Giản Miên là một kẻ hay mơ màng, đi đứng chẳng bao giờ nhìn đường nên rất dễ va quẹt. Thẩm Tư Bạch đã tận mắt chứng kiến không dưới mười lần, lúc hắn không nhìn thấy chẳng biết Giản Miên còn bị va đập thêm bao nhiêu cái nữa. Đây cũng chính là lý do Thẩm Tư Bạch đi đâu cũng thích bế Giản Miên theo.
Nhà có sứa nhỏ: Lúc anh đi không phải vẫn ổn sao? Sao tự dưng lại đau, có va trúng đâu không?
Thẩm Tư Bạch còn nghĩ đến một khả năng khác. Giản Miên lại không nghe lời khuyên của hắn mà đi làm việc nhà, vì quá mệt mỏi nên dẫn đến đau thắt ngực?
Từ lúc bắt đầu cuộc họp, Thẩm Tư Bạch đã chẳng mảy may chú ý, lúc này hắn cúi đầu, liên tục gửi tin nhắn cho Giản Miên. Hắn không nhận ra rằng Cục trưởng Cục Quản lý Dị chủng Bùi Cảnh ngồi chéo đối diện đang trừng mắt nhìn hắn đến sắp rớt cả con ngươi ra ngoài.
Bùi Cảnh ho nhẹ một tiếng đầy ẩn ý nhưng vẫn không thu hút được sự chú ý của Thẩm Tư Bạch, khuôn mặt vốn đã đen của ông lại càng thêm tối sầm lại vài phần.
Cố Diệp ngồi bên cạnh xem mà lòng run cầm cập, rất muốn đá cho Thẩm Tư Bạch một cái để hắn tỉnh ra, nhưng rốt cuộc vẫn sợ bị Thẩm Tư Bạch trả đũa nên đành nhịn xuống, khẽ vươn tay kéo kéo ống áo hắn dưới gầm bàn.
Ánh mắt âm trầm của Thẩm Tư Bạch quét qua, Cố Diệp sợ tới mức nuốt ngược lời định nói vào trong.
Sứa nhỏ ngủ không tỉnh: Anh không hiểu ý em sao? Anh thông minh như thế, em cứ tưởng anh sẽ hiểu chứ.
Giản Miên còn có thể đánh được nhiều chữ như vậy, chứng tỏ tình hình không quá nguy hiểm. Thẩm Tư Bạch tạm thời từ bỏ ý định bỏ dở cuộc họp giữa chừng, tiếp tục vùi đầu nhắn tin lại.
Nhà có sứa nhỏ: Xin lỗi, là anh ngốc quá. Bé yêu có thể nói rõ hơn một chút được không?
Sứa nhỏ ngủ không tỉnh: Đây là kiến thức mới em vừa học được hôm nay, đau tim chính là thích đó! Cứ nghĩ đến anh là em lại thấy đau tim!
Thẩm Tư Bạch khựng lại cả người. Phía trên khung chat hiển thị “đối phương đang nhập…”, một tin nhắn mới hiện lên.
Sứa nhỏ ngủ không tỉnh: Thẩm Tư Bạch, em đau tim quá. [Sứa nhỏ bắn tim.gif]
Thẩm Tư Bạch, em thích anh.
Một đốm lửa nhỏ rơi xuống đồng cỏ, ngay lập tức bùng lên một trận hỏa hoạn rực cháy khắp thảo nguyên.
Thẩm Tư Bạch thấy cả người nóng bừng, khao khát muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này ngay lập tức để trở về căn nhà của hắn và Giản Miên, ôm lấy cậu, nghe chính miệng cậu nói ra câu này.
Sắc mặt Bùi Cảnh đã đen như đít nồi. Phó cục trưởng vừa lúc kết thúc bài phát biểu của mình, ông gõ gõ bàn, lạnh giọng nói: “Thẩm Tư Bạch, cậu có đề xuất gì hay không?”
Thẩm Tư Bạch ngẩng đầu, trên mặt vẫn còn treo nụ cười chưa kịp thu lại, nụ cười ấy khiến tất cả mọi người trong phòng họp ngẩn ngơ.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Thẩm Tư Bạch đã trở lại dáng vẻ nghiêm túc lãnh đạm thường ngày: “Gần đây chẳng phải mới tuyển thêm mấy đợt tân binh sao? Thay vì tốn một đống tiền và công sức chuẩn bị sân tập cho họ thì chẳng thà phái họ đi tuần tra, đó là cơ hội rèn luyện tốt nhất cho họ.”
Thẩm Tư Bạch giỏi nhất là một mũi tên trúng hai đích, hay còn gọi là làm hai việc cùng lúc. Cuộc họp diễn ra nửa tiếng, hắn không dành lấy một giây để nghe nghiêm túc, nhưng nội dung cuộc họp hắn đều nắm rõ, hoàn toàn không sợ Bùi Cảnh làm khó đột ngột.
Bùi Cảnh: “Tân binh chưa có kinh nghiệm thực chiến lại mạo hiểm để họ ra chiến trường, nếu gặp phải dị chủng cấp A trở lên thì làm thế nào? Cậu muốn để họ đi nạp mạng vô ích sao?”
Thẩm Tư Bạch tựa lưng vào ghế, tư thế nhàn nhã, ngón tay dưới bàn nóng lòng v**t v* màn hình, nóng lòng muốn trả lời tin nhắn của Giản Miên. Nhưng nể mặt Bùi Cảnh, hắn chỉ đành tạm thời nén lại khao khát trong lòng.
“Ý tôi là để một dị năng giả cấp A dẫn theo một tiểu đội năm người, có người dày dạn kinh nghiệm đi cùng họ chắc chắn sẽ không xảy ra tai nạn nghiêm trọng nào.” Thẩm Tư Bạch nhướng mí mắt, ném cho Bùi Cảnh một cái nhìn đầy khiêu khích: “Theo ý của Cục trưởng Bùi là chẳng lẽ là muốn để tân binh tự mình đi đối phó sao?”
Bùi Cảnh: “Tôi không có ý đó.”
Thẩm Tư Bạch: “Vậy là ngài chấp nhận cách của tôi đúng không?”
Bùi Cảnh không trả lời trực tiếp, quay sang nhìn những người khác: “Các vị còn ý kiến gì khác không?”
Họ có thể có ý kiến gì chứ?
Tần suất dị chủng bạo loạn tăng lên đồng nghĩa với việc khối lượng công việc của họ cũng tăng. Hiện tại nhân lực ở tổng bộ và phân bộ thành phố A vẫn đủ dùng, nhưng họ vẫn phải tăng ca liên tục để đảm bảo an toàn cho cư dân. Lúc này phái tân binh đi tuần tra là biện pháp tốt nhất, vừa giảm bớt áp lực cho họ, cho họ thời gian điều dưỡng nghỉ ngơi, vừa giúp tân binh tăng nhanh kinh nghiệm thực chiến trong thời gian ngắn.
Nhưng nhìn vẻ mặt muốn đối đầu với Thẩm Tư Bạch của Cục trưởng Bùi, một vài người chỉ đành cắn răng đưa ra vài ý kiến trung lập.
Bùi Cảnh đã nhận được tín hiệu muốn rời đi của Thẩm Tư Bạch. Cuộc họp này đáng lẽ nên kết thúc ngay sau khi Thẩm Tư Bạch đưa ra phương án, nhưng ông cứ cố tình kéo dài thêm nửa tiếng nữa. Sau khi tuyên bố tan họp, Bùi Cảnh gọi Thẩm Tư Bạch đang định đứng dậy lại. Gương mặt vốn đang đanh lại của ông bỗng nở một nụ cười hiền từ: “Cháu ở lại, ta còn chuyện muốn nói với cháu.”
Thẩm Tư Bạch: “…”
Bùi Cảnh cười lạnh trong lòng: Lúc họp mày không nể mặt ông, thì đừng hòng giờ ông nể mặt mày.
Cố Diệp đã sớm liệu trước kết cục này, cậu ta thầm mặc niệm cho Thẩm Tư Bạch vài câu rồi theo phần lớn mọi người bước ra khỏi phòng họp.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Bùi quen biết đã lâu. Bùi Cảnh là ông nội của Bùi Cố. Cha mẹ Thẩm Tư Bạch mất trong một tai nạn núi năm hắn 5 tuổi, Bùi Cảnh đã thu nhận và nuôi dưỡng hắn khôn lớn. Có thể nói, Thẩm Tư Bạch là đứa cháu nội thứ hai của Bùi Cảnh. Trên mặt hai người là quan hệ cấp trên cấp dưới, nhưng ngoài đời họ cư xử như người thân.
“Có chuyện gì vướng chân mà cháu lại không muốn dự cuộc họp này đến thế?”
“Miên Miên không khỏe, cháu phải về bên em ấy.” Thẩm Tư Bạch nói xong định đứng dậy nhưng bị Bùi Cảnh ấn vai ngồi lại ghế.
“Kết hôn với một con quái vật, cũng chỉ có cháu mới nghĩ ra được.”
Sắc mặt Thẩm Tư Bạch trầm xuống vài phần. Nếu hắn muốn phản kháng, Bùi Cảnh không phải là đối thủ của hắn. Hắn đã nể mặt ông hết mức, nhưng Bùi Cảnh cũng không định nể nang gì, vẻ mặt ông còn khó coi hơn cả hắn, lôi cái uy của bậc bề trên ra: “Cháu định chơi đùa đến bao giờ?”
“Ngay từ đầu cháu đã nói với ông, cháu không có chơi đùa.” Giọng Thẩm Tư Bạch nghiêm túc, bả vai khẽ rung hất tay Bùi Cảnh ra.
Bùi Cảnh: “Cháu đây là đang làm loạn! Nếu cha mẹ cháu biết cháu cưới một con quái vật, cháu nghĩ họ sẽ thấy thế nào?”
“Họ nghĩ thế nào ư?” Thẩm Tư Bạch cười nhạt: “Dù họ có phản đối thì cũng chẳng còn cơ hội để phản đối nữa rồi.”
Thế nên, hắn vốn chẳng cần cân nhắc đến vấn đề đó.
“Cháu…” Bùi Cảnh nghẹn họng, sắc mặt dịu lại một chút, khuyên nhủ chân thành: “Tư Bạch, ông là vì tốt cho cháu.”
Khóe môi Thẩm Tư Bạch hiện lên một nụ cười mỉa mai: “Nếu đã là vì tốt cho cháu thì xin ông đừng can thiệp vào quyết định của cháu. Cháu muốn làm gì thì ông chỉ cần đứng sau ủng hộ là đủ rồi.”
Bùi Cảnh: “Nếu cha mẹ cháu…”
Thẩm Tư Bạch gắt gỏng ngắt lời Bùi Cảnh: “Lúc cha mẹ qua đời cháu còn rất nhỏ, giờ đã trôi qua 22 năm rồi, cháu sớm đã không còn nhớ rõ hình dáng của họ nữa. Thế nên xin ông đừng mở miệng ra là lôi cha mẹ cháu vào. Cháu rất cảm ơn ông đã nhận nuôi cháu, nhưng cháu không muốn ông dùng điều đó để ràng buộc cháu.”
Bùi Cảnh năm nay đã 72 tuổi, bề ngoài trông trẻ hơn tuổi thật mười mấy tuổi. Lúc này ông bỗng lộ ra vài phần già nua, thở dài một tiếng: “Cháu chọn ai cũng được, nhưng không thể chọn một con quái vật. Cháu mang thân phận gì cơ chứ? Nếu để người khác biết cháu cưới một con quái vật, họ sẽ nghi kỵ cháu thế nào đây?”
Thẩm Tư Bạch không phải không hiểu nỗi lo của Bùi Cảnh, nhưng hắn sẽ không vì vài câu nói của ông mà dao động: “Giản Miên không giống với những con quái vật đó.”
Giản Miên không phải quái vật, không phải loại dị chủng chỉ biết làm hại con người.
Hắn đã chọn Giản Miên ngay cả khi biết rõ thân phận thực sự của cậu, khoảnh khắc đưa ra quyết định đã định sẵn kiếp này hắn sẽ không bao giờ buông tay cậu.
“Ông chưa từng tiếp xúc với Giản Miên nên không biết em ấy tốt thế nào. Em ấy không phải quái vật, chỉ là thiếu một thân phận con người mà thôi. Ông không hiểu đâu, em ấy còn mỏng manh hơn cả những con người yếu đuối nhất. Một con mèo nhỏ cũng có thể làm em ấy sợ hãi, ngay cả giết một con cá cũng không dám…”
Bùi Cảnh: “…”
Cứ nhắc đến chuyện của Giản Miên, Thẩm Tư Bạch nói nhiều gấp mấy lần bình thường. Bùi Cảnh nghe mà đầu to ra như cái đấu, Thẩm Tư Bạch như cố ý tra tấn ông vậy, vẫn tiếp tục “xả” thông tin: “Nếu rời xa cháu, em ấy tuyệt đối không sống nổi! Em ấy cần sự bảo vệ của cháu hơn bất cứ ai. Em ấy yếu đuối nhát gan như vậy mà ông còn định gièm pha em ấy thế sao, ông không thấy mình quá đáng lắm à?”
Bùi Cảnh: “…”
…
Đợt chiến tranh lạnh đầu tiên của Giản Miên và Tiểu Ngũ kết thúc khi chưa đầy một tiếng đồng hồ. Hai quái vật làm hòa với nhau, Giản Miên xắn tay áo, chuẩn bị dọn dẹp căn bếp.
Tiểu Ngũ đời nào để Giản Miên “làm càn” tiếp. Nó cản cậu lại: “Đại nhân, ngài đi nằm đi, chỗ này cứ để em lo là được rồi.”
Giản Miên vốn bình thường khuyên cái nghe ngay, hôm nay lại không chịu phối hợp: “Là do ta gây ra, ta phải dọn.”
Tiểu Ngũ: “…”
Ngài còn định giữ lại căn bếp này không hả?
Lát nữa Thẩm Tư Bạch về, ngài định giải thích với anh ta thế nào đây hả?
Tiểu Ngũ nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Em có tận tám cái tay, dọn dẹp nhanh hơn ngài nhiều, chuyện nhỏ này cứ để em làm cho.”
Giản Miên không chịu thua, mọc ra vô số sợi xúc tu trong suốt từ ống tay áo và vạt áo, dưới ánh nắng lấp lánh ánh vàng rực rỡ. Cậu kiêu ngạo nói: “Ta có rất nhiều tay, nhiều hơn mi nhiều!”
Những sợi xúc tu theo lời chủ nhân khua khoắng trong không trung như đang khoe khoang.
Tiểu Ngũ không khỏi nảy sinh lòng yêu mến, phụ họa theo: “Vâng vâng vâng, ngài nhiều hơn em nhiều, ngài là giỏi nhất nhất nhất luôn.”
Giản Miên: “Thế nên, ta có thể dọn dẹp.”
Tiểu Ngũ: “…”
Vẫn chưa chịu bỏ cuộc nữa.
Tiểu Ngũ đảo mắt một vòng, nảy ra sáng kiến: “Thẩm Tư Bạch tối nay sẽ về ăn cơm. Anh ta hiếm khi về ăn như vậy, chúng ta có nên chuẩn bị một bữa thịnh soạn không? Con cá chép kia nuôi trong nhà đại nhân cũng mấy ngày rồi, chắc ngài chơi cũng chán rồi nhỉ, hay là hôm nay thịt nó luôn đi?”
Bể thủy sinh kia là tổ ấm riêng của Giản Miên, bình thường chỉ có cậu và bạch tuộc nhỏ ở. Giản Miên thi thoảng thấy chán sẽ thả ít tôm cá nhỏ vào bể để chơi trò đuổi bắt với chúng. Con cá chép mà Tiểu Ngũ nhắc tới đã được thả vào năm ngày trước. Kể từ sau một lần bị Giản Miên truy đuổi, nó sợ tới mức chui tọt vào hang đá không dám ló mặt ra, chỉ sợ vừa thò đầu là bị Giản Miên tẩn cho một trận.
Giản Miên vốn chẳng mấy hứng thú với loại cá không biết phản kháng, đã nuôi mà không có tác dụng gì thì chỉ còn cách đem đi ăn thôi.
“Được rồi, vậy tối nay làm thịt nó.”
Đạt được mục đích, Tiểu Ngũ cũng không dám lơ là, vội vã dỗ dành: “Vậy làm phiền ngài xử lý nó nhé.”
Giặt giũ nấu cơm không phải sở trường của Giản Miên, nhưng giết chóc thì cậu là chuyên gia. Tiểu Ngũ còn chưa dọn xong căn bếp, Giản Miên đã xử lý xong xuôi con cá chép nặng tới 5 kí kia rồi.
Giản Miên không có khiếu nghệ thuật, lại càng không coi giết chóc là một môn nghệ thuật. Cậu ra tay luôn rất bạo lực, vừa đẫm máu vừa dã man.
Con cá chép này rất lớn, máu cá nhiều hơn hẳn mấy loại cá nhỏ thông thường, bắn tung tóe đầy người Giản Miên.
Giản Miên xách con cá đã chết tươi đứng ở cửa bếp, gò má, thân người và đôi bàn tay vương đầy máu tươi, nhưng biểu cảm lại toát lên vẻ thuần khiết vô tội: “Tiểu Ngũ, ta giết xong rồi.”
Trong giọng nói hờ hững ẩn chứa vài phần đắc ý nhỏ có thể nhận ra được, cứ như đang khoe: Ta làm xong rồi sao ngươi vẫn chưa xong thế, có vài ba cái xúc tu thì có gì đáng để khoe khoang đâu?
Trọng tâm của Tiểu Ngũ không nằm ở sự đắc ý vu vơ của Giản Miên, nó hoảng quá hóa quẩn, quên mất không đeo tạp dề cho cậu. Nhìn dáng vẻ này của Giản Miên, nó vừa xót vừa cuống, hệt như một bà mẹ già lo lắng không ngơi: “Đại nhân mau đi tắm rửa đi ạ, em đi lấy quần áo cho ngài thay.”
Con bạch tuộc nhỏ “vèo” một cái lướt qua người Giản Miên. Giản Miên nhìn con cá chết bĩu môi, khẽ “ồ” một tiếng rồi tiện tay ném con cá vào bồn rửa bát. “Rầm” một tiếng, đầu cá trực tiếp bị tách làm đôi.
Giản Miên lững thững đi về phía phòng tắm. Khi đi ngang qua hành lang, tiếng chuông cửa đột ngột vang lên. Cậu xoay người, chẳng kịp nghĩ ngợi gì mà mở toang cửa lớn.
“Surprise…” Giọng của Bùi Cố im bặt ngay lập tức. Vẻ hớn hở trên mặt tắt ngóm khi nhìn thấy Giản Miên, thay vào đó là vẻ kinh hoàng tột độ.