Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn

Chương 4: Ngựa đã ngã chết rồi, vậy mà ngươi vẫn chưa chết....

Người đàn ông đang bấu chặt cuống sen bỗng chốc chộp vào khoảng không.

Cuống sen đã bị cắt mất, bàn tay hắn vô thức buông lỏng, theo bản năng quơ quào giữa không trung như muốn nắm lấy thứ gì đó.

Nam Ương nhanh tay lẹ mắt chộp lấy cổ tay hắn.

Đó thật sự là một bàn tay thảm không nỡ nhìn.

Lòng bàn tay, mu bàn tay, chỗ nào cũng máu thịt be bét.

Da thịt đỏ tươi lật cả ra ngoài.

Ngón út gần như đã lộ cả xương trắng.

Cổ tay là nơi duy nhất trên bàn tay ấy còn tương đối nguyên vẹn.

“Ngựa đã ngã chết rồi, vậy mà ngươi vẫn chưa chết...”

Nam Ương đưa thuyền áp sát bờ.

Nàng nhảy xuống vùng nước cạn, kéo cổ tay người đàn ông, mượn sức nổi của dòng nước để lôi hắn lên bờ.

“Xem ra mạng ngươi lớn thật.”

“Lần sau biết quý mạng hơn chút đi, đừng cưỡi ngựa lung tung nữa.”

Mới kéo được hai lần.

Người kia dường như tỉnh lại.

Cổ tay bị nàng nắm giữ khẽ động đậy.

Nam Ương vừa quay đầu đã sợ đến nghẹt thở.

Tóc hắn từ lâu đã xổ tung.

Mái tóc đen dài như rong nước, theo dòng chảy tản ra khắp nơi.

Giữa khuôn mặt đầy máu bẩn ấy.

Một đôi mắt đen thẫm bỗng mở ra.

Người vẫn chìm dưới nước.

Đôi đồng tử đen láy nhìn chằm chằm về phía nàng.

Nam Ương hoàn toàn không kịp đề phòng.

Qua làn nước trong veo, nàng đối diện ánh mắt ấy.

Ánh nhìn từ dưới nước sâu thăm thẳm.

Lạnh lẽo âm u.

Giống như một cơn âm phong thổi lên từ địa phủ.

Da đầu nàng tê dại.

Khắp người nổi gai ốc.

Cảnh tượng này...

Nói là hai người sống nhìn nhau thì không giống.

Ngược lại càng giống Hắc Vô Thường từ dưới nước hiện thân, lên dương gian đòi mạng nàng hơn.

Kinh hãi tột độ.

Nam Ương theo bản năng giơ tay lên.

Chát!

Một cái tát giáng thẳng xuống.

Nước bắn tung tóe.

Đôi mắt đen vừa mở ra lập tức khép lại.

Người đàn ông bị ăn một cái tát.

Lần này hôn mê triệt để.

Nam Ương thu bàn tay đang nóng rát về.

Nàng lau nước bắn lên mặt, hít thở gấp gáp một hồi mới bình tĩnh lại.

Bị nước tạt tỉnh người.

Nàng cũng dần lấy lại lý trí.

Người dưới nước này tuy ánh mắt dọa người.

Nhưng dưới đầu ngón tay nàng, mạch đập nơi cổ tay vẫn còn.

Yếu ớt.

Nhưng đều đặn.

Rõ ràng là người sống.

Nếu hắn lặng lẽ chết bên bờ thì thôi.

Nhưng mạng lớn để nàng gặp được.

Lại còn cố giãy giụa muốn sống.

Tổng không thể để hắn bị nàng tát chết luôn dưới nước được.

Nam Ương vội vàng kéo hắn hẳn lên bờ.

Cẩn thận kiểm tra thương thế.

Kiểm tra được một lúc, nàng bỗng ngẩn người.

Toàn thân đầy thương tích.

Bộ cẩm bào màu sẫm chất liệu thượng hạng bị đá sắc xé rách tả tơi.

Khắp người gần như không còn mấy chỗ da thịt lành lặn.

Máu vẫn không ngừng rỉ ra.

