Nếu không có nắm chắc tuyệt đối, Thẩm Tư Bạch sẽ không dễ dàng hứa hẹn. Sau khi xử lý xong con dị chủng cấp SS thứ hai, Thẩm Tư Bạch dặn dò Cố Diệp vài câu rồi lên đường về nhà. Thiếu đi một vị chỉ huy, Cục Quản lý Dị chủng cũng không đến mức không hoạt động nổi. Nếu thực sự đến mức không có hắn thì không xử lý được tai họa, hắn nên suy nghĩ xem tương lai của con người có phải sẽ chấm dứt ngay hôm nay hay không.
Giản Miên không phải sứa thật, cũng không giống loài sứa thích ăn cá nhỏ tôm nhỏ. Giản Miên hảo ngọt, chỉ cần là đồ ngọt thì đều có thể chiếm trọn trái tim cậu.
Thẩm Tư Bạch đã đi rất nhiều nơi, mua đủ tất cả những thứ Giản Miên muốn, còn mua thêm mấy loại đồ ngọt mới ra mắt. Nghĩ đến cảnh Giản Miên nhìn thấy những món ăn này mắt sáng rực lên, hắn không kìm được mà nở nụ cười.
Phố ẩm thực vào ngày làm việc vẫn đông nghịt người, khách đi bộ hai bên đường đồng loạt dừng bước, chiêm ngưỡng người đàn ông với gương mặt rạng rỡ nụ cười kia.
Mực được đặt lên bàn sắt, dưới sự ép chặt của xẻng và tác động của nhiệt độ cao phát ra những tiếng xèo xèo thảm thiết, nụ cười của Thẩm Tư Bạch cứng lại trên môi. Hắn ngước mắt nhìn con mực trên bàn sắt, vô số xúc tu mực trong mắt hắn bành trướng kéo dài, trong nháy mắt đã lao đến trước mặt hắn, nhưng trước khi đâm vào cơ thể hắn đã bị lưỡi kiếm sắc bén chém đứt.
Không gian xung quanh như kính vạn hoa vặn xoắn biến dạng rồi vỡ vụn ngay trước mặt Thẩm Tư Bạch, bóng tối bao trùm lấy hắn. Không gian vỡ vụn biến thành từng mảnh gương vỡ, mỗi mảnh gương đều phản chiếu bóng dáng của Thẩm Tư Bạch, rồi trong chớp mắt lại phản chiếu những khung cảnh khác nhau.
Từng mảnh, từng mảnh, toàn bộ đều là Giản Miên.
Giản Miên khi mỉm cười, Giản Miên khi buồn ngủ, Giản Miên khi nằm bò trên đá san hô thổi bong bóng, Giản Miên khi đắm chìm trong t*nh d*c cực kỳ thành thật…
Biết bao nhiêu Giản Miên cùng lúc xuất hiện trước mặt Thẩm Tư Bạch, bao vây lấy hắn. Tầm mắt của Thẩm Tư Bạch không thể rời khỏi Giản Miên, nhiều Giản Miên như vậy nhưng hắn vẫn tham lam cảm thấy nhìn bao nhiêu cũng không đủ.
Phía sau Thẩm Tư Bạch, từ trong bóng tối có vô số xúc tu khổng lồ thò ra, lặng lẽ tấn công vào lưng hắn. Trước khi đầu xúc tu kịp đâm vào da thịt, tiếng gào thét thảm thiết của con quái vật đã làm vỡ vụn những mảnh gương xung quanh nó, khuôn mặt Giản Miên trong đó bị cắt lìa, hóa thành tro bụi biến mất không dấu vết.
Đáy mắt Thẩm Tư Bạch bị lấp đầy hơi sương lạnh lẽo như tràn ra từ hốc mắt, ngay lập tức lan rộng ra toàn thân. Lưỡi dao chế tác từ vật liệu đặc biệt khẽ rung một cái đã hất văng chất nhầy bám dính. Không đợi con quái vật thực hiện đòn tấn công thứ hai, mũi dao đã đâm vào lồng ngực quái vật, chuẩn xác xuyên thấu trái tim nó.
“Tao biết h*m m**n trong lòng mày, cũng biết điều mày sợ hãi nhất.” Con quái vật mở to con ngươi đỏ ngầu, hoàn toàn không có trạng thái của kẻ sắp chết. Nó vung tay nắm chặt thanh trường đao, mặc cho lưỡi dao sắc bén cứa rách da thịt vẫn còn cười lên khanh khách quái dị: “Mày rất yêu cậu ta, trong mắt mày chỉ có cậu ta, nhưng cậu ta có như vậy không? Cậu ta không thuộc về thế giới này. Mày lo lắng cậu ta có thể rời đi bất cứ lúc nào, mày lo lắng tâm nguyện kia rồi sẽ có ngày bị thu hồi. Điều mày lo lắng nhất chính là, cậu ta vốn không yêu…”
Giọng nói của con quái vật đột ngột bị cắt đứt. Khoảnh khắc tử vong, đôi mắt nó vẫn nhìn chằm chằm vào Thẩm Tư Bạch, nụ cười quỷ dị tràn ngập khuôn mặt méo mó truyền tải tất cả những độc ác không chút bảo lưu tới Thẩm Tư Bạch.
Không gian méo mó khôi phục lại nguyên dạng, Thẩm Tư Bạch đứng trên con phố náo nhiệt, tiếng ồn ào một lần nữa bao bọc lấy hắn.
Lần này, hắn không còn trở thành tâm điểm của đám đông nữa, trước khi bị vây xem, hắn đã thu hồi lưỡi dao sắc bén.
Một xâu mực nướng bàn sắt đã hoàn thành, ông chủ mỉm cười đưa thức ăn cho vị khách trước quầy.
Thẩm Tư Bạch chuyển tầm mắt, nhìn về phía hình phản chiếu của mình trên tủ kính bên cạnh.
Con quái vật đã biến mất, nhưng nỗi hoảng sợ do nó tạo ra vẫn còn sót lại trong lòng hắn. Dưới vẻ ngoài bình tĩnh là những con sóng ngầm đang cuộn trào, ánh đèn trên đỉnh đầu đâm vào đôi mắt đen kịt, nhưng không thể thắp sáng nổi con ngươi của hắn.
…
Giờ tan làm cố định của Thẩm Tư Bạch là năm giờ. Nếu không có nhiệm vụ đặc biệt cần tăng ca, hắn sẽ bước chân vào nhà đúng năm giờ hai mươi. Hôm nay hắn về sớm hơn dự kiến hai tiếng đồng hồ.
Giản Miên ngày ngủ đêm thức, tầm này Giản Miên đáng lẽ nên rúc trong hang đá san hô ngủ mới đúng. Vậy mà khi Thẩm Tư Bạch xách một đống đồ về nhà lại ngoài ý muốn thấy Giản Miên đang cuộn tròn thành một cục trên ghế sofa phòng khách.
Trên người Giản Miên đắp một chiếc chăn mỏng màu hồng. Lúc Thẩm Tư Bạch mở cửa cậu đã mở mắt ra, nhưng cậu không ngồi dậy, lúc Thẩm Tư Bạch đi đến bên cạnh cũng không có bất kỳ cử động nào.
Thẩm Tư Bạch đặt đồ lên bàn trà, vươn tay v**t v* gò má Giản Miên. Giản Miên không né tránh, chỉ dùng đôi mắt đẹp đẽ nhìn chằm chằm hắn. Đôi mắt nhạt màu phản chiếu khuôn mặt đầy chột dạ của hắn. Đôi mắt này giống như một tấm gương sáng có thể soi thấu tất cả những đê tiện và nhếch nhác của hắn.
“Thứ em muốn anh đều mua cả rồi. Anh còn mua thêm vài món mới nữa, em muốn ăn bây giờ không?”
Giản Miên vốn đang bình thường bỗng nhiên cau mày, nghiêng đầu né tránh ngón tay của Thẩm Tư Bạch, giọng nói thanh thuần êm tai xen lẫn không vui rõ rệt: “Em cần một lời giải thích.”
Thẩm Tư Bạch ngượng ngùng thu tay lại, buồn cười hỏi: “Vậy trước khi anh giải thích, em có thể cho anh biết, em đang giận chuyện gì không?”
Giản Miên đột ngột ngồi bật dậy, chỉ vào chiếc áo sơ mi đang treo ngoài ban công, để lộ biểu cảm giống hệt nữ chính trong phim truyền hình mà phẫn nộ nói: “Vết son môi trên cổ áo sơ mi của anh là thế nào?”
Tiểu Ngũ không giặt đi bằng chứng tội lỗi này. Nó cố ý treo chiếc áo ở vị trí bắt mắt, vừa là cho Thẩm Tư Bạch thấy, vừa là để nhắc nhở Giản Miên.
Thẩm Tư Bạch đi ra ban công, phát hiện trên cổ áo có một vết son rực rỡ. Trên mặt hắn không có lấy một chút hoảng loạn, bởi vì hắn chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Giản Miên, hắn chưa bao giờ để người khác lại gần mình. Vết son này xuất hiện chỉ có thể là người khác lén lấy áo của hắn rồi in lên thôi.
Người có thể làm ra trò đùa dai này chỉ có một. Thẩm Tư Bạch cầm chiếc áo quay lại bên cạnh Giản Miên, hắn vươn tay về phía cậu, muốn ôm lấy Giản Miên như mọi khi. Giản Miên đã đoán trước được động tác của hắn, né tránh trước một bước.
Đôi tay Thẩm Tư Bạch hụt hẫng giữa không trung, giữa chân mày có một thoáng u sầu lướt qua. Hắn lấy chiếc bật lửa từ dưới gầm bàn trà, ngay trước mặt Giản Miên châm lửa đốt chiếc áo sơ mi.
Giản Miên không ngờ Thẩm Tư Bạch lại làm ra chiêu này, sau khi kinh ngạc thì càng thêm phẫn nộ: “Anh đang tiêu hủy bằng chứng đấy à?”
Chẳng lẽ Thẩm Tư Bạch thực sự ngoại tình rồi?!
“Thứ khiến em tức giận thì không nên tồn tại trên thế giới này.” Trong mắt Thẩm Tư Bạch phản chiếu ánh lửa, hắn nhìn Giản Miên thật sâu. Không chỉ trong mắt bốc hỏa mà trong lòng hắn cũng sớm đã bùng lên một trận hỏa hoạn hừng hực.
Cái này khác hoàn toàn với kịch bản phim, những lời thoại Giản Miên chuẩn bị sẵn đều không còn tác dụng nữa. Trong mắt cậu tràn đầy mờ mịt và bối rối, không biết nên đối phó với cục diện hiện tại thế nào. Làm người được hai năm, cậu vẫn còn chưa thành thạo. Cậu vẫn đang tức giận, vậy chẳng lẽ cậu nên trút cơn thịnh nộ lên người Thẩm Tư Bạch sao?
Chiếc áo sơ mi trắng nhanh chóng bị ngọn lửa thiêu thành màu đen, vết son trên cổ áo biến mất không dấu vết. Thẩm Tư Bạch vứt chiếc áo đi, khi quay lại bên cạnh Giản Miên, hắn đưa điện thoại của mình cho cậu.
“Làm gì đấy?” Giản Miên co rụt vào góc sofa, vẫn giữ vẻ đề phòng với Thẩm Tư Bạch.
Thẩm Tư Bạch đè nén nóng nảy trong lòng, ngồi thụp xuống bên cạnh ghế sofa, dịu dàng nói: “Lời giải thích cho em đây.”
“Hửm?”
Màn hình điện thoại hiển thị đang trong cuộc gọi, từ loa trong truyền ra giọng nam quen thuộc: “Em còn tưởng cả đời này anh cũng không chủ động gọi cho em chứ, có chuyện gì?”
“Cậu đã lấy áo sơ mi của tôi?” Thẩm Tư Bạch nói chuyện với Bùi Cố, nhưng ánh mắt lại dán chặt lên mặt Giản Miên, không chịu rời đi dù chỉ một phân.
“Áo sơ mi gì?”
“Đừng có nói dối, thành thật khai báo đi.”
Giọng Thẩm Tư Bạch trầm xuống, người ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó vang lên tiếng cười ngượng nghịu: “Lần trước tụ tập chẳng phải anh không đến sao? Em chơi trò chơi “Thật hay Thách?” bị thua, bọn họ chỉ định em làm một thử thách. Em cũng không còn cách nào mà. Em còn cố ý tìm một chiếc áo anh từng mặc qua đấy. Sao thế, bị anh dâu phát hiện rồi à? Anh đừng gấp, để em giải thích với anh dâu…”
Lời của Bùi Cố còn chưa dứt, Thẩm Tư Bạch đã cúp điện thoại, vốn không có ý định để Giản Miên nói chuyện với Bùi Cố dù chỉ một lời.
“Em nghe thấy rồi chứ?” Thẩm Tư Bạch dù đang ngồi thụp xuống vẫn có thể nhìn thẳng vào Giản Miên. Hắn cố ý cúi thấp người, dùng tư thế ngước nhìn để nhìn Giản Miên, biểu cảm lộ ra vài phần vô tội và uất ức: “Anh không có ngoại tình, cũng tuyệt đối không bao giờ ngoại tình.”
Giản Miên vốn rất dễ dỗ, cậu cũng không phải là người hay cáu kỉnh, thường thì chỉ vì Thẩm Tư Bạch làm loạn đến mức cậu không ngủ được thì mới nổi giận. Lúc đó chỉ cần Thẩm Tư Bạch ôm chặt cậu, vỗ nhẹ vào lưng là cậu có thể hết giận ngay lập tức.
Nhưng Giản Miên ngày hôm nay vô cùng khó dỗ, chuyện cậu giận không chỉ có mỗi việc này. Chuyện chiếc áo sơ mi đã giải quyết xong, nhưng vẫn còn những chuyện khác nữa.
“Anh suốt ngày chỉ biết đi làm, một tháng chỉ có hai ngày nghỉ để ở bên em, bình thường chỉ buổi tối mới thấy mặt anh. Một người trông cổng thì lấy đâu ra lắm việc mà bận rộn thế chứ? Lại còn hay tăng ca, lần nào đợi anh về em cũng đợi đến buồn ngủ rũ cả mắt…”
Giản Miên một ngày ngủ mười mấy tiếng đồng hồ khi nói ra những lời này chẳng hề thấy chột dạ chút nào. Trái lại càng nói càng bực, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vì tức giận mà phồng lên, khiến Thẩm Tư Bạch vừa ngứa ngáy con tim, vừa ngứa ngáy đôi bàn tay.
Giọng của Giản Miên rất hay, dù có đang nổi giận cũng chẳng mang chút tính công kích nào. Thẩm Tư Bạch không hề thấy tiếng của Giản Miên ồn ào, trái lại còn mong cậu nói nhiều thêm chút nữa. Bình thường Giản Miên ít lời lắm, cũng chẳng bao giờ để lộ biểu cảm phong phú thế này. Đôi môi đỏ tươi hết mở lại đóng, giống hệt lúc Giản Miên học đòi lũ cá nhỏ thổi bong bóng, đáng yêu đến mức tim Thẩm Tư Bạch như tan chảy ra.
Thấy Thẩm Tư Bạch cứ thế áp sát lại gần sắp sửa hôn lên môi mình, Giản Miên kịp thời hoàn hồn, đẩy hắn ra. Cậu khẽ chau mày, bất mãn nói: “Em đang nói chuyện với anh đấy, anh có nghiêm túc nghe không hả?”
Thẩm Tư Bạch: “Anh đang nghe mà.”
Lần nào Giản Miên lấy lệ với Tiểu Ngũ cũng thích nói câu này, nên câu trả lời của Thẩm Tư Bạch chẳng làm cậu hài lòng chút nào: “Thế em vừa nói gì?”
“Em nói là…” Thẩm Tư Bạch nắm lấy ngón tay Giản Miên, thuật lại nguyên văn những lời cậu vừa nói không sai một chữ. Sau khi thốt ra từ cuối cùng, môi hắn cũng đặt lên mu bàn tay cậu: “Đều là lỗi của anh, không thể dành nhiều thời gian hơn cho em. Đợi vài ngày tới anh xin nghỉ phép dài hạn, em muốn đi đâu anh cũng đi cùng. Lần trước em chẳng bảo muốn ra biển đảo Đại Du bơi lội sao? Nếu em vẫn muốn đi, lần này chúng ta sẽ đến đó nghỉ dưỡng.”
Giản Miên bị Thẩm Tư Bạch dỗ dành đến mức lòng dạ ngứa ngáy, chút lửa giận ít ỏi sớm đã tan thành mây khói. Cậu mím môi, mang theo chút mong chờ hỏi lại: “Anh nói thật chứ?”
“Là thật, em muốn anh bên cạnh lúc nào, anh sẽ xin nghỉ vào mấy ngày đó.” Ánh mắt Thẩm Tư Bạch dịu dàng, sợ lại bị Giản Miên hất ra nên nắm chặt lấy tay phải của cậu không buông.
Giản Miên: “Thế nếu em muốn anh ở bên em ngay bây giờ thì sao?”
Thẩm Tư Bạch cười khẽ, nghiêng người ghé sát Giản Miên. Những sợi tóc của hai người đan xen vào nhau, chóp mũi chạm khẽ vào chóp mũi thanh tú của cậu: “Bây giờ anh chẳng phải đang ở bên em rồi sao? Hôm nay anh không đi đâu cả, em có thể tìm đủ mọi cách để quấn lấy anh.”
Ánh mắt Giản Miên dao động, trong đôi mắt hiện lên những tia cảm xúc khác lạ.
Mùi quýt ngọt thanh khiết hòa quyện với hương gỗ nồng nàn, đó là mùi hương đặc trưng của riêng Thẩm Tư Bạch. Dưới sự sảng khoái ấy ẩn giấu một h*m m**n sâu xa đã bị kìm nén từ lâu, hơi thở này mang theo sự chiếm hữu độc nhất của Thẩm Tư Bạch, bao bọc lấy Giản Miên khiến cậu cảm thấy nghẹt thở.
Khoảnh khắc Thẩm Tư Bạch tiến lại gần, Giản Miên đã vô thức muốn nghênh đón nụ hôn của hắn. Chút lý trí vừa rồi giờ đây sụp đổ với tốc độ gấp bội. Giây phút đôi môi Thẩm Tư Bạch dán lên môi mình, cậu tự giác vòng tay ôm lấy cổ hắn, nhiệt liệt đáp lại nụ hôn này.
Tiếng nước mờ ám vang vọng trong phòng khách rộng lớn. Hai người đang hôn sâu không hề hay biết trong phòng khách còn có một loại “tiếng nước” khác.
Kể từ khi Thẩm Tư Bạch về, bạch tuộc nhỏ đã trốn vào trong bụi san hô để quan sát hai người tương tác. Cảnh tượng cãi nhau một trận rồi đường ai nấy đi trong tưởng tượng đã không xảy ra, thấy hai người hôn nhau, bạch tuộc nhỏ tức đến mức bẻ gãy một cành san hô.
Tức thì tức thật, nhưng nó vẫn giữ đúng phẩm chất tốt đẹp “phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe”, tự đóng kín ngũ quan mà chui tọt vào hang san hô giả chết.
Chẳng trách con người có từ gọi là “xảo quyệt”, Thẩm Tư Bạch chính là con cáo già xảo quyệt đó.
Nên nói là Thẩm Tư Bạch quá cao tay hay là Giản Miên quá dễ dỗ đây? Kế hoạch trở về thế giới vô hạn của nó lại… lại… lại tiêu tùng rồi!
Thẩm Tư Bạch quá quá quá là đáng ghét!!!
…
Nụ hôn này kéo dài rất lâu nhưng không tiến triển sâu thêm. Thẩm Tư Bạch gắng gượng buông Giản Miên ra, cầm lấy miếng bánh ngọt đã bị bỏ xó nãy giờ: “Còn hai tiếng nữa mới đến giờ cơm tối, trước đó ăn chút bánh lót dạ đã nhé.”
Giản Miên mơ màng nằm trong lòng Thẩm Tư Bạch. Bánh đưa đến tận miệng là cậu há ra ăn, ngoan ngoãn như một con búp bê của Thẩm Tư Bạch vậy.
“Tâm trạng anh tốt lắm à?” Ngay cả một Giản Miên chậm hiểu cũng cảm nhận được cảm xúc của Thẩm Tư Bạch, chứng tỏ tâm trạng hắn thực sự đang rất tốt.
Thẩm Tư Bạch quẹt đi vết kem dính trên khóe môi Giản Miên, giọng nói chứa chan niềm vui: “Ừ.”
Giản Miên: “Tại sao?”
Thẩm Tư Bạch: “Vì em biết ghen, nên anh rất vui.”
Giản Miên càng thêm hoang mang.
Con người đúng là kỳ lạ, chính xác hơn là Thẩm Tư Bạch kỳ lạ. Làm gì có ai lại thích người khác nổi giận với mình chứ, Thẩm Tư Bạch đúng là một kẻ lập dị.
“Em nổi giận, chứng tỏ em có thích anh.”
Giản Miên đơn thuần như một đứa trẻ, rất nhiều chuyện cần Thẩm Tư Bạch phải kiên nhẫn giải thích, mà hắn thì chưa bao giờ thiếu sự kiên nhẫn ấy. Khi nói câu này, lòng hắn tràn ngập hân hoan, nhưng thấy Giản Miên vẫn nhìn mình bằng ánh mắt ngơ ngác, niềm vui ấy thu lại một chút.
Thẩm Tư Bạch ôm chặt Giản Miên, cằm tì lên trán cậu, vừa thở dài vừa không quên trấn an sứa nhỏ đang mơ hồ: “Bây giờ chưa hiểu cũng không sao, chúng ta còn rất nhiều thời gian, em sẽ từ từ hiểu ra thôi.”
Việc Giản Miên có yêu hắn hay không không quan trọng, chỉ cần cậu ở bên cạnh hắn là đủ rồi.
Nếu như Giản Miên muốn rời bỏ hắn…
Vậy thì hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để giữ cậu lại.
Bể cá được thiết kế tinh xảo này giống như một chiếc lồng giam do chính tay hắn tạo ra cho Giản Miên, vừa giam giữ Giản Miên, vừa giam giữ con thú dữ trong lòng hắn.
Chất ức chế duy nhất chính là Giản Miên. Chỉ cần cậu ngoan ngoãn ở bên hắn, con quái vật đó sẽ không bao giờ thoát ra khỏi lồng.