Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 5: Lời Nguyền

Ánh sáng từ đèn pin nhấp nháy, Huyền dẫn đầu nhóm bước vào vùng đất bị nguyền rủa. Không khí lạnh lẽo, nặng nề như muốn nuốt chửng cả sự sống. Những âm thanh lạ lùng vang vọng quanh họ, như thể những bóng ma đang rình rập từ những góc tối. “Chúng ta phải tìm hiểu về Đỗ Lâm,” Huyền khẽ nói, đôi mắt sáng quắc nhìn về phía trước.

“Nhưng ở đây, mọi thứ đều trông đáng sợ,” Thảo nói, giọng run rẩy. “Em cảm thấy như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”

“Đừng lo lắng,” Minh trấn an, “chúng ta không phải là những kẻ yếu đuối. Hãy tập trung vào mục tiêu.”

Huyền gật đầu, sự quyết đoán trong cô không cho phép nỗi sợ lấn át. Họ tiến sâu vào một ngôi nhà bỏ hoang, nơi mà những bức tường đã mục nát và những đồ vật cũ kỹ nằm lăn lóc. “Tìm kiếm thông tin,” cô ra lệnh. “Bất cứ thứ gì có thể giúp chúng ta hiểu kế hoạch của hắn.”

Thảo cẩn thận lục tìm trong những chiếc hộp, trong khi Minh kiểm tra một chiếc máy tính cũ. “Có thể có dữ liệu nào đó,” anh nói, giọng đầy hy vọng. “Nếu chúng ta có thể khôi phục nó…”

“Chị Huyền, em tìm thấy một cuốn sổ!” Thảo reo lên, ánh mắt sáng lên khi cầm cuốn sổ cũ kĩ trên tay. “Có thể có thông tin quan trọng.”

“Đưa cho em,” Huyền nói, nhanh chóng lật giở những trang giấy đã ố vàng. Những dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên, vẽ ra một bức tranh u ám về các thí nghiệm mà Đỗ Lâm thực hiện, biến những người vô tội thành những sinh vật khát máu. “Hắn đang tìm kiếm những người có khả năng đặc biệt,” cô nói, giọng cứng rắn. “Để xây dựng một đội quân.”

“Chúng ta phải ngăn chặn hắn,” Minh khẳng định, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm. “Nếu không, sẽ có nhiều người phải chịu đựng số phận giống như em gái của chị.”

Huyền cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Đúng vậy. Chúng ta không thể để hắn tiếp tục.”

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài, như thể có ai đó đang đến gần. Huyền lập tức ra hiệu cho cả nhóm im lặng. “Cẩn thận,” cô thì thầm. “Có thể là băng nhóm của Đỗ Lâm.”

Thời gian như ngưng đọng, sự căng thẳng bao trùm lấy họ. Huyền nắm chặt thanh kiếm, lắng nghe âm thanh từ ngoài. Bên ngoài, tiếng bước chân và tiếng nói chuyện ầm ĩ khiến lòng cô thêm nặng trĩu. “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây,” cô nói, giọng thấp nhưng đầy quyết đoán. “Minh, em có thể sửa máy tính nhanh không?”

“Em sẽ thử,” Minh đáp, nhưng giọng anh có chút lo lắng. “Nếu họ vào đây, chúng ta sẽ không còn thời gian.”

Huyền cảm thấy sự hồi hộp dâng lên. Họ không chỉ chiến đấu với những kẻ thù bên ngoài mà còn với chính sự sống còn của bản thân. “Chúng ta không thể hoảng loạn,” cô nhấn mạnh. “Mọi người hãy giữ bình tĩnh.”

Tiếng động bên ngoài càng lúc càng gần, và Huyền cảm thấy hơi thở của cái chết đang rình rập. “Huyền, em thấy có ai đó!” Thảo khẽ nói, chỉ về phía cửa. Một bóng người xuất hiện, khuôn mặt đen tối và lộ rõ vẻ tàn nhẫn.“Chạy!” Huyền gào lên, nhưng đã quá muộn. Cánh cửa bị đạp tung ra, những kẻ lạ mặt ùa vào, ánh mắt chúng như những con sói đói khát. Huyền ngay lập tức lao vào hành động, thanh kiếm vung lên chém về phía trước.

“Cùng nhau!” Minh hét lên, cố gắng giữ bình tĩnh giữa hỗn loạn. Huyền cảm thấy sự hỗn loạn chực chờ nuốt chửng họ. Mỗi giây đều như một cuộc chiến sinh tử. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng đây không chỉ là một cuộc chạy đua với kẻ thù bên ngoài mà còn là cuộc chiến với chính bản thân họ.

“Chúng ta phải tìm đường ra!” Huyền la lên, nhưng trong lòng cô, sự hoài nghi bắt đầu len lỏi. Liệu họ có đủ sức mạnh để đối đầu với Đỗ Lâm và băng nhóm của hắn không?

Một tiếng súng vang lên, Minh ngã xuống đất, vẻ mặt tái nhợt. “Minh!” Huyền thét lên, nhưng không thể dừng lại. Cô phải bảo vệ những người khác. “Thảo, đi theo em!”

Họ chạy về phía một cánh cửa khác, nhưng không thể thoát được. Những bóng người xô đẩy, tiếng súng vang lên, và không khí tràn ngập sự hỗn loạn. Huyền cảm thấy sự sống của mình đang bị đe dọa từng giây.

“Chạy vào trong!” Cô ra lệnh, tìm một nơi trú ẩn. Nhưng không có đâu cả. Chỉ có sự tăm tối và những tiếng hét thất thanh.

Khi Huyền quay lại, cô thấy Thành đứng đó, vẻ mặt bặm trợn nhưng có điều gì đó khiến cô ngờ vực. “Tôi có thể giúp các người,” anh ta nói, giọng lạnh lùng. “Nhưng phải đánh đổi.”

Huyền không tin tưởng, nhưng thời gian không còn nhiều. “Đánh đổi gì?”

“Giúp tôi giải thoát khỏi đây, và tôi sẽ giúp các người đối phó với Đỗ Lâm.”

Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Huyền. Họ có thể phải đánh đổi rất nhiều thứ quý giá. Nhưng liệu Thành có thực sự đáng tin? Trong thế giới này, mọi thứ đều có cái giá của nó. Huyền nhìn những người bên cạnh, sự sống còn của họ giờ đây phụ thuộc vào sự lựa chọn này.

“Được,” cô nói, giọng kiên quyết. “Nhưng nếu có gì không ổn, tôi sẽ không tha cho anh.”

“Chúng ta không còn thời gian,” Thành đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Đi theo tôi.”

Huyền cảm thấy một sự hồi hộp lạ lùng, như thể họ vừa bước vào một cuộc chiến không thể lường trước. Nhưng cô biết rằng, trong thế giới này, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một quyết định.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn