Đêm đó trước khi đi ngủ, Nam Ương nằm trên chiếc giường gỗ của nhà nông, nói với A Mỗ đang nằm cùng phòng:
— Hoài Dương Hầu là bậc quý nhân được phong hầu. Quý nhân trăm công nghìn việc, sao lại rảnh rỗi đi chấp nhặt với chúng ta?
— Biết đâu hôm đó thả chúng ta ra khỏi trấn xong, quay đầu một cái đã quên mất rồi.
A Mỗ lại không lạc quan như nàng.
Bà cảm thấy nhị nương tử đã nghĩ người ta quá tốt.
— Hoài Dương Hầu đúng là một tên điên từ đầu đến chân!
— Cô nhìn xem hắn đã làm những gì.
— Đuổi giết sơn tặc thì nhất quyết phải giết sạch không chừa một ai.
— Phong tỏa cả thị trấn, khiến dân chúng kinh hoảng.
— Bắt cóc Dương huyện lệnh.
— Triệu tập toàn bộ các cô nương trong trấn.
— Cũng chẳng biết là tuyển phi hay tuyển thịt!
— Từng việc từng việc một, có việc nào là chuyện một vị hầu gia nên làm không?
— Nhà họ Vệ chúng ta cũng có tước vị đấy thôi. Gia chủ nhà ta có từng làm chuyện nào như thế chưa?
A Mỗ tức giận mắng:
— Tên điên!
— Đồ chó dại!
Nam Ương xoay người trong bóng tối.
— Nhưng ai cũng nói hắn ăn thịt người.
— Chúng ta lại chưa từng thấy người sống nào bị ăn cả.
— Dưới trướng Hoài Dương Hầu có một vị Địch tướng quân.
— Hôm nọ bị người ta ném đầy người lá rau thối.
— Trông ông ấy tức lắm.
— Nhưng cuối cùng cũng đâu có giết ai.
A Mỗ đã mệt.
Giọng bà bắt đầu mơ hồ vì buồn ngủ.
— Dù sao cũng nên giữ nhiều tâm nhãn một chút.
— Người xấu bên ngoài nhiều lắm.
— Có câu "không có lửa sao có khói".
— Nếu Hoài Dương Hầu thật sự là một vị quý nhân phẩm hạnh đoan chính, sao thiên hạ lại truyền nhiều chuyện xấu về hắn đến thế?
— Nghĩ người ta xấu một chút còn hơn tin người rồi hại chính mình.
Nam Ương lại trở mình.
"Không có lửa sao có khói..."
Nàng khẽ gọi:
— A Mỗ.
— Trong nhà có rất nhiều người lén nói rằng...
— Mẫu thân vốn đang yên đang lành, đến năm hai mươi bảy tuổi bỗng phát điên.
— Căn bệnh ấy lúc nhỏ không nhìn ra.
— Chờ tới một độ tuổi nhất định sẽ đột nhiên phát tác.
— Con là con gái của mẫu thân.
— Sớm muộn gì cũng sẽ phát điên giống người...
— Ai nói?!
A Mỗ tức đến mức giọng nói thay đổi hẳn.
— Có phải tên họ Đinh quản sự đó không?
— Đợi về nhà xem ta có xé nát cái miệng hắn không!
Nam Ương vội giải thích:
— Không phải Đinh quản sự.
— Chuyện mấy năm trước rồi.
— Con vốn cũng sắp quên mất.
Trong căn nhà nông thôn cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
Nam Ương nhìn những đốm đom đóm chập chờn ngoài cửa sổ.
Tin đồn là thứ vô hình vô dạng.
Nhưng lại có mặt ở khắp mọi nơi.
Nàng chỉ sống ở Bình An trấn hơn nửa năm mà thôi.
Nương tử nhà bên cạnh chẳng biết nghe được lời đồn từ đâu.
Bà ấy không cho cậu con trai năm tuổi nói chuyện với nàng.
Mỗi lần Nam Ương đi ngang qua.
Người phụ nữ ấy luôn đầy cảnh giác ôm con trai chạy về nhà.
"Con bé nhà họ Vệ mắc bệnh điên đấy."
"Đừng nói chuyện với nó..."
Những lời thì thầm len lỏi theo gió.
Trên con đường đất thôn quê ngập hơi nóng mùa hè và mùi phân lừa.
Lẳng lặng chui vào tai người khác.
Nếu nói hoàn toàn không tổn thương...
Thì đó là nói dối.
Nhưng nghĩ lại.
Miệng ở trên người người khác.
Người ta muốn nói gì, nàng cũng đâu quản được.
Nam Ương vỗ con côn trùng vo ve bên tai.
Tiện thể cũng ném luôn những ký ức không mấy vui vẻ ấy ra khỏi đầu.
Rồi bình thản nằm xuống.
Nàng vẫn hy vọng Hoài Dương Hầu không hung ác tàn bạo như lời đồn.
Nếu Hoài Dương Hầu không quá tàn bạo.
Vậy Dương huyện lệnh rơi vào tay hắn cũng sẽ không dễ chết như thế.
Nàng lại nhớ tới Lục Thái thú.
Vị quan lớn chưa từng gặp mặt nhưng đã gửi thư nhờ nàng chuyển giúp.
Chức quan đứng đầu một quận không hề thấp.
Không biết ông ấy có thể bảo vệ được Dương huyện lệnh khỏi tay Hoài Dương Hầu hay không.
Nghĩ ngợi một hồi.
Nàng ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ rời rạc, chắp vá.
Nàng trở về phủ bá tước ở kinh thành.
Gặp đích mẫu.
Gặp hai vị tỷ tỷ.
Sau đó dẫn A Mỗ trở về tiểu viện hẻo lánh của mình.
Đóng cửa lại.
Tiếp tục sống những ngày tháng lạnh lẽo, quạnh quẽ mà nàng đã quen thuộc.
Khung cảnh trong mơ đột ngột thay đổi.
Từ nội viện âm u thiếu ánh sáng của phủ bá ở kinh thành.
Trở về Bình An trấn dưới cái nắng hè như thiêu như đốt.
Cuộc sống tự sinh tự diệt nơi thị trấn nghèo khó tuy vất vả.
Nhưng lại rất thú vị.
Ngay cả hai bà lão giữ cổng lười biếng, lúc nào cũng tìm cách trốn việc.
Trong mắt nàng cũng trở nên đáng yêu và thú vị.
Rồi nàng lại thấy vị lang quân trẻ tuổi bị ngã bên bờ nước.
Người đầy thương tích, sống dở chết dở.
Dung mạo sinh rất đẹp.
Tam đình ngũ nhãn cân đối.
Sống mũi treo mật chuẩn mực.
Nàng kéo hắn lên bờ.
Tiện tay lau vết máu trên mặt hắn.
Đó là chuyện mới xảy ra hơn mười ngày trước.
Nhưng ngay trong giấc mơ.
Nàng vẫn cảm thấy người ấy rất quen mắt.
Rốt cuộc đã gặp ở đâu rồi?
Giấc mơ lại đột ngột xoay chuyển.
Từ mùa hè nắng cháy.
Quay trở về đầu tháng Ba.
Tiết trời xuân ấm áp.
Mùa xuân là mùa thích hợp nhất để hái dâu.
Ngày mùng năm tháng Ba.
Tiết trời xuân ấm áp, gió nhẹ nắng trong.
Nam Ương đang ở trong rừng dâu.
Nàng đội chiếc nón lá, học theo dáng vẻ của các thiếu nữ thôn quê xung quanh, vụng về hái từng chiếc lá dâu.
Nàng định mang về thử nuôi tằm.
Đúng lúc ấy.
Bên tai vang lên những tiếng kinh hô của các cô nương.
Một con tuấn mã đen béo tốt, lông bóng mượt đang thong thả bước vào rừng dâu.
Nó cúi cái đầu to xuống.
Lần lượt thò vào từng chiếc giỏ tre đặt dưới đất.
Rồi không chút khách sáo bắt đầu ăn ngấu nghiến lá dâu của các cô nương.
Bên rìa rừng dâu.
Có một vị lang quân đang nằm bất tỉnh.
Người ấy mặc cẩm bào, đội mũ cao, thắt đai ngọc móc vàng.
Sau lưng còn đeo một thanh trường đao.
Thân hình cường tráng được bao bọc dưới lớp y phục lộng lẫy, khỏe khoắn như một con báo săn.
Ngay cả những thiếu nữ quê mùa chưa từng thấy việc đời cũng nhận ra.
Người này chắc chắn có thân phận cực kỳ tôn quý.
Một đám thiếu nữ vừa tò mò vừa sợ hãi đứng vây quanh vị công tử trẻ tuổi đang nằm bên đường.
Nam Ương chen qua đám người.
Lật người nọ lại.
Kiểm tra sơ qua một lượt.
Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mặt.
Thì ra chỉ là say rượu.
Trong đám thiếu nữ có người nhỏ nhẹ đề nghị.
Giọng nói vừa e thẹn vừa ngượng ngùng:
— Nằm ngoài đường dễ bị nhiễm lạnh.
— Hay là đưa vị công tử này về nhà chăm sóc?
— Nhưng nam nữ khác biệt...
— Người này lại cao lớn như vậy.
— Kéo cũng không nổi.
— Biết làm sao đây...
Biết làm sao?
Chẳng phải chỉ là say rượu thôi sao?
Hôm ấy Nam Ương vừa hay mang theo một túi nước bằng da bò.
Nàng lập tức rút nút gỗ ra.
Đổ thẳng nửa túi nước lên mặt người nọ.
Tạt cho hắn ướt sũng từ đầu đến chân.
Cũng chẳng buồn quan tâm hắn tỉnh hay chưa.
Xong xuôi liền xách giỏ lá dâu quay người bỏ đi.
Nói thật.
Dung mạo của vị tửu khách say khướt bên rừng dâu kia quả thực khiến người ta khó quên.
Cho đến tận bây giờ.
Nam Ương vẫn nhớ rất rõ.
Những giọt nước trong suốt bị nàng tạt lên mặt đã thấm ướt đôi lông mày đen đậm.
Từ từ lăn xuống sống mũi cao thẳng.
Rồi biến mất trong cổ áo giao lĩnh màu đen.
Cũng là ngũ quan cực kỳ cân đối.
Đường nét mày mắt anh tuấn.
Góc cạnh sắc bén.
Mơ hồ có cảm giác quen thuộc...
Bỗng nhiên.
Một tia chớp như xẹt ngang đầu óc nàng.
Nam Ương bật mạnh dậy từ trong giấc mơ.
Tác giả có lời muốn nói:
😏 Nam Ương cuối cùng cũng nhớ ra rồi. Chỉ tiếc là lúc nhớ ra thì đã rời Bình An trấn mất rồi..