Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 5

Đã một tuần rồi Giản Miên không thấy Thẩm Tư Bạch vào lúc sáng sớm khi ngủ dậy. Trước khi thức giấc, Giản Miên theo thói quen đã chuẩn bị tâm lý không thấy hắn đâu, nhưng còn chưa kịp mở mắt, eo cậu đã bị một bàn tay vòng qua. Một lực không quá lớn nhưng đủ để kéo cậu vào vòng tay quen thuộc.

Lồng ngực Thẩm Tư Bạch rộng lớn rắn chắc, có thể ôm trọn lấy Giản Miên. Giản Miên thích được Thẩm Tư Bạch ôm từ phía sau, tư thế này cho phép cậu cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn đang dần tăng lên. Để bản thân chìm đắm trong cái bẫy mà Thẩm Tư Bạch giăng ra không khiến Giản Miên thấy bài xích.

Từng có vô số kẻ không muốn thoát khỏi thế giới vô hạn, cam tâm tình nguyện ở bên cạnh Giản Miên, khao khát có thể chiếm lấy cậu hoặc trở thành món đồ chơi trong lòng bàn tay cậu. Nhưng ngoại trừ Thẩm Tư Bạch, không một ai thành công làm được điều đó.

Thẩm Tư Bạch nắm lấy ngón tay Giản Miên mân mê. Hắn đã dậy từ hai tiếng trước, sau khi dọn dẹp xong lại ôm Giản Miên ngắm nhìn suốt một tiếng đồng hồ, nhìn mãi không chán. Ngón tay Giản Miên mịn màng vì chưa bao giờ phải làm việc nặng, nhưng trên ngón tay được chăm sóc kỹ lưỡng ấy lại xuất hiện một vết thương mờ.

Thẩm Tư Bạch siết nhẹ ngón trỏ đó, trầm giọng: “Bị thương rồi.”

Giản Miên liếc nhìn, chẳng mảy may để tâm: “Sẽ khỏi thôi.”

Sắc mặt Thẩm Tư Bạch sa sầm, ngọn lửa giận này không phải nhắm vào Giản Miên mà là nhắm vào chính hắn.

“Em không cần làm việc nhà, cứ để đấy cho anh.”

Câu này Thẩm Tư Bạch đã nói rất nhiều lần nhưng Giản Miên không nghe. Thẩm Tư Bạch cũng không biết rằng, thực tế Giản Miên chẳng làm gì cả, kẻ thầu hết việc nhà là một con bạch tuộc nhỏ chỉ bằng bàn tay. Trong mắt Thẩm Tư Bạch, Giản Miên là một người đảm đang, và Giản Miên cũng đã sắm vai “vợ hiền” rất thành công.

Chịu ảnh hưởng từ những bộ phim mà Tiểu Ngũ hay xem, nơi các nữ chính đa phần đều là người vợ hoàn mỹ, Giản Miên đương nhiên cũng tự dán cái nhãn đó lên khái niệm “bạn đời”.

Trong ấn tượng của Giản Miên, chỉ cần cậu biểu hiện tốt thì sẽ có phần thưởng. Cậu cần Thẩm Tư Bạch giúp xoa dịu đau đớn tinh thần, nhưng lại chưa từng nghĩ rằng dù cậu chẳng làm gì thì Thẩm Tư Bạch vẫn cam tâm tình nguyện chiều chuộng cậu. Thẩm Tư Bạch hận không thể dâng hiến tất cả của mình cho cậu.

Biết mình không khuyên được Giản Miên, Thẩm Tư Bạch thở dài, đưa ngón trỏ của cậu lên môi hôn nhẹ: “Em muốn làm cũng được, nhưng đừng để mình bị thương.”

Giản Miên đa phần thích biến thành sứa trốn trong hang đá san hô để ngủ. Hôm qua cậu buồn ngủ quá, lúc bò vào bể cá không cẩn thận va phải đá, vết thương này là bị cứa lúc đó.

Giản Miên không thể nói ra sự thật. Cậu chột dạ tránh ánh mắt của Thẩm Tư Bạch, khẽ “ồ” một tiếng đầy tội lỗi.

Thẩm Tư Bạch nhéo má Giản Miên, vờ như không hài lòng: “Chỉ giỏi lấy lệ với anh, bao giờ mới chịu thực sự nghe lời anh đây.”

Giản Miên quay đầu đi, lấy gáy đối diện với Thẩm Tư Bạch: “Chẳng thèm nghe chồng lải nhải.”

Điều tốt thì không học, ba cái thói xấu thì học nhanh lắm.

Thẩm Tư Bạch siết chặt eo Giản Miên, cắn nhẹ vào má cậu một cái.

Giản Miên ngẩn người vài giây, phồng má lên: “Chồng cắn người rồi.”

Thẩm Tư Bạch bị chọc cho cười thành tiếng.

“Anh làm bữa sáng rồi, dậy ăn chút đi.” Thẩm Tư Bạch không cho Giản Miên cơ hội từ chối, nói xong liền bế cậu đi về phía phòng tắm.

Giản Miên được đặt ngồi trên bệ đá rửa mặt, Thẩm Tư Bạch lấy kem đánh răng lên bàn chải: “Em muốn tự đánh hay để anh giúp?”

Giản Miên ngáp một cái, trước khi cái đầu kịp đập vào tường đã được tay Thẩm Tư Bạch đỡ lấy. Cậu cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, giọng nói mơ màng: “Muốn anh cơ.”

Đó là câu trả lời Thẩm Tư Bạch muốn nghe, cũng là kết quả của việc hắn không quản ngại khó khăn mà “dạy dỗ”. Hồi mới bên nhau, Giản Miên nói một chữ cũng khó chứ đừng nói đến việc đưa ra câu trả lời mập mờ thế này.

“Bé yêu, há miệng nào.”

Giản Miên ngoan ngoãn há miệng, lông bàn chải mềm mại chạm lên răng cậu. Giản Miên rất ghét quá trình đánh răng. Thẩm Tư Bạch đã đổi liên tục mấy loại kem đánh răng, nhưng thành phần bên trong vẫn kích ứng khoang miệng cậu. Đó chưa phải là điều khó chịu nhất, khó chịu nhất là Thẩm Tư Bạch cực kỳ coi trọng răng của cậu, lần nào cũng phải đánh đủ ba phút mới thôi. Điều đó đồng nghĩa với việc cậu phải giữ tư thế há miệng suốt ba phút.

Giản Miên ngay từ đầu đã không phản kháng dữ dội, sau hai năm cũng hình thành tính cách không biết phản kháng. Cậu âm thầm đếm đủ ba phút trong lòng, không thừa không thiếu một giây nào. Đúng ba phút, cậu đẩy tay Thẩm Tư Bạch ra, quay đầu nhổ bọt kem trong miệng, cốc nước cũng kịp thời đưa đến bên môi.

Giản Miên bị vị bạc hà cay nồng k*ch th*ch cho tỉnh táo hẳn, lúc này mới nhớ ra mà phàn nàn: “Em không thích đánh răng.”

Nói là không thích nhưng lần nào cũng ngoan ngoãn phối hợp, chỉ riêng điểm này thôi đã đủ khiến Thẩm Tư Bạch không thể dứt ra khỏi Giản Miên rồi.

Thẩm Tư Bạch dỗ: “Kem đánh răng hư, bé yêu của anh ngoan.”

Giản Miên vô cảm nhìn Thẩm Tư Bạch: “Anh cũng hư nốt.”

Thẩm Tư Bạch khẽ cười phụ họa: “Được, anh cũng hư.”

Hắn lấy khăn mặt của Giản Miên xuống, sau khi ngâm vào nước nóng thì phủ lên gò má cậu: “Nếu em giận thì cứ trừng phạt anh, muốn trừng phạt thế nào cũng được.”

“Tảng đá san hô lần trước anh làm em ngủ chán rồi, anh đổi cái khác cho em đi.”

Thẩm Tư Bạch: “Được, anh sẽ làm cho em một cái khác, còn yêu cầu nào nữa không?”

Giản Miên phối hợp ngửa đầu lên để Thẩm Tư Bạch lau qua cổ mình, suy nghĩ một lát mới nói: “Bánh ngọt bên ngoài em ăn chán cả rồi, em muốn ăn loại do chính tay anh làm.”

Đối với Thẩm Tư Bạch, chỉ cần là chuyện liên quan đến Giản Miên thì đều không được tính là trừng phạt.

Giản Miên liên tiếp đưa ra rất nhiều yêu cầu, nhưng đó đều không phải là điều mà Thẩm Tư Bạch khao khát. Hắn bế Giản Miên ra khỏi phòng tắm, trên đường đi tới phòng ăn cũng không hề buông tay. Giản Miên treo trên người hắn, miệng lẩm bà lẩm bẩm, cánh môi hết mở lại đóng thu hút toàn bộ sự chú ý của hắn, khiến hắn không thể rời mắt.

Cuối cùng đợi đến lúc Giản Miên khép miệng lại, hắn cúi đầu, đặt lên môi cậu một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước. Khi hắn vừa định rút lui, Giản Miên vô thức đuổi theo, học theo hắn mà hôn nhẹ một cái lên môi hắn.

Thẩm Tư Bạch khẽ cười thành tiếng, Giản Miên quả là một học sinh xuất sắc.

“Những yêu cầu em đưa ra anh đều có thể đáp ứng, không còn hình phạt nào khác sao?”

Giản Miên cuối cùng cũng nếm ra được ẩn ý trong lời nói của Thẩm Tư Bạch, vặn hỏi ngược lại: “Anh muốn cái gì?”

Ánh mắt Thẩm Tư Bạch thâm trầm, ngón tay đang đỡ đùi Giản Miên dùng lực thêm một chút: “Em nghĩ xem anh muốn cái gì?”

Giản Miên ngửa đầu, ngậm lấy cằm của Thẩm Tư Bạch rồi cắn nhẹ một cái. Biểu cảm của cậu đầy vẻ ngây thơ vô tội, cứ như kẻ làm chuyện xấu không phải là cậu vậy: “Như thế này anh đã hài lòng chưa?”

Thẩm Tư Bạch: “Không hài lòng.”

Giản Miên lại cắn một cái vào cổ Thẩm Tư Bạch, lần này cậu tăng thêm lực, để lại trên cổ anh một dấu răng mờ: “Thế này thì sao?”

Thẩm Tư Bạch: “Vẫn không hài lòng.”

Giản Miên nhăn mũi một cái.

Thẩm Tư Bạch quả nhiên là con người kỳ quặc nhất mà cậu từng thấy, không chỉ tính cách kỳ quặc mà sở thích cũng quái gở vô cùng.

Đa số con người đều sợ đau, nhưng Thẩm Tư Bạch cứ như không biết đau là gì. Giản Miên chưa từng nghĩ đến việc gây ra đau đớn cho Thẩm Tư Bạch, lần nào cũng là bị hắn dẫn dắt để lại những dấu vết đậm nhạt trên người hắn.

Giản Miên kéo cổ áo của Thẩm Tư Bạch ra, cắn mạnh vào xương quai xanh của hắn, dấu răng này chắc chắn trong thời gian ngắn sẽ không biến mất.

Nhận được dấu ấn riêng biệt của Giản Miên, Thẩm Tư Bạch lúc này mới hài lòng, cuối cùng cũng đặt Giản Miên xuống xoay người vào bếp, một lát sau đã bưng ra phần thức ăn cho hai người.

Cháo nấm tùng nhung gà xé ăn kèm với dưa muối do chính tay Thẩm Tư Bạch ngâm. Giản Miên đã lâu rồi không cùng ăn sáng với Thẩm Tư Bạch, cậu nhét chiếc thìa của mình vào tay hắn, hất cằm về phía hắn.

Thẩm Tư Bạch tâm lĩnh thần hội, múc một thìa cháo đưa vào miệng cậu.

“Vị thế nào?”

Giản Miên hài lòng nhếch khóe môi: “Thích.”

Thẩm Tư Bạch: “Thế còn Thẩm Tư Bạch?”

Giản Miên vô thức đáp: “Thích luôn.”

Đầu ngón tay Thẩm Tư Bạch v**t v* dọc theo đường viền môi dưới của Giản Miên, giọng nói dịu dàng mang theo ý mê hoặc thoang thoảng: “Bé yêu, lần sau hỏi em vị thế nào, em không được nói ‘thích’.”

Giản Miên: “Vậy em nên nói gì?”

Thẩm Tư Bạch: “Được, hoặc là rất ngon.”

Giản Miên lơ đãng “ồ” một tiếng, chọc chọc vào tay Thẩm Tư Bạch, miệng hơi hé ra ra hiệu cho hắn tiếp tục đút cho mình.

Thẩm Tư Bạch xoay mặt Giản Miên lại, bắt cậu nhìn thẳng vào mình, ánh mắt nghiêm túc: ” ‘Thích’ chỉ được nói với Thẩm Tư Bạch thôi.”

Giản Miên ngơ ngác nhìn bóng hình mình phản chiếu trong đôi đồng tử đen kịt kia. Bóng dáng cậu rơi vào trong màn đêm không thấy ánh sáng ấy, dường như vĩnh viễn không có cơ hội trốn thoát. Đa phần kiến thức và ngôn ngữ của cậu đều do Thẩm Tư Bạch dạy, cậu chưa từng nghĩ xem những gì Thẩm Tư Bạch dạy là đúng hay sai, cậu tin tưởng hắn trong vô thức.

Giản Miên lặp lại lời của Thẩm Tư Bạch như mọi khi: ” ‘Thích’ chỉ được nói với Thẩm Tư Bạch thôi.”

Thẩm Tư Bạch nở một nụ cười mãn nguyện: “Nói lại lần nữa xem.”

” ‘Thích’ chỉ được nói với Thẩm Tư Bạch thôi.” Giản Miên ngoan ngoãn lặp lại một lần, rồi lại tặng cho Thẩm Tư Bạch một bất ngờ: “Thích Thẩm Tư Bạch.”

Cơ thể Thẩm Tư Bạch run lên, chiếc thìa rơi tõm vào bát. Trong đôi mắt đen kịt có luồng sáng rực rỡ chiếu vào, hắn run giọng: “Em… nói cái gì?”

Giản Miên chộp lấy chiếc thìa nhét lại vào tay Thẩm Tư Bạch, vờ như vô tình nói: “Giản Miên thích Thẩm Tư Bạch.”

“Em đói rồi, Thẩm Tư Bạch đút cho em!” Giản Miên ngửa đầu, há miệng về phía Thẩm Tư Bạch, mũi chân đá nhẹ vào mắt cá chân hắn, rồi lại như an ủi mà móc lấy chân hắn khẽ đung đưa, lại giống như đang hối thúc.

Thẩm Tư Bạch kìm nén tâm trạng đang trào dâng mãnh liệt, tuân theo mệnh lệnh của Giản Miên.

Sáng nay Thẩm Tư Bạch chỉ xin nghỉ tạm thời, sau khi cùng Giản Miên ăn xong bữa trưa, hắn liền đi làm.

Khoảng cách giữa bữa sáng và bữa trưa rất ngắn, bụng Giản Miên căng tròn như một quả bóng nhỏ. Cậu hễ ăn no là dễ buồn ngủ, nằm trên sofa mà đầu óc mơ màng.

Xác định Thẩm Tư Bạch đã rời đi, bạch tuộc nhỏ mới từ trong hang bò ra. Nó rũ sạch nước trên người, nhảy lên bàn trà, bắt đầu lên án: “Ngài lật lọng, ngài không còn là đại nhân tốt nữa rồi!”

Giản Miên chẳng sợ ai mắng mình cả, huống chi là bị một con bạch tuộc nhỏ xíu có thể bóp bẹp chỉ bằng một tay mắng.

“Vậy thì bắt đầu từ hôm nay ta làm đại nhân xấu vậy.”

Tiểu Ngũ: “…”

Cơ thể Tiểu Ngũ phình to ra như một quả cầu tròn, tám cái xúc tu vì tức giận mà dựng đứng lên như những chiếc gai sắc nhọn, nhìn xa trông giống như một con nhím biển màu hồng.

“Chẳng phải ngài đã đồng ý trở về thế giới của chúng ta sao?”

Giản Miên lật người, lười biếng nói: “Toàn là mi tự nói đấy chứ, ta đâu có đồng ý.”

Tiểu Ngũ kinh ngạc mở to hai mắt. Giản Miên bây giờ đã biết sử dụng thành thạo ngôn ngữ loài người để vặn lại nó rồi.

“Ngài lừa em!” Con bạch tuộc nhỏ có hơi sụp đổ.

Giản Miên: “Ta lừa mi cái gì?”

Tiểu Ngũ: “Ngài còn nói ngài không thích Thẩm Tư Bạch, ngài là không nỡ bỏ Thẩm Tư Bạch nên mới lần lữa không chịu về.”

Nó đã nghe trộm được lúc Giản Miên nói “thích” với Thẩm Tư Bạch rồi.

Khoảnh khắc nghe thấy Giản Miên chủ động nói thích, tất cả các trái tim của nó đều vỡ thành từng mảnh vụn, hận không thể lập tức xông ra băm vằn Thẩm Tư Bạch.

Thẩm Tư Bạch có gì tốt chứ, làm sao xứng đáng với đại nhân tôn quý của nó!

Giản Miên suy nghĩ một chút, một lần nữa bác bỏ lời của Tiểu Ngũ: “Ta hình như chưa bao giờ nói là ta không thích Thẩm Tư Bạch.”

Tiểu Ngũ: “…”

Nghĩ kỹ lại thì đúng là Giản Miên chưa từng nói câu đó. Mỗi lần nó hỏi vấn đề này, Giản Miên đều dùng im lặng để đáp lại, là do nó tự cho là đúng mà gán cho cậu câu trả lời.

Tiểu Ngũ: “Vậy ý của ngài là thích sao? Ngài thực sự định ở lại đây mãi à?”

Giản Miên trả lời không liên quan: “Nếu mi muốn về thì tự mình về đi.”

Những “chiếc gai” của bạch tuộc nhỏ “xoẹt” một cái thu sạch về, biến lại thành những xúc tu mềm nhũn. Đôi mắt hạt đỗ đen láy cố gắng mở to hết cỡ, trong chớp mắt đã ngập tràn nước mắt.

Giản Miên ngẩn ra, không hiểu đây là phản ứng gì: “Mi làm sao vậy?”

Tiểu Ngũ “oa” một tiếng khóc rống lên: “Hu hu hu, đại nhân muốn đuổi em đi sao?”

Giản Miên: “…”

Tiểu Ngũ là tự nguyện theo Giản Miên đến thế giới loài người. Không có Giản Miên, nó đã chết từ lâu rồi.

Lũ quái vật đều bảo nó là con chó của Giản Miên, nó không thấy cái danh này khó nghe, ngược lại còn hân hoan chấp nhận. Nó thà làm chó cho Giản Miên, cũng cam tâm tình nguyện thay cậu làm hết việc này đến việc kia. Nếu bắt nó trở về thế giới không có Giản Miên, vậy thà rằng nó cứ ở mãi thế giới loài người còn hơn.

“Hu hu hu… đại nhân không cần em nữa rồi…”

Đây là lần đầu tiên bạch tuộc nhỏ rơi lệ trước mặt Giản Miên, cũng là lần đầu tiên Giản Miên đối phó với tình huống này. Cậu ngồi dậy, nhìn chằm chằm con bạch tuộc đang khóc lóc không thôi với vẻ đầy hoang mang. Trong nhận thức của Giản Miên, loại quái vật như tụi nó vốn không biết khóc là gì, lại càng không có nước mắt. Nước mắt của bạch tuộc nhỏ chắc chắn là một kỳ tích.

Tiểu Ngũ lúc đầu là đau lòng thật, nhưng khóc nửa ngày chẳng thấy Giản Miên đến dỗ dành, nó đành tự dỗ dành lấy mình, sau đó toàn là khóc giả.

Nhưng dù là khóc thật hay khóc giả, Giản Miên vẫn thờ ơ trước nước mắt của nó, điều này mới thực sự khiến nó có hơi buồn bã.

Con bạch tuộc nhỏ lén lút dời xúc tu đang che mắt ra, ngay lập tức chạm phải ánh mắt đầy tò mò của Giản Miên.

Bị Giản Miên bắt quả tang, nó run rẩy cả người, chột dạ dời xúc tu che lại chỗ cũ.

“Không khóc nữa à?” Giản Miên hỏi.

Cơ thể bạch tuộc lại run lên một cái, đại nhân cuối cùng cũng đến dỗ nó rồi!

Nó cố sức rặn ra thêm vài giọt nước mắt, chưa kịp nói câu nào để khiến Giản Miên mủi lòng thì đã nghe thấy giọng nói thản nhiên của cậu: “Mi khóc thêm lúc nữa đi, ta nhìn vẫn chưa chán đâu.”

Tiểu Ngũ: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn