Vượt Thời Không: Lão Đại Showbiz

Chương 12: Mặt Nạ Rơi Xuống

Bản tin buổi sáng hôm sau nổi lên như cơn bão, khắp các trang mạng xã hội đều tràn ngập hình ảnh, clip, phân tích về vụ bạo lực học đường của Hạ Vy. Nhưng lần này, dòng chảy dư luận không còn nghiêng về phía những kẻ từng thao túng truyền thông. Một đoạn video mới được đăng tải trên kênh chính thức của Lâm Quân Dương, kèm dòng chú thích ngắn gọn: “Sự thật không thể bị bóp méo.” Clip chỉ kéo dài năm phút, nhưng đủ để thay đổi cục diện.

Trong video, Quân Dương xuất hiện với gương mặt lạnh, ánh mắt sắc như dao cạo. Anh không phát biểu dài dòng, chỉ đưa ra từng bằng chứng: nhật ký hệ thống mạng trường học, đoạn chat gốc chưa qua chỉnh sửa, bảng trích xuất IP, cùng bản đầy đủ video không cắt ghép. Hình ảnh các nữ sinh chủ động bắt nạt, lời lẽ cay độc, tiếng cười nhạo báng vang vọng – tất cả phơi bày không chút che đậy. Dưới mỗi khung hình, Quân Dương đều ghi rõ thời gian, địa điểm, chú thích rõ ràng. Anh kết thúc bằng một câu duy nhất: “Sự thật sẽ tự bảo vệ mình.”

Bình luận nổ ra như vỡ đê. “Hóa ra Hạ Vy bị oan!” “Truyền thông đã bóp méo mọi thứ.” “Ai đứng sau vụ này?” Cư dân mạng đồng loạt đòi công lý cho Hạ Vy, hashtag #XinLỗiHạVy leo lên top 1 chỉ sau hai giờ. Làn sóng chỉ trích hướng thẳng về phía Diệp Ngọc Bích – người từng mạnh miệng lên tiếng “bảo vệ công lý”, đồng thời là nhân vật chủ chốt trong việc dẫn dắt dư luận sai lệch.

Tại phòng làm việc sang trọng trên tầng cao nhất tòa nhà Star Vision, Diệp Ngọc Bích đứng trước cửa kính, mặt tái mét. Điện thoại réo liên tục, tin nhắn dồn dập. Hình tượng “nữ thần chính nghĩa” mà cô cất công xây dựng bao năm đang sụp đổ từng mảnh. Đội ngũ PR cuống cuồng họp khẩn, nỗ lực cứu vãn hình ảnh bằng những lời xin lỗi máy móc và biện minh lấp l**m, nhưng vô ích.

Quản lý của cô, giọng khàn đặc, thều thào:

– Chị Bích, có tiếp tục phản hồi nữa không? Báo chí hỏi dồn, fanpage đang bị tấn công dữ dội…

Ngọc Bích cắn chặt môi, ánh mắt sắc lạnh chuyển sang hoảng loạn. Cô quát khẽ:

– Im đi! Tạm dừng mọi hoạt động, khóa bình luận. Đừng để ai phát hiện ra tôi vẫn ở công ty.

Cô lặng lẽ lùi về ghế, ôm đầu, cố kìm nước mắt. Những gì xây dựng được giờ đây bị đạp đổ chỉ trong một buổi sáng. Nhưng trong đáy mắt, sự tức giận không cam chịu dần bùng lên. Đã đến lúc phải gọi cho Phùng Thanh Đào – người duy nhất có thể giúp cô lật lại thế cờ.

**

Phòng họp tại công ty giải trí Lâm thị, không khí căng như dây đàn. Lâm Quân Dương ngồi đầu bàn, gương mặt điềm tĩnh, ánh mắt đảo qua từng thành viên. Bên cạnh anh, Trịnh Lan Anh và Từ Gia Minh đều im lặng quan sát.

Từ Gia Minh đặt tập hồ sơ lên bàn, giọng trầm:

– Bên phía truyền thông đang muốn phỏng vấn anh. Có nên nhận lời không?

Quân Dương lắc đầu:

– Tạm thời chưa cần. Để cho dư luận tự vận động, càng nhiều người tranh luận, sự thật càng rõ ràng.

Trịnh Lan Anh nhìn anh, ánh mắt lo lắng:

– Em e là phía Diệp Ngọc Bích sẽ không chịu ngồi yên. Cô ta có quá nhiều mối quan hệ ngầm.

Quân Dương gật nhẹ:

– Chị ta sẽ không dám xuất đầu lộ diện. Nhưng Phùng Thanh Đào thì khác. Bà ta không từ bất cứ thủ đoạn nào để cứu vãn quyền lực.

Gia Minh chen vào, giọng khàn khàn:

– Tôi nghe ngóng được, bên Star Vision đang chuẩn bị một “quả bom truyền thông”. Có thể là bằng chứng gì đó bất lợi với anh.

Quân Dương bình thản:

– Cứ để họ ra chiêu trước. Tôi đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó.

Anh vừa dứt lời, điện thoại của Lan Anh rung lên. Cô liếc nhìn, sắc mặt biến đổi:

– Là Trần Diễm. Bác gọi bảo Hạ Vy vừa nhận được thư đe dọa nặc danh.

Không khí trong phòng trầm xuống. Quân Dương siết nhẹ tay vịn ghế, ánh mắt tối lại. Anh đứng dậy, giọng lạnh lùng:

– Tôi sẽ về nhà một lát. Gia Minh, chú ý giám sát mọi đầu mối truyền thông. Lan Anh, ở lại công ty, đừng rời khỏi phòng làm việc nếu không có tôi đi cùng.

Gia Minh và Lan Anh đồng thanh:

– Rõ.

**

Tại căn hộ nhỏ, Trần Diễm ngồi bên bàn ăn, đôi bàn tay run nhẹ khi đưa bức thư cho Quân Dương. Hạ Vy lặng lẽ ngồi bên, mắt hoe đỏ nhưng ánh nhìn kiên định.

Quân Dương mở thư. Chỉ một mảnh giấy trắng, dòng chữ in đậm: “Muốn bảo vệ em gái? Đừng quá tự tin vào bản thân. Người mang ký ức không bao giờ có cái kết tốt đẹp.”

Anh trầm ngâm, lặng lẽ vo tròn tờ giấy, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh. Quay sang Hạ Vy, anh dịu giọng:

– Em không cần sợ. Anh sẽ không để ai động đến em và mẹ.

Trần Diễm đặt nhẹ tay lên vai anh:

– Dù chuyện gì xảy ra, mẹ tin con đủ mạnh mẽ. Nhưng con phải cẩn trọng. Thế giới này không đơn giản như con nghĩ.

Quân Dương nhìn sâu vào mắt mẹ, trong lòng dậy sóng. Anh biết, bà không chỉ nói về mặt tối của showbiz, mà còn về những bí mật cổ xưa – những bí mật mà chỉ Người Mang Ký Ức mới hiểu rõ.

Một lát sau, Hạ Vy lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát:

– Anh, em không muốn trốn nữa. Nếu chúng ta cứ lùi bước, họ sẽ càng lấn tới.

Quân Dương mỉm cười nhẹ, xoa đầu em gái:

– Em đã trưởng thành rồi, Hạ Vy. Nhưng anh hứa, mọi thứ sẽ kết thúc sớm thôi.

**

Chiều muộn, Quân Dương trở lại công ty. Trước sảnh, một nhóm phóng viên chen chúc, máy ảnh lóe sáng liên tục. Anh lạnh lùng bước qua, không để lộ chút cảm xúc nào. Bên trong, Lan Anh chờ sẵn ở cửa thang máy, khuôn mặt nghiêm nghị.

– Có chuyện gì mới? – Anh hỏi nhỏ.

– Có. Phùng Thanh Đào vừa đăng lên mạng đoạn ghi âm cắt ghép giữa anh và một nhân vật nữ, ám chỉ anh từng cư xử không đúng mực với Diệp Ngọc Bích. Báo chí thi nhau đăng lại, dư luận lại bắt đầu xôn xao.

Quân Dương nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh:

– Đoạn ghi âm đó giả mạo. Tôi chưa từng nói chuyện riêng với Diệp Ngọc Bích ngoài công việc.

– Nhưng họ cắt ghép rất tinh vi, ai không biết nội tình sẽ tin ngay. – Lan Anh siết chặt điện thoại, giọng đầy lo lắng.

Anh bình thản:

– Đã tải về file gốc chưa?

– Rồi, Gia Minh đang phối hợp với luật sư Lê Quốc Khánh. Họ nói sẽ làm rõ nguồn phát tán trong vòng hai tiếng.

– Rất tốt. – Quân Dương trầm ngâm – Cứ để họ diễn, càng về sau càng lộ sơ hở.

Lan Anh nhìn anh, ánh mắt pha lẫn ngưỡng mộ và lo lắng:

– Anh thực sự không sợ sao? Đối thủ của anh không giống trước đây nữa.– Tôi không sợ gì cả. Kẻ nào dám động đến người thân của tôi, tôi sẽ khiến họ phải trả giá.

Nói xong, anh bước vào phòng làm việc, đóng cửa lại, gương mặt thoáng qua nét mệt mỏi. Anh biết, lần này không chỉ là cuộc chiến truyền thông, mà còn là trận đấu sống còn giữa những Người Mang Ký Ức. Ai lộ diện trước sẽ trở thành con mồi cho cả bầy sói.

**

Ở một nơi khác, trong phòng họp bí mật, Phùng Thanh Đào ngồi đối diện Diệp Ngọc Bích. Trên bàn là laptop đang mở đoạn ghi âm cắt ghép. Đèn vàng hắt lên khuôn mặt sắc lạnh của hai người phụ nữ quyền lực.

Phùng Thanh Đào chậm rãi nhấp ngụm trà, ánh mắt không rời màn hình:

– Cô đã chuẩn bị tinh thần chưa? Nếu thất bại, cả hai chúng ta đều sẽ bị cuốn vào lò xo truyền thông này.

Ngọc Bích nuốt khan, bàn tay run nhẹ:

– Tôi không thể để mình sụp đổ được. Cô nói sẽ giúp tôi, bây giờ chính là lúc.

– Tôi đã tung bằng chứng ra rồi. Dư luận sẽ nghiêng về phía chúng ta trong vài giờ tới. Chỉ cần Lâm Quân Dương không phản ứng kịp, cậu ta sẽ bị đóng đinh trên mạng xã hội.

Ngọc Bích cười chua chát:

– Nhưng nếu cậu ta có bằng chứng phản đòn thì sao?

– Vậy thì phải khiến cậu ta không kịp trở tay.

Đào nhấn nút gửi, đồng thời nhắn tin cho một số phóng viên thân cận: “Chuẩn bị đăng bài phỏng vấn độc quyền. Chủ đề: Lâm Quân Dương và những bí mật trong hậu trường showbiz.”

**

Tin tức dồn dập xuất hiện trên mọi mặt báo. “Lâm Quân Dương bị tố giả tạo hình tượng sạch sẽ?”, “Diệp Ngọc Bích – nạn nhân tiếp theo của bạo lực ngầm trong showbiz?” Các bài viết được đẩy lên trang nhất, hashtag #TẩyChayQuânDương nhanh chóng lọt top 3.

Fan hai bên lao vào cuộc chiến bàn phím, không ai chịu nhường ai. Một số nghệ sĩ từng bị Quân Dương vượt mặt ở kiếp trước cũng tranh thủ “thêm dầu vào lửa”, tung ra các dòng trạng thái ám chỉ về “mặt tối của một số người nổi tiếng”. Trong đó, Bạch Hạo Nhiên là kẻ tích cực nhất, liên tục bình luận móc máy, tạo hiệu ứng domino.

Trong phòng làm việc, Từ Gia Minh vừa nhận được bản phân tích ghi âm từ đội kỹ thuật. Anh vội vàng gửi cho Quân Dương, kèm tin nhắn: “Đã phát hiện dấu vết chỉnh sửa. Chuẩn bị phản đòn.”

Quân Dương đọc lướt tài liệu, ánh mắt lạnh như băng. Anh gọi cho Lan Anh:

– Chuẩn bị họp báo gấp. Mọi thành viên đội kỹ thuật, luật sư Lê Quốc Khánh, Gia Minh đều phải có mặt. Mời luôn một số phóng viên uy tín, livestream công khai.

– Rõ. – Lan Anh đáp nhanh, lập tức bắt đầu liên lạc.

Chỉ trong ba mươi phút, phòng họp lớn đã chật kín. Đèn máy quay bật sáng, các phóng viên xôn xao, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Quân Dương bước lên bục, đứng thẳng, giọng dứt khoát:

– Tôi xin phép làm rõ một số vấn đề đang được dư luận quan tâm.

Anh ra hiệu cho Gia Minh, màn hình lớn phía sau bật lên, phát lại đoạn ghi âm “bất lợi” do Phùng Thanh Đào tung ra. Sau đó là bản phân tích sóng âm, trích xuất từng đoạn cắt ghép, ghi rõ thời gian, tần số, mã hóa. Lê Quốc Khánh lên tiếng, trình bày chi tiết về tính giả mạo và hệ lụy pháp lý với những ai phát tán thông tin sai sự thật.

Cuối cùng, Quân Dương kết luận:

– Tôi chưa từng có bất kỳ hành động thiếu chuẩn mực nào với Diệp Ngọc Bích. Đoạn ghi âm này là sản phẩm của sự bịa đặt, nhằm hạ bệ tôi và gia đình. Tôi đã yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc điều tra.

Một phóng viên hỏi dồn:

– Anh nghĩ ai đứng sau vụ này?

Quân Dương nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt sắc lạnh:

– Tôi không kết luận khi chưa có bằng chứng. Nhưng tôi khuyên những ai đang thao túng dư luận: Đừng quá tự tin vào quyền lực của mình. Sự thật sẽ lên tiếng.

