Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 6

Trước đây nếu có ai nói với Tiểu Ngũ rằng, sau này mi sẽ giận Giản Miên, thậm chí còn cãi nhau một trận to với ngài ấy, nó chắc chắn sẽ dùng hết sức bình sinh mà bác bỏ. Giản Miên là đối tượng sùng bái của nó, sao nó có thể vô lễ với đại nhân ác ma của mình như vậy được!

Nhưng ở thế giới loài người càng lâu, nhiều phản ứng của bạch tuộc nhỏ càng ngày càng giống con người.

Ngay ngày hôm nay, nó đã nổi giận với Giản Miên, còn chơi trò chiến tranh lạnh với cậu.

“Mi đang giận à?”

Tiểu Ngũ bỗng nhiên có hơi khâm phục Thẩm Tư Bạch. Nó đã như thế này rồi mà Giản Miên vẫn còn hỏi cái câu ngớ ngẩn đó. Thẩm Tư Bạch phải có bao nhiêu kiên nhẫn mới có thể đối diện với khúc gỗ như Giản Miên suốt bấy lâu nay chứ!?

Bạch tuộc nhỏ quay lưng về phía Giản Miên, tất cả xúc tu vì giận dữ mà dựng đứng thành gai nhọn, lại tự biến mình thành một con nhím biển nhỏ màu hồng.

Giản Miên thấy rất thú vị, ánh mắt tràn đầy vẻ hứng thú: “Mi định không thèm để ý đến ta nữa à?”

Con bạch tuộc nhỏ ngọ nguậy cơ thể, cố ý phát ra một tiếng “hừ” thật mạnh.

Dù chậm hiểu như Giản Miên cũng nhìn ra được ý tứ của con bạch tuộc nhỏ. Cậu suy nghĩ một lát, đưa ra một câu trả lời không chắc chắn lắm: “Có phải vì ta bảo mi về thế giới vô hạn nên mi mới giận không?”

Một cái xúc tu đưa lên đưa xuống, giống như đang gật đầu.

Giản Miên: “Vậy ta rút lại câu đó, mi đừng về nữa. Thế nên, mi không cần giận nữa đâu.”

Tiểu Ngũ: “…”

Giản Miên tưởng đây là một trò chơi chắc, chỉ cần chủ động đầu hàng là có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao?!

Con bạch tuộc nhỏ phồng má quay ngoắt người lại, đôi mắt hạt đỗ đen vì giận mà mở to như hai quả anh đào: “Điều em giận nhất không phải là chuyện đó.”

“Mi chịu nói chuyện với ta rồi.” Giản Miên mỉm cười, vươn tay chọc chọc vào thân hình mềm mại của nó: “Lúc mi tức giận trông thật đáng yêu.”

Tiểu Ngũ: “!!!”

Đại nhân… Đại nhân vừa mới khen nó đáng yêu kìa!

Sao đại nhân có thể làm thế chứ, đây là phạm quy rồi!

Con bạch tuộc nhỏ hiếm khi giữ được khí thế, nó nỗ lực chống lại đòn tấn công của Giản Miên, dồn hết sức bình sinh né tránh cái chạm tay của cậu: “Trước khi đại nhân biết được tại sao em giận, em sẽ không thèm để ý đến ngài nữa đâu.”

Giản Miên chớp mắt: “Tại sao?”

Tiểu Ngũ vô thức định trả lời, nhưng nhìn thấy vẻ mờ mịt trong mắt Giản Miên, nó liền tỉnh táo lại ngay lập tức, hét lớn: “Em sẽ không trả lời câu hỏi của ngài đâu! Từ giờ trở đi, em không thèm để ý đến ngài nữa!”

Giản Miên: “…”

Thẩm Tư Bạch không kịp rửa bát đã vội vàng đi làm. Trước khi đi, hắn dặn đi dặn lại Giản Miên cứ mặc kệ đó, đợi hắn về sẽ dọn dẹp sau.

Nếu Giản Miên mà chịu nghe lời thì cậu đã chẳng cứ canh cánh trong lòng chuyện giúp làm việc nhà đến tận bây giờ.

Thẩm Tư Bạch không thay đổi được ý định của Giản Miên nên đã cố ý mua một chiếc máy rửa bát. Chỉ cần xếp bát đũa bẩn vào trong máy, những việc còn lại không cần phải bận tâm nữa. Thế nhưng ngay cả việc đơn giản như vậy, Giản Miên làm vẫn vụng về lóng ngóng. Theo lời của Tiểu Ngũ, Giản Miên chỉ hợp để được cưng chiều thôi, và điểm này thì Thẩm Tư Bạch đã làm rất tốt, đó cũng là lý do nó không ghét Thẩm Tư Bạch hoàn toàn.

Giản Miên chủ động bắt chuyện với Tiểu Ngũ vài câu nhưng không nhận được phản hồi. Xác định Tiểu Ngũ thực sự định chiến tranh lạnh với mình, Giản Miên có hơi hoảng hốt. Cậu không thích bị loại cảm xúc kỳ lạ này chi phối, nên quay đầu cái là đè nén xuống ngay.

Tiểu Ngũ không giúp cũng chẳng sao, cậu tự làm được. Chẳng phải là xếp bát thôi sao, có gì khó chứ?

Giản Miên kéo cửa máy rửa bát ra, cầm lấy chiếc đĩa bẩn trong bồn rửa.

“Choảng!” ——

Tiếng động đột ngột vang lên khiến bạch tuộc nhỏ giật nảy mình. Nó thấy Giản Miên vào bếp, nghĩ cũng biết cậu định làm gì. Nó phải tự tẩy não mình mấy chục lần mới không đi theo vào trong.

“Rầm!” ——

Hết tiếng này đến tiếng khác vang lên.

Giản Miên đây đâu phải là rửa bát, đây rõ ràng là đang phá bếp thì có!

Sau một hồi loảng xoảng inh ỏi, bạch tuộc nhỏ không thể giữ bình tĩnh được nữa. Nó nhảy xuống bàn trà, lén lút bò đến cửa bếp.

Chỉ vỏn vẹn vài phút ngắn ngủi, căn bếp vốn sạch sẽ ngăn nắp đã bị Giản Miên “tàn phá” không ra hình thù gì. Trên sàn đá cẩm thạch xám vương vãi vô số mảnh sứ vụn. Phàm là thứ gì có thể vỡ được thì đều không thể sống sót dưới tay Giản Miên.

Đôi tay này của Giản Miên có thể dễ dàng bóp nát đầu lâu quái vật, có thể thanh thoát cắt gọt xác chết thành những hình thù hoàn mỹ nhất, nhưng lại chẳng phù hợp để làm việc nhà.

Tiểu Ngũ lần thứ n không thể hiểu nổi, một việc đơn giản như thế rơi vào tay Giản Miên sao lại trở nên phức tạp đến vậy?

Giản Miên rốt cuộc đã làm bằng cách nào?

Không hổ là đại nhân ác ma vĩ đại, phong cách hành sự quả thực khiến người ta không sao lường trước được.

Giản Miên ngồi xổm trên đất, buồn bã quét mắt nhìn đống hỗn độn xung quanh. Cậu nhặt một chiếc thìa inox lên, ném nó vào trong máy rửa bát.

Tiếng “choảng” vang lên, cùng lúc đó chiếc giá của máy rửa bát bị chiếc thìa va vào tạo thành một vết móp, chiếc thìa cũng bị biến dạng do va chạm.

Giản Miên ngẩn người trước cảnh tượng này. Hoàn hồn lại, ánh mắt cậu lập tức trở nên lạnh lẽo, bất mãn nói: “Hừ, đúng là đồ kém chất lượng không chịu nổi va đập.”

