Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 1

Sau

Hai giờ sáng, ánh đèn của rất nhiều ngôi nhà lần lượt vụt tắt. 

Thẩm Tư Bạch mở cửa, đón chào hắn không phải là ánh đèn sáng rực. Trong nhà không bật đèn, trần phòng khách bị nhuộm màu bởi ánh đèn thủy sinh phản chiếu, sự yên tĩnh cực độ khiến tiếng nước chảy càng thêm rõ rệt.

Thẩm Tư Bạch cởi áo khoác đồng phục. Khi bước vào phòng khách, khuy áo sơ mi của hắn đã cởi hai chiếc, ngón trỏ thon dài vô tình lướt qua xương quai xanh. Một ánh mắt lập tức quét tới, dính chặt lấy ngón trỏ của Thẩm Tư Bạch.

Thẩm Tư Bạch nhếch môi một cách khó nhận ra, đi thẳng đến trước bể thủy sinh.

Diện tích phòng khách rất lớn nhưng không có nhiều đồ đạc bày biện, bởi vì hai phần ba diện tích đã bị chiếc bể thủy sinh sang trọng trước mắt chiếm cứ, mà trong chiếc bể lớn như vậy chỉ nuôi duy nhất một con sứa.

Đây là cục cưng của Thẩm Tư Bạch.

Trước khi Thẩm Tư Bạch trở về, con sứa trong suốt đang nằm ủ rũ trên rặng san hô hồng do chính tay Thẩm Tư Bạch làm cho nó. Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, vô số xúc tu dưới cái đầu hình dù mới bắt đầu cử động. Đợi đến khi Thẩm Tư Bạch lại gần, con sứa bỗng nhiên tràn đầy sức sống, lao đến trước vách kính với tốc độ khó tin, những xúc tu mềm mại dán chặt vào vách bể, ép thành vô số hình trái tim.

Con sứa này tên là Giản Miên. Khi mới đến thế giới loài người, cậu còn chưa hiểu “trái tim” nghĩa là gì. Dưới sự dạy dỗ có ý đồ của Thẩm Tư Bạch, giờ đây cậu đã có thể tự nhiên uốn xúc tu của mình thành hình dạng mà Thẩm Tư Bạch yêu thích nhất.

Bên môi Thẩm Tư Bạch lan tỏa ý cười. Hắn vừa cho tay phải vào trong nước, những xúc tu trong suốt đã lập tức quấn lấy, bao bọc chặt chẽ từng ngón tay hắn. Bề mặt xúc tu trông có vẻ mềm mại lại ẩn chứa vô số giác hút trong suốt, đang tham lam l**m láp ngón tay hắn, như muốn xé rách da thịt hắn để hút lấy máu bên trong, hoặc như muốn nuốt chửng hắn vào bụng.

Trước khi ngón tay bị những xúc tu m*t đến mức sắp mất cảm giác, Thẩm Tư Bạch cuối cùng cũng nhấc tay lên, kéo theo cả con sứa trong suốt ra ngoài.

Rời khỏi bể thủy sinh, ánh sáng màu sắc trên thân sứa nhạt đi đôi chút. Cái đầu hình dù tựa vào thành bể, đôi mắt mà mắt thường không thể nhìn thấy đang nhìn chằm chằm vào Thẩm Tư Bạch, cái nhìn nóng bỏng khiến người ta không thể phớt lờ.

Thẩm Tư Bạch tận hưởng cảm giác sung sướng khi được Giản Miên nhìn chăm chú, đầu ngón tay lướt qua xúc tu trong suốt: “Em muốn duy trì hình dạng này mãi sao?”

Xúc tu học theo Thẩm Tư Bạch, dọc theo đầu ngón trỏ của hắn trượt đến mu bàn tay. Cái đầu hình dù khẽ lắc lư vài cái như đang thầm đáp lại.

Thẩm Tư Bạch cúi người nhéo rìa đầu sứa, lực đạo từ nhẹ chuyển sang nặng ép ra một hố nhỏ, giọng nói trầm thấp ẩn chứa ý mê hoặc: “Em thế này, anh không tiện hôn em.”

Dứt lời, cảm giác trơn ướt trong lòng bàn tay biến thành mềm mại. Trước mắt Thẩm Tư Bạch xuất hiện một thanh niên xinh đẹp, bất kể nhìn bao nhiêu lần, Thẩm Tư Bạch đều bị hình dạng người của Giản Miên mê hoặc tâm thần. Trong lúc thẫn thờ, cánh tay thon trắng trẻo đã vòng qua cổ Thẩm Tư Bạch, cơ thể mang theo hơi nước ẩm ướt nhào vào lòng hắn.

