Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 39

Bùi Cố da mặt dày như tường thành, người bình thường gặp bầu không khí gượng gạo thế này đã sớm chọn cách rời đi, nhưng cậu ta thì không. Khó khăn lắm mới tới được đây, cậu ta sẽ không dễ dàng rời đi như vậy.

Căn nhà này trang trí và bố cục y hệt căn nhà của Thẩm Tư Bạch ở vịnh Thiển Thủy. Có lẽ vì lý do đó, Bùi Cố hơi phân vân không biết đây là thế giới thực hay thế giới vô hạn. Cậu ta vốn tính tình tùy hứng, lo lắng ban đầu nhanh chóng tan biến.

Trước khi Giản Miên và Thẩm Tư Bạch biến mất, hai người đã náo loạn đến mức giương cung bạt kiếm. Trong thời gian đó, Bùi Cố đã tự ảo tưởng ra rất nhiều viễn cảnh. Ví dụ như Giản Miên ra tay với Thẩm Tư Bạch, Thẩm Tư Bạch vì quá yêu Giản Miên nên không nỡ tổn thương cậu, chỉ có thể âm thầm chịu đựng. Hoặc là anh trai cậu ta khúm núm cầu xin Giản Miên tha thứ, con đường theo đuổi lại vợ không biết bao giờ mới kết thúc.

Không trách Bùi Cố đoán Thẩm Tư Bạch ở thế yếu, vì ấn tượng của cậu ta về anh trai là một kẻ yêu vợ như mạng. Bùi Cố biết Thẩm Tư Bạch yêu Giản Miên sâu đậm đến nhường nào, bất kể Giản Miên làm gì, Thẩm Tư Bạch đều có thể dễ dàng chấp nhận.

Cậu ta cũng từng đoán phản ứng của Giản Miên, nhưng dù đoán thế nào cậu ta cũng không ngờ Giản Miên vẫn như bình thường. Giữa Giản Miên và Thẩm Tư Bạch dường như không có rào cản nào, trước kia họ ở bên nhau thế nào thì giờ vẫn vậy.

Lúc ăn cơm, Giản Miên vẫn thản nhiên ngồi trên đùi Thẩm Tư Bạch để hắn đút cho ăn. Đây không phải lần đầu Bùi Cố thấy cảnh này, nhưng cơn sốc lần này còn mạnh hơn cả lần đầu. Cậu ta nhịn không mở miệng, mãi cho đến khi ăn xong cơm Giản Miên có việc đi ra ngoài, cậu ta mới tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Thẩm Tư Bạch.

Trong bếp có máy rửa bát, nhưng Thẩm Tư Bạch thích rửa tay hơn. Hắn vừa đeo găng tay cao su vào, giọng nói của Bùi Cố đã lọt vào bếp.

“Anh, anh nghĩ gì thế?”

Thẩm Tư Bạch lười biếng liếc mắt, hỏi ngược lại: “Anh nghĩ cái gì cơ?”

Bùi Cố: “Anh thật sự định ở lại đây, không về thế giới của chúng ta nữa à?”

Thẩm Tư Bạch: “Giản Miên ở đâu, anh ở đó.”

Bùi Cố: “Anh thật sự sẵn sàng từ bỏ tất cả ở bên kia sao?”

Thẩm Tư Bạch thoăn thoắt rửa bát đũa, giọng nói không chút gợn sóng: “Bên kia có cái gì?”

Bùi Cố: “Có em, có ông nội, có bạn bè của anh, còn có Cục Quản lý Dị chủng nữa. Anh thật sự muốn từ bỏ thân phận Chỉ huy trưởng sao?”

Thẩm Tư Bạch: “Thân phận Chỉ huy trưởng đó quan trọng lắm à?”

Bùi Cố: “……” 

Bùi Cố đã hiểu ý trong lời nói của Thẩm Tư Bạch: Chỉ huy trưởng không quan trọng bằng Giản Miên. Hay chính xác hơn, không có việc gì quan trọng bằng Giản Miên cả.

Cái tên cuồng yêu này, đúng là hết cứu.

Bùi Cố tích tụ cả bụng lời muốn nói trước khi đến, nhưng sau khi gặp lại Thẩm Tư Bạch thì không thể thốt ra lời nào nữa. Vì trước khi cậu ta mở miệng, cậu ta đã tự tìm ra câu trả lời cho hắn rồi.

“Nhưng nếu em nhớ anh thì sao?” Bùi Cố bình thường luôn cợt nhả, nhưng câu nói này là thật lòng.

Thẩm Tư Bạch dừng động tác, nghiêng đầu nhìn Bùi Cố. Giữa hai người dần nảy sinh một bầu không khí ấm áp, nhưng trước khi bầu không khí đó kịp lan tỏa, một gáo nước lạnh đã dập tắt đốm lửa ấy.

“Nhớ anh thì xem ảnh của anh đi.”

Bùi Cố: “…… Anh nói câu này không thấy đáng sợ à? Anh ở thế giới này, em ở thế giới kia, em sẽ thấy như mình đang nhìn ảnh thờ đấy.”

Thẩm Tư Bạch mỉm cười: “Vậy thì mày cứ coi như anh chết rồi đi.”

Bùi Cố: “……”

Cậu ta đúng là không nên tốn lời với một kẻ mắc bệnh “cuồng yêu” giai đoạn cuối.

Bùi Cố bỗng im lặng, ánh mắt dừng lại trên sợi xích nơi cổ Thẩm Tư Bạch, bất kể nhìn bao nhiêu lần, cảnh tượng này vẫn khiến cậu ta sốc. Cậu ta sẽ không ngốc đến mức hỏi Thẩm Tư Bạch rằng: Anh tự nguyện hay là bị Giản Miên ép buộc?

Thẩm Tư Bạch làm sao thấy đây là ép buộc, có khi hắn còn cầu xin Giản Miên đeo vòng cổ cho mình ấy chứ.

Nghĩ đến một chuyện, biểu cảm của Bùi Cố lại thay đổi, cậu ta ngập ngừng hồi lâu, mãi không thốt nên lời. Thẩm Tư Bạch đã sớm nhận ra sự khác lạ của Bùi Cố, hắn kiên nhẫn đợi đến khi rửa xong hết bát đũa, lau khô tay mới thản nhiên hỏi: “Muốn nói gì?”

Bùi Cố: “Em không biết có nên nói không.”

Thẩm Tư Bạch nhướng mày, tỏ vẻ tò mò: “Nói đi.”

Bùi Cố: “Vậy anh phải chuẩn bị tâm lý trước đấy.”

Thẩm Tư Bạch đoán được phần nào: “Liên quan đến Giản Miên à?”

Bùi Cố nghiêm trọng gật đầu. Cơ thể Thẩm Tư Bạch khẽ căng ra một chút: “Nói đi.”

Bùi Cố: “Theo em biết, sở dĩ anh dâu ở bên anh là để xoa dịu đau đớn tinh thần của anh ấy…”

Bùi Cố kể hết tất cả những gì mình biết cho Thẩm Tư Bạch. Nhìn thấy anh trai vẫn giữ vẻ ung dung bình tĩnh, cậu ta bắt đầu mất kiên nhẫn. Anh cậu ta rốt cuộc có biết mức độ nghiêm trọng của việc này không vậy? Mối quan hệ mà chỉ có một bên thích thì không thể bền lâu được.

Bùi Cố hít sâu một hơi, tung ra “đòn chí mạng”: “Lời này có thể khó nghe, nhưng vì tốt cho anh nên em vẫn quyết định nói. Giản Miên vốn không thích anh, anh ấy ở bên anh chỉ là vì h*m m**n cơ thể của anh thôi!”

Bùi Cố cứ ngỡ sẽ thấy biểu cảm của Thẩm Tư Bạch sụp đổ, thậm chí là suy sụp hoàn toàn, nhưng không. Sau khi nghe xong, Thẩm Tư Bạch lại mỉm cười – không phải nụ cười châm biếm, cũng không phải cười khổ, mà là một nụ cười phát ra từ tận đáy lòng.

Bùi Cố choáng váng, không tài nào hiểu nổi: “Anh, anh sao thế?” 

Bị đả kích quá lớn nên không biết biểu đạt cảm xúc sao cho đúng à?

Thẩm Tư Bạch cúi đầu, hắn cao hơn Bùi Cố nửa cái đầu, từ góc độ của Bùi Cố vẫn có thể thấy rõ vẻ dịu dàng nơi đáy mắt hắn.

“Ý mày nói là, Giản Miên h*m m**n cơ thể của anh à?”

Bùi Cố: “Đúng thế, cách xoa dịu đau đớn tinh thần chỉ có hai: một là khiến con người không thể phá đảo phó bản, hai là tiếp xúc thân thể với anh, vì tinh thần lực của anh rất mạnh.”

Thẩm Tư Bạch trầm tư một lúc, đột nhiên hỏi: “Vậy mày nói xem tại sao Giản Miên lại chọn cách thứ hai?”

“Hả?” Bùi Cố không hiểu Thẩm Tư Bạch muốn nói gì.

Thẩm Tư Bạch: “Giản Miên không chỉ để anh phá đảo, mà còn tự nguyện theo anh về thế giới thực ở suốt hai năm. Giản Miên đối với anh không phải là không có chút tình cảm nào, đúng không?”

Bùi Cố: “……” 

Anh phá đảo được là nhờ thực lực, không phải do anh dâu thả nước đâu nhé!

Bùi Cố theo trực giác thấy rằng dù cậu ta có nói ra sự thật thì Thẩm Tư Bạch cũng sẽ không tin, hắn đã bị logic của chính mình trói chặt rồi. Cậu ta vẫn cố gắng cứu vãn, nhưng Thẩm Tư Bạch nghe không vào.

Thẩm Tư Bạch né tránh sự thật của cậu ta: “Giản Miên thích cơ thể của anh đến vậy sao?”

Bùi Cố: “……”

Thẩm Tư Bạch: “Thích đến mức thà bị anh nhốt trong bể thủy sinh suốt hai năm. Mày nói em ấy không thích anh là đang nói dối, ít nhất, em ấy vẫn thích cơ thể của anh.”

Bùi Cố: “……” 

Đời này cậu ta ghét nhất hai thứ: một là rau mùi, hai là lũ cuồng yêu.

Vài tháng trôi qua là đủ để Thẩm Tư Bạch dỗ dành Giản Miên nguôi giận. Đúng như lời Bùi Cố nói, “bù trừ cho nhau”, hai người ngầm hiểu mà không nhắc lại chuyện cũ nữa.

Giản Miên không hận Thẩm Tư Bạch, đương nhiên cũng chẳng hận Bùi Cố. Cậu khá chào đón khi Bùi Cố đến chơi, cho cậu ta ở lại nhà bao lâu tùy thích. Trước khi nói chuyện với Thẩm Tư Bạch, Bùi Cố định ở lại lâu một chút. Nhưng nói xong rồi, cậu ta chỉ muốn chạy trốn ngay trong đêm để về với thế giới bình thường.

Thời gian ở thế giới vô hạn giống như thế giới thực, trời đã quá muộn, quái vật thường xuất hiện vào ban đêm. Không có ai hộ tống, Bùi Cố không dám về một mình, đành phải chịu đựng ngủ chung nhà với cặp đôi dính nhau kia.

Khi Giản Miên trở về, Bùi Cố đã về phòng ngủ. Thẩm Tư Bạch ngồi trên sofa phòng khách cầm một cuốn sách, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc liền biết là cậu đã về. Hắn dứt khoát đặt sách xuống, đứng dậy đón.

Các Boss phó bản cấp thấp vừa thấy Giản Miên đã như chuột thấy mèo, không đợi cậu ra tay đã ngoan ngoãn xin tha. Nhưng Boss cấp cao thì có hơi cứng đầu, đặc biệt là mấy con quái vật hung ác. Có một con ngoài mặt hứa với Giản Miên sẽ không gây rối, nhưng sau lưng lại lén lút làm trò, chưa kịp làm gì đã bị Giản Miên phát hiện và xử lý.

Người cậu dính đầy máu và thịt vụn của quái vật, bộ quần áo không còn chút màu trắng nào. Thẩm Tư Bạch xót xa muốn ôm lấy cậu, nhưng vừa áp tới đã bị Giản Miên né tránh.

“Bẩn lắm, em đi tắm đã.”

Cổ tay cậu bị Thẩm Tư Bạch nắm lấy, giây tiếp theo liền rơi vào vòng ôm của hắn. Vết bẩn dính lên quần áo và cơ thể Thẩm Tư Bạch, nhưng hắn chẳng hề bận tâm: “Để anh tắm giúp em.”

Ánh mắt Giản Miên khẽ dao động, không suy nghĩ nhiều liền đồng ý. Con quái vật kia không dễ đối phó, cậu đã tốn nhiều tâm sức mới giết được nó. Tính toán thời gian thì cơn đau đầu cũng sắp tới trong một hai ngày này. Trên đường về đầu cậu đã hơi đau, nhân cơ hội này xoa dịu một chút cũng tốt.

Quần áo bẩn được cởi ra, Giản Miên được Thẩm Tư Bạch bế vào bồn tắm. Khi nước nóng bao bọc lấy cơ thể, Giản Miên không nhịn được phát ra một tiếng thở dài dễ chịu. Cậu thả lỏng tựa vào lồng ngực Thẩm Tư Bạch, đôi tay hắn luồn qua làn tóc cậu, nhẹ nhàng xoa bóp da đầu. Giản Miên rất thích massage. Cậu cũng giống như con người, rất yêu cái cảm giác được hưởng thụ này.

Thẩm Tư Bạch không chịu yên phận lâu, hắn lại bắt đầu rục rịch. Hắn cắn lấy vành tai cậu, l**m láp một hồi rồi môi lưỡi dọc theo đường xương hàm đi xuống, “tẩy lễ” qua gò má. Chiếc mũi cao thỉnh thoảng cọ qua mũi cậu, cọ xát ra những tia lửa vô hình.

Nhịp thở của Giản Miên loạn xạ. Từ lúc Thẩm Tư Bạch cắn tai, cậu đã đợi một nụ hôn rồi, nhưng lâu như vậy mà hắn vẫn chưa có ý định hôn cậu. Khúc dạo đầu quá lâu sẽ khiến người ta bồn chồn.

Giản Miên vốn không thích bị động, muốn gì cậu sẽ chủ động đòi. Cậu đẩy Thẩm Tư Bạch ra, nhân lúc hắn còn đang ngẩn ngơ liền nắm lấy sợi xích trước ngực hắn kéo hắn lại gần mình, ngẩng đầu chặn đứng đôi môi kia.

Tiếng kim loại va chạm phát ra âm thanh thanh thúy, viên tròn tì vào yết hầu Thẩm Tư Bạch lăn lên lăn xuống theo nhịp kéo, không ngừng ma sát vào vị trí nhạy cảm. Ánh mắt Thẩm Tư Bạch tối sầm lại, hắn siết chặt eo Giản Miên rồi nhấc bổng cậu lên, tư thế này càng thuận tiện để cậu hôn hắn hơn.

Tiếng nước mờ ám vang vọng trong phòng tắm. Quái vật vốn tham lam, nhất là loại quái vật khó đối phó như Giản Miên, h*m m**n của cậu dường như vĩnh viễn không thể lấp đầy. Nụ hôn này có hơi điên cuồng, bị tước đoạt cơ hội hít thở. Trong khoảnh khắc gần như nghẹt thở ấy, Thẩm Tư Bạch nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Giản Miên.

Giờ nghĩ lại, sao lúc đó hắn lại thấy con yêu quái biển kia đáng sợ nhỉ? Biết yêu quái biển chính là Giản Miên rồi, con quái vật từng khiến hắn khiếp sợ đã trở thành biểu tượng của sự xinh đẹp và mê hoặc. Hắn nghĩ, nếu có cơ hội quay lại, vào khoảnh khắc nhìn thấy yêu quái biển, hắn nhất định sẽ chủ động hiến tế chính mình, để yêu quái biển đưa hắn về tổ, cam tâm tình nguyện bị một con yêu quái biển nuôi nhốt.

Giản Miên hồi phục lại dưới sự vỗ về của tinh thần lực mạnh mẽ từ Thẩm Tư Bạch. Đầu hết đau, thay vào đó là cảm giác choáng váng do ngâm nước nóng quá lâu và nụ hôn quá kịch liệt. Cậu tựa vào vai hắn th* d*c, trán nhận được một nụ hôn khẽ, giọng nói khàn khàn của Thẩm Tư Bạch vang bên tai: “Anh yêu em.”

Giản Miên khẽ hừ một tiếng như không nghe thấy lời tỏ tình, chỉ có đôi tai hơi cử động đã lặng lẽ tiết lộ vẻ thẹn thùng của cậu.

Thẩm Tư Bạch hôn lên mí mắt Giản Miên, lại một lời tỏ tình chứa chan tình ái vang lên: “Anh yêu em.”

Giản Miên vẫn không đáp lời. Không nhận được phản hồi, Thẩm Tư Bạch không chịu bỏ qua, hắn mổ nhẹ lên chóp mũi cậu. Đến khi câu “Anh yêu em” thứ ba vang lên, cậu mới rốt cuộc có hành động, như thể bị hắn chọc giận mà cào một cái lên lưng hắn, nhưng lực nhẹ đến mức không thể gọi là “cào”.

Thẩm Tư Bạch khẽ cười, ánh mắt lướt qua d** tai đỏ rực của Giản Miên, đầu ngón tay lưu luyến trên gò má nóng hổi, chậm rãi cúi đầu. Ngay trước khi đôi môi chạm nhau, Giản Miên đã chủ động áp tới, đem tất cả những lời yêu thương tan chảy trong nụ hôn gắn bó khăng khít.

Giản Miên làm sao có thể không yêu hắn cho được? Từ rất lâu về trước, cậu đã đưa ra câu trả lời rồi.

— HOÀN CHÍNH VĂN —

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn