Tiếng gào của Dương huyện lệnh dần dần xa đi.
Nam Ương vốn đã đứng lên.
Nghe thấy ba chữ “Hoài Dương Hầu” thì giật mình.
Phịch một tiếng.
Lại ngồi xuống đất.
Tim đập thình thịch.
Vị “Tiêu Hầu” trẻ tuổi không nhìn rõ mặt ngồi trong xe kia...
Chính là Hoài Dương Hầu?
Đợi đoàn người ngựa đi xa.
A Mỗ mới dám lên tiếng.
“Thì ra Hoài Dương Hầu họ Tiêu.”
“Tiêu Hầu, Tiêu Hầu...”
“Cũng không biết nhà họ Tiêu nào lại sinh ra được một vị liệt hầu như vậy?”
“Ngay cả nhà họ Vệ e rằng cũng không đắc tội nổi.”
“Nhị cô nương.”
“Trấn Bình An từ nay về sau sẽ không còn yên ổn nữa.”
“Hay là chúng ta... tìm cách trở về kinh thành lánh nạn?”
Nam Ương đưa tay sờ lỗ thủng lớn trên cánh cửa.
“Chiều nay hai bà tử giữ cửa mới nói đó thôi.”
“Hàng rào gỗ đã phong kín tất cả các con đường ra vào trấn.”
“Không ai được phép ra ngoài.”
“Cũng không ai được phép vào trong.”
“Ôi trời!”
Lúc nghe tin thì chưa cảm thấy gì.
Giờ đột nhiên nhớ lại.
Giọng A Mỗ lập tức thay đổi.
“Phong tỏa cả trấn?”
“Không cho ra ngoài?”
“Vậy chúng ta... chúng ta...”
“Chúng ta về phòng nghỉ trước đi.”
Nam Ương nhẹ giọng an ủi.
Vừa nói vừa kéo A Mỗ đi vào trong.
“Trong bếp vẫn còn hơn chục cân thịt.”
“Một bao gương sen với củ sen.”
“Còn có ba khúc xương lợn lớn mà A Mỗ tiếc chưa nỡ dùng nữa.”
Khắp xung quanh.
Tiếng khóc không ngừng vang lên.
Nhà nào cũng có người bị dẫn đi tra hỏi.
Phụ nhân ôm con khóc sướt mướt.
Có vài người tính tình dữ dằn hơn còn đuổi theo.
Vừa kéo chồng mình vừa xô đẩy đánh nhau với binh lính.
A Mỗ nghe mà kinh hồn táng đảm.
Miệng không ngừng niệm Phật.
“Biết làm sao bây giờ?”
Nam Ương suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng nói:
“Quanh đây có hơn chục hộ hàng xóm.”
“Nhà nào cũng có nam đinh bị đưa đi tra xét.”
“Chỉ riêng nhà chúng ta không có nam nhân.”
“Cho nên họ không tra hỏi chúng ta.”
“Vậy nên...”
“Có lẽ Hoài Dương Hầu thật sự đang truy bắt sơn phỉ?”
“Chứ không phải bắt người về ăn thịt?”
A Mỗ hoàn toàn không nghĩ như vậy.
“Nhị cô nương.”
“Đừng nghĩ người ta tốt đẹp quá.”
“Chẳng phải phụ nhân nhà bên vừa dâng luôn nha hoàn mười ba tuổi của mình sao?”
“Hoài Dương Hầu mỗi ngày ăn một người.”
“Hôm nay đủ rồi.”
Nam Ương: “...” 😑
Không khí oi bức của mùa hè tràn ngập một cảm giác bất an và xao động.
Màn đêm phủ xuống khắp bốn phương.
Thị trấn vừa mới yên tĩnh được không lâu.
Bỗng từ ngoài đường đất lại truyền tới tiếng đánh nhau dữ dội.
Lập tức kinh động toàn bộ dân chúng.
“Có thích khách!”
“Thích khách trốn trong hầm ngầm!”
Tiếng mũi tên xuyên vào da thịt vang lên nặng nề, đáng sợ.
Trong bóng chiều.
Mấy bóng người đang bỏ chạy tán loạn liên tiếp trúng tên.
Từng thân thể nặng nề ngã nhào xuống đất.
Máu tươi chảy tràn trên đường.
Rất nhanh đã tụ thành từng vũng nhỏ.
Nam Ương nín thở.
Qua lỗ thủng lớn trên cánh cổng.
Nàng tận mắt nhìn thấy đám binh sĩ tinh nhuệ đuổi kịp những kẻ bỏ chạy.
Rồi lần lượt chém đứt đầu từng người.
Những thi thể không đầu đổ rạp bên vệ đường.
“Nhìn cho kỹ!”
“Đây chính là đám phản tặc giả làm sơn phỉ, phục kích ám sát Hoài Dương Hầu!”
“Chúng bị phát hiện trong hầm ngầm của dân trong trấn Bình An!”
Binh lính giơ cao đuốc.
Lớn tiếng hô vang:
“Chủ động tố giác sẽ được khoan hồng!”
“Kẻ chứa chấp phản tặc giết không tha!”
Nam Ương trợn mắt nhìn qua lỗ hổng trên cửa.
Ngoài cổng.
Mùi máu tanh nồng nặc.
Dòng máu đặc quánh hòa lẫn bùn đất.
Theo rãnh bên đường chảy đi khắp nơi.
Một cái đầu người chết không nhắm mắt lăn lông lốc tới trước cổng nhà họ Vệ.
Đôi mắt vô hồn mở trừng trừng nhìn lên trời.
Vừa khéo.
Đối diện với Nam Ương đang nhìn qua lỗ thủng.
Bốn mắt nhìn nhau.
Nam Ương lẩm bẩm:
“...Phản tặc?”
“Không phải sơn phỉ sao?”
Một tên lính chạy ngang qua.
Vừa vặn nghe thấy câu ấy.
Lập tức quát lên:
“Giả làm sơn phỉ!”
“Thật ra là phản tặc!”
“Cố ý mai phục bên đường để mưu sát Tiêu Hầu nhà ta!”
“Sau khi thất bại mới trốn vào vùng thôn quê!”
Nam Ương:
“Ồ...”
Thật ra nàng cũng chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Nhưng đối diện với một cái đầu người chết không nhắm mắt.
Nàng không dám hỏi thêm.
Tên binh sĩ kia dường như cũng đang rất tức giận.
Hắn xách cái đầu người tóc tai bù xù.
Vừa đi vừa càu nhàu:
“Cái trấn Bình An này rốt cuộc bị làm sao vậy?”
“Khám xét đủ hai mươi hộ rồi!”
“Không phải đàn ông bỏ trốn thì là giấu trẻ con.”
“Có nhà còn dâng cả tiểu nương tử.”
“Có nhà chứa chấp phản tặc.”
“Chỉ duy nhất nhà các ngươi là sạch sẽ.”
“Cả cái trấn này đều phát điên rồi à?”
Nam Ương: “...”
Có khả năng nào...
Là danh tiếng của chủ thượng nhà ngươi, vị Hoài Dương Hầu kia...
Quá tệ rồi không?
Tên binh sĩ đi được vài bước.
Bỗng nhớ ra chuyện gì đó.
Hắn quay người lại hỏi:
“Tiểu nương tử.”
“Gần đây ngươi có tới bờ sông không?”
“Hoặc có nhìn thấy tiểu nương tử nào từng tới bờ sông không?”
“Nếu biết thì báo thật.”
“Tiêu Hầu đang tìm một tiểu nương tử.”
“Ai tìm được sẽ có trọng thưởng!”
Hắn vừa quay người.
Cái đầu người chết trong tay cũng quay theo.
Máu nhỏ tong tong xuống đất.
Đôi mắt chết không nhắm tiếp tục nhìn thẳng vào lỗ thủng trên cửa.
Trong lòng Nam Ương run lên.
Những lời hỏi han tiếp theo của hắn gần như bay vèo qua tai nàng.
Trọng thưởng?
Ai dám nhận trọng thưởng của Tiêu Hầu?
Chê mạng mình dài quá sao?
Nàng không hé răng.
Lặng lẽ kéo một chiếc ghế dài tới chắn kín lỗ thủng trên cửa.
Sau đó xách váy.
Cắm đầu chạy về phòng.
Đêm đó ngủ không ngon.
Bên trái.
Đứa bé trai năm tuổi nhà hàng xóm giữa đêm gặp ác mộng.
Vừa khóc vừa gọi:
“Cha ơi...”
“Cha ơi...”
So với tiếng khóc của nhà bên trái.
Sự im lặng như cõi chết của nhà bên phải còn đáng sợ hơn.
Nhà đó mở tiệm bán bánh đường.
Vì chứa chấp ba tên phản tặc trong hầm ngầm.
Phạm tội bao che phản tặc.
Cả nhà đều bị trói giải đi.
“Nhà bên phải bán bánh đường đấy.”
A Mỗ thở dài.
“Thảo nào gần đây không thấy họ buôn bán nữa.”
“Hai bà tử giữ cửa còn nói nhà đó phát tài lớn.”
“Thì ra là tiền chứa chấp phản tặc kiếm được sao?”
“Đang yên đang lành một thị trấn tốt đẹp...”
“Sao lại thành ra thế này?”
A Mỗ càng nghĩ càng nhiều.
Càng nghĩ càng thấy sợ hãi.
“Nhị cô nương.”
“Không thể chờ thêm được nữa.”
“Trấn Bình An đã bị Hoài Dương Hầu để mắt tới.”
“E rằng cả thị trấn sẽ bị lật tung lên mất.”
“Chúng ta nhất định phải báo cho gia chủ biết chuyện xảy ra ở Bình An.”
“Để người đón cô nương trở về kinh thành!”