Vừa Vặn Gặp Được Anh - Xí Lục

Chương 1

Sau
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đây là một câu chuyện rất dài, tôi sẽ tạm gọi đây là: Kỳ án quả dưa hấu.

Ai! Là ai đã ăn trộm dưa hấu của tôi!

Chuyện một học sinh ngành Nông nghiệp bị trộm mất bài tập cuối kỳ là trải nghiệm như thế nào?

Quả dưa hấu của tôi chăm sóc vốn dĩ đang sinh trưởng rất tốt, bây giờ chỉ còn lại mỗi cuống dưa đung đưa trong gió.

Cơ thể mong manh của tôi như thể sắp sụp đổ vì trượt môn.

Một cơn gió Tây Bắc thổi qua, cuống dưa cuối cùng cũng rụng xuống.

. . .

Mịa nó!

Bằng mọi giá tôi phải g**t ch*t tên trộm dưa này!

. . .

[1]

Ngay lập tức, tôi phong tỏa hiện trường vụ án, sau đó "tách" "tách" chụp vài tấm ảnh để lưu lại làm bằng chứng.

Đám dưa thân yêu bị trộm mất, tim tôi đau như bị dao cứa.

Sau khi trở về ký túc xá, tôi hít một hơi thật sâu, trong lòng ngập tràn oán hận.

Mở giao diện confession của trường lên, tôi chuẩn bị tuôn trào những uất ức trong lòng ra hết.

[Tôi không biết là ai đã lấy trộm dưa hấu của tôi, tôi biết trong lòng mọi người đều muốn được ăn thử dưa, nhưng không phải trong năm nay "🍉" của giới giải trí đã nhiều đến mức đủ ăn no rồi sao? Tại sao lại phải ăn trộm dưa của một sinh viên Nông nghiệp cực khổ trồng được! Đó là tâm huyết trong suốt nửa năm chúng tôi vất vả khổ cực chăm sóc, hơn nữa còn là bài tập cuối kỳ của chúng tôi! Thế nên! Bạn có thể vui lòng trả lại quả dưa cho tôi được không huhuhu, tôi sẽ mua cho bạn một quả dưa khác huhuhu. Còn nếu lỡ như đã ăn mất rồi thì xin hãy trả lại vỏ cùng hạt dưa lại cho tôi, đó là bài tập cuối kỳ của tôi! Tôi đã đánh số thứ tự cho nó là 438, nếu như mọi người ai nhìn thấy có thể vui lòng mang trả lại cho tôi được không? Huhuhu...]

Sau đó nữa, tôi ghi chú thêm thông tin liên lạc và đính kèm theo những tấm ảnh chụp cảnh tượng bi thảm trên ruộng dưa của mình trồng.

Cũng không còn cách nào khác, bây giờ là thời mà đến chủ nợ còn phải cúi đầu.

Không lâu sau, mấy người bạn học trong nhóm lớp: "Người nông dân là những người cao quý" đã gửi tin nhắn cho tôi.

Trần Thông: [Hình ảnh.]

Trần Thông: [Tiểu Tình, đây là ruộng dưa của cậu sao?]

Tôi: [😭]

Tôi: [Đúng rồi huhuhu.]

Quý Niệm: [Bé yêu, 201 đang gọi cậu kìa.]

Vương Lục: [Ký túc xá nam 181 chào cậu.]

Lớp trưởng: [Quá thảm.]

Người qua đường A: [Quá thảm +1]

Người qua đường C: [Quá thảm + 10086]

Bà đây và tên trộm dưa đó quyết không đội trời chung!

. . .

[2]

Đến tối, cuối cùng thì QQ của tôi cũng có chút động tĩnh.

Đối phương gửi hồng bao 1 tệ.

Loại chuyện gì vậy nè!

Tôi tức giận chấp nhận lời mời kết bạn của người đó.

Avatar của đối phương là ảnh một bé mèo màu cam đang cầm điện thoại để selfie, bộ dạng ba phần tà mị, bốn phần bất cần, bảy phần ngạo nghễ nhìn người đời.

Quả nhiên người này cùng một giuộc với tên trộm dưa kia, vô cùng gợi đòn.

Bên kia sau đó gửi một tin nhắn đến.

6: [Xin lỗi, bạn cùng phòng của tôi đã hái trộm dưa của em nhưng vẫn chưa ăn. Bây giờ tôi nên trả lại cho em ở đâu?]

Tôi: [Vậy tại sao bạn cùng phòng của anh không trực tiếp liên lạc với tôi?]

Thời buổi này còn có kiểu nhận lỗi giúp người khác nữa sao?

