Dị biến bắt đầu từ mười năm trước rồi từng bước lan rộng ra toàn thế giới, một lượng lớn con người bị cuốn vào thế giới phó bản vô hạn.
Thất bại đồng nghĩa với cái chết, thông quan thành công không chỉ có thể sống sót mà còn nhận được phần thưởng của phó bản. Có người thực hiện được tâm nguyện, có người có được sức mạnh.
Thẩm Tư Bạch không phải là nhóm người đầu tiên tiến vào thế giới vô hạn, cũng không phải người đầu tiên thông quan trò chơi thành công. So với những người đã được tận hưởng quả ngọt chiến thắng, Thẩm Tư Bạch lúc đó vẫn là một người bình thường.
Lũ quái vật trong một số phó bản đã trốn thoát khỏi thế giới vô hạn, gây ra một đợt tai họa mới, lây nhiễm quy mô lớn, sinh vật biến dị, dị chủng bạo loạn…
Trong thời gian này, không ít người đã thức tỉnh dị năng đối kháng với dị chủng, và Cục Quản lý Dị chủng được thành lập chính vào lúc đó. Cục tập hợp vô số người thức tỉnh trong thời gian ngắn để cùng nhau chống lại dị chủng.
Thẩm Tư Bạch vào năm 17 tuổi đã thức tỉnh dị năng kép: Kiểm soát thời gian và Thao túng sức mạnh.
Một ngày nọ, Thẩm Tư Bạch bị cuốn vào thế giới vô hạn. Sau khi trải qua vô số trò chơi phó bản và đã qua cửa thành công, hắn đã gửi gắm tâm nguyện với thế giới vô hạn, không đòi hỏi tiền bạc, quyền thế hay sức mạnh, mà là mang đi từ thế giới vô hạn một NPC bình thường. Hắn đặt tên cho NPC đó, kết hôn với cậu, NPC đó chính là Giản Miên.
Sau khi Thẩm Tư Bạch bước ra khỏi thế giới vô hạn, dị biến chấm dứt, không còn ai bị cuốn vào thế giới vô hạn nữa. Các phó bản từ đó đóng cửa, nhưng lại để lại vô số vấn đề nảy sinh ——
Thế giới vô hạn và thế giới thực đã liên thông nhiều năm, rất nhiều quái vật trong các phó bản tà ác đã âm thầm lẻn vào thế giới thực, trà trộn trong xã hội người.
Con người chưa thể tiêu diệt hoàn toàn dị chủng, kháng chiến giữa con người và dị chủng vẫn phải tiếp diễn.
Không giống như lúc mới bắt đầu hoàn toàn bó tay chịu chết, bị dị chủng áp đảo một chiều, cục diện đã cơ bản ổn định từ một năm rưỡi trước. Các phân bộ của Cục Quản lý Dị chủng rải rác khắp nơi trên thế giới, hễ có tình huống là lập tức xuất quân. Và trong thời gian này, Thẩm Tư Bạch đã dựa vào thực lực của mình để trở thành vị chỉ huy duy nhất có thực quyền của Cục Quản lý Dị chủng.
Người sở hữu quyền lực cao nhất tại Cục Quản lý Dị chủng là Cục trưởng, kế đến chính là Chỉ huy, ngay cả Phó cục trưởng cũng phải nghe theo mệnh lệnh của Chỉ huy. Ngồi ở vị trí cao lại mang thân phận đặc thù như vậy, khối lượng công việc hằng ngày của Thẩm Tư Bạch rất lớn. Những việc vặt vãnh hay các nhiệm vụ dưới cấp A không cần hắn xử lý, Thẩm Tư Bạch chỉ tiếp nhận những nhiệm vụ nguy hiểm cao từ cấp A trở lên.
Gần đây, lũ dị chủng sau hơn một năm yên vị lại bắt đầu rục rịch. Tại thành phố A, nhiều khu vực thường xuyên xảy ra bạo động dị chủng, hơn nữa còn xuất hiện nhiều dị chủng cấp S. Lần này Thẩm Tư Bạch chém giết một con dị chủng cấp SS, nó chỉ dựa vào sức một mình nó đã phá hủy một tòa nhà 34 tầng. May mắn là lúc xảy ra sự việc đang trong giờ làm việc nên nhiều người nhờ đó thoát được một kiếp, nhưng số lượng thương vong vẫn khiến người ta cảm thấy xót xa.
Sau khi tiêu diệt xong dị chủng cấp SS, Thẩm Tư Bạch vẫn chưa thể nghỉ ngơi. Khi người ta xui xẻo thì uống miếng nước cũng bị sặc, Thẩm Tư Bạch còn chưa giải quyết xong vấn đề của Giản Miên đã nhận được nhiệm vụ mới.
Về mặt tình cảm, Thẩm Tư Bạch hoàn toàn nghiêng về phía Giản Miên, nhưng lý trí buộc hắn phải đặt điện thoại xuống để xử lý nhiệm vụ. Đợi đến khi hắn giải quyết xong con dị chủng cấp SS thứ hai, thời gian đã trôi qua hai giờ kể từ lúc Giản Miên gửi tin nhắn. Trong suốt thời gian đó, Giản Miên không hề gửi thêm tin nhắn mới nào.
Câu chất vấn kia vẫn nằm lặng lẽ trên giao diện trò chuyện của hắn và Giản Miên, còn lạnh hơn cả lúc mới thấy, còn khiến hắn cảm thấy nghẹt thở hơn.
Hai giờ đồng hồ lạnh nhạt với Giản Miên đã đủ để Giản Miên khép hắn vào tội đồ rồi.
Thẩm Tư Bạch có thể bình tĩnh đối mặt với bất kỳ phó bản độ khó cao nào, cũng có thể bình tĩnh chém chết dị chủng cấp SSS, duy chỉ có chuyện của Giản Miên là hắn không thể bình tĩnh được.
Hắn và Giản Miên chính thức ở bên nhau đã hai năm, trong hai năm đó chưa bao giờ cãi vã. Giản Miên rất tin tưởng hắn, bất kể hắn nói gì Giản Miên cũng tin, hắn cũng không bao giờ làm ra chuyện phụ lòng Giản Miên.
Chỉ có một việc khiến hắn luôn cảm thấy hổ thẹn với Giản Miên: Hắn đã che giấu năng lực và thân phận thật sự của mình với Giản Miên.
Giản Miên cái gì cũng tốt, điều duy nhất khiến hắn khổ tâm là Giản Miên vô cùng nhát gan. Hồi mới đến thế giới loài người, ngay cả một con mèo nhỏ cũng có thể làm Giản Miên sợ hãi. Nếu Giản Miên biết hắn đang làm công việc gì, hằng ngày phải đối mặt với những thứ kinh tởm nào, chắc chắn cậu sẽ lo lắng cho hắn. Hắn không muốn Giản Miên lúc nào cũng phải lo âu, vì hắn mà ăn không ngon, ngủ không yên. Cân nhắc điểm lợi điểm hại, hắn chỉ có thể giấu nhẹm tình hình thực tế với Giản Miên.
Chính vì sự hổ thẹn này mà câu nói mập mờ của Giản Miên lại càng mang tính sát thương mạnh mẽ.
【Chồng: Bé yêu, câu này của em là có ý gì? Anh chỉ có mình em là bé yêu thôi mà.】
Tiểu Ngũ nhảy tới nhảy lui trong phòng, bận rộn như một con con quay nhỏ màu hồng. Nó tranh thủ liếc nhìn Giản Miên mấy cái, cuối cùng cũng phát hiện ra điểm bất thường: “Đại nhân, cái thứ kia có gì đẹp mà ngài nhìn mãi thế?”
Giản Miên không thích nghịch điện thoại, chỉ khi gửi tin nhắn cho Thẩm Tư Bạch mới chạm vào mấy cái. Lúc này, Giản Miên nhìn chằm chằm điện thoại suốt nửa ngày trời, tần suất chớp mắt cũng chậm lại. Điều này khác hẳn với trạng thái gửi tin nhắn cho Thẩm Tư Bạch bình thường của cậu.
“Không có gì.” Giản Miên vứt điện thoại sang một bên, chộp lấy chiếc gối ôm hình sứa nhỏ bên cạnh ôm vào lòng, nằm vật ra ghế sofa với vẻ ủ rũ.
Trên mặt cậu không có biểu cảm dư thừa nào khiến người ta không đoán được vui buồn, nhưng Tiểu Ngũ lại nhạy bén quan sát thấy. Nó ném đồ đạc trên tay xuống nhảy đến bên cạnh mặt Giản Miên, những chiếc xúc tu nhỏ màu hồng gạt những sợi tóc trên mặt Giản Miên ra, lo lắng hỏi: “Thẩm Tư Bạch nói lời gì khó nghe với ngài sao?”
Giản Miên thành thật đáp: “Không có.”
Thẩm Tư Bạch còn dỗ dành cậu nữa kìa, nhưng cậu vẫn không vui.
