Sáng sớm, Quân Dương vừa rời khỏi nhà thì điện thoại rung lên liên hồi. Dòng tin nhắn nặc danh hiện rõ: “Nếu muốn gặp lại Trịnh Lan Anh, hãy đến bãi đỗ xe tầng hầm số 3, một mình.” Không có thời gian chần chừ, anh lập tức gọi cho Từ Gia Minh nhưng chỉ nghe tiếng tút dài. Cảm giác bất an len lỏi. Anh nhấn số của Lan Anh, máy đổ chuông rồi tắt ngúm. Hơi thở anh nặng dần. Cơn nguy hiểm đã hiện hình rõ rệt.
Trên đường tới địa điểm hẹn, Quân Dương liên tục rà soát gương chiếu hậu, kiểm tra mọi ngóc ngách khả nghi. Đầu óc anh vận động hết công suất, suy đoán động cơ và người đứng sau. Bãi đỗ xe tầng hầm số 3 là nơi cách biệt, thuộc khu trung tâm thương mại cũ đã đóng cửa. Quân Dương tấp xe vào sát tường, tắt máy. Không khí âm u, lạnh lẽo phả lên da thịt. Anh bước chậm rãi, từng bước vang vọng dưới trần bê tông tróc lở.
Đèn vàng mờ hắt xuống một góc khuất. Ở đó, một chiếc xe tải cũ nằm bất động. Phía sau, bóng Lan Anh lờ mờ hiện ra, tay bị trói, miệng bị dán băng keo. Đứng cạnh cô là Lục Thiên Phong, gương mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc như dao. Cách đó không xa, Lâm Duy Nhân khoanh tay dựa vào xe, nụ cười nhạt trên môi. Không khí ngưng đọng.
Quân Dương dừng lại, giọng trầm thấp:
– Thả cô ấy ra.
Duy Nhân khẽ nhướng mày, dáng vẻ nhàn nhã:
– Chú đến rồi, tôi rất vui. Xem ra, chú vẫn coi trọng tình cảm hơn quyền lợi.
– Anh muốn gì?
– Đơn giản thôi. Rút khỏi mọi dự án, giao lại toàn bộ cổ phần và hồ sơ điều tra. Nếu không… – hắn liếc Lan Anh, ánh mắt lấp lánh hiểm độc – …mọi người sẽ biết thần tượng của họ chết như thế nào.
Quân Dương không phản ứng ngay. Ánh mắt anh lạnh dần, phân tích từng động tác của Lục Thiên Phong, quan sát dây trói, vị trí camera trên tường. Anh biết rõ, dù có thoát thân, Lan Anh cũng không dễ an toàn khi hắn kề bên. Hơn nữa, với bản lĩnh của Duy Nhân, hắn tuyệt đối không để mọi chuyện đơn giản. Anh đưa mắt nhìn Lan Anh, ánh mắt cô ngập tràn lo lắng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Một tia kiên cường lóe lên trong mắt cô, khiến tim anh nhói lên.
– Tôi chỉ đến để xác nhận cô ấy an toàn, – Quân Dương lên tiếng, cố giữ giọng đều – Còn quyết định, tôi sẽ gửi qua luật sư. Anh nên biết, nếu xảy ra chuyện, anh sẽ không yên thân đâu.
Duy Nhân bật cười, vỗ tay hai cái, tiếng vang lạnh lùng giữa tầng hầm vắng. Lục Thiên Phong siết chặt vai Lan Anh, ánh mắt bất động. Duy Nhân tiến lại gần, nói nhỏ chỉ để hai người nghe thấy:
– Đừng nghĩ tôi không biết chú giỏi cỡ nào, Quân Dương. Nhưng trên đời này, ai cũng có điểm yếu. Chú thử lựa chọn đi: quyền lực hay mạng người?
Quân Dương nhìn thẳng vào mắt Duy Nhân. Sự lạnh lùng của anh không che nổi cơn sóng ngầm trong lòng. Anh nhớ lại những lần Lan Anh đứng ra bảo vệ mình, những ngày tháng cô âm thầm ở bên, bất chấp mọi điều tiếng. Nếu vì anh mà cô gặp nguy hiểm, liệu anh còn xứng đáng với bất kỳ thứ gì?
Nhưng bàn tay số phận không cho anh nhiều thời gian. Duy Nhân đưa điện thoại cho anh, trên màn hình là đoạn video Lan Anh bị trói, khuôn mặt đầy sợ hãi. Hắn nói:
– Nếu chú gọi cảnh sát, video này sẽ lan truyền khắp mạng xã hội. Một nghệ sĩ quản lý bị bắt cóc, lại là bạn gái tin đồn của chú. Sự nghiệp của chú, của cả cô ta, sẽ chấm dứt tại đây.
