Vùng Đất Bị Nguyền Rủa
Chương 1: Ngày Tận Thế
Nguyễn Huyền thức dậy trong tiếng la hét hoảng loạn. Cô bật dậy, tim đập thình thịch. Cảnh tượng xung quanh thật hỗn loạn. Mọi thứ như một cơn ác mộng. Những con người từng quen thuộc giờ trở thành những sinh vật khát máu, mất đi lý trí. Huyền chạy ra khỏi căn phòng, những tiếng gào thét, tiếng bước chân rầm rập vang lên bên ngoài. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ lan tỏa trong lòng.
“Em gái!” Cô gọi lớn, nhưng tiếng gọi bị nuốt chửng bởi tiếng thét rùng rợn. Trong đầu cô chỉ nghĩ đến một điều: tìm kiếm em gái. Lê Thảo, cô bé chưa đầy hai mươi tuổi, vẫn còn rất ngây thơ, đã không biết đi đâu giữa đám đông hỗn loạn này. Huyền không thể để mất em.
Cô chạy ra đường, nơi ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi những bóng người. Những thây ma đang lang thang, đôi mắt trắng dã, miệng há hốc, phát ra những âm thanh ghê rợn. Huyền nắm chặt khẩu súng trong tay, từng bước một, cô cố gắng giữ bình tĩnh. Trước mắt là một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi: những chiếc xe hơi đổ nát, những cái xác nằm la liệt, và tiếng kêu cứu vang vọng khắp nơi.
“Nguyễn Huyền!” Giọng nói quen thuộc cắt ngang những âm thanh hỗn độn. Trần Minh, người bạn cũ, đang chạy về phía cô, vẻ mặt lo lắng. “Cậu không thể ở đây! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”
“Họ đã bắt em gái mình!” Huyền gằn giọng, không thể bình tĩnh nổi. “Mình không thể bỏ đi mà không tìm kiếm!”
“Cậu không thể cứu ai trong tình trạng này. Cả thành phố đang bị tấn công!” Minh nhìn xung quanh, ánh mắt đầy lo âu. “Chúng ta cần tìm chỗ an toàn trước đã!”
“Không! Mình sẽ không rời đi mà không tìm được Thảo!” Huyền khăng khăng. Cô không thể chấp nhận thất bại, không thể để em gái mình ở lại trong thế giới điên cuồng này.
“Được rồi, nhưng ít nhất hãy để mình giúp cậu!” Minh thở dài, miễn cưỡng đồng ý. “Chúng ta sẽ tìm kiếm cùng nhau.”
Huyền gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ bắt đầu di chuyển giữa những đám đông hỗn loạn, cố gắng tránh xa những thây ma đang lảng vảng. Minh dẫn đường, sử dụng những kinh nghiệm của mình để tìm kiếm lối đi an toàn. Huyền cảm thấy áp lực đè nặng, mỗi giây trôi qua đều có thể là giây phút cuối cùng của Thảo.
“Đằng kia!” Minh chỉ về phía một tòa nhà cũ, vững chãi hơn những nơi khác. “Chúng ta có thể vào đó, có thể tìm được người còn sống.”
Huyền không có thời gian suy nghĩ. Cô chạy về phía tòa nhà, cảm nhận được hơi thở của sự sống trong đó. Khi đến nơi, họ đẩy cửa vào bên trong, nơi không khí ẩm mốc, u ám. Cả hai lắng nghe, chỉ nghe thấy tiếng thở hổn hển của nhau và tiếng động lạ từ xa.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Minh thì thầm. Huyền gật đầu, mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm dấu hiệu của Thảo.Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ trên tầng. Huyền giật mình, nhưng không thể chần chừ. Cô và Minh nhanh chóng leo lên cầu thang, từng bước một. Mỗi bước đi đều mang theo nỗi lo sợ, không biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước.
“Huyền!” Một giọng nói yếu ớt vang lên từ một căn phòng. Huyền nhận ra ngay, đó là Thảo. Cô chạy đến, không kịp nghĩ ngợi. Cánh cửa bị khóa chặt. Huyền đập mạnh vào cửa, tâm trí chỉ nghĩ đến việc giải thoát em gái.
“Cứu em!” Thảo hét lên, giọng đầy hoảng loạn. Huyền cảm nhận được sự tuyệt vọng trong lời nói đó. Cô nắm chặt tay Minh, ánh mắt quyết tâm.
“Để mình,” Minh nói, bắt đầu tìm cách phá khóa. Huyền đứng bên ngoài, nghe tiếng gào thét bên ngoài ngày càng gần. Thời gian như ngừng lại, nỗi lo lắng dâng lên từng phút giây.
Cuối cùng, cánh cửa bật mở. Huyền lao vào, thấy Thảo đang ngồi co ro trong góc phòng, ánh mắt hoảng loạn. Cô chạy đến ôm lấy em, lòng tràn đầy relief.
“Chị ở đây rồi! Chị sẽ bảo vệ em!” Huyền thì thầm, nhưng niềm vui chưa kịp tràn ngập thì một tiếng động lớn vang lên bên ngoài. Cánh cửa vừa mở, những thây ma đã tràn vào, đôi mắt chúng sáng rực trong bóng tối.
“Huyền!” Minh kêu lên. Huyền quay lại, nhưng đã quá muộn. Những con thây ma đang đến gần. Không còn đường lui, họ chỉ có thể chiến đấu.
“Chạy!” Huyền hô lên, dẫn Thảo và Minh ra khỏi phòng. Họ phải tìm lối thoát, nhưng càng chạy càng thấy tình thế trở nên tuyệt vọng. Những thây ma vây quanh, tiếng gầm gừ ngày càng lớn.
“Đằng kia!” Minh chỉ về phía một lối đi hẹp, nơi ánh sáng le lói. Huyền không nghĩ ngợi, kéo Thảo chạy về phía đó.
Khi họ đến nơi, một cảm giác lạnh lẽo ùa đến. Huyền quay lại nhìn, những thây ma đã gần kề. Tim cô đập nhanh, không còn thời gian. Họ lao vào lối đi, nhưng không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.
Thế giới này đã biến thành địa ngục. Huyền thề rằng cô sẽ không để mất thêm ai nữa. Cô sẽ tìm cách sống sót, và tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn.