Giản Miên được sinh ra với tư cách là Boss cuối của thế giới vô hạn. Trong suốt quãng thời gian gần một nghìn năm, cậu chỉ biết đến giết chóc và thẩm phán, không hiểu được lòng người.
Cậu không có tính tò mò mạnh mẽ, không thích quan sát con người, thỉnh thoảng buồn chán nhìn vài cái là sẽ chán ngay. Vì vậy, tuy có tuổi thọ vượt xa người thường nhưng ở thế giới loài người, cậu vẫn như một tờ giấy trắng. Nhiều từ ngữ của con người cũng là mới học được trong mấy năm nay.
“Ngoại tình?” Giản Miên khẽ nghiêng đầu, đôi mắt nhạt màu dần bị bối rối chiếm giữ, “Đó là cái gì?”
Tiểu Ngũ: “…”
Khả năng học hỏi của Tiểu Ngũ rất mạnh, cộng thêm việc nó thích chủ động học tập. Nó cùng Giản Miên đến thế giới loài người vào cùng một ngày nhưng lại hòa nhập vào cuộc sống con người nhanh hơn Giản Miên nhiều. Những gì Giản Miên không hiểu, chỉ cần hỏi nó là sẽ tìm được câu trả lời.
Tiểu Ngũ giải thích cho Giản Miên ý nghĩa của từ “ngoại tình”. Sau khi nó nói xong, Giản Miên vẫn mang vẻ mặt thản nhiên. Nó không thấy được biểu cảm mình mong muốn trên mặt Giản Miên.
“Đây là ngoại tình đấy!” Tiểu Ngũ tức đến mức ném cả chiếc áo sơ mi, bất bình thay cho Giản Miên, “Ngài vì hắn mà từ bỏ vị trí chí cao vô thượng, vì hắn mà co rụt ở nơi chật hẹp thế này. Còn hắn thì sao, hắn đối xử với ngài thế nào! Ngài kết hôn với hắn mới được hai năm, hắn đã lén lút vụng trộm sau lưng ngài, sao hắn ta có thể như vậy…”
Những lời này có hơi quen thuộc, Giản Miên tìm thấy điểm mấu chốt trong ký ức ít ỏi của mình. Tiểu Ngũ hai năm nay mê mẩn phim truyền hình, đây chẳng phải là lời thoại trong bộ phim nó thích xem nhất sao? Hóa ra còn có thể rập khuôn bê nguyên vào hoàn cảnh của cậu và Thẩm Tư Bạch à?
Con người đúng là lợi hại. Rõ ràng là tồn tại yếu ớt nhưng lại sở hữu khả năng tiên tri, từ rất sớm đã dự đoán được phát triển tình cảm giữa cậu và Thẩm Tư Bạch. Vậy họ có thể dự đoán được kết cục cuối cùng của cậu và Thẩm Tư Bạch không?
“Đại nhân, ngài có đang nghe em nói không đấy?” Tiểu Ngũ nhẫn nhịn mãi mới không để lộ vẻ “hận rèn sắt không thành thép”, cái bộ dạng hồn xiêu phách lạc này của Giản Miên nhìn qua là biết không hề nghe nó nói.
Giản Miên chậm chạp “À” một tiếng, đến cả việc lấy lệ cũng lười giả vờ: “Ta đang nghe mà.”
Tiểu Ngũ: “…”
Giản Miên chọc chọc vào cái má đang phồng lên vì tức giận của con bạch tuộc nhỏ, cười nói: “Mi có thể nói tiếp, ta sẽ nghe.”
Tiểu Ngũ: “…”
Giản Miên là một cấp trên tốt. Chỉ cần không chạm đến giới hạn của mình, cậu có thể bao dung cấp dưới nhảy nhót trước mặt mình. Tiểu Ngũ cũng là dựa vào điểm này mới có thể không kiêng nể gì mà bày tỏ nỗi lòng của mình. Biết Giản Miên đang lấy lệ, nó vẫn không ngừng lải nhải chê bai Thẩm Tư Bạch: “#%…”
Tiểu Ngũ từng là Boss của một phó bản trung cấp nào đó. Sau khi phó bản đó bị người chơi phá đảo và đóng cửa, Tiểu Ngũ không phải đối mặt với số phận biến mất, nó được Giản Miên hiếm khi tốt bụng nhặt về nuôi nấng đến tận bây giờ.