Quân Dương nắm chặt điện thoại. Đầu óc xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Nếu nhượng bộ, mọi công sức, kế hoạch báo thù đều tan thành mây khói. Nhưng nếu cứng rắn, Lan Anh sẽ là người trả giá. Sự giằng xé khiến anh gần như nghẹt thở.
Một thoáng, hình ảnh mẹ và Hạ Vy lại hiện lên trong đầu anh. Họ đã chịu đủ đau khổ. Anh không thể để thêm ai bị tổn thương. Nhưng nếu khuất phục, Lâm Duy Nhân sẽ càng lấn tới, anh sẽ mất tất cả quyền chủ động. Những lời mẹ từng nói vọng về: “Có những lúc, phải chấp nhận đau để giữ lại điều quan trọng nhất.”
Duy Nhân sốt ruột, nhấn mạnh từng từ:
– Quyết định đi. Tôi không có thời gian chờ.
Lúc này, tiếng bước chân dội nhẹ từ phía cầu thang thoát hiểm. Quân Dương liếc mắt, nhận ra Từ Gia Minh đang lặng lẽ áp sát từ phía sau xe tải, ánh mắt quyết liệt. Anh hiểu, Gia Minh đã dò được tín hiệu từ điện thoại Lan Anh, lén lần theo vị trí. Nhưng chỉ một sơ sẩy, mọi thứ sẽ đổ vỡ. Quân Dương ra hiệu rất nhẹ bằng ánh mắt, ngầm bảo Gia Minh chờ đợi.
Quay lại phía Duy Nhân, anh nhếch môi:
– Được. Tôi sẽ giao mọi thứ anh muốn. Nhưng thả cô ấy trước.
Duy Nhân cười nhạt:
– Chú tưởng mình còn tư cách mặc cả sao? Đưa hồ sơ, tôi sẽ trả người.
Quân Dương rút một xấp giấy từ trong áo khoác, ném xuống đất:
– Đây là bản gốc điều tra tài chính Lâm thị. Còn cổ phần, tôi sẽ ký chuyển nhượng ngay khi Lan Anh an toàn.
Duy Nhân liếc Lục Thiên Phong, ra hiệu kiểm tra. Trong khoảnh khắc, Gia Minh lao ra khỏi chỗ nấp, tấn công Lục Thiên Phong từ phía sau. Lục Thiên Phong phản ứng cực nhanh, xoay người né đòn, kéo Lan Anh chắn trước ngực. Gia Minh dừng lại, ánh mắt toát lửa giận.
– Đừng động vào cô ấy! – Gia Minh gằn giọng.
Duy Nhân bật cười, nhưng ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Hắn rút điện thoại, bấm một nút. Ngay lập tức, tiếng loa vang lên khắp tầng hầm: “Nếu bất kỳ ai manh động, toàn bộ video sẽ được gửi đến báo chí. Lâm Quân Dương, chú thông minh đấy, nhưng quá tự tin rồi.”
Không khí căng như dây đàn. Quân Dương nhích từng bước lại gần Lan Anh, ánh mắt không rời tay Lục Thiên Phong. Anh biết, với thể lực của mình, chỉ cần một sơ hở, tất cả sẽ tan tành. Nhưng anh không thể đứng yên.
Lan Anh nhìn Quân Dương, ánh mắt ngấn nước nhưng kiên định. Cô khẽ lắc đầu, ra hiệu đừng liều lĩnh. Nhưng Quân Dương đã quyết. Anh lên tiếng:
– Tôi không còn gì để mất nữa. Anh muốn gì, tôi cho. Nhưng nếu Lan Anh có mệnh hệ gì, tôi sẽ kéo cả Lâm gia xuống cùng.
Duy Nhân nhún vai, tỏ vẻ bất cần:
– Đừng dọa tôi, chú em. Nếu chú thông minh, hãy tự hiểu vị trí của mình.
Gia Minh lùi lại, giữ khoảng cách với Lục Thiên Phong, mắt quét quanh tìm điểm yếu. Anh nhìn Quân Dương, trao đổi bằng ánh mắt, ngầm hỏi: “Có kế hoạch không?” Quân Dương gật khẽ, truyền đi thông điệp: “Chờ tín hiệu.”
Duy Nhân tiến lại gần Lan Anh, cầm con dao nhỏ kề sát cổ cô. Hắn nói đều đều:
– Tôi sẽ đếm đến ba. Nếu chú không ký chuyển nhượng ngay tại chỗ, tôi sẽ để truyền thông giải quyết phần còn lại.
– Được, tôi ký. – Quân Dương rút bút ra, tay run nhẹ, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh. Anh viết nhanh lên tờ giấy, ký tên dứt khoát. Sau đó, anh đưa giấy cho Duy Nhân, đôi mắt không chớp.
Duy Nhân cười lớn, cầm lấy giấy, kiểm tra từng dòng. Hắn gật đầu, ra hiệu cho Lục Thiên Phong thả Lan Anh. Nhưng Lục Thiên Phong không nhúc nhích, ánh mắt hắn dò xét từng động tĩnh của Quân Dương và Gia Minh. Đúng lúc này, một bóng người lao từ phía cầu thang xuống – Phan Tuấn Kiệt, tay cầm gậy sắt, nhằm thẳng vào Lục Thiên Phong.
Tiếng động bất ngờ khiến Lục Thiên Phong mất tập trung trong một thoáng. Gia Minh lập tức lao tới, quật mạnh vào tay hắn, kéo Lan Anh ra. Lục Thiên Phong xoay người, tung cú đấm vào Gia Minh. Quân Dương lao vào, chặn đường, hứng trọn cú đấm vào vai. Đau nhói, nhưng anh không lùi.
Phan Tuấn Kiệt dùng gậy sắt gõ mạnh vào đầu gối Lục Thiên Phong. Hắn loạng choạng, nhưng vẫn cố vùng lên, cướp lại Lan Anh. Quân Dương ôm lấy Lan Anh, vừa kéo cô ra khỏi tầm với của Lục Thiên Phong, vừa che chắn cho cô. Gia Minh quật ngã Lục Thiên Phong, giữ chặt tay hắn ra sau lưng.
Duy Nhân thấy tình thế không ổn, lập tức rút điện thoại, định gửi đoạn video đi. Nhưng Quân Dương đã nhanh hơn, ném thẳng chiếc điện thoại của mình vào tay Duy Nhân, khiến điện thoại hắn văng ra xa. Phan Tuấn Kiệt chạy lại, đạp vỡ chiếc điện thoại dưới chân.
Trong lúc hỗn loạn, Duy Nhân lách người lao ra cửa. Gia Minh đuổi theo, nhưng Duy Nhân đã nhảy lên xe, phóng đi mất hút. Tiếng còi xe vang vọng trong tầng hầm, để lại mùi khét của cao su cháy và nỗi giận dữ âm ỉ.
Không khí lắng xuống. Lan Anh run rẩy ngã vào lòng Quân Dương, nước mắt lăn dài trên má. Anh siết chặt cô, lòng ngổn ngang. Phan Tuấn Kiệt th* d*c, ngồi phịch xuống sàn bê tông, cười khổ:
– Kịch bản này còn căng hơn phim tôi từng đóng.
Gia Minh vỗ vai Quân Dương, giọng khàn đặc:
– Lần sau làm ơn đừng dọa người như thế nữa. Tôi già mất mấy tuổi rồi.
Quân Dương không đáp. Anh chỉ lặng lẽ vuốt tóc Lan Anh, cảm nhận nhịp thở gấp gáp của cô. Anh biết, chỉ một chút nữa thôi, mọi thứ đã có thể tan vỡ. Đôi mắt Lan Anh đỏ hoe, cô nghẹn ngào:
– Em xin lỗi… Đáng lẽ em không nên để mình rơi vào tay bọn chúng.
– Không phải lỗi của em. – Quân Dương nói nhỏ, ánh mắt dịu lại – Là do anh. Anh đã kéo em vào vòng xoáy này.
Lan Anh lắc đầu, nắm chặt tay anh:
– Em không hối hận. Nếu được lựa chọn lại, em vẫn sẽ ở bên anh.
Câu nói của cô khiến tim Quân Dương thắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, mọi toan tính quyền lực đều trở nên mờ nhạt. Nhưng lý trí kéo anh trở lại thực tại. Anh biết, nguy hiểm vẫn còn đó. Và Lâm Duy Nhân sẽ không dừng lại.
Phan Tuấn Kiệt cầm điện thoại lên, gọi cho đội an ninh:
– Mọi người, chuẩn bị. Lâm Duy Nhân chắc chắn sẽ phản công. Tăng cường bảo vệ cho Lan Anh và gia đình Quân Dương.
Gia Minh nhìn Quân Dương, giọng trầm:
– Chúng ta cần một kế hoạch mới. Nếu hắn dám liều lĩnh bắt cóc giữa ban ngày, chắc chắn phía sau còn có thế lực lớn hơn.
Quân Dương gật đầu, đưa mắt nhìn về phía cửa hầm tối om. Anh biết, trận chiến này đã chuyển sang một cấp độ khác. Không còn là những trò bẩn thỉu showbiz, mà là cuộc chiến sinh tử giữa các gia tộc.Họ rời khỏi tầng hầm, lên xe của Gia Minh. Quân Dương ôm lấy vai Lan Anh, ánh mắt sắc lạnh. Trên đường về, anh gọi điện cho mẹ. Trần Diễm bắt máy, giọng bình tĩnh:
– Mẹ biết chuyện rồi. Con không cần lo cho mẹ và Hạ Vy. Hãy tập trung vào việc của mình. Khi nào cần, mẹ sẽ ra mặt.
– Mẹ… – Quân Dương ngập ngừng – Con xin lỗi vì đã để mọi người gặp nguy hiểm.
– Ngốc lắm. Chỉ cần con vững vàng, mẹ sẽ không sợ gì hết.
Cuộc gọi kết thúc, Quân Dương ngồi lặng, lòng đầy mâu thuẫn. Nếu cứ tiếp tục, sẽ còn bao nhiêu người bị kéo vào vòng xoáy này? Anh có thể hy sinh quyền lực, kế hoạch báo thù, nhưng liệu có thể buông bỏ lý tưởng bảo vệ người thân, bảo vệ Lan Anh? Hay chính vì anh mà mọi người sẽ không bao giờ được yên ổn?
Xe dừng trước căn hộ của Lan Anh. Cô quay lại nhìn Quân Dương, ánh mắt kiên quyết:
– Em không muốn trốn chạy. Em muốn cùng anh đối mặt.
Quân Dương siết nhẹ tay cô:
– Anh hứa. Lần này, anh sẽ không để ai phải chịu tổn thương nữa.
Phan Tuấn Kiệt chen vào, cười khẩy:
– Thôi nào, hai người định diễn cảnh cảm động bao lâu? Lo mà nghĩ cách phản đòn đi. Tôi không muốn lại phải làm cascadeur cho mấy vụ bắt cóc đâu.
Gia Minh gật đầu:
– Đúng. Chúng ta cần đánh vào điểm yếu của Duy Nhân. Hắn không chỉ có thế lực, mà còn nắm truyền thông, tài chính. Nếu không cẩn thận, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ tan thành mây khói.
Quân Dương nhắm mắt, hít sâu. Anh nhớ lại lời cảnh báo trong mảnh giấy nặc danh, những tin nhắn đe dọa về “Người Mang Ký Ức”. Có lẽ, đã đến lúc anh phải chấp nhận sự thật: mình không thể chiến thắng một mình.
Anh mở điện thoại, gửi tin nhắn cho Lê Quốc Khánh – luật sư kỳ cựu, người duy nhất anh tin cậy ngoài mẹ:
– Tôi cần gặp anh. Có chuyện rất quan trọng.
Tin nhắn trả lời gần như lập tức: “Chờ tôi ở văn phòng. Đừng để ai biết.”
Quân Dương nhìn Lan Anh, ánh mắt dịu lại:
– Em về nhà nghỉ ngơi. Đừng đi đâu một mình. Anh sẽ sớm quay lại.
Lan Anh gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo anh cho đến khi xe khuất bóng. Trong lòng cô, nỗi lo lắng không nguôi. Nhưng cô biết, chỉ có tin tưởng mới giúp họ vượt qua tất cả.
Tại văn phòng luật sư, Lê Quốc Khánh tiếp đón Quân Dương với ánh mắt nghiêm nghị:
– Tôi biết chú sẽ đến. Chuyện Lan Anh bị bắt cóc, tôi đã nghe. Nhưng tôi muốn hỏi một điều: chú định hy sinh điều gì để bảo vệ những người bên cạnh?
Quân Dương im lặng. Trong đầu anh, hàng loạt hình ảnh lướt qua: mẹ, Hạ Vy, Lan Anh, những ký ức kiếp trước, những lần thất bại đau đớn. Anh đáp, giọng khàn:
– Tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả, trừ nhân tính và những người tôi yêu quý.
Lê Quốc Khánh mỉm cười:
– Vậy tốt. Vì có những trận chiến, nếu chỉ có một mình, chú sẽ thua. Nhưng nếu biết lôi kéo đồng minh, biết tin tưởng người khác, chú mới có cơ hội.
Ông đặt lên bàn một tập hồ sơ:
– Đây là toàn bộ bằng chứng tôi thu thập được về các giao dịch ngầm của Lâm Duy Nhân và đồng bọn. Nhưng nếu công khai bây giờ, chú sẽ trở thành mục tiêu săn lùng của không chỉ một gia tộc.
