Huyền, Minh và Thảo lao ra khỏi tòa nhà hoang tàn, không kịp nhìn lại. Không khí bên ngoài nặng nề, tiếng gầm rú của những sinh vật đã mất đi lý trí vang vọng khắp nơi. Huyền quay sang Thảo, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta phải tìm một nơi an toàn hơn. Đi nào!”
Minh chạy bên cạnh, mắt không rời khỏi đường đi. “Có một trạm xăng ở gần đây, chúng ta có thể tìm thấy thứ gì đó hữu ích.”
“Đừng để bị phân tâm!” Huyền quát lên, giọng cô đầy quyền lực. “Nếu có gì bất thường, hãy gọi ngay cho tôi.”
Họ chạy qua những con phố vắng, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều đang theo dõi họ. Mùi máu tanh và sự sợ hãi nặng nề như một bóng ma. Huyền dừng lại khi nghe thấy tiếng động lạ từ một góc phố.
“Chúng ta không nên đi qua đó,” Minh nói, vẻ mặt nghiêm túc.
“Chúng ta không có lựa chọn. Tôi không thể bỏ mặc những người cần giúp đỡ,” Huyền đáp, quyết tâm không lùi bước.
Họ tiếp tục tiến về phía tiếng động. Khi đến gần, hình ảnh một người đàn ông gầy gò, nằm co quắp bên cạnh một chiếc xe hơi cũ, hiện ra. “Cứu tôi… xin hãy…” anh ta lắp bắp, đôi mắt hoảng loạn.
Huyền nhìn sang Minh. “Chúng ta không thể giúp mọi người,” anh nói, nhưng ánh mắt của Huyền không cho phép sự chần chừ.
“Chúng ta có thể giúp anh ấy!” Huyền đáp, chạy lại gần.
Minh theo sau, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Huyền quỳ xuống bên cạnh người đàn ông, phát hiện vết thương lớn ở chân anh ta. “Tôi là bác sĩ,” một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Huyền quay lại, thấy Lê Thảo, đứng lặng lẽ bên lề.
“Thảo!” Huyền kêu lên, ngỡ ngàng. “Em đã ở đây sao?”
“Chị!” Thảo vội chạy đến, ánh mắt đầy lo lắng khi nhìn thấy người đàn ông. “Chúng ta phải giúp anh ấy!”
Huyền gật đầu, cảm nhận sự quyết tâm trong ánh mắt của Thảo. “Được rồi, nhưng chúng ta phải nhanh chóng. Có thể có thây ma quanh đây.”
Thảo bắt đầu kiểm tra vết thương. “Cần phải băng bó lại ngay.”
Minh, với sự khéo léo của một kỹ sư, tìm kiếm trong chiếc xe hơi và tìm thấy một bộ dụng cụ y tế. Huyền cẩn thận băng bó vết thương cho người đàn ông, trong khi Thảo chuẩn bị thuốc kháng sinh.
“Cảm ơn… tôi… tôi không biết phải làm gì,” người đàn ông thều thào.
“Giờ anh phải đứng dậy,” Huyền khẳng định. “Chúng ta cần phải đi. Có thể có người khác đang tìm kiếm.”
Người đàn ông lắc đầu, nước mắt lăn dài trên má. “Tôi không thể. Tôi sẽ chỉ kéo các bạn xuống.”
“Không,” Huyền nói cứng rắn. “Chúng ta sẽ không bỏ mặc anh. Nếu không đi, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
“Chị nói đúng,” Minh thêm vào, “có thể giúp anh ấy sau, nhưng hiện tại, an toàn là ưu tiên hàng đầu.”Người đàn ông nhìn họ, ánh mắt đầy hy vọng. “Được rồi. Tôi sẽ cố gắng.”
Họ giúp anh đứng dậy, nhưng chỉ sau vài bước, anh đã ngã xuống. “Tôi không thể đi thêm nữa…”
“Đừng từ bỏ!” Thảo gào lên, nước mắt lăn dài. “Chúng ta sẽ không bỏ rơi anh!”
Huyền cảm thấy nỗi bất lực dâng trào. “Thảo, chúng ta không thể ở đây lâu hơn. Anh ấy cần một nơi an toàn để nghỉ ngơi. Chúng ta phải tìm chỗ khác.”
“Nhưng… anh ấy…” Thảo nghẹn ngào.
“Đây không phải là lúc để từ bỏ. Chúng ta phải sống,” Huyền nói, giọng kiên quyết. “Đi nào!”
Minh gật đầu, kéo Thảo lại. “Chúng ta sẽ không để anh ấy lại một mình. Hãy nhớ rằng, chúng ta cần phải bảo vệ bản thân trước.”
Huyền nhìn về phía người đàn ông, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ quay lại, hãy cố gắng sống sót.” Rồi họ nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Khi họ tiếp tục đi, những âm thanh ồn ào từ phía sau khiến Huyền cảm thấy lạnh sống lưng. “Hãy chạy!” cô hét lên.
Họ lao về phía trạm xăng, tim đập thình thịch. “Nếu có ai đang theo dõi, chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp!” Minh nói.
“Đằng kia!” Huyền chỉ về phía một tòa nhà cũ kỹ gần đó. Họ chạy vào, đóng chặt cửa lại.
Bên trong, không khí nặng nề và mùi xăng xộc lên từ những thùng chứa. Huyền thở hổn hển, nhìn quanh để tìm kiếm sự an toàn. “Chúng ta có thể tìm thấy thứ gì đó có ích ở đây,” Minh nói.
“Nhưng chúng ta cần phải nhanh chóng,” Huyền đáp, “không biết có bao nhiêu thây ma đang ở gần đây.”
Thảo gật đầu, ánh mắt lo lắng. “Chị… em không biết phải làm gì nữa.”
“Chúng ta sẽ thành lập một nhóm,” Huyền khẳng định. “Nhóm sinh tồn của chúng ta sẽ tìm kiếm những người khác, và chúng ta sẽ chiến đấu cho một nơi an toàn.”
“Nhưng chúng ta không có vũ khí,” Minh nhắc nhở.
“Chúng ta sẽ tìm. Nếu không có, chúng ta sẽ chế tạo,” Huyền đáp, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta không thể từ bỏ.”
Thảo nhìn Huyền, cảm thấy động lực từ sự kiên cường của chị. “Em sẽ cố gắng hết sức.”
“Chúng ta không chỉ sống sót cho bản thân, mà còn cho những người khác,” Huyền nói, giọng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai phải chịu đựng một mình.”
Trong ánh sáng mờ mờ của trạm xăng, Huyền cảm nhận được sức mạnh từ những người bên cạnh mình. Họ không chỉ là những người sống sót, mà là những người sẽ chiến đấu vì tương lai.