Vượt Thời Không: Lão Đại Showbiz

Chương 13: Ký Ức Trở Lại

Tiếng chuông điện thoại còn vang trong không khí khi Quân Dương đã đứng bật dậy, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Anh bấm gọi mẹ.

Chỉ hai hồi chuông, giọng Trần Diễm vang lên, bình tĩnh nhưng có gì đó lạ lẫm:

– Dương à, con về nhà ngay đi. Mẹ cần nói chuyện.

Không một lời giải thích. Anh hiểu, đây không phải lời đề nghị.

Chỉ mười lăm phút sau, Quân Dương đã có mặt trước căn hộ nhỏ ở ngoại thành. Đèn phòng khách bật sáng dịu. Lâm Hạ Vy ngồi co ro bên bàn, đôi mắt sưng đỏ, có vẻ vừa khóc. Trần Diễm đứng cạnh cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra ngoài. Không khí nơi đây khác thường, như thể có điều gì không thể nói ra đang lởn vởn trong những góc tối.

Cửa khép lại sau lưng, Quân Dương bước vào, giọng khàn khàn:

– Mẹ, có chuyện gì xảy ra ạ?

Trần Diễm quay lại, ánh nhìn sâu hút. Một lát sau, bà ra hiệu cho Hạ Vy về phòng. Cô bé ngoan ngoãn đứng dậy, lặng lẽ kéo cửa, chỉ kịp nhìn anh trai một cái đầy lo lắng.

Quân Dương tiến lại gần, cố giữ bình tĩnh, nhưng nhịp tim anh không giấu nổi sự bất an. Trần Diễm nhìn anh, đôi vai gầy run nhẹ.

– Dương, con có từng nghĩ… trên đời này tồn tại những người mang theo ký ức không thuộc về họ không?

Câu hỏi ấy khiến Quân Dương khựng lại. Anh chưa từng nói với mẹ điều gì về thân phận thực sự của mình. Anh thận trọng đáp:

– Ý mẹ là…?

Bà nhìn thẳng vào mắt anh, ánh nhìn như xuyên qua mọi lớp vỏ bọc:

– Mẹ từng là Người Mang Ký Ức. Không phải ở thế giới này, mà từ một cuộc đời khác, rất lâu trước khi gặp cha con. Mẹ đã mang theo tất cả những gì mình biết – và cũng từng bị săn lùng, bị ép phải lựa chọn giữa gia đình và sinh mệnh.

Bàn tay Quân Dương siết lại. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy người phụ nữ mạnh mẽ ấy để lộ sự mệt mỏi và nỗi sợ.

– Mẹ không kể cho con nghe chuyện này sớm hơn vì muốn con được sống bình thường. Nhưng giờ, khi bí mật đã bị rò rỉ, không còn gì là an toàn nữa. Có một tổ chức, bọn chúng chuyên săn lùng Người Mang Ký Ức để lợi dụng hoặc xóa bỏ. Chúng không phải người ngoài, mà chính là những kẻ đứng đầu các gia tộc lớn – trong đó, Lâm gia từng là một mắt xích.

Quân Dương lặng người. Những mảnh ghép mờ nhạt trong các ký ức cũ chợt trở nên sắc nét: ánh mắt lạnh tanh của Lâm Duy Nhân, những lần cha anh nói về “vận mệnh gia tộc”, về những bí mật không được phép nhắc tới…

Trần Diễm tiếp tục, giọng nhỏ dần:

– Mẹ đã từng cố trốn thoát. Nhưng cuối cùng vẫn bị phát hiện, bị ép rời khỏi Lâm gia. Cái gọi là “tai nạn” năm ấy chỉ là màn kịch để che mắt thiên hạ. Bọn họ không muốn mẹ chết, chỉ muốn mẹ biến mất – và không bao giờ được nhắc đến.

Quân Dương nhìn mẹ, đôi mắt anh lạnh lại. Sự thật này khiến tất cả những toan tính, những trận chiến quyền lực bỗng trở nên nhỏ bé. Nỗi đau ngày ấy, hóa ra không chỉ là sự vứt bỏ của gia tộc, mà còn là nỗi khiếp sợ bị săn đuổi đến tận cùng.

– Mẹ, tại sao mẹ lại kể cho con nghe vào lúc này? – Anh hỏi, giọng trầm xuống.

– Vì mẹ biết, con cũng không phải người bình thường nữa. Mẹ đã nhận ra từ ánh mắt của con, từ những điều con làm được mà không ai lý giải nổi. Đêm nay, khi tin tức về Người Mang Ký Ức bị phát tán, mẹ hiểu đã đến lúc phải đối mặt với quá khứ.

Bà nắm lấy tay anh, siết chặt:

– Dương, con phải cẩn thận. Bọn chúng không ngại làm hại bất cứ ai liên quan đến Người Mang Ký Ức. Con, Hạ Vy, cả Lan Anh… không ai an toàn khi bí mật này lộ ra.

Quân Dương trầm ngâm. Hàng loạt câu hỏi dồn lên trong đầu anh. Ai đã phát tán email kia? Có phải Lâm Duy Nhân đứng sau, hay một thế lực khác tinh vi hơn? Ai là kẻ phản bội trong nhóm của anh, người đã để lọt những chi tiết nhỏ nhặt nhất về anh ra ngoài?

Một ý nghĩ lóe lên, sắc lạnh như lưỡi dao: Nếu có nội gián, thì kẻ đó đang ở rất gần, thậm chí là trong số những người anh tin tưởng nhất.

Trần Diễm nhìn con trai, ánh mắt bà ánh lên nỗi ân hận:

– Mẹ biết, con muốn thay đổi vận mệnh. Nhưng con phải nhớ: ai kiểm soát được truyền thông, kẻ đó nắm vận mệnh của Người Mang Ký Ức. Bọn họ có thể dựng lên mọi câu chuyện, biến kẻ vô tội thành quỷ dữ. Đừng để mình rơi vào thế bị động.

Quân Dương gật đầu. Anh cố lấy lại bình tĩnh, trong lòng cuộn lên nỗi giận dữ. Bao năm qua, anh tưởng mình đã chuẩn bị đủ, hóa ra mọi thứ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

– Mẹ, con sẽ không để ai làm hại gia đình mình nữa. – Anh nói, giọng chắc nịch.

– Mẹ tin con. – Trần Diễm cười nhạt. – Nhưng đừng quên, đôi khi kẻ thù không ở ngoài kia, mà chính là những người ta nghĩ là bạn.

Câu nói đó như nhát dao xoáy vào lòng Quân Dương. Anh nhớ lại những lần Từ Gia Minh tỏ ra quá sốt sắng, những cái nhìn sắc lẹm của Phan Tuấn Kiệt, hay cả sự lo lắng quá mức của Lan Anh… Ai cũng có bí mật, ai cũng có lý do để phản bội.

Đêm ấy, Quân Dương ngồi một mình trong phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt căng thẳng. Anh mở laptop, xem lại từng đoạn ghi hình, từng email, từng tin nhắn trong nhóm. Mọi dấu hiệu nhỏ nhất đều bị anh soi xét kỹ lưỡng.

Tâm trí anh chạy đua với thời gian. Nếu đối thủ đã nắm được điểm yếu lớn nhất, thì từng bước tiếp theo đều phải thận trọng gấp mười lần.

Sáng hôm sau, Quân Dương trở về công ty. Không khí nơi đây nặng nề khác thường. Từ Gia Minh đã chờ sẵn trong phòng họp, vẻ mặt mệt mỏi. Phan Tuấn Kiệt cũng đến sớm, ngồi xoay bút liên tục, ánh mắt thấp thỏm nhìn quanh.

Lan Anh xuất hiện cuối cùng, khuôn mặt xanh xao, rõ ràng mất ngủ cả đêm. Cô khẽ đặt một xấp tài liệu lên bàn, giọng nhỏ:

– Em đã nhờ luật sư Quốc Khánh chuẩn bị phương án khẩn cấp. Hiện tại, email rò rỉ vẫn chưa lan ra công chúng, nhưng chỉ cần một phút lơ là…

Từ Gia Minh chen vào:

– Tôi đã truy ngược nguồn gửi, nhưng người này rất chuyên nghiệp. Địa chỉ IP bị ẩn qua bảy lớp, dấu vết gần như không để lại. Nhưng tôi có cảm giác… hắn không phải người ngoài.

Căn phòng chìm trong im lặng. Quân Dương lên tiếng, giọng trầm:

– Kể từ bây giờ, mọi thông tin nội bộ đều phải kiểm soát tuyệt đối. Mỗi người chỉ được biết phần việc của mình, không ai được chia sẻ ra ngoài, kể cả với người thân.

Phan Tuấn Kiệt cau mày:

– Ý anh là trong nhóm có kẻ phản bội?

Quân Dương không trả lời ngay. Anh nhìn từng người một, ánh mắt như soi thấu lòng dạ họ.

– Tôi không muốn nghi ngờ ai, nhưng chúng ta không còn lựa chọn. Nếu có người trong chúng ta liên lạc với bên ngoài, hậu quả sẽ không chỉ là scandal nữa, mà là tính mạng của cả gia đình tôi – và cả các người.

Lời anh nói khiến không khí càng thêm căng thẳng. Lan Anh cắn môi, đôi mắt rưng rưng:

– Anh… nghi ngờ em sao?

Quân Dương lắc đầu:

– Không phải. Nhưng từ giờ, mọi liên lạc ra ngoài đều phải báo cáo lại. Đừng hỏi lý do, chỉ cần tin tôi.

Từ Gia Minh đập bàn:

– Được, tôi sẽ kiểm tra lại toàn bộ hệ thống an ninh. Nếu kẻ đó còn dám ló mặt, tôi sẽ khiến hắn không bao giờ ngóc đầu lên được!

Phan Tuấn Kiệt lặng thinh, nhưng ánh mắt anh ta đảo nhanh từ người này sang người kia, vẻ mặt nghi hoặc.

Quân Dương ngả lưng ra ghế, đôi mắt khép hờ. Trong đầu anh, ký ức về mẹ lại trỗi dậy. Hình ảnh người phụ nữ từng trải qua biết bao đau khổ, vẫn cố gắng giữ cho các con một mái nhà bình yên – tất cả như một dòng chảy không ngừng, thôi thúc anh phải mạnh mẽ hơn.Điện thoại rung lên. Một tin nhắn ẩn danh mới xuất hiện: “Người Mang Ký Ức không được phép tồn tại. Đừng thử chống lại vận mệnh.”

Quân Dương đọc xong, xóa ngay. Anh đã quá quen với những lời đe dọa kiểu này, nhưng lần này, chúng như lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu người thân anh.

Anh đứng dậy, bước ra ngoài ban công. Thành phố buổi sáng phủ một lớp sương nhè nhẹ, những tòa nhà chọc trời như lặng lẽ quan sát từng biến động nhỏ nhất của những con người phía dưới.

Trong khoảnh khắc ấy, Quân Dương nhận ra, thứ khiến anh sợ nhất không phải là kẻ thù ngoài kia, mà là sự mơ hồ về lòng người bên cạnh.

Anh lặng lẽ trở vào, lấy điện thoại, nhắn một dòng cho mẹ: “Mẹ và Hạ Vy tạm thời đừng rời khỏi nhà, con sẽ cho người bảo vệ.”

Chỉ vài phút sau, Trần Diễm đáp lại: “Mẹ hiểu. Con đừng quá lo lắng cho mẹ, hãy lo cho chính mình.”

Anh mím môi, đặt điện thoại xuống. Trong đầu, từng khuôn mặt lướt qua: Lan Anh với ánh mắt lo lắng; Gia Minh với vẻ nóng nảy bất an; Tuấn Kiệt ngày càng trầm ngâm; Hạ Vy nhút nhát nhưng luôn quan sát mọi chuyện rất kỹ. Ai trong số họ có thể là nội gián?

Bất giác, Quân Dương nhớ lại những năm tháng ở Lâm gia. Anh từng tin tưởng vào cái gọi là tình thân, để rồi nhận về toàn những vết thương không lành. Giờ đây, khi đứng trước nguy cơ bị săn lùng, anh càng phải cảnh giác với mọi mối quan hệ, kể cả những người thân thiết nhất.

Chiều xuống, Quân Dương ngồi một mình trong phòng làm việc, ánh sáng cuối ngày lặng lẽ len qua khe cửa. Anh mở bản ghi chú, liệt kê từng người một, phân tích hành vi, động cơ, khả năng tiếp xúc với thông tin mật.

Dòng chữ hiện lên: “Nội gián – ai?”

Anh gạch dưới tên Phan Tuấn Kiệt, rồi lại xóa. Tuấn Kiệt từng là đối thủ, nhưng hiện tại, không có lý do gì để phản bội. Từ Gia Minh – quá nhiệt huyết, nhưng cũng là người duy nhất có khả năng truy ngược dữ liệu. Lan Anh – cô gái ấy luôn đứng về phía anh, nhưng cũng chính vì thế, nếu bị đe dọa, cô sẽ là mắt xích yếu nhất.

Một ý nghĩ chợt lóe lên: “Còn những người ngoài nhóm? Có thể là một nhân vật hậu trường, hoặc ai đó từng tiếp xúc với mẹ mình trong quá khứ?”

Điện thoại reo. Lê Quốc Khánh gọi đến, giọng cương nghị:

– Quân Dương, tôi vừa nhận được thông tin, có người gửi đơn tố cáo nặc danh lên Bộ văn hóa – tố anh thao túng truyền thông và có hành vi bất thường trong các hợp đồng quảng cáo. Tôi đang xử lý, nhưng anh cần chuẩn bị tinh thần.

Quân Dương trầm ngâm:

– Anh Khánh, tôi cần anh bảo vệ mẹ và em gái tôi trước. Còn những chuyện khác, tôi sẽ tự lo liệu.

Luật sư lặng đi một giây, rồi đáp:

– Được. Nhưng cẩn thận, lần này kẻ ra tay không phải nghiệp dư.

Quân Dương cảm ơn, cúp máy. Anh nhắm mắt lại, cố xoa dịu cơn đau đầu.

Cùng lúc đó, trong một căn phòng khác, Diệp Ngọc Bích nhìn chằm chằm vào điện thoại, đôi mắt đỏ hoe. Cô đã đọc toàn bộ email rò rỉ, môi mím chặt. Cô biết, nếu sự thật này lan ra, Quân Dương sẽ không còn đường lui – nhưng trong lòng lại bùng lên cảm giác bất an khó tả. Đã có kẻ nào đó vượt xa mọi toan tính, sẵn sàng xóa sạch những ai cản đường.

Ở một nơi khác, Lâm Duy Nhân đứng trước tấm kính lớn, ánh mắt lạnh lẽo. Hắn nhận được báo cáo mới nhất: “Mục tiêu đã bị nghi ngờ là Người Mang Ký Ức. Chờ lệnh tiếp theo.” Hắn nhếch môi, ra hiệu cho Lục Thiên Phong đứng sau lưng:

– Bắt đầu giám sát cả mẹ và em gái nó. Nếu cần, tạo thêm chút áp lực.

Lục Thiên Phong gật đầu, rút điện thoại, bắt đầu gửi đi những mệnh lệnh lạnh lùng.

Quay lại với Quân Dương, anh vẫn chưa phát hiện ra bất cứ bằng chứng nào về nội gián. Mọi dấu vết đều bị xóa sạch. Anh quyết định kiểm tra lại toàn bộ hệ thống bảo mật, nhờ Gia Minh nâng cấp các lớp tường lửa.

Đêm xuống, Lan Anh ở lại văn phòng cùng anh. Cô pha cho anh tách cà phê, lặng lẽ ngồi bên cạnh.

– Anh không tin ai sao? – Cô hỏi, giọng nghèn nghẹn.

Quân Dương nhìn cô, ánh mắt dịu lại:

– Không phải không tin. Chỉ là… anh không thể để cảm xúc lấn át lý trí vào lúc này. Nếu chúng ta sơ sẩy, không chỉ anh mà tất cả đều sẽ gặp nguy hiểm.

Lan Anh im lặng, đôi mắt rơm rớm. Cô cắn môi, giọng run run:

– Anh đừng gánh hết một mình. Dù có chuyện gì, em cũng sẽ ở bên cạnh anh.

Quân Dương nhìn cô thật lâu. Trong khoảnh khắc ấy, anh chỉ muốn buông tất cả, dựa vào bờ vai nhỏ bé ấy mà nghỉ ngơi. Nhưng lý trí kéo anh trở lại thực tại. Anh khẽ gật đầu:

– Anh biết. Cảm ơn em, Lan Anh.

Cửa phòng bật mở, Từ Gia Minh bước vào, vẻ mặt bức bối:

– Tôi vừa phát hiện có một thiết bị lạ cài trong hệ thống mạng của công ty. Ai đó đã gắn nó vào tối qua, lúc tất cả đều bận họp ở tầng trên.

Quân Dương lập tức đứng dậy:

– Tìm được gì chưa?

– Chưa. Nhưng tôi đang truy vết. Nếu may mắn, có thể xác định được ai đã ra vào phòng server lúc đó.

Phan Tuấn Kiệt xuất hiện ở ngưỡng cửa, mắt nhìn thẳng vào Quân Dương:

– Có cần tôi giúp gì không?

Quân Dương lắc đầu:

– Cứ tập trung vào phần của mình đi. Ở đây tạm thời tôi sẽ tự xử lý.

Mọi người tản ra, mỗi người một tâm trạng nặng nề. Lan Anh vẫn ngồi lại, đôi mắt nhìn ra cửa sổ, môi mím chặt. Cô không nói gì, nhưng trong lòng quặn thắt. Cô biết, sóng gió thật sự mới chỉ bắt đầu.

Khuya, Quân Dương rời công ty, lái xe thẳng về nhà. Anh dừng xe trước cổng, quan sát xung quanh, cảm giác có gì đó không ổn. Đèn nhà vẫn sáng, nhưng rèm cửa kéo kín. Anh bước vào, phát hiện một mảnh giấy nhỏ nhét dưới khe cửa: “Chúng tôi biết mọi thứ về anh. Đừng thử chơi trò mèo vờn chuột.”

Quân Dương nghiền nát mảnh giấy, mắt lạnh lùng. Anh kiểm tra từng ngóc ngách trong nhà, đảm bảo không có thiết bị lạ nào. Sau đó, anh vào phòng ngủ của mẹ và Hạ Vy. Cả hai đã ngủ, nét mặt bình yên trong giấc mơ, hoàn toàn không hay biết cơn bão đang chực chờ ngoài kia.

Quân Dương trở lại phòng mình, lặng lẽ ngồi bên cửa sổ. Những ký ức về mẹ ùa về: một người đàn bà từng phải chạy trốn, che giấu thân phận thật, chấp nhận sống ẩn dật để bảo vệ các con. Anh hiểu, mình không thể để lịch sử lặp lại.

Gần sáng, một tin nhắn nữa xuất hiện trên điện thoại: “Bản án dành cho Người Mang Ký Ức đã được định sẵn. Nếu muốn cứu gia đình, hãy giao ra bằng chứng về những người như ngươi.”

Quân Dương lặng lẽ xóa tin nhắn, ánh mắt tối lại. Anh biết, vòng vây đang siết chặt. Sẽ có lúc anh phải lựa chọn giữa an nguy của người thân và sự thật về thân phận mình.

Trong bóng tối, anh thề sẽ không để ai bị tổn thương thêm lần nữa. Dù có phải trả giá bằng mọi thứ, anh cũng phải tìm ra kẻ đứng sau, phải bảo vệ mẹ, Hạ Vy – và cả chính mình.

Bình minh lên, thành phố lại rộn rã với những ánh đèn neon và dòng người vội vã. Nhưng phía sau mặt nạ hào nhoáng ấy, một cuộc săn lùng âm thầm đã bắt đầu.

Quân Dương bước ra khỏi nhà, ánh mắt sắc lạnh. Trên con đường phía trước, bóng tối và ánh sáng đang giằng co từng tấc đất. Anh biết, mình không thể dừng lại. Không ai được phép gục ngã.

Ở một góc khuất, một bóng người bí ẩn lặng lẽ quan sát từng cử động của anh, môi nhếch lên nụ cười khó đoán.

Trận chiến mới chỉ bắt đầu. Và lần này, kẻ phản bội có thể không còn ở phía đối diện – mà đã ngồi ngay bên cạnh anh từ lâu…