Huyền kéo Thảo theo mình, chạy qua những hành lang tối tăm, trái tim đập thình thịch. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và sự tuyệt vọng nồng nặc. Minh dẫn đường, ánh mắt cảnh giác, nhưng không thể nào che giấu sự hoảng loạn đang dâng lên trong lòng.
“Chúng ta không thể ở lại đây lâu!” Minh gấp gáp. “Phải tìm lối ra trước khi chúng đến gần hơn.”
Huyền gật đầu, không nói gì. Cô cảm nhận được sự nắm chặt của Thảo, bàn tay em gái lạnh ngắt. “Chị đây rồi, em sẽ không sao cả,” cô an ủi, nhưng chính bản thân Huyền cũng không biết liệu điều đó có đúng hay không.
Họ chạy tới cuối hành lang, ánh sáng phía trước dần hiện rõ. Một cánh cửa sắt, nhưng đã hỏng, có thể mở ra. Huyền đẩy mạnh, cánh cửa kêu cót két, nhưng không mở. Cô lùi lại, đấm mạnh vào cửa. “Mau lên!” Huyền hối thúc, không thể chờ thêm.
Minh cũng phụ lực, cả hai cùng nhau đẩy. Cửa bật mở, ánh sáng chói chang ùa vào, nhưng cũng là lúc tiếng gầm gừ vọng lại, những bước chân nặng nề đang tiến gần.
“Ra ngoài!” Huyền hét lên, xô Thảo ra phía trước. Họ lao ra ngoài, chỉ kịp thấy một khoảng sân trống trải. Những thây ma đã đến gần, tiếng động chát chúa xung quanh khiến Huyền cảm thấy như đang đứng giữa một cơn bão.
“Chạy!” Minh hét, dẫn họ về phía bên trái, nơi có một bức tường thấp. Huyền không còn thời gian để nghĩ, chỉ biết chạy theo bản năng.
Khi đến gần bức tường, Huyền nhìn lại, thấy những bóng hình xám xịt dồn dập. “Nhanh lên!” Cô thúc giục. Thảo hoảng loạn, nhưng Huyền đã kịp thời đỡ em, cùng nhau nhảy qua bức tường.
Họ ngã xuống đất, cảm thấy hơi lạnh từ mặt đất truyền vào cơ thể. Huyền vội đứng dậy, kéo Thảo dậy. “Chúng ta phải tìm chỗ ẩn náu ngay!”
Minh gật đầu, nhìn quanh. “Có một tòa nhà cũ phía bên kia, có thể vào đó tạm thời.” Anh chỉ về phía một tòa nhà hoang tàn, các cửa sổ vỡ nát.
Huyền không do dự, chạy về phía đó. Mỗi bước chân đều như kéo dài thêm nỗi lo sợ. Khi đến nơi, họ đẩy cửa, bên trong tối tăm và u ám. Huyền lấy tay che miệng, không để tiếng thở hổn hển thoát ra.
“Nghe này,” Minh thì thầm, “chúng ta cần phải chia ra, kiểm tra từng tầng. Có thể có người sống ở đây.”
“Không!” Huyền phản đối ngay lập tức. “Chúng ta không thể tách ra trong lúc này. Em gái tôi cần tôi, và tôi không thể để em ấy ở một mình.”
“Nhưng nếu có nguy hiểm, chúng ta cần phải chuẩn bị,” Minh cố gắng lý giải.
“Chúng ta sẽ ở cùng nhau,” Huyền khẳng định, ánh mắt kiên quyết. Minh thở dài, không còn cách nào khác ngoài việc đồng ý.Họ bắt đầu leo lên cầu thang, từng bước chân đều vang vọng trong không gian trống trải. Huyền cảm thấy áp lực đè nặng, không chỉ vì tiếng động từ bên ngoài, mà còn vì sự sống còn của Thảo. “Em ổn không?” Huyền hỏi, nhìn em gái với ánh mắt đầy lo lắng.
“Em... em không biết,” Thảo lắp bắp, ánh mắt vẫn hoảng loạn.
“Hãy giữ chặt tay chị,” Huyền nói, nắm chặt lấy tay Thảo. Họ đến tầng trên cùng, nơi có một cánh cửa gỗ cũ. Huyền dừng lại, cảm nhận có gì đó bất thường.
“Đằng kia,” Minh chỉ về phía cánh cửa. “Có âm thanh.”
Huyền gật đầu, lắng nghe. Tiếng thở hổn hển, tiếng động lạ. Cô đặt tay lên cửa, cảm thấy tim mình đập mạnh.
“Chúng ta vào nhé,” Minh nói, giọng thấp. Huyền không trả lời, chỉ gật đầu. Cô đẩy cửa vào, bên trong tối tăm, chỉ nghe thấy tiếng thở của một người.
“Huyền!” Một giọng nói yếu ớt vang lên, chính là Thảo. Cô chạy đến ôm chầm lấy em gái, lòng tràn đầy relief.
“Chị ở đây rồi! Chị sẽ bảo vệ em!” Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì một tiếng động lớn vang lên bên ngoài. Huyền quay lại, thấy những bóng hình đã đến gần.
“Chúng ta phải đi!” Minh hô lên, ánh mắt kiên quyết. Huyền không có thời gian để nghĩ, họ chỉ có thể tiếp tục chạy.
“Ra khỏi đây!” Huyền hét lên, dẫn Thảo và Minh ra khỏi phòng. Nhưng mọi thứ đã quá muộn, những bóng hình đó đã chặn lối đi. Tim cô đập mạnh, không còn thời gian.
“Đằng kia!” Minh chỉ về phía một lối đi hẹp, nơi ánh sáng le lói. Huyền nắm tay Thảo, kéo em chạy về phía đó.
Họ lao vào lối đi, nhưng không biết điều gì đang chờ đợi phía trước. Mùi máu tanh xộc lên, và âm thanh gầm gừ ngày càng gần. Huyền cảm thấy như đang đứng giữa một cơn bão, mọi thứ xung quanh đều đang đổ vỡ.
“Chị!” Thảo kêu lên, Huyền quay lại nhìn thấy em gái đầy lo lắng. Cô không thể để em mất thêm một lần nữa. “Chạy!” Huyền hô lên, dẫn Thảo và Minh ra khỏi căn nhà.
“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn!” Minh kêu lên, nhưng Huyền không thể nghĩ được gì ngoài việc bảo vệ em gái. Họ chạy, nhưng không biết phía trước sẽ là gì. Thế giới này đã biến thành địa ngục, và Huyền thề rằng cô sẽ không để mất thêm ai nữa.