Tiểu Ngũ: “…”

Tiểu Ngũ gào thét trong lòng ——

Đó chỉ là một chiếc thìa thôi, không phải đầu lâu quái vật đâu!

Ngay cả sọ của quái vật ngài còn xé như xé giấy, thì một chiếc thìa bình thường sao chịu nổi ngài tàn phá như thế chứ?!

Một ánh mắt bất chợt quét qua, dừng lại trên người bạch tuộc nhỏ. Tiểu Ngũ phản ứng cực nhanh, nép mình sau cánh cửa. Đợi một lúc lâu vẫn không thấy tiếng động gì trong bếp, một cái xúc tu màu hồng rón rén bám vào khung cửa, bạch tuộc nhỏ lén ló nửa cái đầu ra, không kịp đề phòng liền chạm ngay phải ánh mắt của Giản Miên. Nó sợ tới mức thụt đầu lại.

Chỉ một thoáng thôi, Tiểu Ngũ đã nhìn thấy ấm ức trong mắt Giản Miên, cứ như thể đang lên án nó: “Ta đã thảm hại thế này rồi, sao mi còn chưa tới giúp ta? Mi thực sự định không thèm để ý đến ta nữa à?”

Tiểu Ngũ nhìn mà thấy không đành lòng. Nó cũng muốn giúp lắm chứ, nhưng nó vẫn đang chiến tranh lạnh với Giản Miên mà!

Đây là trận chiến đầu tiên, nó không được thua!

Giản Miên đợi một lúc lâu vẫn không thấy bạch tuộc nhỏ đến giúp. Nếu là trước kia, chỉ cần một ánh mắt của cậu, Tiểu Ngũ sẽ lao đến ngay lập tức để xử lý những công việc cậu không hoàn thành được.

Giản Miên mím chặt môi, thứ cảm xúc bị phớt lờ lúc trước lại trào dâng khiến cậu thấy khó chịu.

Không phải khó chịu vì cấp dưới đã có ý thức riêng thoát khỏi sự kiểm soát của mình, mà là một loại khó chịu khác mà cậu không thể hiểu nổi.

“Ta không biết làm.” Giản Miên nhìn “tác phẩm” của mình, rũ đầu ủ rũ, tóc mái lướt qua mi mắt hắt một dải bóng tối cô độc lên khuôn mặt.

Cậu học theo một đoạn lời thoại trong bộ phim truyền hình nào đó, bắt chước giọng điệu uất ức giống đến chín phần mười: “Sao ta lại vụng về như thế này chứ…”

“…”

Tiểu Ngũ dùng sức bóp nhẹ trái tim mình. Hu hu hu, đại nhân đáng thương quá, sao nó có thể giương mắt nhìn đại nhân tiếp tục đáng thương như thế được?

Giản Miên liếc nhìn cái xúc tu nhỏ màu hồng trên khung cửa, buồn bã nói: “Giá mà có một con bạch tuộc nhỏ đáng yêu nào đó giúp ta thì tốt biết mấy.”

Tiểu Ngũ: “!!!”

Con bạch tuộc nhỏ đáng yêu, có phải đang nói nó không nhỉ?!

Giản Miên cứ như đọc được tiếng lòng của nó, nói tiếp: “Nhất định phải là con bạch tuộc có màu hồng nhất, xinh đẹp nhất mới được, không phải nó thì ta không cần.”

“Đại nhân, ngài đang gọi em ạ?” Tiểu Ngũ “vèo” một cái ló hẳn đầu ra khỏi cánh cửa. Một lần nữa chạm phải ánh mắt oán trách của Giản Miên, nó sắp bị sự chột dạ và hối hận nhấn chìm rồi.

Giản Miên đanh mặt lại, giọng lạnh lùng: “Không có.”

Tiểu Ngũ nghẹn họng, mặt dày hỏi ngược lại: “Đại nhân, ngài… ngài đang làm gì thế?”

Giản Miên ngoảnh mặt đi, khẽ hừ một tiếng như đang dỗi, lời nói ra càng chứng thực cho sự hờn dỗi đó: “Mi không thấy sao? Ta đang rửa bát.”

Có thể biến việc phá bếp thành “rửa bát” mà vẫn nói ra một cách đầy lý lẽ như vậy thì chỉ có thể là Giản Miên.

Tám cái xúc tu của con bạch tuộc nhỏ xoắn xuýt vào nhau, nó lí nhí: “Vậy… vậy ngài có cần em giúp không?”

Giản Miên nhìn thì có vẻ tính tình ôn hòa dễ dỗ, nhưng một khi đã thực sự nổi giận thì không dễ dỗ dành đâu.

“Mi là ai chứ? Ta cần con bạch tuộc nhỏ màu hồng đáng yêu kia cơ, chẳng cần mi giúp.”

Tiểu Ngũ trong nháy mắt đã bò đến bên chân Giản Miên, mấy cái xúc tu thăm dò túm lấy ống quần cậu: “Em chính là con bạch tuộc nhỏ màu hồng đáng yêu mà ngài cần đây.”

Giản Miên liếc nó một cái, cười lạnh: “Ta chẳng nhìn ra chỗ nào giống cả.”

Tiểu Ngũ ấm ức chớp mắt, biết Giản Miên sẽ không hất nó ra nên tám cái xúc tu cùng lúc xông lên, quấn chặt lấy quần Giản Miên không buông, giọng trẻ con nấc nghẹn: “Hu hu hu, em chính là con bạch tuộc màu hồng đại nhân cần mà. Em không đáng yêu sao? Em không hồng sao? Chẳng lẽ đại nhân có con bạch tuộc nhỏ nào khác rồi?”

Giản Miên nghe ra rồi, đây lại là một đoạn thoại trong bộ phim truyền hình mà Tiểu Ngũ hay xem.

Cậu gẩy con bạch tuộc dính người kia ra, giả vờ như vẫn còn giận: “Thế à! Con bạch tuộc nhỏ trong lòng ta sẽ không nổi giận với ta, không chiến tranh lạnh với ta, càng không bao giờ nói mấy câu kiểu không thèm để ý đến ta.”

Tiểu Ngũ hận không thể quay về nửa tiếng trước để b*p ch*t cái đứa đã nói ra những lời đó. Nó lại bám lấy quần Giản Miên, “oa” một tiếng khóc rống lên: “Đại nhân, em biết sai rồi. Em không nên nổi nóng với ngài, cũng không nên giận dỗi ngài. Giờ em dọn dẹp cho ngài ngay đây.”

Giản Miên ấn đầu con bạch tuộc nhỏ, cũng không giả vờ giận nữa: “Được rồi, giờ mi có thể nói cho ta biết, tại sao mi lại giận được chưa?”

Tiểu Ngũ đã rút ra được bài học, biết rằng làm kẻ câm trước mặt Giản Miên thuần túy là tự chuốc khổ vào thân. Nó không giấu giếm để Giản Miên phải đoán mò nữa, cậu vừa hỏi là nó khai hết: “Vì đại nhân muốn đuổi em đi, em không muốn rời xa ngài.”

“Chỉ vì thế thôi sao?” Giản Miên không thể hiểu nổi câu trả lời này.

“Không chỉ có vậy. Đại nhân thờ ơ trước nước mắt của em, em…” Con bạch tuộc nhỏ uốn éo xúc tu, đôi mắt hạt đỗ bị che mờ bởi màng hơi nước: “Em thấy hơi khó chịu.”

Giản Miên: “Tại sao?”

Tiểu Ngũ: “Em thích đại nhân, mong đại nhân có thể để ý đến em nhiều hơn mà.”

Giản Miên vẫn chưa hoàn toàn hiểu được suy nghĩ của bạch tuộc nhỏ, nhưng lờ mờ nhận ra được một chuyện: “Ta không có thờ ơ.”

Tiểu Ngũ ngẩn ra. Giản Miên cụp mắt suy nghĩ một lát rồi khẳng định: “Ta không hề thờ ơ trước nước mắt của mi. Quái vật không biết khóc, thấy mi rơi lệ ta rất ngạc nhiên. Ngoài tò mò ra…”

Giản Miên chỉ vào tim mình, khuôn mặt tràn đầy vẻ hoang mang nhưng vẫn thành thật nói: “Chỗ này còn thấy hơi đau nữa.”

“Thật… thật sao ạ?” Mắt Tiểu Ngũ lóe sáng, các xúc tu hân hoan ngọ nguậy.

Giản Miên cau mày, không vui nói: “Ta bảo ta đau tim, sao mi lại vui thế?”

Tiểu Ngũ lập tức nén nụ cười nhưng không nén được tiếng cười khẽ: “Đại nhân thấy đau là vì để tâm đến em mà, điều này chứng tỏ đại nhân cũng có hơi thích em rồi.”

Nói xong, Tiểu Ngũ liền ôm lấy đầu, bạch tuộc hồng trong chớp mắt đã biến thành màu đỏ rực.

Đau tim có nghĩa là “thích” sao?

Giản Miên không nhịn được mà nhớ lại chuyện ngày hôm qua, lúc nổi giận với Thẩm Tư Bạch, tim cậu cũng đau nhói từng cơn. Vậy nên cậu thích Thẩm Tư Bạch còn nhiều hơn những gì cậu tưởng tượng sao?

Thẩm Tư Bạch nhận được tin nhắn báo họp từ sáng sớm. Cuộc họp diễn ra lúc một giờ, đủ thời gian để các nhân sự quan trọng từ những vùng xa xôi kịp quay về.

Nội dung cuộc họp cũng không có gì mới mẻ, chủ yếu xoay quanh các vụ việc dị chủng bùng phát thường xuyên ở khắp nơi.

Thẩm Tư Bạch ngồi ở hàng ghế đầu, nghe mà buồn ngủ rũ rượi. Hắn gần như thức trắng cả đêm bận dỗ dành và trấn an Giản Miên, dù thể lực và tinh thần có tốt đến đâu thì lúc này cũng đã thấm mệt. Chiếc điện thoại trong túi rung lên vài cái, tiếng chuông kêu meo meo rất đặc biệt đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong phòng họp.

“Quên không tắt chuông điện thoại, xin lỗi.” Thẩm Tư Bạch mỉm cười nhàn nhạt, nhìn vị Phó cục trưởng phía trước bảng đen: “Ngài tiếp tục đi.”

Phó cục trưởng hít một hơi thật sâu, tiếp tục lại lời nói vừa bị ngắt quãng.

Đây là lần thứ 7 Cục trưởng đưa mắt nhìn về phía Thẩm Tư Bạch. Cố Diệp muốn nhắc nhở sếp mình nên tập trung tinh thần một chút, kẻo bị Cục trưởng “ghi sổ”. Tin nhắn nhắc nhở vừa mới gửi đi đã thấy Thẩm Tư Bạch cầm điện thoại, sắc mặt đột nhiên sa sầm xuống, thoạt nhìn còn đáng sợ hơn cả lúc đang chém giết dị chủng.

Tim Cố Diệp thắt lại, thầm nghĩ hỏng rồi, không lẽ cậu ta lại vì chuyện nhỏ nhặt này mà đắc tội với Chỉ huy sao?

Thẩm Tư Bạch đã cài đặt riêng nhạc chuông này cho Giản Miên, vì sợ bỏ lỡ tin nhắn của cậu nên hắn hiếm khi để chế độ im lặng.

Hắn phớt lờ một đống tin nhắn chưa đọc khác, trực tiếp bấm vào tin nhắn của Giản Miên.

Sứa nhỏ ngủ mãi không tỉnh: Thẩm Tư Bạch, em đau tim quá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn