Vừa Vặn Gặp Được Anh - Xí Lục

Chương 2

[5]

Trong suốt cả trận đấu, tôi không nói câu nào.

Suy cho cùng thì không thể bộc lộ bản tính hài hước của mình được, bởi vì người có khiếu hài hước thì khó có được tình yêu, mấy chuyện như thế này phải ghi nhớ kỹ rồi nghiên cứu thêm.

Tôi phải giữ được khí chất, muốn bất ngờ theo đuổi Trình Lập, mà để làm được điều đó thì tôi phải trở thành một người đẹp quyến rũ, sau đó nở một nụ cười tà mị với Trình Lập, khiến cho anh ấy phải quỳ gối dưới váy của tôi.

Nhưng mà!

Huhuhu, mọi người đều chớt hết rồi thì tôi phải chiến đấu kiểu gì đây?

Lúc này tôi chỉ muốn tự sát bằng quả lựu đạn của mình để mấy người chơi khác không thấy thao tác chơi cứng nhắc như người máy của tôi.

Trình Lập điềm tĩnh chỉ huy:

「 Không sao cả, cùng lắm chỉ có hơn 20 người thôi. Trước tiên tạo thành vòng tròn đã. 」

Người chơi số 2 cũng lên tiếng:

「 Đúng đấy chị ơi, không sao cả, chị nhất định sẽ làm được mà. 」

Giọng nói mềm mại kia tiếp lời:

「 Chị ơi, chị làm được mà. 」

Mọi người cứ như thế khiến áp lực đè trên vai tôi càng nặng đấy.

Vậy nên tại sao lại phải nhảy xuống căn cứ huấn luyện thế.

Sau đó, một mình tôi đứng phía sau cánh cửa để tiến vào vòng chung kết.

Tôi nhặt khẩu súng lên và bắt đầu chạy, vẻ ngoài kiên định của các nhân vật trong game khiến tôi có cảm giác như mình là một Yazi siêu đỉnh, sau đó thành thạo nằm xuống bãi cỏ và bất động.

Giọng nói mềm mại có vẻ như đang bất lực:

「 Chị ơi, chị không định quay lại mà định tùy tiện ở đó nộp mạng sao. 」

「 Không được sao? 」, tôi lo lắng hỏi.

Trình Lập đáp:

「 Có thể, đây cũng là chiến thuật. 」

Dường như tôi có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng anh ấy tựa lưng vào ghế, bộ dạng lười biếng mà nói ra câu này.

Nhưng tôi đã mượn gió bẻ măng*, tiếp lời:

「 Đúng đó, cậu không hiểu đâu, đây là chiến thuật. 」

(*) Câu gốc là: Mượn dốc xuống lừa (借坡下驴): Đây là một thành ngữ Trung Quốc, nghĩa đen là xuống khỏi con lừa nhờ địa thế thuận lợi, nghĩa bóng chỉ hành động lợi dụng tình thế. (theo Google.)

Bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp.

Người đàn ông này, đúng thật là.

Tôi cắn môi, cố gắng để khóe miệng không nhếch lên.

Xung quanh vang lên tiếng súng nổ, tôi sợ đến mức nằm bất động trên bãi cỏ, trong tai nghe là tiếng trò chuyện của số 2 và chàng trai có giọng nói mềm mại.

「 Kỳ nghỉ này anh Trình Lập không định về nhà ạ? 」

「 Anh ấy không trả lời. 」

Phía Trình Lập không có động tĩnh gì.

Không lẽ là rớt mạng rồi?

Có những tiếng bước chân ở gần tôi, cũng may là cỏ ở rừng nhiệt đới cao, có một người đàn ông tiến sát lại gần tôi, tôi lập tức xiên chớt hắn ta.

Trong túi không có thứ nào tôi cần cả.

Chắc là thấy áy náy vì đã hái trộm dưa của tôi nên số 2 đã dưa cho tôi rất nhiều trang bị.

Khi đang xem mấy món trang bị trong túi, Trình Lập đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp khàn khàn, hoàn toàn khác hẳn với hai giọng nói rì rầm kia.

「 Giỏi thật. 」

Tôi có nghe nhầm không?

Sao lại mơ hồ có cảm giác nuông chiều thế này.

「 Anh cũng rất giỏi. 」, tôi chớp chớp mắt, nói.

Hai người chơi khác đã bị thu hút sự chú ý.

「 Có gian tình. 」, số 2 lên tiếng.

「 Em phải nói cho dì biết. 」

. . .

[6]

Còn tận năm người nữa, bây giờ phải làm sao? Đã đến thời khắc quan trọng rồi.

Phải làm gì???

Tôi lo lắng hít một hơi thật sâu.

Hiện tại còn có một vấn đề nghiêm trọng khác: Từ nãy đến giờ tôi đã nhịn rất lâu mà chưa đi vệ sinh.

Nếu bây giờ không thể nhịn được nữa thì phải làm thế nào đây?

Khi mọi người hỏi tôi, tôi hơi khó chịu trả lời lại.

「 Không được, không được rồi. 」, cuối cùng thì tôi cũng không thể chịu nổi nữa.

「 Có chuyện gì vậy? 」, Trình Lập hỏi.

Tôi ngượng ngùng đáp:

「 Em muốn… đi vệ sinh. 」

Giọng nam mềm mại lập tức dập tắt suy nghĩ của tôi:

「 Chị ơi, sắp đến match-point rồi, hãy cố nhịn một chút đi! 」

「 Không được, thực sự không được. 」

「 Vậy chị mang điện thoại vào phòng tắm đi. 」

Bầu không khí bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Trình Lập hận không thể luyện sắt thành thép:

「b**n th**!」

Số 2:「 b**n th**! 」

Tôi:「 Không được, không được rồi. 」

Tôi nhanh chóng chạy vào phòng tắm và phù... thoải mái quá.

. . .

[7]

Khi quay trở lại, đương nhiên là bị mất mạng rồi.

Sau khi thoát ra, tôi nhìn thấy tin nhắn của Trình Lập.

Anh chàng thô bạo bất khả chiến bại đẹp trai nhất vũ trụ: [Tụi anh thoát trước nhé, có chút việc.]

Tôi: [Ừm, okay~]

Anh chàng đẹp trai nhất vũ trụ: [Hôm khác lại cùng chơi nhé.]

Trong vô thức, gần như tôi vô thức định gõ ojbk, nhưng khi nghĩ đến hình tượng đáng ra mình phải có bây giờ nên tôi đã gửi cho Trình Lập một biểu tượng cảm xúc trẻ con dễ thương.

Chắc hẳn anh ấy thích những thứ dễ thương phải không?

Phải tranh thủ luyện sắt khi còn nóng.

Tôi: [Hay là chúng ta thêm WeChat đi, em không thường xuyên chơi game trên QQ.]

Anh chàng đẹp trai nhất vũ trụ: [Hình ảnh yes, đã thêm WeChat thành công.]

Tôi: [Để cho anh tiện lưu lại, em tên Vương Tình Tình.]

Anh chàng thô bạo bất khả chiến bại đẹp trai nhất vũ trụ: [Trình Lập.]

Tôi không trả lời lại.

Phải duy trì cảm giác bí ẩn.

Lúc này, tôi nhìn vào màn hình điện thoại, để lộ một nụ cười.

. . .

[8]

Mấy ngày sau đó cũng không liên lạc gì với Trình Lập.

Mịa nó!

Mấy người bạn cùng phòng của anh cũng không tìm tôi, chẳng lẽ hôm đó giọng nói của tôi trong game còn không đủ quyến rũ sao?

Tâm trạng chán nản, tôi xuống lầu cho mấy nhóc mèo hoang trong tiểu khu ăn, hơn nữa còn đặc biệt đặt mua thức ăn cho mèo trên mạng.

Tôi đến chỗ trước đây thường hay lui đến, ngồi xổm xuống, mấy bé mèo hoang thật sự đến rất đúng giờ, dù sao thì những động nhỏ thường rất thông minh.

Tôi vừa v**t v* bé mèo vừa than phiền:

「 Con nói xem tại sao ba của mấy đứa không liên lạc với mẹ? Anh ấy không có chút ý gì với mẹ đúng không? 」

「 Meo~? 」, một bé mèo màu cam trong số đó đáp lại tôi.

「 Mẹ cũng cảm thấy thế, dù sao mẹ của con cũng xinh đẹp thế này, anh ta không thích mẹ cũng chẳng sao cả. 」

「 Meo meo~ 」

「 Cảm ơn lời khen của con, lần sau mẹ sẽ cho con nhiều đồ ăn hơn. 」

Ánh mắt của nó ghét bỏ tôi.

Sao mà con mèo này lại không lễ phép vậy chứ?

Tôi nắm lấy cổ bé mèo, chuẩn bị dạy dỗ nó cách làm một con mèo thì trong tầm mắt bắt gặp bóng người.

Mịa nó.

Đối phương mặc một chiếc áo thun màu đen, quần jean màu xanh nhạt, tóc hơi dài một chút, bước đi vô cùng thong thả.

Đây chẳng phải là chàng trai trong mộng của tôi, đối tượng của những giấc mộng xuân sao?!!

Tôi tùy tiện xoa đầu mèo con rồi nói:

「 Các con ăn trước đi, mẹ đi tìm ba của mấy con để ôn lại chút chuyện cũ. 」

Tôi lén la lén lút đi theo phía sau Trình Lập, khoảng cách không gần mà cũng không quá xa. Thật sự không hiểu sao tôi lại muốn làm cái kiểu rình mò bám đuôi thế này, trong 20 năm đầu đời của mình chưa từng làm điều tương tự như hôm nay.

Nhưng nếu có thể giả vờ tạo ra một tình huống vô tình gặp Trình Lập, sau đó tôi sẽ ra vẻ cool ngầu chào hỏi anh thì tuyệt biết mấy.

Trình Lập bước vào một cửa hàng tiện lợi, còn tôi thì trốn sau một gốc cây to, nghiêng đầu tính toán xem khi nào anh ấy sẽ đi ra, định tạo ra cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa hai chúng tôi và sau rồi tôi và anh càng thân thiết hơn.

Không được, không thể nhanh như vậy được.

Hôm nay tôi mặc một chiếc quần ngắn, đột nhiên bị bé mèo cam mũm mĩm cào cào một phát khiến tôi bị dọa sợ, do chột dạ mà hét lên.

Nó tủi thân kêu "meo meo" với tôi.

Không lẽ tôi đã dọa nó sợ sao?

Đừng bảo nhóc đây là mèo bằng gốm sứ đấy nhé.

Khi tôi ngồi xuống chuẩn bị dạy dỗ nó một trận, tôi v**t v* đầu nó, nói:

「 Đừng kêu nữa, đang tìm ba cho con đấy! Có lẽ ba của con cũng sống ở tiểu khu này, sau này con nhớ nằm vùng giúp mẹ nhé. 」

「 Meo~ 」

Tôi gật đầu hài lòng:「 Con ngoan của mẹ. 」

Bỗng nhiên trong đầu tôi chợt lóe lên ý tưởng:

「 Đúng rồi, con là con trai hay gái nhỉ? 」

Vừa nói tôi vừa đưa tay bế bé mèo, còn nó thì không ngừng giãy dụa đấu tranh.

「 Đừng nhúc nhích, có gì mà phải ngại chứ, mẹ con mình chứ ai xa lạ đâu. 」

Tôi lật người bé mèo lại, giở ra xem, nhưng do không có kinh nghiệm nên chỉ có thể lấy tay sờ xem thử có trứng hay không.

Thật sự tôi chạm được hai cái, nhưng ngay lúc tôi chạm vào thì trước mặt vang lên tiếng ho khan của một người nào đó.

Giọng nói trầm thấp, có chút từ tính.

Đệch!

Giọng nói này cho dù có hóa thành tro nhưng tôi vẫn biết đó là của Trình Lập.

Tôi không ngẩng đầu lên. Mặc dù không ngẩng đầu lên nhưng tôi cũng đoán vành tai của mình đã đỏ ửng lên rồi, bởi vì tay tôi đang run run kéo bộ lông của bé mèo cam.

Tôi vừa làm gì vậy nè?

Tôi vừa quấy rối một bé mèo cam huhuhu.

. . .

Chương không tồn tại | Mê Truyện