Nhưng nàng sơ bộ sờ nắn thử xương tay chân.

Xương sống.

Bả vai.

Đùi.

Đầu gối.

Mắt cá chân.

Những vị trí quan trọng ấy...

Vậy mà không có chỗ nào gãy nát?

“Vận khí tốt đến thế sao?”

Nam Ương lẩm bẩm.

Vì bệnh điên của mẫu thân.

Nàng từng đọc qua vài quyển y thư.

Nàng biết dù không có ngoại thương chí mạng, chỉ cần  lục phủ ngũ tạng bị chấn động tổn thương cũng có thể lấy mạng người.

Nam Ương ngẩng đầu nhìn sắc trời.

Vẫn còn sớm.

Nàng dùng nước lau sơ lớp máu trên mặt hắn.

Rồi đút cho hắn vài ngụm nước.

Chiếc lá sen lớn nàng dùng che nắng cũng để lại cho hắn, phủ lên mặt.

Bên cạnh còn đặt một khúc củ sen non.

“Ta không phải đại phu.”

“Thuyền lại quá nhỏ, không chở được hai người, cứu ngươi không nổi.”

Nàng đặt tay hắn lên khúc củ sen rồi lẩm bẩm:

“Ta chỉ có thể giúp ngươi truyền tin.”

“Để mời Hoàng lang trung trong trấn tới cứu ngươi.”

“Hoàng lang trung thích kết giao nhà giàu. Chỉ cần nhìn bộ yên ngựa vàng ngọc của ngươi, ông ấy nhất định sẽ tới.”

“Nếu mạng ngươi thật sự lớn...”

“Thì cố chống đỡ đi.”

Ngón tay đang đặt trên khúc củ sen của người đàn ông khẽ run lên.

Không biết là tỉnh hay vẫn mê man.

Nam Ương đợi một lúc.

Không thấy hắn mở mắt.

Nghĩ đến A Mỗ còn đang ở nhà chờ mình, nàng liền nhảy trở lại thuyền nhỏ.

Cầm mái chèo, theo đường cũ quay về.

Chuyến này quả thật thu hoạch đầy ắp.

Bốn năm chục gương sen căng tròn.

Cộng thêm mười mấy hai chục khúc củ sen trắng mập.

Đựng đầy một bao tải lớn nặng trĩu.

Vừa ăn vừa bán, đủ cho hai người sống bốn năm ngày.

Nam Ương cong mắt cười.

Kéo bao tải xuống thuyền.

Mấy phụ nhân trông thuyền đang ngồi tránh nắng dưới bóng cây từ xa chạy tới.

Nàng rất tự giác mò túi tiền.

Chuẩn bị trả tiền thuê thuyền.

Người phụ nhân trông thuyền vừa chạy tới đã cảm thán một câu:

“Tiểu cô nương, ngươi đúng là có phúc lớn mạng lớn đấy. Chèo thuyền tới tận bờ bên kia mà vẫn sống trở về được!”

Nam Ương: “...?”

Nàng còn sống trở về...

Là chuyện rất bất thường sao?

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của nàng, người phụ nhân thở dài.

“Trong nhà không có người lớn nào nói cho ngươi biết à?”

“Ở bờ bên kia, ngươi không nhìn thấy cảnh tượng gì đáng sợ sao?”


Sau khi chiếc thuyền hái sen biến mất đã khá lâu.

Bên bờ sông.

Vị công tử trẻ tuổi đang nằm đó khẽ động đậy.

Bàn tay đầy máu siết chặt khúc củ sen non.

Hắn chậm rãi đưa lên miệng.

Cắn một miếng thật lớn.

Củ sen non giòn ngọt, đầy nước.

Yết hầu hắn khẽ chuyển động.

Từng ngụm đều được nhai kỹ.

Không bỏ sót một giọt nước hay chút dinh dưỡng nào.

Chiếc lá sen lớn che trên mặt để chắn nắng bị hắn giật xuống.

Tiện tay ném sang một bên.

Người đàn ông khàn giọng nói:

“...Lại là nàng.”