Tiểu Ngũ ngày xưa không thích nói chuyện, theo cách nói của con người thì nó từng mắc bệnh tự kỷ. Mấy trăm năm thời gian không làm thay đổi được Giản Miên trái lại đã làm thay đổi Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ của hiện tại hoạt bát nhiệt tình, giống như một chiếc máy phát nhạc không biết mệt mỏi, có thể hoạt động suốt 24 giờ.
Giản Miên thỉnh thoảng sẽ hoài niệm Tiểu Ngũ của ngày xưa, nhất là vào những lúc cậu cần yên tĩnh.
Giản Miên cuộn một vắt mì đưa vào miệng, lơ đễnh nghe tiếng lải nhải đầy phẫn nộ của Tiểu Ngũ. Sau khi sợi mì cuối cùng vào bụng, cậu đẩy chiếc đĩa đến bên cạnh Tiểu Ngũ, thản nhiên nói: “Thêm một đĩa nữa.”
Tiểu Ngũ ngoan ngoãn đáp “Vâng”. Nó vác đĩa vào bếp, vừa hâm nóng mì cho Giản Miên vừa không quên tiếp tục mắng mỏ Thẩm Tư Bạch.
Giản Miên luôn tuân thủ một quy tắc: Thế gian này không có thứ gì không làm mà hưởng, có được thứ gì thì phải trả giá cho thứ đó. Cũng không biết cậu học từ đâu, mục tiêu đầu tiên khi đến thế giới loài người là: Cậu phải làm tốt vai trò một người vợ hiền.
Thẩm Tư Bạch đã giúp cậu giải quyết vấn đề ăn mặc ở đi lại, còn dùng hành động thực tế giúp cậu xoa dịu đau đớn tinh thần. Điều duy nhất cậu có thể báo đáp Thẩm Tư Bạch là giúp hắn giải quyết những khó khăn trong cuộc sống.
Giản Miên lúc đầu đã thử học nhưng đều kết thúc bằng thất bại. Đến tận bây giờ cậu vẫn giấu Thẩm Tư Bạch bí mật cậu là một kẻ mù tịt kỹ năng sống. Trong tình huống Thẩm Tư Bạch không hề hay biết, mọi việc nhà đều do Tiểu Ngũ hoàn thành.
Cũng chẳng trách Tiểu Ngũ lại phẫn nộ đến thế. Nó giặt quần áo cho người yêu của chủ nhân mình suốt hai năm trời, người yêu của chủ nhân lại có nghi vấn ngoại tình. Nó không ra tay với Thẩm Tư Bạch đã là nhẹ nhàng lắm rồi.
Mì nhanh chóng được hâm nóng, Tiểu Ngũ vác cái đĩa nặng trịch quay lại bên cạnh Giản Miên. Con bạch tuộc nhỏ bằng bàn tay vẫn tức giận đến mức biến mình thành một con cá nóc: “Ngài thật sự chẳng để tâm chút nào sao?”
Giản Miên giống như không ngủ đủ giấc, trong mắt lúc nào cũng bao phủ một tầng mông lung nhạt nhòa, nhưng cậu lại đưa ra câu trả lời rất nhanh: “Để tâm có ích gì sao?”
Nếu chuyện này là thật, vậy cậu có để tâm cũng chẳng ích gì. Nếu chuyện này là giả, vậy cậu lại càng không cần phải để tâm.
Tiểu Ngũ: “…”
Nên nói Giản Miên lòng dạ rộng rãi hay là vốn không hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề đây? Hoặc giả, Giản Miên vốn dĩ chẳng hề để tâm đến Thẩm Tư Bạch.
Tiểu Ngũ suy nghĩ sâu xa, càng thấy đáp án cuối cùng mới là sự thật. Nỗi phiền muộn tiêu tan quá nửa, các xúc tu vui vẻ múa may: “Xem ra ngài chẳng thích Thẩm Tư Bạch chút nào ha.”
Vậy chỉ cần Thẩm Tư Bạch bị bắt quả tang ngoại tình, nó có thể cùng chủ nhân trở về thế giới vô hạn rồi!
Giản Miên ngẩn người, lại cuộn một vắt mì lớn đưa vào miệng, khoang miệng bị lấp đầy nên không thể trả lời lời của Tiểu Ngũ.
Chỉ có cậu mới biết mình đang mượn việc này để trốn tránh câu trả lời, bởi vì cậu chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề phức tạp này. Cái gọi là “thích” của con người quá đỗi rắc rối. Trong mắt con người, cậu chỉ là một con sứa không hiểu tình cảm con người, cho nên cũng không cần đi suy nghĩ những chuyện phức tạp làm gì.
Tiểu Ngũ bình thường đều sẽ ủi phẳng sơ mi của Thẩm Tư Bạch, gấp lại cẩn thận rồi cất đi. Lúc này đây, bằng chứng ngoại tình kia bị vứt tùy tiện trên mặt đất, không biết có phải cố ý trút giận hay không mà cổ tay áo còn dính chút nước sốt.
Họa mình gây ra thì mình phải tự dọn, Giản Miên nhìn Tiểu Ngũ vác chiếc sơ mi kéo lê vào phòng tắm. Ánh mắt cậu rơi lên vết son nơi cổ áo, sắc đen dần loang rộng nơi đáy mắt.
….
Lúc tiểu đội 7 xuất phát làm nhiệm vụ trời vẫn còn xanh trong. Nhưng khi vừa đặt chân vào khu vực nổ súng xảy ra sự cố, thời tiết đột ngột thay đổi, bầu trời xanh biếc bị mây đỏ điềm gở che khuất. Vầng trăng tròn đỏ rực treo cao trên thiên không tựa như một con mắt đỏ khổng lồ đang rình mò những kẻ sắp chết bên dưới.
Vụ nổ đã trôi qua nửa giờ, bụi bặm vẫn chưa tan hết làm cản trở tầm nhìn. Mặt nạ chuyên dụng đã lọc đi mùi thuốc súng nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc không thể làm loãng trong không khí.
Tiểu đội 7 theo chỉ thị phân tán ra các phía của tòa nhà để cứu viện những người bị thương bên trong. Một phút sau, tại các tầng lầu khác nhau đồng loạt vang lên những tiếng hét thảm thiết.
Đội trưởng tiểu đội 7 Kiều An đứng bên ngoài tòa nhà đổ nát, trong bộ đàm là tiếng kêu cứu dồn dập của các thành viên.
“Đội trưởng, cứu tôi… cứu tôi với!”
“Có ma, tôi thấy ma rồi. Chúng từ trong gương chui ra, chúng muốn kéo tôi vào trong đó, cứu mạng!”
“Bình tĩnh đi!”
Nỗi sợ hãi đã chiến thắng lý trí, lúc này nói bao nhiêu câu “bình tĩnh” cũng vô dụng. Ngay cả những thành viên bình thường nghe lời nhất cũng mất đi sự điềm tĩnh mà không nghe mệnh lệnh của Kiều An, để lộ phản ứng kinh hoàng chưa từng có.
Khối đá phía sau Kiều An bị giẫm nát. Ngay khoảnh khắc anh quay người lại, không gian trong bán kính một mét quanh anh vặn xoắn mở ra, một bàn tay đen khổng lồ xé rách không gian, chui ra từ bóng tối, đôi mắt đen kịt mang theo sát ý ập về phía Kiều An.
Súng lục đã lên nòng, viên đạn đặc biệt găm vào mắt quái vật, nhãn cầu nổ tung ngay lập tức, chất lỏng đặc quánh bắn đầy người Kiều An. Mặt nạ của Kiều An bị chấn động mạnh làm vỡ nát, chất lỏng hôi thối tạt vào mắt anh làm cản trở tầm nhìn. Một luồng gió mạnh tạt qua mặt, Kiều An phản ứng đủ nhanh mới hiểm hóc né được đòn chí mạng, nhưng gò má phải vẫn bị cào một đường sâu thấy xương.
Kiều An gia nhập Cục Quản lý Dị chủng đã được ba năm, trở thành đội trưởng tiểu đội 7 cũng được một năm rưỡi, trong thời gian đó đã hoàn thành không dưới năm lần nhiệm vụ nguy hiểm cao. Lần nào cũng nghẹt thở, lần nào cũng có thể thoát hiểm thành công, nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được cái chết đang cận kề.
Bản năng rèn luyện từ kinh nghiệm thực chiến phong phú báo cho anh biết ngay lập tức: Anh không phải đối thủ của con quái vật này. Nếu không có người đến cứu viện, hôm nay anh chắc chắn sẽ chết ở đây.
Cái đầu của Kiều An trong bàn tay khổng lồ của quái vật mỏng manh như một tờ giấy, khi những ngón tay quái vật sắp lún vào não Kiều An, không gian bên cạnh một lần nữa bị xé rách, ánh sáng chói mắt ập vào. Một bàn tay nhanh hơn con quái vật dễ dàng vặn gãy bàn tay khổng lồ của nó.
Tầm nhìn của Kiều An vẫn bị cản trở, ánh sáng chói lọi khiến anh không mở nổi mắt. Trong bóng tối anh nghe thấy tiếng gào thét thảm thiết không thuộc về con người, ngay sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất lẫn trong tiếng gào thét đó, vang vọng mãi không tan.
Có người đi tới từ trong ánh sáng, xé toạc bóng tối, chiếu rọi luồng sáng hy vọng lên người anh.
“Đội trưởng Kiều, lau mắt đi.”
Kiều An nhận ra giọng nói của người này. Là Cố Diệp, thuộc hạ đắc lực nhất của Thẩm Tư Bạch. Giây tiếp theo khi tiếng nói dứt, một chiếc khăn tay mang hương thơm đặc biệt phủ lên mí mắt Kiều An. Kiều An ấn lấy chiếc khăn, chưa kịp nói lời cảm ơn thì người trước mặt đã vội vã rời đi.
Đợi đến khi Kiều An cuối cùng cũng thấy lại ánh sáng, thế giới bị trăng đỏ bao phủ đã biến mất không dấu vết, bầu trời đã khôi phục lại màu sắc vốn có. Chỉ là, tòa nhà đổ nát trước mắt vẫn không thể trở lại hình dáng ban đầu, những người đã khuất cũng không thể hồi sinh.
Vị chỉ huy trẻ tuổi đứng dưới nắng, bộ đồng phục đen đặc trưng của Cục Quản lý Dị chủng dưới nắng ấm cũng không thể được mạ lên sắc màu ấm áp, khuôn mặt tuấn tú bị một đường kẻ vô hình chia cắt, một nửa tắm mình trong nắng, một nửa chìm trong bóng tối. Đôi mắt hơi rũ xuống, hàng mi dày đặc đổ xuống bóng tối đậm như mực dưới mắt, tựa như đang mặc niệm không thành tiếng cho những người đã chết.
Thẩm Tư Bạch năm 17 tuổi thức tỉnh dị năng cấp SSS, 27 tuổi đã ngồi vững ở vị trí Chỉ huy của Cục Quản lý Dị chủng, không ai dám có ý kiến.
Người sùng bái hắn rất nhiều, kẻ ghen ghét hắn cũng không ít. Kiều An thuộc nhóm phía trước, anh cũng giống như đại đa số những người thức tỉnh dị năng khác, anh gia nhập Cục Quản lý Dị chủng là vì Thẩm Tư Bạch. Làm đội trưởng tiểu đội 7 rồi mà vẫn chưa thấy thỏa mãn, mục tiêu cuối cùng của anh là gia nhập tiểu đội của Thẩm Tư Bạch, trở thành thuộc hạ đắc lực của hắn.
Vừa được Thẩm Tư Bạch cứu, lại vừa mất mặt trước mặt Thẩm Tư Bạch, Kiều An có hơi chùn bước. Khí thế của Thẩm Tư Bạch quá mạnh mẽ, bình thường chỉ nhìn từ xa một cái cũng đủ khiến anh không thở nổi, huống chi là trong hoàn cảnh khó xử như thế này mà chủ động chào hỏi Thẩm Tư Bạch.
Kiều An lén nhìn trộm Thẩm Tư Bạch từ xa, trong lòng buông tiếng thở dài lần thứ mười: hôm nay có lẽ lại không thể khiến Chỉ huy biết đến mình rồi. Cũng là lần thứ mười mắng mình không tiền đồ, sao lại không thể dũng cảm lên một chút nhỉ?
Nếu Chỉ huy có thể dễ gần một chút thì tốt rồi, vậy thì anh sẽ có dũng khí.
Có lẽ là thành tâm ắt linh ứng, Kiều An thoáng thấy khóe môi Thẩm Tư Bạch khẽ nhếch lên, nụ cười thoáng qua rồi biến mất. Kiều An nghi ngờ mắt mình đã bị nhiễm độc tố của quái vật, nếu không sao anh lại thấy Chỉ huy cười chứ?
Trong nhiều lời đồn đại, Thẩm Tư Bạch luôn được xây dựng hình tượng “cao ngạo lạnh lùng”, “không gần gũi”, sự thật cũng đúng là như thế.
Thẩm Tư Bạch luôn nghiêm nghị, ngay cả Cố Diệp – thuộc hạ đắc lực nhất bên cạnh hắn – cũng chưa từng thấy hắn cười. Điều này không hề ngoa chút nào, những người quen biết Thẩm Tư Bạch đều có chung một nhận xét như vậy.
Kiều An dùng chiếc khăn tay tẩm thuốc chuyên dụng lau mắt thêm lần nữa. Khi anh nhìn lại phía Thẩm Tư Bạch, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Thẩm Tư Bạch không trở lại dáng vẻ vốn có mà khóe môi trái lại còn nhếch lên một độ cong rõ rệt.
Cười rồi!?
Chỉ huy thực sự đang cười kìa!!!
Tiêu rồi, mắt anh thật sự có vấn đề rồi.
…
Giản Miên ham ngủ, lại cực kỳ thích ngủ nướng, chưa đến mười giờ sáng là tuyệt đối không tỉnh táo.
Thẩm Tư Bạch đã gửi tin nhắn cho Giản Miên ngay trước lúc cậu sắp ngủ dậy, nhắc cậu đừng quên ăn cơm. Tin nhắn vừa gửi đi thì nhận được nhiệm vụ cứu viện, đợi đến khi tiêu diệt xong quái vật thì Giản Miên cũng đã tỉnh.
【Sứa nhỏ ngủ mãi không tỉnh: Ăn rồi. [Hình ảnh]】
Hình ảnh là một chiếc đĩa đã trống không, trong ống kính lộ ra một bàn tay trắng trẻo, ngón tay thon dài, đầu ngón tay ửng hồng nhạt. Bàn tay này đêm qua đã nắm chặt lấy hắn không buông, dùng hết sức lực bám víu lấy hắn như bám vào một thân cây độc nhất. Vết cào trên lưng đến giờ vẫn chưa tan, lúc này dấy lên cảm giác tê dại li ti.
Thẩm Tư Bạch đè nén khát vọng nóng rực, ngón tay nhanh chóng gõ lên màn hình: 【Ăn no chưa?】
【Sứa nhỏ ngủ mãi không tỉnh: Rất no luôn! [Sứa vỗ bụng.gif]】
Thẩm Tư Bạch khẽ cười thành tiếng: 【Anh không muốn xem sứa vỗ bụng, anh muốn xem bé yêu vỗ bụng cơ.】
Giản Miên nhiều lúc không hiểu được suy nghĩ của con người. Trong tháng đầu tiên mới đến thế giới loài người, cậu cảm thấy hoang mang trước những tín hiệu thân mật mà Thẩm Tư Bạch phát ra. Dưới sự giải thích kiên nhẫn của Thẩm Tư Bạch, Giản Miên vẫn không thể hoàn toàn hiểu được ý nghĩ của hắn, nhưng cậu vẫn sẵn lòng phối hợp với Thẩm Tư Bạch.
Trong mắt Thẩm Tư Bạch, Giản Miên ngoan đến mức quá đáng, bảo làm gì thì làm nấy. Vậy mà Giản Miên vốn đã ngoan ngoãn suốt hai năm bỗng nhiên trở nên không chịu phối hợp nữa.
Tin nhắn còn chưa gửi đi, Thẩm Tư Bạch đã tự tin rằng mình sẽ nhận được video vỗ bụng đáng yêu của Giản Miên. Nhưng ngoài dự đoán, video chẳng thấy đâu, hắn lại nhận được một câu chất vấn lạnh lùng.
【Sứa nhỏ ngủ mãi không tỉnh: Anh đang nói tới bé yêu nào cơ?】