Vô số xúc tu hóa thành tứ chi, còn dính người hơn cả lúc là sứa, giống như một nhành hoa tơ hồng yếu ớt bám chặt lấy Thẩm Tư Bạch. Thẩm Tư Bạch còn chưa kịp hoàn hồn cơ thể đã phản ứng trước, đỡ lấy toàn bộ trọng lượng của Giản Miên.

Không giống như lúc là sứa trong suốt, làn da của Giản Miên mịn màng tinh tế, trắng trẻo lạ thường trong bóng tối. Cả khuôn mặt chỉ lớn bằng một bàn tay của Thẩm Tư Bạch, giống như chỉ cần bóp nhẹ là sẽ nát vụn. Mà ấn tượng đầu tiên cậu mang lại cho Thẩm Tư Bạch chính là mềm mại không xương, giống hệt như bản thể của cậu, yếu đuối đến mức khiến người ta không kìm được lòng muốn bảo vệ.

Thẩm Tư Bạch không tự chủ được mà siết chặt vòng tay, làm sâu thêm cái ôm này.

Những giọt nước tích tụ trên tóc mái theo chuyển động rơi xuống hàng mi dài. Giản Miên khó chịu nhắm mắt lại, còn chưa kịp chớp rơi giọt nước thì đôi môi ấm nóng đã phủ lên, hôn đi giọt nước đó thay cậu.

Cảm giác tê dại ngứa ngáy lan tỏa từ mí mắt. Nụ hôn này không kéo dài lâu, khi Thẩm Tư Bạch vừa lùi lại, Giản Miên đã ngẩng đầu đuổi theo, chóp mũi thanh tú cọ qua chóp mũi Thẩm Tư Bạch, đôi môi đỏ tươi chủ động hôn lên môi hắn.

Trong mắt Thẩm Tư Bạch, ý cười và h*m m**n đan xen. Sau khi Giản Miên ngậm lấy đầu lưỡi hắn, trong phút chốc tất cả đều bị h*m m**n nồng đậm chiếm giữ.

Thân thể Giản Miên bị ép lên vách bể, quyền chủ động còn chưa nắm trong tay đã bị Thẩm Tư Bạch tước đoạt hoàn toàn. Răng môi bị cạy mở, dù đã hôn Thẩm Tư Bạch vô số lần nhưng khi một lần nữa đón nhận sự xâm chiếm như cuồng phong bão táp của hắn, Giản Miên vẫn không thể lập tức thích nghi.

Hơi thở bị cướp đoạt, trái tim như bị Thẩm Tư Bạch nắm gọn trong lòng bàn tay. Cảm giác mất khống chế khiến Giản Miên có hơi thẫn thờ, nhưng không còn luống cuống tay chân như lần đầu, hỗn loạn đến mức trước khi mất đi lí trí đã sợ hãi biến về nguyên hình. Bây giờ, Giản Miên có thể duy trì hình người một cách ổn định trong sự chiếm đoạt ngang ngược của Thẩm Tư Bạch, thậm chí còn có thể đáp trả.

Trước khi gặp Thẩm Tư Bạch, Giản Miên không biết cảm giác “hôn” là thế nào. Lần đầu tiên được Thẩm Tư Bạch hôn, cậu không bài xích, sau đó có nụ hôn thứ hai, thứ ba…

Thẩm Tư Bạch dần dần để lộ khía cạnh thô bạo trong vẻ dịu dàng. Ban đầu chỉ là thử thăm dò giới hạn của Giản Miên, sau khi xác định Giản Miên sẽ không kháng cự, hắn trở nên không biết tiết chế. Mà Giản Miên cũng dần chìm đắm trong nụ hôn nghẹt thở và cuồng nhiệt này, dần dần không thể tự thoát ra.

Cậu thích hôn Thẩm Tư Bạch.

Nhiệt độ trong phòng rất thấp, cơ thể nóng rực của Giản Miên dán chặt vào vách bể lạnh lẽo, chỗ tiếp xúc dần dần có sương mù bao phủ. Ngay trước khi sắp nghẹt thở, Giản Miên dùng hết sức lực cuối cùng ngẩng đầu lên, hơi thở nóng bỏng phả ra tưới đẫm lên đôi lông mày sâu thẳm của Thẩm Tư Bạch.

Sau khi hai đôi môi tách ra, nước bọt vẫn còn dính dính. Lồng ngực Giản Miên không ngừng phập phồng, đôi môi đỏ mọng dùng sức mím lại, sợi chỉ bạc cuối cùng cũng đứt đoạn. Khi cố sức hít thở, đầu lưỡi vô thức thò ra cuốn hết những giọt nước long lanh trên môi vào trong miệng mình.

Trong mắt Thẩm Tư Bạch có sắc đen cuộn trào, Giản Miên vô tri vô giác ngẩng đầu, đôi môi đỏ mọng một lần nữa chạm vào môi Thẩm Tư Bạch, chu đáo l**m đi nước trên môi hắn. Cậu không tham lam, dọn dẹp xong liền rút lui, đôi mắt ướt nước vô tội nhìn Thẩm Tư Bạch, hơi thở hỗn loạn, không nói được thành lời nhưng ý tứ trong mắt vô cùng rõ ràng: Em làm tốt không?

Hai vai Thẩm Tư Bạch rung lên, khẽ cười thành tiếng. Đầu ngón tay nóng rực ấn lên môi dưới của Giản Miên, nhẹ nhàng lướt theo đường viền môi, giọng nói trầm thấp khàn đục: “Bé yêu làm tốt lắm.”

Cơ thể Giản Miên run bắn lên. Không phải bị cái lạnh của vách bể làm rùng mình, cũng không phải do trêu chọc tùy ý bên môi mà là vì xưng hô tự nhiên đến cực điểm, lại thân mật mập mờ khôn cùng của Thẩm Tư Bạch.

Kỳ lạ là, Giản Miên không hiểu “trái tim”, “hôn” nghĩa là gì, nhưng cậu lại hiểu hàm ý của từ “bé yêu”.

Cậu từng thấy vô số cặp đôi người chơi trong thế giới vô hạn dùng xưng hô thân mật như vậy để gọi đối phương, gương mặt ai nấy đều lộ ra vẻ ngọt ngào khiến người ta nổi da gà toàn thân.

Lần đầu tiên Thẩm Tư Bạch gọi cậu như vậy, cơ thể Giản Miên cũng run rẩy, trên bề mặt da nổi lên những nốt gai ốc li ti. Điểm khác biệt là nhìn biểu cảm hạnh phúc của những cặp đôi kia, Giản Miên sẽ thấy vô vị, còn khi được đôi mắt chứa chan tình yêu của Thẩm Tư Bạch nhìn chăm chú, Giản Miên bỗng nhiên hiểu được tâm trạng của những người chơi đó.

Mặc dù xưng hô này có hơi sến súa, nhưng Giản Miên thích Thẩm Tư Bạch gọi cậu như thế.

“Bé yêu đang nghĩ gì vậy?” Người đàn ông hơi nhíu mày, hình như rất không hài lòng vì sự phân tâm của Giản Miên.

Hắn có h*m m**n độc chiếm gần như nghẹt thở đối với Giản Miên, không cho phép ánh mắt của Giản Miên rời khỏi người mình. Đây là báu vật hắn mang về từ thế giới nguy hiểm kia, là cục cưng duy nhất của hắn. Hắn thích cục cưng của mình, hắn cũng hy vọng cục cưng của mình chỉ có thể thích hắn, chỉ nhìn một mình hắn.

Không nhận được phản hồi của Giản Miên, Thẩm Tư Bạch bóp lấy cằm cậu, ép cậu phải hướng tầm mắt về phía mình, động tác chứa đầy tính chiếm hữu. Khi nói chuyện với Giản Miên, biểu cảm vẫn dịu dàng, giọng nói cũng dịu dàng như nước: “Bé yêu đang nghĩ gì vậy?”

Giản Miên sực tỉnh. Hơi thở của Thẩm Tư Bạch rơi trên vành tai cậu, luồng khí nóng rực như khoan vào lỗ tai, quét thẳng đến tứ chi bách hài của cậu.

Cơn run rẩy của Giản Miên không thể dừng lại. Thẩm Tư Bạch như biết được tâm sự của cậu, tiếng “bé yêu” vang lên hết tiếng này đến tiếng khác không ngừng nghỉ, liên tục tước đoạt đi chút lý trí cuối cùng của Giản Miên.

Cuối cùng, dưới sự tấn công của Thẩm Tư Bạch, Giản Miên thành thật mở miệng: “Thích…”

Thẩm Tư Bạch vờ như không biết: “Hửm?”

Đôi mắt Giản Miên đục ngầu, mái tóc dài ướt át quấn lấy ngón tay rồi lại dán lên gò má Thẩm Tư Bạch, nương theo động tác của chủ nhân mà ma sát vào da thịt hắn.

Giọng nói thanh thuần cũng như bị khuấy loạn mà trở nên khàn đặc không chịu nổi: “Thích… anh gọi em như thế.”

Có lẽ vì không phải là con người nên Giản Miên không có cảm giác xấu hổ mà đại đa số con người thường có. Thích là thích, không thích là không thích, cách biểu đạt của cậu luôn vô cùng trực tiếp. Trực tiếp đến mức trong chuyện ân ái lại có vẻ nhiệt tình cuồng nhiệt.

“Thẩm Tư Bạch, anh gọi em thêm vài tiếng nữa đi…”

“Vậy em nên gọi anh là gì?”

“Thẩm Tư Bạch.”

Cơ thể Giản Miên tựa trên cánh tay rắn chắc của Thẩm Tư Bạch. Sức tay của người đàn ông này thật kinh người, một tay vừa đỡ lấy cậu, tay kia còn có thể bấu chặt vào da thịt trên đùi cậu, Giản Miên ra vẻ tủi thân mà sụt sịt mũi.

Giọng nói của Thẩm Tư Bạch càng thêm khàn đục: “Bé yêu, em nên gọi anh là gì? Anh đã dạy em rồi, nhanh như vậy đã quên rồi sao?”

Đùi lại bị véo một cái. Cái hình phạt này cuối cùng cũng khiến Giản Miên ngoan ngoãn, cậu v**t v* gò má Thẩm Tư Bạch, khẽ gọi: “Chồng ơi.”

Hơi thở của Thẩm Tư Bạch trở nên hỗn loạn và nặng nề, chóp mũi cọ qua gò má Giản Miên rồi chống lên chóp mũi cậu. Khi hai chóp mũi ma sát lại tạo ra một chuỗi tia lửa tình, hơi thở nóng rực phả lên môi Giản Miên, tĩnh lặng chờ đợi con mồi chủ động cắn câu.

Đường nét gương mặt Giản Miên phóng đại trong mắt hắn. Đôi môi cậu một lần nữa dán lên môi hắn, Thẩm Tư Bạch mãn nguyện phát ra tiếng cười khẽ, nhiệt liệt đáp lại nụ hôn này.

Trong lúc hôn sâu, Giản Miên thốt ra tiếng r*n r* bất mãn: “Lạnh… không muốn ở đây…”

Thẩm Tư Bạch dư sức nhẹ nhàng vỗ lưng Giản Miên, bế cậu đi về phía phòng ngủ. Cánh cửa không tiếng động tự đóng lại, ngăn cách những âm thanh mờ ám vào bên trong.

Giản Miên không phải là con người. Ngay lần đầu gặp mặt Thẩm Tư Bạch, cậu đã để lộ nguyên hình trước mặt hắn, nhưng cậu vẫn còn giấu Thẩm Tư Bạch một bí mật: Cậu là Boss cuối của phó bản vô hạn cấp SSS.

Mà Thẩm Tư Bạch từng tham gia trò chơi vô hạn, dựa vào vận may mà may mắn đi tới cửa cuối cùng, gặp được cậu.

Với tư cách là thẩm phán cuối cùng của trò chơi vô hạn, Giản Miên xưa nay chưa bao giờ nể mặt người chơi. Thế giới vô hạn tồn tại một nghìn năm, Giản Miên đã sống một nghìn năm, đây là lần đầu tiên cậu nương tay cho một con người. Bởi vì tuy Thẩm Tư Bạch bình thường nhưng lại sở hữu tinh thần lực mạnh mẽ, có thể xoa dịu đau đớn tinh thần của cậu.

Sau khi được Thẩm Tư Bạch an ủi, Giản Miên tự nguyện từ bỏ thân phận Boss mà thoát ly khỏi thế giới vô hạn, tự nguyện để Thẩm Tư Bạch đưa về nhà.

Lúc đầu, Giản Miên chỉ cần tiếp xúc thân thể với Thẩm Tư Bạch là có thể xoa dịu đôi chút đau đớn tinh thần, nhưng dần dần chỉ tiếp xúc thân thể đơn thuần đã không còn tác dụng. Sau lần đầu tiên hôn Thẩm Tư Bạch, Giản Miên đã không phải chịu đựng sự hành hạ của đau đớn tinh thần suốt một tuần. Đó cũng là một trong những lý do khiến cậu yêu thích việc hôn Thẩm Tư Bạch.

Hiệu quả giảm đau của việc hôn cũng yếu dần, từ một tuần giảm xuống còn ba ngày, một ngày…

Sau đó, Giản Miên phát hiện ra một phương pháp xoa dịu nỗi đau hiệu quả nhất, chính là cùng Thẩm Tư Bạch mây mưa.