Quân Dương lật giở từng trang, ánh mắt dần sáng lên:
– Tôi biết phải làm gì. Nhưng tôi cần ông bảo vệ Lan Anh, mẹ tôi, và Hạ Vy. Đừng để họ bị kéo vào nữa.
– Tôi hứa. Nhưng chú phải chuẩn bị tinh thần, sẽ có người phản bội ngay trong hàng ngũ của mình.
Quân Dương gật đầu, đứng dậy. Trước khi rời đi, ông Khánh dặn:
– Đừng quên, truyền thông là con dao hai lưỡi. Muốn thắng, phải kiểm soát được nó.
Ra khỏi văn phòng, Quân Dương gọi cho Gia Minh và Tuấn Kiệt, hẹn gặp tại một quán cà phê nhỏ, khuất trong ngõ. Không khí bên trong yên tĩnh lạ thường. Ba người ngồi quanh bàn, ánh mắt đều nghiêm túc.
Quân Dương trình bày ngắn gọn:
– Duy Nhân chắc chắn sẽ tung video, bôi nhọ chúng ta. Tôi muốn phản đòn trước. Gia Minh, cậu chuẩn bị một đoạn phim ngắn, dựng lại toàn bộ sự việc sáng nay. Tuấn Kiệt, cậu huy động fandom, chuẩn bị sẵn hashtag bảo vệ Lan Anh và các thành viên trong nhóm.
Gia Minh gật đầu:
– Tôi sẽ xử lý phần dựng phim. Nhưng cần phải có bằng chứng xác thực, nếu không truyền thông sẽ quay lưng lại với chúng ta.
Tuấn Kiệt nhíu mày:
– Tôi sẽ kêu gọi các fan, nhưng nếu phía Duy Nhân dùng thủ đoạn, chúng ta vẫn bị động.
Quân Dương siết chặt nắm tay:
– Tôi sẽ tự mình lên sóng livestream. Nếu phải lật ngược tất cả, tôi sẽ công khai sự thật về thân phận Người Mang Ký Ức của mình. Dù có bị săn lùng, tôi cũng không lùi bước.
Cả hai người kia lặng đi. Tuấn Kiệt ngập ngừng:
– Cậu chắc chứ? Nếu công khai, hậu quả sẽ không lường trước được.
Quân Dương đáp dứt khoát:
– Tôi không còn lựa chọn nào khác. Chỉ có biến điểm yếu thành sức mạnh, mới có thể giữ an toàn cho mọi người.
Gia Minh vỗ vai anh, ánh mắt quyết liệt:
– Tôi ủng hộ cậu. Nếu có chuyện gì, tôi sẽ ở cạnh cậu đến cùng.
Tuấn Kiệt cười lớn:
– Được, tôi cũng chơi tới bến. Ai bảo đã từng là đối thủ, giờ lại cùng hội cùng thuyền.
Quân Dương mỉm cười, lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng. Anh biết, bước ngoặt niềm tin đã đến. Không còn đường lui, chỉ còn một con đường phía trước: đối đầu với bóng tối, bảo vệ những gì mình yêu quý.
Đêm xuống, thành phố vẫn sáng rực ánh đèn. Trong căn hộ nhỏ, Lan Anh ngồi bên cửa sổ, ôm chặt chiếc điện thoại. Tin nhắn của Quân Dương vẫn còn đó: “Hãy tin anh.” Nước mắt cô rơi, nhưng ánh mắt sáng lên niềm hy vọng.
Ở một nơi khác, Lâm Duy Nhân đứng bên cửa sổ cao ốc, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập. Hắn siết chặt điện thoại, giọng lạnh lùng:
– Nếu đã chọn đối đầu, để xem cậu trụ được bao lâu.
Một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố, rửa trôi bụi bặm của ngày dài. Nhưng trong bóng tối, những âm mưu vẫn rình rập, chờ cơ hội bùng phát.
Trên màn hình điện thoại của Quân Dương, một dòng tin nhắn mới vừa hiện lên: “Mày tưởng đã thắng sao? Cơn ác mộng chỉ vừa bắt đầu.” Không có tên người gửi, chỉ là dãy số lạ quen thuộc.
Quân Dương nhìn màn hình, ánh mắt sáng rực. Lần này, anh sẽ không lùi bước.
Dưới bầu trời đêm, thành phố như một bàn cờ khổng lồ. Và anh, đã sẵn sàng đẩy tiếp nước cờ sinh tử của chính mình.