Bởi vì những lời trước đó của Tiểu Ngũ, bởi vì vết son môi chướng mắt trên sơ mi của Thẩm Tư Bạch. Lúc Tiểu Ngũ nhắc tới, cậu thật sự không để tâm, nhưng sau đó cứ luôn nhớ mãi chuyện này. Dần dần, ngay cả chính cậu cũng không biết tại sao mình lại tức giận.
Tiểu Ngũ tự có phương pháp thấu hiểu riêng, nó tin chắc Thẩm Tư Bạch đã ngoại tình, phẫn nộ nói: “Cóc ba chân khó tìm chứ người hai chân chẳng lẽ lại thiếu sao? Đại nhân ngài ưu tú như vậy, người thích ngài nhiều vô kể, chúng ta không cần thiết phải treo cổ trên một cái cây. Đốt cái cây này đi, chúng ta đổi sang cái cây tiếp theo!”
Lời này Giản Miên mới nghe lần đầu nhưng cũng có thể hiểu lờ mờ ý của Tiểu Ngũ.
Giản Miên không hiểu tại sao con người lại bị mê hoặc bởi một lớp vỏ ngoài bóng bẩy. Những con người trước đây tiến vào thế giới phó bản của cậu, mười người thì hết chín người bị nhan sắc của cậu làm mê muội, từ đó đánh mất cơ hội rời khỏi thế giới vô hạn. Thẩm Tư Bạch là một trong chín người đó, điểm khác biệt là Thẩm Tư Bạch dù bị cậu mê hoặc vẫn có thể qua cửa trò chơi. Thẩm Tư Bạch chắc chắn là người lợi hại nhất trong số tất cả con người.
Sẽ không có ai ưu tú hơn Thẩm Tư Bạch nữa, Giản Miên vô thức nghĩ đến một vấn đề: Rời xa Thẩm Tư Bạch rồi, cậu liệu có còn tìm được một con người nào có thể xoa dịu đau đớn tinh thần cho mình không?
Không trả lời của Giản Miên lại chính là lời hồi đáp tốt nhất, chỉ cần Giản Miên không trực tiếp từ chối thì vẫn còn hy vọng, Tiểu Ngũ tiếp tục xúi giục: “Đại nhân, trước đây không có bất kỳ ai hay việc gì có thể vây khốn được ngài. Thẩm Tư Bạch chỉ là một con người bình thường, chẳng lẽ ngài còn định chia sẻ một con người bình thường với những người khác sao?”
Dĩ nhiên là không.
Đây tuyệt đối không phải chuyện Giản Miên có thể nhẫn nhịn.
Tiểu Ngũ tung ra đòn chí mạng: “Huống hồ, con người này còn không thể ở bên cạnh ngài lâu dài. Hắn ngay cả thời gian ban ngày cũng không rút ra được, chỉ có ban đêm mới có thể ở bên ngài. Một ngày chỉ có bấy nhiêu thời gian, hắn đã dành cho ngài được bao nhiêu?”
Sự im lặng của Giản Miên đã tiếp thêm hy vọng cho Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ xoa mặt Giản Miên như để an ủi, cười hì hì nói: “Đại nhân ngài nghỉ ngơi lát đi, đợi em thu dọn xong đồ đạc, chúng ta sẽ rời khỏi đây.”
Thế giới loài người có gì tốt đâu chứ. Ở thế giới vô hạn, lúc buồn chán nó có thể chơi đùa cùng lũ quái vật, khi hứng chí còn có thể trêu chọc con người, thú vị hơn ở đây nhiều. May mà đại nhân cuối cùng cũng thông suốt rồi, nó cuối cùng cũng có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này!
Khả năng thực thi của Tiểu Ngũ rất mạnh, quay đầu lại đã bắt đầu thu dọn hành lý của nó và Giản Miên.
Giản Miên từ khe hở của ghế sofa lôi ra chiếc điện thoại đang rung liên hồi, Thẩm Tư Bạch lại gửi thêm mấy tin nhắn nữa.
【Chồng: Bé yêu, em gặp phải chuyện gì sao?】
【Chồng: Đợi anh về nhà, chúng ta nói chuyện hẳn hoi nhé được không?】
Khóe môi Giản Miên trễ xuống: 【Khi nào anh về?】
Công việc của Thẩm Tư Bạch rất bận, lúc nào cũng phải đến tối muộn mới về được. Giản Miên chưa từng than vãn, nhưng cậu không nói không có nghĩa là cậu không có oán trách. Đôi khi, cậu cũng hy vọng Thẩm Tư Bạch có thể ở bên mình nhiều hơn.
Trước đây Giản Miên sẽ không nghĩ sâu về chuyện này, nhưng lời của Tiểu Ngũ đã mở ra chiếc hộp mâu thuẫn.
【Chồng: Hôm nay anh sẽ về sớm một chút, em có muốn ăn gì không? Lúc về anh sẽ mua cho em.】
Giản Miên báo một hơi mấy món muốn ăn, Thẩm Tư Bạch gửi liên tiếp mấy chữ “Được”, rồi sau đó lại bặt vô âm tín, chắc hẳn lại bận rộn rồi.
Tâm trạng vừa mới tốt lên một chút của Giản Miên lại rơi xuống đáy vực. Cậu cầm điều khiển từ xa bật tivi lên, chiếu bộ phim truyền hình mà Tiểu Ngũ thường ngày thích xem nhất.
“Mày tỉnh lại đi, mày còn nhớ mày mang thân phận gì, trước đây mày đã sống cuộc đời thế nào không? Ông nội của mày là Thẩm Đình Quân, là người giàu nhất thế giới, bà nội của mày là… Mày sinh ra đã cao quý, vốn nên hưởng thụ vinh hoa phú quý cả đời, vậy mà mày lại vì thằng đó mà từ bỏ thân phận tôn quý, vì nó mà co rụt ở cái nơi chật hẹp thế này. Còn nó thì sao, nó đối xử với mày thế nào! Mày kết hôn với nó mới được hai năm, nó đã lén lút vụng trộm sau lưng mày, sao nó có thể như vậy…”
Trên màn hình, nữ chính khóc như hoa lê dính hạt mưa, liều mạng phản bác lại lời của cô bạn thân: “Không, không phải vậy đâu, anh ấy đối xử với tao rất tốt. Anh ấy cho tao ở nhà của anh ấy, chuẩn bị đồ ăn cho tao, đêm nào anh ấy cũng về bên tao.”
“Hừ, vậy ban ngày nó làm gì? Đừng có nói với tao là nó bận công việc, một đứa trông cổng cho người ta thì lấy đâu ra mà bận rộn như thế! Mày suốt ngày ở lì trong nhà, nó ở bên ngoài vụng trộm sau lưng mày mà mày cũng không biết!”
“Mày nói linh tinh! Anh ấy không bao giờ vụng trộm đâu! Anh ấy đã nói là chỉ yêu một mình tao thôi!”
Cô bạn thân tát mạnh một cái vào mặt nữ chính, giận vì cô không có tiền đồ mà nói: “Người ta đều nói mày là con chim hoàng yến nó nuôi. Lời tao nói tuy khó nghe nhưng tao cứ nói thẳng với mày luôn, mày chẳng khác nào một con gà miễn phí…”
Xuyên qua mấy bức tường, Tiểu Ngũ cũng có thể nghe thấy tiếng tivi. Nó đặt đồ đạc đang dọn dở xuống, nhảy từ trong phòng ngủ ra: “Đại nhân, ngài xem những thứ này làm gì vậy?”
Giản Miên vốn không hứng thú với những thứ này, sao bỗng dưng lại xem vậy!?
Trong đó có rất nhiều thứ không dành cho trẻ nhỏ, bình thường nó toàn phải đợi Giản Miên ngủ say mới dám lén xem những tình tiết cao trào. Giản Miên xem thì cứ xem đi, sao lại xem đúng ngay đoạn cao trào thế này!
Con bạch tuộc nhỏ không biết rằng hễ nó xem tivi là rất dễ bị cuốn vào, Giản Miên tỉnh dậy lúc nào nó cũng không hay. Tivi và “giường” của Giản Miên đều ở trong phòng khách, Giản Miên thấy buồn chán nên đã xem vài bộ phim cùng bạch tuộc nhỏ, đại khái đều nhớ rõ cốt truyện, bây giờ chỉ là củng cố lại thôi.
“Đại nhân, ngài xem cái này làm gì vậy?” Tiểu Ngũ vừa lặp lại câu hỏi vừa nhảy lên bàn trà, nhảy tới nhảy lui trước mắt Giản Miên. Cơ thể nó thực sự quá nhỏ, không thể che nổi cả màn hình.
Giản Miên ngồi dịch sang một bên, tiếp tục nhìn chằm chằm màn hình tivi, thản nhiên nói: “Học tập.”
Tiểu Ngũ: “…”
“Mi tới đúng lúc lắm.” Giản Miên tóm lấy bạch tuộc nhỏ đang nhảy nhót không ngừng, chỉ vào hai diễn viên vẫn đang tranh chấp không thôi trên màn hình: “Họ nói nhiều câu ta không hiểu lắm, mi giải thích cho ta đi.”
Tiểu Ngũ căng thẳng hỏi: “Ngài không hiểu chỗ nào?”
Giản Miên: “Gà miễn phí nghĩa là gì?”
Tiểu Ngũ: “…”
Cái này em thực sự không có cách nào giải thích cho ngài được.
Ba trái tim của Tiểu Ngũ đều nhăn nhúm lại, ngắc ngứ nói: “Thì… thì là nghĩa đen thôi mà.”
Giản Miên im lặng vài giây, thắc mắc: “Họ đang nói chuyện đàn ông sao lại chuyển sang chuyện gà? Sao khoảng cách giữa hai đề tài lại lớn thế? Chuyện này thì liên quan gì đến gà?”
Tiểu Ngũ: “… Có… có lẽ họ nói chuyện một hồi thì thấy đói bụng chăng.”
Giản Miên: “…”
Giản Miên: “Theo ý mi, bạn thân của nữ chính nói nữ chính giống con gà, vậy nên cô bạn thân đó muốn ăn thịt nữ chính sao?”
Tiểu Ngũ: “…”
Ngài vừa phun ra cái joke địa ngục gì thế?
Tiểu Ngũ không giải thích nổi, chỉ đành đánh trống lảng: “Ngài học cái này để làm gì ạ?”
Giản Miên nghe vậy lập tức chuyển dời chú ý: “Đây là lần đầu ta đối mặt với tình huống này, còn chưa quen lắm. Ta nhớ nữ chính này có cách đối phó với việc nam chính ngoại tình, ta phải học tập cô ấy mới được.”
Tiểu Ngũ xem tivi quá nhiều quá tạp nham, nó nhớ mang máng nữ chính này cuối cùng đã đá bay nam chính, đạt được cái kết hoàn mỹ là mỹ nam vây quanh, tiền bạc không thiếu.
Đem cái kết của nữ chính áp vào người Giản Miên, Tiểu Ngũ bỗng nhiên không còn lo lắng nữa. Nó hận không thể để Giản Miên đá Thẩm Tư Bạch ngay lập tức để trở về thế giới vô hạn, biến lại thành Boss khiến người ta vừa nghe danh đã khiếp vía kia.
Tiểu Ngũ vẫn không yên tâm dặn dò: “Nếu ngài có chỗ nào không hiểu thì cứ gọi em, em sẽ giải thích kỹ càng cho ngài. Ngài ngàn vạn lần đừng có tự mình suy nghĩ lung tung.”
Hậu quả của việc để Giản Miên suy nghĩ lung tung chính là cậu sẽ tái hiện nguyên văn những tình tiết trong phim truyền hình. Nếu Giản Miên mà xem một bộ phim giết người, chắc chắn cậu sẽ bị bắt vào tù mất.
Tiểu Ngũ kém Giản Miên mấy trăm tuổi, tính theo tuổi con người cũng được coi là một con quái vật già rồi. Nhưng ngoại hình của nó non nớt, giọng nói cũng trẻ con nên rất dễ khiến người ta quên mất tuổi thật của nó.
Bị một kẻ nhỏ tuổi hơn mình nhiều như vậy dùng giọng điệu này đối đãi, Giản Miên có hơi không vui. Cậu phồng má, tặng cho Tiểu Ngũ một ánh mắt khó chịu: “Ta biết rồi, ta đâu có phải đồ ngốc!”
Tiểu Ngũ hì hì cười: “Vậy em đi thu dọn hành lý tiếp đây.”
Giản Miên đã sớm quên mất lời Tiểu Ngũ nói trước đó, nghe vậy liền thắc mắc: “Mi thu dọn hành lý làm gì?”
“Đợi ngài trừng phạt xong tên trai tồi kia, chúng ta sẽ về thế giới vô hạn mà.” Giọng nói của Tiểu Ngũ chứa đựng kích động không thể che giấu. Nhìn rõ biểu cảm của Giản Miên, tâm trạng hưng phấn của nó liền nguội đi đôi chút, không khỏi lo lắng: “Đại nhân, ngài không phải là không muốn về nữa đấy chứ?”
Mí mắt Giản Miên hơi rủ xuống, quanh thân bao phủ một lớp băng giá vô hình.
“Ta sẽ về.”
Cậu đã ở thế giới loài người hai năm, cũng đã đến lúc phải trở về rồi.