Nam Ương ngủ gà ngủ gật trong chiếc xe ngựa nóng bức.
Đột nhiên nàng kêu lên một tiếng:
— A!
Rồi giật mình tỉnh dậy.
Nàng ngồi ngẩn người trong xe rất lâu không nói gì.
A Mỗ cố nhịn cảm giác buồn nôn đang cuộn trào trong bụng.
Khó khăn hỏi:
— Nhị nương tử, sao thế? Có phải xe xóc quá làm người khó chịu không?
Nam Ương lắc đầu.
— Con vừa mơ thấy một giấc mơ không hay. Mơ thấy Hoài Dương Hầu đuổi theo tới nơi...
Sắc mặt A Mỗ lập tức thay đổi.
— Phi phi phi! Trẻ con nói bậy không tính! Ọe!
Vừa căng thẳng.
Cảm giác buồn nôn lại càng dữ dội hơn.
A Mỗ vội nhào tới cửa sổ xe mà nôn khan.
Người đánh xe nhà họ Dương ở phía trước cũng căng thẳng hẳn lên.
— Tân ma ma cố chịu thêm chút nữa! Xe không thể dừng đâu! Người của Hoài Dương Hầu biết đâu đang đuổi phía sau! Chúng ta chỉ cần thêm ba bốn năm ngày nữa là tới kinh thành rồi! Không sao đâu.
Nam Ương cố lên tiếng an ủi.
— Cứ tiếp tục đánh xe... Ọe...
Ngày thứ mười hai trên đường.
Những thứ trong dạ dày đáng nôn đều đã nôn sạch.
Đến mức Nam Ương cảm thấy như cả đầu óc mình cũng bị nôn ra ngoài rồi.
Nàng và A Mỗ ngồi trong chiếc xe nhỏ từ sáng tới tối.
Bị xóc tới mức đầu óc tê dại.
Kinh thành ngày càng gần.
Chủ tớ nhà họ Vệ sắp được bình an trở về.
Người đánh xe nhà họ Dương vui mừng ra mặt.
Cả người toát lên cảm giác nhẹ nhõm như sắp hoàn thành nhiệm vụ.
— Cùng lắm hai ngày nữa là vào địa giới kinh kỳ. Kịp trở về trước tiết Trung Nguyên tháng Bảy. Đưa hai vị về nhà họ Vệ. Vừa hay cả nhà cùng tế tổ, thả đèn hoa đăng.
— Vệ nhị nương tử...Đừng nôn nữa. Sắp về nhà rồi. Vui lên một chút chứ.
Nam Ương:
— Ọe~~~
Nghĩ tới chuyện chỉ còn hai ngày nữa sẽ về phủ.
Đối mặt với từng gương mặt quen thuộc mà xa lạ.
Nàng lại càng muốn nôn hơn.
A Mỗ đau lòng vỗ nhẹ từng cái lên vai nàng.
Giống như nàng vẫn là đứa trẻ cần được dỗ dành ngủ ngày nào.
— Đừng nghĩ nhiều. Chờ chúng ta về nhà. Nếu chủ mẫu có hỏi. Nhị nương tử cứ nói thật là được. Chúng ta đâu có tự ý bỏ trốn về kinh. Chỉ là chẳng may gặp phải tên sát tinh Hoài Dương Hầu kia...
Nam Ương nghe đến đó.
Mí mắt dần nặng trĩu.
Rồi lại mê man thiếp đi.
Trong giấc mộng ngắn ngủi và hỗn loạn.
Nam Ương lại trở về phủ bá tước.
Lại gặp đích mẫu.
Trong những năm tháng lớn lên ở nội viện nhà họ Vệ tại kinh thành.
Ngoài A Mỗ luôn ở bên cạnh chăm sóc.
Người nàng gặp nhiều nhất chính là những ma ma và quản sự do đích mẫu phái tới.
Những gương mặt ấy lắc lư trước mắt nàng.
Mỗi lần bẩm báo công việc hay nói chuyện.
Trên mặt đều mang theo nụ cười như có như không rất giống đích mẫu.
Đích mẫu mỗi tháng gặp nàng năm sáu lần.
Theo đúng quy củ hỏi vài câu chuyện trong nhà.
Kiểm tra nữ công.
Khảo sát nữ học.
Hai vị tỷ tỷ trong nhà luôn ở bên cạnh đích mẫu.
Mỗi tháng gặp nàng bốn năm lần.
Thái độ cũng chẳng nóng chẳng lạnh.
Đại ca từ sớm đã chuyển ra ngoại viện đọc sách.
Cơ hội gặp mặt không nhiều.
Một hai tháng mới gặp một lần.
Vì ít tiếp xúc nên đối với nàng, người muội muội này, ngược lại còn khá ôn hòa.
Còn phụ thân...
Mỗi năm chỉ gặp một lần vào dịp lễ tết.
Không nhắc cũng được.
Còn mẫu thân...
Bệnh đã nặng tới mức không còn nhận ra nàng nữa.
Cũng không cần nhắc tới.
Đúng lúc ấy.
Ầm!
Bánh xe ngựa xóc mạnh một cái.
Nam Ương bị hất bổng lên vài tấc.
Giật mình tỉnh khỏi giấc mơ.
Nàng xoa trán.
— Đại ca đánh xe. Đi chậm một chút. Chúng ta sắp tới kinh kỳ rồi. Không cần vội vàng như vậy đâu.
Người đánh xe nhà họ Dương quay đầu nhìn về phía sau.
Sắc mặt lập tức trắng bệch như gặp quỷ.
Ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp.
— Đằng... đằng sau! Có rất nhiều kỵ binh đang đuổi theo chúng ta!
Phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập như mưa bão.
Nam Ương bị say xe suốt nhiều ngày.
Đầu óc quay cuồng.
Mắt nhìn cũng mờ đi.
Nàng vén rèm xe lên.
Khó tin quay đầu nhìn lại thật lâu.
Trong ánh chiều tà.
Xuất hiện vô số kỵ binh mặc đồ đen, đi giày đen.
Những con chiến mã khỏe mạnh lao tới như lũ lụt màu đen.
Cuồn cuộn tràn xuống.
Chiếc xe nhỏ của họ giống như bị nhấn chìm giữa dòng nước lũ.
Một nhóm kỵ binh vượt lên phía trước.
Rồi lập tức quay đầu lao ngược trở lại.
Trong khoảnh khắc giao nhau với xe ngựa.
Trong tầm mắt mơ hồ của Nam Ương chỉ còn lại từng đạo tàn ảnh.
Sau khi nhìn rõ người trong xe.
Rất nhiều giọng nói đồng thời hô lớn:
— Một già một trẻ! Hai người chủ tớ! Người trong xe có phải là cô nương nhà họ Vệ của phủ Vĩnh Hưng Bá không?!
Người đánh xe nhà họ Dương run rẩy hỏi:
— Các... các ngươi là ai?
Không ai để ý tới hắn.
Một vị tướng quân cao lớn mặc giáp, đeo đao thúc ngựa tới bên xe.
Dùng vỏ đao hất rèm xe lên nhìn vào trong.
Rồi quát lớn:
— Tìm thấy Vệ nhị nương tử rồi! Cử một người quay về bẩm báo chủ thượng! Tuân lệnh!
Một kỵ sĩ lập tức quay đầu phi ngựa về phía sau.
Hiển nhiên là đi "bẩm báo chủ thượng".
Người đánh xe nhà họ Dương run giọng:
— Ngài... ngài là Địch tướng quân? Chủ thượng của ngài là Hoài Dương Hầu? Đã thả chúng tôi đi rồi... Vì sao còn... còn truy đuổi không tha?!
Vị tướng quân kéo mũ giáp lên.
Để lộ vết sẹo trên chân mày.
Quả nhiên chính là Địch Vinh.
— Xe các ngươi chạy khá đấy. Suýt nữa đã vào tới kinh thành rồi. Chúng ta cưỡi khoái mã đuổi suốt sáu ngày mới bắt kịp.
Hắn bình thản nói:
— Ném xuống đi.
Nam Ương nín thở nghe động tĩnh bên ngoài.
Trong đầu còn đang nghĩ:
Ném cái gì xuống?
Ngay giây tiếp theo.
Rầm!
Người đánh xe nhà họ Dương bị nhấc bổng lên như xách gà con.
Rồi ném thẳng xuống đất.
Lăn năm sáu vòng mới dừng lại.
Nam Ương lập tức kinh ngạc đến ngây người.
...
Cảnh tượng này...
Sao lại quen thuộc đến thế...
Khoan đã!
Người đánh xe bị ném xuống rồi.
Nhưng ngựa vẫn đang chạy mà?!
Con ngựa theo quán tính tiếp tục lao về phía trước thêm bảy tám trượng.
Sau đó quả nhiên bắt đầu chạy lệch hướng.
Chiếc xe nhỏ lắc lư nghiêng ngả.
Thẳng tiến về phía con mương ven đường.
— ...A a a a a!!!
A Mỗ hoàn toàn sụp đổ.
— Xe!
— Xe lại sắp lật rồi!
Nam Ương chết lặng bám chặt khung cửa sổ.
Tại sao chuyện vô lý như vậy lại để nàng gặp lần thứ hai?
Một chuyến đi...
Lật xe tới hai lần?!
Hả???
Tác giả có lời muốn nói:
Nam Ương: Nói xem nào? Vì sao trên đường đi ta lại lật xe tới hai lần?
Tiêu Hầu (với vẻ mặt đương nhiên):
— Xe nhỏ thì vốn dĩ sẽ lật thôi.
— Ngồi xe lớn của bản hầu thì sẽ không lật.
Nam Ương: …………???
🤣🤣🤣
Nam Ương: Ta cảm thấy vấn đề không nằm ở chiếc xe.
Tiêu Hầu: Không, chính là tại xe.
Nam Ương: ...
Địch Vinh: Chủ thượng nói đúng.
Minh Văn Hoán: Ta thật sự không biết nên bắt đầu phản bác từ đâu nữa. 😑