Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn

Chương 10: Ra oai phủ đẩu

“Vô ích thôi.”

Nam Ương nằm thẳng trên giường trong bóng tối, bình thản như thường lệ.

Ngón tay nàng nắm lấy chiếc gối vỏ kiều mạch mềm mại.

Đó là tư thế ngủ quen thuộc của nàng.

“Bình thường phụ thân đã chẳng để tâm tới con.”

“Hoài Dương Hầu dám dẫn quân phong tỏa cả thị trấn, là nhân vật không dễ chọc vào.”

“Phụ thân lại càng không vì con mà đối đầu với hắn.”

“A Mỗ, ngủ đi.”

“Có chuyện gì thì sáng mai tính tiếp.”

Nhưng A Mỗ làm sao ngủ nổi.

Bà trở mình qua lại trong bóng tối.

Cuối cùng nghiến răng nói:

“Nhà họ Vệ không quản Nhị cô nương.”

“Vậy còn nhà họ Chu thì sao?”

“Người đang đương gia nhà họ Chu bây giờ chính là cữu cữu ruột của cô nương!”

“Nhà họ Chu làm ăn khắp nơi, quen biết rộng.”

“Chúng ta viết thư cầu cứu nhà họ Chu!”

Trong phòng chỉ còn tiếng hô hấp đều đều.

Nam Ương vô tâm vô phế.

Đã ngủ say từ lúc nào.


Bên bờ ngoại hà ngoài thị trấn.

Tám ngọn đèn lưu ly sáng rực.

Chiếu cả bờ sông như ban ngày.

Mặt nước lấp lánh sóng bạc.

Ánh đèn phản chiếu lên nửa đầm sen.

Bên bờ sông đang mở tiệc.

Những chiếc bếp lớn dựng ngay tại chỗ, đầu bếp nấu nướng các món ngon.

Trên bàn tiệc bày đủ rượu ngon và tám món ăn lớn.

Hương thức ăn thơm nức.

Nhưng lại lẫn với mùi máu tanh, lan đi rất xa.

Chủ nhân bữa tiệc hôm nay.

Chính là Hoài Dương Hầu Tiêu Thừa Yến.

Hắn đương nhiên ngồi ở vị trí chủ tọa.

Khách dự tiệc đều là những địa đầu xà trong vùng.

Toàn bộ quan viên bản địa của quận Sơn Dương.

Đập vào mắt chỉ thấy một màu quan phục xanh và đỏ.

Nhưng sắc mặt người nào cũng hoặc trắng bệch, hoặc xanh mét.

Ba vị huyện lệnh trực thuộc quận Sơn Dương đều có mặt.

Dương huyện lệnh ngồi ở ghế phụ.

Sắc mặt xanh như tàu lá.

Chiếc ghế chủ khách duy nhất vẫn còn bỏ trống.

Người có chức quan cao nhất địa phương.

Thái thú quận Sơn Dương.

Không tới.

Bên bờ sông có núi.

Cách mặt nước không xa là vài mỏm đất cao bảy tám trượng.

Trên đó vừa mới có người ngã xuống chết.

Thi thể nằm vặn vẹo bên bờ.

Máu thịt đỏ trắng tung tóe khắp nơi.

Tay chân vẫn còn co giật.

Tiêu Thừa Yến ngồi trên ghế chủ vị.

Trước mặt hắn buông xuống một bức rèm trúc.

Che khuất toàn bộ phần thân trên từ khuỷu tay trở lên.

Rèm trúc không xuyên sáng.

Không ai nhìn rõ được nét mặt hay biểu cảm phía sau.

Mọi người chỉ thấy Hoài Dương Hầu đang dựa nghiêng trên một chiếc trường kỷ bằng gỗ mun có bình phong bao quanh.

Trên người mặc cẩm bào màu huyền đen.

Viền đỏ sẫm.

Hai chân dài tùy ý duỗi ra.

Không chút kiêng dè.

Tay phải của hắn dường như bị thương.

Quấn kín từng lớp băng trắng.

Chỉ dùng tay trái nâng chén rượu.