Sau khi triền miên, Giản Miên cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái ủ rũ, có tinh thần hơn chút.

Khi tỉnh dậy đã quá mười giờ, Thẩm Tư Bạch đã rời đi từ lâu. Giản Miên lật người nằm bò lên chỗ Thẩm Tư Bạch từng nằm, cảm nhận mùi hương của hắn vẫn chưa tan hết.

Có thể may mắn đi tới cửa cuối cùng của trò chơi vô hạn đã chứng minh Thẩm Tư Bạch không tầm thường. Nhưng sau khi trở về thế giới thực, Thẩm Tư Bạch vẫn chỉ là một con người bình thường.

Thẩm Tư Bạch năm nay 27 tuổi, cha mẹ mất sớm, thành tích học tập không tốt nên sớm bỏ học đi làm thuê, hiện đang làm bảo vệ tại một ngân hàng. Công việc này cũng là nhờ vả quan hệ chỗ bạn bè mới có được. 

Điều này hoàn toàn không tương xứng với chiều cao và ngoại hình ưu tú của Thẩm Tư Bạch, nhưng Giản Miên không hề để ý đến điểm này. Bản thân cậu còn là nhành hoa cần được Thẩm Tư Bạch nuôi trong nhà, không cần thiết phải quay lại chê bai hắn. Vả lại, cậu vốn chưa bao giờ chê bai Thẩm Tư Bạch.

Thẩm Tư Bạch trước khi ra ngoài đã chuẩn bị sẵn bữa trưa, chỉ cần hâm nóng là có thể ăn. Giản Miên là một kẻ mù tịt kỹ năng sống, đến tận bây giờ vẫn chưa học được cách sử dụng lò vi sóng. Khi Thẩm Tư Bạch ở bên cạnh, những việc này hoàn toàn không cần Giản Miên phải làm. Còn khi Thẩm Tư Bạch vắng nhà, những việc này sẽ do thuộc hạ của Giản Miên làm.

Giản Miên vừa bước vào bếp, lò vi sóng vừa vặn ngừng hoạt động. Một con bạch tuộc màu hồng chỉ bằng lòng bàn tay thò ra cái xúc tu hồng hồng mở nắp, xúc tu đeo găng tay cách nhiệt vác cái đĩa lớn gấp mấy lần cơ thể nó, cẩn thận bưng thức ăn đã hâm nóng đến trước bàn Giản Miên.

“Đại nhân, ngài ở đây chưa chán sao? Chúng ta nên quay về thôi chứ?” Bạch tuộc Tiểu Ngũ nằm bò trên bàn ăn, cân nhắc từ ngữ mãi mới dám nhỏ giọng mở lời. Khi nói chuyện vẫn không quên nhìn chằm chằm sắc mặt Giản Miên, đảm bảo sẽ ngậm miệng kịp thời trước khi Giản Miên nổi giận.

Cũng may, cơ thể Giản Miên đang thoải mái, tâm trạng cũng tốt, không vì lời của nó mà nổi giận.

“Không về.”

“Nhưng chúng ta không thể cứ ở mãi đây được. Nơi này suy cho cùng không phải thế giới của chúng ta.”

Giản Miên vẫn câu trả lời cũ: “Không về.”

“Ngài không muốn về có phải là vì Thẩm Tư Bạch không?”

Giản Miên không trả lời, im lặng chính là ngầm thừa nhận.

Tiểu Ngũ: “Ngài tin tưởng hắn ta có thể trung thành với ngài cả đời sao?”

Giản Miên lạnh lùng quét mắt qua, Tiểu Ngũ sợ đến mức run rẩy mấy cái, nghiến răng nói: “Con người luôn xảo quyệt…”

Lời của Tiểu Ngũ còn chưa dứt, trên đầu đã bị úp một cái đĩa, giọng nói lạnh lẽo của Giản Miên truyền qua đĩa sứ: “Nói nhảm nữa là ta chặt mi ra đấy.”

Tiểu Ngũ sợ đến mức xúc tu luống cuống, đặt đĩa xuống rồi nhảy khỏi bàn. Một lúc sau lại kéo một chiếc áo sơ mi trắng xuất hiện trước mặt Giản Miên, nó lấy hết can đảm, chỉ vào vết son môi đỏ tươi trên cổ áo mà run rẩy nói: “Ngài xem này!”

Giản Miên chớp chớp mắt, khó hiểu hỏi: “Đây là cái gì?”

“Vết son môi đấy!” Tiểu Ngũ phẫn nộ nói, “Đây chính là bằng chứng Thẩm Tư Bạch ngoại tình!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau