Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn cũ kỹ trong trạm xăng hắt lên những bức tường dơ bẩn, tạo ra một không khí u ám, lạnh lẽo. Huyền vừa thở hổn hển, vừa nhìn quanh, cảm giác rằng mọi thứ đang rình rập bên ngoài. Minh lục lọi những thùng chứa, trong khi Thảo đứng nép vào một góc, đôi mắt ướt lệ, ánh mắt vẫn đầy lo lắng.
“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Huyền nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng quyết liệt. “Nếu bọn chúng tìm thấy chúng ta…”
“Chúng ta sẽ phải chiến đấu,” Minh ngắt lời, không giấu được sự căng thẳng trong giọng nói. “Đỗ Lâm không phải là kẻ dễ đối phó.”
“Chúng ta cần vũ khí,” Huyền nhắc lại, không thể ngừng suy nghĩ về những gì đang chờ đợi phía trước. “Chúng ta phải tìm ra cách.”
“Có lẽ bên trong kho chứa có thứ gì đó,” Minh đề xuất, ánh mắt sáng lên. “Em đã thấy một cái máy cắt bên ngoài.”
“Đó có thể là một lựa chọn,” Huyền gật đầu, nhưng cảm giác bất an vẫn không rời. “Còn Thảo, em có thể giữ vững tinh thần không?”
“Em sẽ cố gắng,” Thảo đáp, nhưng giọng nói vẫn run rẩy. Huyền biết rằng áp lực đang dồn nén lên đôi vai của họ, và cô cần phải làm cho mọi người vững tâm hơn.
Bỗng nhiên, tiếng động từ bên ngoài khiến họ đứng sững lại. Những âm thanh lạo xạo, như có ai đó đang tiến lại gần. Huyền ra hiệu cho mọi người im lặng, lắng nghe. Tim cô đập mạnh, không chỉ vì lo lắng mà còn vì sự căng thẳng của cuộc sống trong thế giới này.
“Chúng ta phải di chuyển,” cô thì thầm. “Đi ra sau, nhanh lên.”
Huyền dẫn đầu, Minh và Thảo theo sát. Họ tiến về phía sau của trạm xăng, nơi có một cánh cửa nhỏ dẫn đến kho chứa. Huyền cảm thấy như mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, nhưng không có thời gian để suy nghĩ. Cô mở cửa, và một luồng gió lạnh thổi vào, mang theo mùi dầu nhớt và bụi bặm.
Bên trong tối om, nhưng Huyền có thể cảm nhận được sự hiện diện của những thứ mà họ có thể sử dụng. Cô bật đèn pin, ánh sáng le lói chiếu vào những chiếc hộp cũ kỹ. “Tìm kiếm đi,” cô nói, “bất cứ thứ gì có thể giúp chúng ta.”
“Chị Huyền, em thấy cái này!” Minh kêu lên, chỉ vào một cái máy phát điện cũ. “Nếu chúng ta có thể sửa nó, có thể tạo ra điện.”
“Đó là một ý hay,” Huyền đồng ý. “Còn Thảo, em có thấy gì không?”
Thảo lục lọi trong một chiếc hộp, tìm ra một số dụng cụ y tế cũ và một vài gói thuốc. “Có thể không đủ, nhưng chúng ta có thể dùng tạm,” cô nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa.
“Cố gắng lên,” Huyền khuyến khích, nhưng trong lòng cô, một cảm giác hồi hộp dâng trào. Bên ngoài, tiếng động đã gần hơn, như thể một băng nhóm đang tìm kiếm. Huyền cảm thấy hơi thở của cái chết đang rình rập.
“Chúng ta cần phải nhanh hơn,” cô thúc giục. “Minh, em có thể sửa máy phát điện không?”“Có thể,” Minh đáp, giọng đầy quyết tâm. “Nhưng cần thêm thời gian.”
“Tốt nhất là không có thời gian,” Huyền nói, nhìn về phía cánh cửa. “Tôi sẽ canh giữ.”
Khi Minh bắt đầu làm việc, Huyền cảm thấy mình như đang đứng giữa một cuộc chiến không có hồi kết. Cô nghiến chặt răng, cố gắng kiềm chế cảm xúc. Đỗ Lâm không chỉ là một kẻ thù, mà còn là một cơn ác mộng. Cô không thể để hắn có cơ hội tìm thấy họ.
Một tiếng động vang lên bên ngoài, âm thanh giày gót và tiếng nói chuyện. Huyền nín thở, ra hiệu cho mọi người im lặng. “Họ đến gần,” cô thì thầm.
“Chúng ta phải làm gì?” Thảo hỏi, đôi mắt mở to.
“Chờ,” Huyền đáp, giữ chặt thanh kiếm trong tay. “Chúng ta phải biết rõ họ là ai trước khi hành động.”
Cánh cửa kêu cót két, khiến Huyền cảm thấy như trái tim mình ngừng đập. Một người đàn ông bước vào, ánh mắt sắc lạnh, tay cầm một khẩu súng lục. Huyền nhận ra ngay đó là Đỗ Lâm. “Tìm kiếm trong bóng tối thật khó khăn,” hắn cười nhếch mép, “nhưng không phải là không thể.”
Huyền nắm chặt thanh kiếm, cảm giác như máu đang sôi sục trong người. “Đỗ Lâm,” cô gọi lớn, “không phải nơi này của mày.”
“Không phải của mày cũng không sao,” hắn đáp, bước vào với sự tự tin. “Nhưng chắc chắn là của tao.”
Minh quay lại, gương mặt tái nhợt. “Chúng ta không thể để hắn thấy chúng ta.”
“Chạy!” Huyền gào lên, nhưng không kịp nữa. Đỗ Lâm đã cười lớn, ra hiệu cho băng nhóm của mình xông vào.
Huyền, Minh và Thảo lao về phía một góc tối, nhưng không thể chạy thoát. Một loạt tiếng súng vang lên, và không khí tràn ngập sự hỗn loạn. Huyền cảm thấy sự sống của mình đang bị đe dọa từng giây.
“Chúng ta phải chiến đấu!” cô hét lên, nhưng trong lòng, sự hoài nghi bắt đầu len lỏi. Họ có đủ sức mạnh để đối đầu với một kẻ tàn nhẫn như vậy không?
“Cùng nhau!” Minh hô lên, cố gắng giữ bình tĩnh. “Đừng để hắn chia rẽ chúng ta!”
Cả nhóm lùi về phía một cái kệ, Huyền cảm thấy sự căng thẳng dâng cao. Đây không chỉ là cuộc chiến với thây ma, mà còn với chính con người. Mỗi giây trôi qua đều như một cuộc chạy đua với thời gian. Huyền biết rằng họ phải tìm ra cách thoát khỏi đây, trước khi Đỗ Lâm thực sự biến họ thành những kẻ bị săn đuổi trong chính cái thế giới mà họ đang cố gắng sống sót.