Nhìn kỹ hơn.

Ngay cả mu bàn tay trái.

Cũng có vài vết sẹo mới vừa đóng vảy.

Vừa sâu vừa dài.

Chủ nhân bữa tiệc hoàn toàn không bận tâm tới những ánh mắt dò xét xung quanh.

Tự mình uống cạn một chén rượu.

Rồi úp ngược chén xuống bàn.

Các quan viên không dám nhìn nữa.

Đồng loạt cúi đầu.

Giọng nói của Hoài Dương Hầu thấp và khàn.

Đối ngoại, hắn luôn nói mình vừa khỏi bệnh nặng.

Nhưng người sáng mắt đều nhìn ra.

Trên người vị hầu gia này có thương tích mới.

Trong lòng rất nhiều người cùng xuất hiện một suy nghĩ:

Rốt cuộc là kẻ nào dám ngáng chân Hoài Dương Hầu?

Vị tân quý nhân của triều đình đến từ kinh thành này.

Năm ngoái đã lạnh lùng trấn áp cuộc phản loạn của Tương Vương ở phía Nam.

Giết sạch tàn dư dưới trướng Tương Vương.

Nhờ chiến công hiển hách mà được phong hầu.

Gần đây hắn mang theo vô số xe lớn cùng những bảo vật quý giá do thiên tử ban thưởng.

Đang trên đường tới phong địa.

Ai ngờ giữa đường đi qua địa giới quận Sơn Dương.

Lại gặp phải “sơn phỉ”.

Giữa nơi núi hoang rừng vắng.

Lấy đâu ra nhiều sơn phỉ như thế?

Phần lớn mọi người đều đoán.

Đó chỉ là kẻ thù của Hoài Dương Hầu.

Mượn danh nghĩa sơn phỉ để ra tay mà thôi.

Nhưng Hoài Dương Hầu bị chọc giận rồi.

Hắn chẳng thèm quan tâm nguyên nhân.

Tối nay lấy danh nghĩa mở tiệc khoản đãi.

Thực chất là cưỡng ép bắt tất cả quan viên địa phương tới đây.

Một màn...ra oai phủ đầu đẫm máu.

Chỉ nghe chủ nhân bữa tiệc phía sau rèm trúc cất giọng:

“Yến tiệc thịnh soạn thế này sao có thể thiếu ca múa?”

“Người vừa rồi mới nhảy một cái đã chết.”

“Thật mất hứng.”

“Đưa thêm một người lên.”

“Để hắn múa thêm một điệu cho chư vị thưởng thức.”

Trên mỏm đất cao thấp thoáng bóng người.

Lại có một kẻ bị trói chặt tay chân bị binh lính xô đẩy lên phía trên.

Thi thể của người vừa ngã chết vẫn còn nằm bên bờ sông.

Người trên cao nhìn thấy cảnh ấy liền biết đại sự không ổn.

Bịch một tiếng quỳ xuống.

Vừa điên cuồng dập đầu vừa gào khóc:

“Tiêu Hầu!”

“Tiểu nhân đáng chết muôn lần!”

“Tiểu nhân chỉ là một chủ bạ quản việc cỏ ngựa!”

“Cấp trên bảo tiểu nhân đưa cỏ điên vào chuồng ngựa...”

“Tiểu nhân đâu biết đó là ngựa của Tiêu Hầu!”

“Xin tha mạng!”

“Tiểu nhân nguyện chỉ ra kẻ chủ mưu!”

“Người này ngược lại rất thức thời.”

Hoài Dương Hầu sau rèm khẽ cười.

Cúi đầu nhấp một ngụm rượu.

Trái tim của đám quan viên đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hơi hạ xuống.

Nhưng ngay sau đó.

Họ nhìn thấy Hoài Dương Hầu đặt chén rượu trở lại bàn.

Lau sạch giọt rượu trên tay.

Rồi giơ tay lên.

Bình thản chỉ xuống dưới.

ẦM!

Một tiếng động lớn vang lên.

Tên chủ bạ quản cỏ ngựa từ trên cao ngã xuống năm sáu trượng.

Rơi thẳng xuống bờ sông.

Co giật vài cái.

Rồi bất động.

Máu tươi từ dưới thân không ngừng trào ra.

Nhuộm đỏ cát đá ven bờ.

“Lại chết nhanh quá.”

Giọng nói phía sau rèm đầy tiếc nuối.

“Chẳng lẽ không ai có thể vì bữa tiệc chiêu đãi khách quý của bản hầu...”

“Nhảy một điệu dài hơn một chút sao?”

Người thứ ba bị trói gô lại bị đẩy lên cao.

Hoài Dương Hầu phía sau rèm phân phó:

“Hắn chính là cái gọi là ‘kẻ chủ mưu’.”

“Kẻ sai tên chủ bạ kia cho ngựa của bản hầu ăn cỏ điên.”

“Quận thừa Sơn Dương.”

“Ngựa ăn cỏ điên rồi phát điên.”

“Ban cho hắn một con.”

Một con ngựa đang cuồng loạn không ngừng đá mạnh được dắt lên cao.

Binh lính trói chặt người thứ ba lên lưng ngựa.

Rồi kéo cả người lẫn ngựa tới mép sườn núi dốc đứng.

Phía dưới.

Hai thi thể đẫm máu vẫn còn nằm đó.

Dưới ánh sáng rực rỡ của đèn lưu ly.

Người trên lưng ngựa mặt trắng bệch như quỷ.

Trong bầu không khí nghẹt thở.

Mọi người chỉ thấy hắn nhắm mắt lại.

Như vừa hạ quyết tâm.

Sau đó khàn giọng gào lên:

“Tiêu Hầu tha mạng!”

“Hạ quan chỉ làm theo lệnh!”

“Hạ quan nguyện khai báo toàn bộ!”

“Mệnh lệnh chặn giết Tiêu Hầu lần này...”

“Đến từ kinh thành!”

“Trong kinh thành gửi mật chỉ xuống!”

“Hạ quan chỉ làm theo mật chỉ!”

“Người nhận được mật chỉ ở quận Sơn Dương không chỉ có mình hạ quan!”

“Lục Thái thú cũng nhận được!”

“Hạ quan nguyện dâng mật chỉ!”

“Nguyện theo Tiêu Hầu trở về kinh thành đối chất—”

Rèm trúc khẽ lay động.

Trước ánh mắt gần như kinh hãi của tất cả quan viên.

Người sau rèm giơ cánh tay lên.

Những ngón tay thon dài khẽ hạ xuống.

Lại một lần nữa.

Bình tĩnh chỉ về phía dưới.

ẦM——!

Lần này.

Cả người lẫn ngựa cùng lao xuống vực.

Tiếng va chạm vang dội hơn hẳn.

Cũng rơi xa hơn hẳn.

Con ngựa đập xuống bờ sông.

Giống như một chiếc túi da bị xé toạc.

Máu từ khắp nơi phun ra.

Người trên lưng ngựa bị lực va đập khủng khiếp hất văng xuống nước.

Toàn thân co giật dữ dội.

Nhưng chưa chết ngay.

Mặt nước rung lên kịch liệt.

Một khoảng đỏ thẫm từ từ lan rộng.

“Điệu múa lần này cuối cùng cũng ra dáng.”

Không khí đông cứng.

Yên lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Chỉ còn giọng nói của Hoài Dương Hầu vang lên từ sau rèm.

Mang theo sự vui vẻ không hề che giấu.

“Chư vị.”

“Điệu múa bên sông mà bản hầu chuẩn bị cho các vị khách quý...”

“Có đặc sắc không?”

Bóng người phía sau rèm thong thả nâng chén.

“Các vị hẳn cũng thấy điệu múa vô cùng đặc sắc.”

“Vậy thì xin hãy vỗ tay tán thưởng.”

“Đừng phụ lòng người múa đã dốc sức biểu diễn.”


Lời tác giả:

Tiêu Hầu: “Điệu múa tối nay không tệ. Sao mọi người không vỗ tay?”

Các vị khách: “Cứu mạng... ai cứu chúng tôi với...”