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó gửi cho tôi một đoạn tin nhắn thoại dài 20 giây, mở đầu là một giọng nam lạnh lùng trong trẻo.

「 Nói đi, chủ dưa hỏi tại sao cậu không tự mình nói cho em ấy biết? 」

Bên kia lại im lặng, chỉ nghe thấy được tiếng bước chân, sau đó là tiếng khóc lóc truyền đến:

「 Tôi xin lỗi chủ dưa! Thật sự thì tôi không cố ý đâu, do thấy trái dưa mọc ven đường, lại sinh trưởng trông như thế nên tôi nghĩ là không ai cần đến huhuhu. 」

Sinh trưởng trông như thế nào? Giọng điệu của tên trộm dưa này còn mang theo sự ghét bỏ!

Tôi biết là dù quả dưa của tôi khi trưởng thành có chút không được đẹp mắt, nhưng cũng đâu đến mức xấu xí như vậy kia chứ!

Tôi: ...

6: [Thành thật xin lỗi, đã thất lễ rồi.]

Tôi: [Dưa của tôi đâu?]

6: [Đang trong tủ lạnh.]

Mé!

Phòng ký túc xá của bọn họ còn có cả tủ lạnh nữa.

6: [Khi nào thì cậu phải nộp bài tập về nhà?]

Tôi bừng bừng lửa giận, vội trả lời là ngày mai. Nếu ngày mai không cần phải nộp bài tập thì hôm nay tôi đi tìm dưa của mình để làm gì?

6: [Lúc nào thì tiện trả dưa lại cho em? Tôi sẽ trực tiếp đưa đến.]

Tôi: [10h30' sáng mai, phòng học 301.]

6: [Đảm bảo ngày mai sẽ hoàn trả lại cho em trái dưa còn nguyên vẹn.]

Tôi: [Được.]

Thấy thái độ của đối phương khá lịch thiệp, vậy xem như bỏ qua cho bạn cùng phòng của anh ta lần này vậy.

. . .

[3]

Qua hôm sau, tôi thấp thỏm lên lớp với hai bàn tay trống không.

Thầy giáo liếc nhìn tôi một cái rồi đẩy chiếc gọng kính sắp lung lay của mình, hỏi:

「 Dưa của em đâu? 」

Cố gắng gượng cười, tôi đáp:

「 Đang trên đường, trên đường đến ạ. 」

Chỉ còn vài phút nữa là chuông vào học vang lên, nhưng đến một cái bóng của người hôm qua còn chẳng thấy đâu.

Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho đối phương.

Tôi: [Rốt cuộc thì anh có đến không? Nếu sớm biết hôm nay thế này thì tối qua tối đã tự mình đi lấy lại dưa rồi.]

Nhưng anh ta không hồi âm.

Tôi ngồi xuống cạnh bên mấy bạn học nữ khác, tâm trạng ũ rũ mà nằm bò ra bàn, nếu người đấy mà không đến chắc tôi sẽ chớt mất thôi.

Khi tiếng chuông vào học vừa điểm, hầu như các bạn học trong lớp đều có mặt khá đông đủ, trên tay của họ đều ôm theo những quả dưa với những kích cỡ khác nhau.

Trong lúc tôi đang tuyệt thôi thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, sau đó có một bóng người cao lớn xuất hiện ở trước cửa lớp.

Khi ngẩng đầu nhìn lên, người kia mặc một chiếc quần thể thao màu đen, áo thun trắng sạch sẽ tươm tất, bên ngoài mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng. Đôi mắt của anh ta đen láy, hàng lông mi dài, mái tóc cắt ngắn, sống mũi cao, đôi môi mỏng đỏ mọng, toát lên vẻ lưu manh.

Tôi sờ sờ cằm, trong lòng thầm nghĩ, chậc chậc, làn da kia thật đẹp. Sau này con của tôi phải thừa hưởng nước da đẹp như của anh ấy mới được.

Chỉ trong ba giây ngắn ngủi, trong đầu tôi đã hiện lên cảnh tượng người đàn ông này nằm chớt trong vòng tay của tôi, còn tôi thì khóc thê lương khi chứng kiến người đầu ấp tay gối với mình nay ra đi ngay trước mặt.

Đôi mắt của anh ấy đảo xung quanh một lượt như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Lúc này tôi mới nhìn thấy những ngón tay thon dài của anh đang bê một quả dưa.

Tôi ngồi ngay ở hàng ghế đầu, thế nhưng anh ấy lại trực tiếp lướt qua tôi mà nhìn thẳng về phía sau.

Mặc dù tôi cố vẫy vẫy tay với anh nhưng ánh mắt của anh vẫn không hề chú ý đến tôi.

Haizzz.

Sau này con của chúng tôi không thể thừa hưởng thị lực này được.

Tôi đột ngột đứng lên, lúc này đối phương hơi cúi đầu nhìn tôi.

Hàng chân mày rậm của anh ấy khẽ nhướng lên, anh hỏi tôi:

「 Dưa hấu? 」

Tôi kiên định gật đầu, đáp:

「 Dưa hấu. 」

Cô bạn cùng phòng kéo kéo góc áo của tôi rồi nói:

「 Lễ Thất tịch còn chưa đến đâu, vẫn chưa phải lúc gọi. 」

Tôi phớt lờ cô ấy, chỉ điềm tĩnh nhìn khuôn mặt điển trai của người trước mặt, nhan sắc này, khí chất này, đến cả tên của con tôi sau này cũng đã nghĩ đến luôn rồi.

Đối phương đặt quả dưa vào tay tôi, trong lúc giao nhận, những ngón tay mát lạnh của anh ấy khẽ chạm nhẹ vào lòng bàn tay của tôi, sau đó anh nhẹ nhàng vẫy tay với tôi rồi nói:

「 Xin lỗi, không làm phiền nữa. 」

Anh chàng đẹp trai kia rời đi, để lại tôi một mình ôm quả dưa lên nộp cho thầy giáo.

Thầy đưa tay sờ thử quả dưa, hỏi:

「 Dưa này chín chưa? 」

Tuy nó không được tròn trịa như nhưng quả dưa khác, nhưng chắc chắn là một quả dưa ngon.

. . .

[4]

Thật may vì sau đó tôi không bị trượt môn.

Năm nay tôi không có kế hoạch về nhà, chẳng có lý do cụ thể nào cả, chỉ là không muốn về thôi.

Tôi thuê một căn nhà gần trường, nhìn QQ mới thêm của anh trai đẹp trai hôm trước, không khỏi rơi nước mắt.

Bởi vì xấu hổ nên không kịp hỏi tên ba bọn nhỏ, vậy nên tôi chỉ có thể đổi tên anh ấy thành: "Anh chàng đẹp trai nhất vũ trụ" để bày tỏ nỗi niềm mong nhớ của mình với đối phương.

Do buồn chán không có việc gì làm nên tôi mở PUBG* lên chơi, định thu hoạch vài cái đầu để vơi đi sự cô đơn.

(*) Do tui không chơi game này nên không rành những thuật ngữ trong game, nếu có gì sai sót mong mọi người chỉ giúp để tui sửa lại nha. Thank you so much!

Tuy nhiên khi chơi chưa được bao lâu, có người gửi lời mời tôi vào nhóm. Biệt danh của người đó có dấu ngoặc, ghi là: "Anh chàng thô bạo bất khả chiến bại đẹp trai nhất vũ trụ".

Hô hấp của tôi như ngừng lại, lập tức nhấp Đồng ý.

Trong sảnh chờ đã có sẵn ba người, tất cả đều mặc trang phục nam.

Đầu tiên có một giọng nam lên tiếng trước, giọng nói khá ngọt ngào:

「 Vãi, anh Trình, anh mời con gái vào đội à? 」

Sau đó là một giọng nói khàn khàn quen thuộc, ngữ điệu còn mang theo sự lười biếng:

「 Vô tình mời thôi. 」

Tôi tức giận thè lưỡi, lúc đang định thoát ra ngoài thì trận đấu đã bắt đầu, vậy là đành phải cắn răng chơi thôi.

Trong lúc tôi đang tập ném táo thì người số 2 lên tiếng hỏi tôi:

「 Em gái nhỏ, em và anh Trình có mối quan hệ gì với nhau vậy? 」

Tôi bật mic, nhưng lại không biết nên trả lời thế nào, đâu thế trả lời rằng tôi khao khát có được anh ấy được đúng không.

「 Không có quan hệ gì cả. 」, tôi đắn đo trả lời.

Sau đó có người ngắt lời tôi:

「 Đúng là không có liên quan gì, nhưng lại có liên quan đến cậu đấy. 」, anh ấy nói với người chơi số 2.

Tôi và người chơi số 2 vô cùng thắc mắc.

「 Em gái ấy là chủ nhân của quả dưa hấu. 」

Người chơi số 2 đã tắt mic.

Sau đó lại một giọng nói mềm mại truyền đến:

「 Anh Trình Lập, chủ dưa hấu là sao vậy? 」

Thì ra tên của anh ấy là Trình Lập.

. . .

Sau