Vừa Vặn Gặp Được Anh - Xí Lục

Chương 3

[9]

Trình Lập ho khan một tiếng, thấy tôi không phản ứng lại, anh liền đi đến v**t v* bé mèo nhỏ cùng tôi.

Không cần. Thực sự không cần đâu.

Tôi nhận ra lúc này mình đặc biệt không muốn muốn gặp mặt anh ấy.

Nhưng mà bây giờ người cùng đã đến trước mặt tôi rồi, nếu như không hành động thì chẳng phải tốn công vô ích sao?

Nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, tôi giả vờ nói nhưng vẫn không làm mất đi nét thanh lịch:

「 Ồ, trùng hợp thật nha, lại gặp anh ở đây. 」

Trình Lập ngước mắt lên nhìn tôi, quyết định phối hợp cùng diễn xuất với tôi luôn.

「 Đúng là trùng hợp thật, sao em lại ở đây. 」

「 Ừm~ Em đến đây chơi với mấy bạn nhỏ này, mèo ở đây dễ thương nhỉ. 」, tôi nở một nụ cười chân thành nhất và mở to đôi mắt Carslan của mình.

Anh ấy mỉm cười đáp lại:

「 Ồ~ Ra là vậy. 」

Tôi còn chưa kịp nghĩ xem nên đáp lại thế nào thì anh lại nói tiếp:

「 Nhưng mà buổi tối em nên về sớm một chút. 」

Mọi người ơi, có ai nghe thấy gì không? Trình Lập đang quan tâm đến tôi kìa.

Mặc dù đã hiểu nhưng tôi vẫn cố tình hỏi lại:

「 Tại sao? 」

Nào nào, nhanh nói anh yêu em đi.

Nhưng Trình Lập chỉ tinh nghịch liếc nhìn tôi một cái rồi đáp:

「 Tại vì gần đây có mấy kẻ cuồng theo dõi. 」

Câu trả lời này khiến tôi hơi bất ngờ, đến phản ứng cũng chậm mất nửa nhịp.

「 Hả? 」

「 Đúng rồi, vừa nãy có người bám đuôi theo anh đấy. 」, ánh mắt của anh vô tội nhìn tôi.

. . .

Anh đang nói ai đấy!

「 Cũng không biết cô gái kia định cướp tiền hay là cướp sắc nữa. 」 , anh ấy nghiêm túc nói.

Khóe miệng của tôi giật giật, nói:

「 Vậy thì anh nên cẩn thận một chút. 」

Trình Lập gật đầu:

「 Đúng vậy. 」

Đúng cái đầu của anh ấy.

Tôi chau mày, lẩm nhẩm nói.

Anh nghiêng đầu sang hỏi:

「 Gì cơ? 」

「 Không có gì. Em chỉ định nói anh đẹp trai thế này thì chắc là đối phương có ý định muốn cướp sắc rồi, anh cẩn thận nhé. 」, tôi nở một nụ cười giả tạo.

Trình Lập nở một nụ cười đúng chuẩn công nghiệp:

「 Thế thì em cũng nên cẩn thận nhé. 」

. . .

[10]

Bởi vì lo lắng tôi sẽ bị theo dõi nên Trình Lập tiễn tôi về đến tận dưới lầu.

Khi về đến nhà, tôi lập tức nhảy lên giường, mở WeChat lên tám chuyện với bạn thân, kể lại đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện vừa gặp khi nãy cho cô ấy nghe.

「 Cậu nói xem, anh ấy bảo tớ cẩn thận, liệu có phải là do quan tâm đến tớ không? 」

「 Tớ nghĩ anh ra chỉ đang trêu đùa cậu thôi, có thể không thích cậu đâu. 」

「 Xạo cún! Vậy thế tại sao anh ấy lại không trêu cậu? 」

「 ... 」

. . .

[11]

Lại qua thêm mấy ngày nhưng vẫn không gặp được Trình Lập, mỗi ngày tôi đi đổ rác nhưng cũng không quên trang điểm một chút, ra khỏi cửa mà cứ như đi trình diễn trên sàn catwalk vậy.

Nếu cứ tiếp tục thế này thì e là đến cái bóng của Trình Lập tôi còn không thể nhìn thấy được mất thôi.

Tôi bỏ cuộc.

Việc tẩy trang khó chịu quá đi mất.

Bên ngoài trời đã tối, chắc có lẽ mấy gian hàng đồ ăn ở chợ đêm cũng đã mở cửa rồi, đúng lúc bụng tôi đang sôi ùng ục biểu tình.

Sau khi mặc quần short, áo thun, mang dép lê, tôi lên đường ra ngoài tìm đồ ăn, đến một quán thịt nướng từng ghé trước đây, tôi gọi hơn chục món, kèm theo một chai bia.

Ăn uống no nê xong, lúc lên đường trở về nhà đã gần 8 giờ tối, tôi sờ sờ cái bụng hơi nhô lên vì ăn no của mình, ợ hơi một tiếng.

Men theo con đường mòn nhỏ để thăm mèo con, chỗ này đèn đường mờ mờ ảo ảo, buổi tối vắng người qua lại.

Phía sau lưng truyền đến tiếng xào xạc, khóe miệng của tôi khẽ nhếch lên, chắc là bé mèo con của tôi lại đến rồi.

Tôi vui vẻ quay đầu lại, nhưng thứ chờ đón tôi phía sau không phải là bé mèo con mà là một gã đàn ông mặc áo khoác gió, đang nở một nụ cười thô bỉ với tôi.

Xét tình hình hiện tại không được ổn lắm, chẳng lẽ tôi gặp phải b**n th** rồi sao.

Nhưng mà lúc này hai chân của tôi mềm nhũn, với sức lực mềm như đậu hũ của tôi e là không không thể chạy được.

Hiện tại điều tôi có thể làm duy nhất là giả vờ bình tĩnh, nghiêm túc nhìn ông ta.

Đối phương bất ngờ cởi chiếc áo khoác gió đang mặc ra, bên trong không mặc gì.

Tôi nín thở mất một lúc, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói của mình:

「 Sao nhỏ thế. 」

Vào thời khắc như hiện tại mà vẫn có thể nói được câu đấy, tôi tự ngưỡng mộ bản thân của mình quá đi.

Lại có tiếng động từ phía sau truyền đến, có người đang đến đây. Khi quay đầu lại nhìn, tôi thấy Trình Lập, cùng vài người khác nữa, hình như là quản lý của tiểu khu thì phải.

Trình Lập nhanh chóng bước đến, dùng một cước đá ngã tên đàn ông kia. Ông ta đang nằm co ro trên mặt đất, anh ấy lập tức đè đối phương xuống đất, dùng chiếc áo gió siết chặt tên b**n th** đó lại.

Sau đó lại gọi mấy người đang đứng ở phía sau lưng tôi:

「 Giúp tôi một tay. 」

Những người phía sau đi đến giữ chặt tên b**n th** và gọi 110, còn Trình Lập thì đi đến chỗ tôi đang đứng.

Khi nhìn thấy người mình quen biết, những tủi thân trong lòng tôi bỗng chốc dâng trào:

「 Trình Lập. 」

Âm cuối của tôi kéo dài ra. Lần này không phải là giả vờ nữa, tôi thực sự rất sợ hãi.

Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt của tôi, Trình Lập nhẹ nhàng dùng tay giúp tôi lau chúng đi, ngữ điệu ấm áp nói:

「 Không sao, không sao nữa rồi. 」

Tôi khóc không ngừng, nhớ lại bản chất của tên b**n th** kia khiến tôi nhào vào vòng tay của anh, cảnh tượng vừa rồi lại hiện lên trước mắt.

Cái thứ đó thật xấu xí!

Tôi ấm ức giậm chân, bao nhiêu nước mắt nước mũi của mình đều chùi vào áo của anh ấy hết, vừa lau vừa nói:

「 Xấu quá, xấu quá đi. 」

Khóc xấu quá đi.

. . .

[12]

Sau khi hoàn tất thủ tục lấy lời khai, lúc rời khỏi đồn cảnh sát thì bên ngoài trời đã tối muộn.

Trước khi chúng tôi rời đi, chú cảnh sát còn đặc biệt dặn dò Trình Lập:

「 Cậu bạn trẻ, nhớ an ủi bạn gái của cậu nhé. 」

Nghe đến đây, tôi lập tức lên tiếng:

「 Cảm ơn chú, bây giờ cháu đã ổn hơn nhiều rồi ạ. Không cần anh ấy phải an ủi đâu. 」

Ánh mắt của Trình Lập cụp xuống nhìn tôi, đầy vẻ trêu đùa.

Tôi ngây thơ đối diện với anh ấy bằng cặp mắt sưng húp.

Là tự chú ấy nói, không phải em đâu nha.

Đầu lưỡi của anh ấy chạm vào gò má bên trái, choàng tay qua bả vai của tôi, trêu đùa nói:

「 Về thôi bạn gái. 」

Hai từ "bạn gái" cứ như vậy mà nói ra khiến tôi cứ thấy ngượng ngùng.

Tôi thuận thế nép vào lòng ngực của anh, khẽ đáp:

「 Vâng ạ. 」

Lúc chúng tôi vừa rời khỏi đồn cảnh sát thì Trình Lập vội buông tôi ra, nhưng tôi vẫn giữ chặt lấy cánh tay của anh.

「 Sao vậy? Không phải em nói mình đã ổn hơn rồi sao? 」, anh ấy không buông tôi ra.

「 Anh không thấy vừa nãy em chỉ đang giả vờ tỏ ra mạnh mẽ thôi hả? 」, tôi càng ôm chặt Trình Lập hơn.

「 Không nhìn ra. 」

Tôi thở dài một hơi, cảnh tượng lúc nãy vẫn còn lẩn quẩn trong đầu.

「 Đã để lại một cái bóng tâm lý rất lớn đó. 」

Anh ấy không nói thêm gì nữa, suốt khoảng thời gian sau đó chúng tôi trò chuyện với nhau câu được câu không.

Đồn cảnh sát rất gần tiểu khu, chỉ cần đi bộ một lúc là đến dưới lầu chỗ tôi sống.

Trình Lập liếc nhìn tôi, sau đó lên tiếng:

「 Không phải anh đã nói với em buổi tối nên về sớm sao? 」

「 Lúc đó em cứ tưởng là anh đang nói đến em! 」

「 Ồ~ 」, anh ấy mỉm cười, nói.

「 Là em đi theo anh. 」

「 Tại sao lại đi theo anh? 」, trong ánh mắt của anh ấy tràn ngập sự thăm dò.

Chúng tôi đi đến dưới nhà, ánh đèn đường rất sáng, kéo dài bóng của hai người chúng tôi, đúng là đẹp đôi quá mà!

Đôi mắt của tôi sáng lấp lánh, đối diện với Trình Lập, nói:

「 Bởi vì em thích anh! 」

Dù sao thì chuyện này sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ biết thôi.

Ngược lại anh không hề ngạc nhiên trước câu trả lời của tôi, chỉ mỉm cười rồi nói:

「 Em khá thành thật đó. 」

Tôi chấp nhận lời khen của Trịnh Lập:

「 Tất nhiên rồi. 」

Anh vội chuyển chủ đề:

「 Em sống ở tầng mấy? 」

「 Tầng 4. 」, tôi vô thức trả lời.

「 Đi thôi. 」

Hả? Chỉ vậy thôi? Rồi sao nữa?

Đoạn lời tỏ tình âu yếm của tôi đâu rồi?

. . .