Phòng họp vang lên những tiếng thì thầm, máy quay lia sát gương mặt anh. Dư luận lại một lần nữa rung chuyển. Nhiều fanpage lớn bắt đầu đăng tải phân tích kỹ thuật, các chuyên gia vào cuộc xác nhận tính giả mạo của đoạn ghi âm. Hashtag #QuânDươngVôTội nhanh chóng leo top 1.

Phía Diệp Ngọc Bích và Phùng Thanh Đào lúng túng đối phó, nhưng lần này, sóng gió không dễ dập tắt. Một số nhà báo từng là đồng minh thân cận của Đào bất ngờ chuyển hướng, tung ra nhiều tình tiết bất lợi cho cô và Star Vision. Các hợp đồng quảng cáo với Ngọc Bích bị hủy liên tiếp, nhiều nhãn hàng lên tiếng “ngưng hợp tác để chờ kết quả điều tra”.

Trong văn phòng, Quân Dương ngồi trầm ngâm. Lan Anh rót cho anh ly trà, giọng nhẹ:

– Anh thắng rồi.

Anh lắc đầu:

– Đây mới chỉ là khởi đầu. Họ không dễ bỏ cuộc vậy đâu.

Cửa phòng bật mở. Từ Gia Minh bước vào, mặt đầy căng thẳng:

– Có chuyện rồi. Một tài khoản ẩn danh vừa gửi email đến toàn bộ báo lớn. Trong đó có tài liệu liên quan đến… thân phận Người Mang Ký Ức.

Quân Dương thoáng sững người. Anh đoạt lấy laptop, mắt lướt nhanh qua những dòng chữ: “Lâm Quân Dương – kẻ mang ký ức không thuộc về thế giới này. Hắn biết trước mọi biến cố, thao túng tương lai. Liệu chúng ta có thể tin tưởng một người như thế?”

Góc màn hình là những bức ảnh chụp lại các khoảnh khắc anh “vô tình” hành động vượt xa người thường – ánh mắt, cử chỉ, những câu nói như đoán trước sự việc. Dưới cùng là lời cảnh báo: “Cái giá cho sự khác biệt là sự truy sát của cả thế giới.”

Lan Anh đọc xong, mặt tái đi:

– Chuyện này… Nếu lan ra ngoài, anh sẽ gặp nguy hiểm thật sự.

Quân Dương trầm ngâm, lòng dậy sóng. Anh biết, ranh giới đã bị chạm tới. Không còn là cuộc chiến truyền thông đơn thuần nữa, mà là trận chiến sống còn giữa những thế lực đang truy lùng Người Mang Ký Ức.

Từ Gia Minh đập tay xuống bàn, giọng gay gắt:

– Phải xử lý ngay. Nếu để lộ ra ngoài, anh không chỉ mất sự nghiệp mà còn kéo cả gia đình vào nguy hiểm!

Quân Dương nhắm mắt, trầm ngâm giây lát. Đã đến lúc phải đối diện với mặt tối sâu nhất của thế giới này. Anh bình tĩnh cất lời:

– Gia Minh, truy ngược nguồn gửi. Lan Anh, báo cho luật sư chuẩn bị các phương án khẩn cấp. Tuyệt đối không để thông tin này lọt ra khỏi hệ thống.

Lan Anh gật đầu, run nhẹ:

– Em sẽ làm ngay. Nhưng… nếu kẻ gửi đã biết bí mật này, chắc chắn họ còn giữ nhiều thứ khác.

Quân Dương siết chặt nắm tay. Bàn cờ đã sang ván mới, đối thủ thực sự bắt đầu lộ diện. Anh ngẩng đầu nhìn qua ô cửa kính, thành phố ngoài kia rực sáng trong đêm tối, nhưng trong lòng anh biết, ánh sáng ấy chỉ là mặt nạ – và giờ đây, đã có kẻ sẵn sàng bóc trần mọi thứ.

Một tin nhắn mới bật sáng trên điện thoại, không tên, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Cái kết của Người Mang Ký Ức là cái chết, hoặc trở thành công cụ của kẻ mạnh. Chọn đi, Lâm Quân Dương.”

Quân Dương mím môi, ánh mắt lạnh buốt. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận rõ ràng bóng tối đang siết chặt lấy mình, nhưng đồng thời, ý chí chiến đấu càng bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.

Đêm xuống, tiếng gió ngoài khung cửa càng thêm réo rắt. Ở một nơi khác, Lâm Duy Nhân ngồi trước màn hình, đôi mắt rực lên niềm phấn khích. Phùng Thanh Đào vẫn kiên định với nước cờ hiểm, còn Diệp Ngọc Bích, trong căn phòng tối, rũ người trên ghế, đôi mắt đẫm lệ nhưng vẫn ánh lên tia ngoan cố.

Trận chiến đã bước sang chương mới. Mặt nạ rơi xuống, nhưng bên dưới, ai mới là kẻ đang mỉm cười thật sự?