Mấy tháng qua, Thẩm Tư Bạch đã biết thêm nhiều bí mật của Giản Miên. Hóa ra hai năm chung sống trước kia, những gì hắn hiểu biết không phải là toàn bộ về cậu.
Giản Miên không biết nấu cơm, không biết giặt giũ. Những việc nhà từng thành thục đến mức không chê vào đâu được trước kia thực chất Giản Miên đều không biết làm. Những việc đó đều do một bạch tuộc nhỏ bằng lòng bàn tay hoàn thành thay cậu.
Tiểu Ngũ nhân cơ hội này xả một tràng đắng cay với Thẩm Tư Bạch: “Tôi thật sự chịu hết nổi rồi! Anh lại chẳng phải chồng tôi, mắc gì tôi phải làm việc của một người vợ chứ? Tôi nói vậy không phải trách đại nhân, tôi chỉ không hiểu đại nhân nghĩ gì mà cứ phải gán cho mình cái mác ‘vợ hiền dâu thảo’ như vậy.”
Biết Tiểu Ngũ hai năm qua đã làm bao nhiêu việc nhà, Thẩm Tư Bạch sinh lòng áy náy. Vừa an ủi Tiểu Ngũ, hắn vừa cùng nó ngẫm ra lý do Giản Miên kiên trì giữ hình tượng đó.
Tiểu Ngũ tìm thấy bộ phim truyền hình đầu tiên nó xem khi đến thế giới loài người: Đạo làm vợ.
Thẩm Tư Bạch lướt qua những đoạn cắt tinh túy của bộ phim liền hiểu ra nguyên nhân. Hắn vừa bất lực vừa buồn cười, trêu chọc: “Hồi đó nếu mi xem phim “Người vợ hung dữ” thì cuộc sống của bọn ta chắc chắn sẽ đặc sắc lắm đây.”
Tiểu Ngũ: “…”
Tiểu Ngũ tự trách hồi lâu, cũng may Giản Miên không cực đoan như nữ chính trong phim, không đánh mất bản ngã để hoàn toàn trở thành phụ kiện của đàn ông. Sau khi điều chỉnh tâm trạng, nó định tìm Giản Miên nói chuyện, nhưng không cần nó nói, Giản Miên đã sớm quẳng cái hình tượng ở thế giới loài người đi, bộc lộ con người thật trước mặt Thẩm Tư Bạch rồi.
Khi Giản Miên ra ngoài đánh Boss, việc nhà đều do Thẩm Tư Bạch làm. Hôm nay Giản Miên về sớm nổi hứng tiếp quản nhà bếp, và không ngoài dự đoán, cậu nấu ra một nồi cà ri nồng nặc mùi khét.
Khoai tây nát bấy không ra hình dạng, cà rốt cho vào quá muộn nên vẫn còn sống, thịt gà không chần qua nước sôi, dù bị mùi khét bao phủ vẫn có thể nếm được mùi máu tanh từ kẽ xương. Đối diện với nồi cà ri “không sắc, không hương, không vị” này, ngay cả fan cuồng như Tiểu Ngũ cũng chẳng thốt ra nổi một câu khen ngợi, chứ đừng nói là ăn hết. Thế nhưng Thẩm Tư Bạch vẫn không đổi sắc mặt mà ăn sạch.
Tiểu Ngũ thua Thẩm Tư Bạch tâm phục khẩu phục, dù sao chẳng phải ai cũng có lòng dũng cảm và cái dạ dày sắt như hắn.
“Ngon không?” Giản Miên ngồi đối diện, chống cằm quan sát Thẩm Tư Bạch.
Thẩm Tư Bạch ăn miếng cuối cùng trong bát, lau miệng mỉm cười: “Ngon lắm.”
Giản Miên: “Trong nồi vẫn còn, anh có muốn ăn thêm không? Nếu anh muốn, em múc cho.”
Thẩm Tư Bạch nụ cười càng tươi, hân hoan đồng ý: “Được.”
Tiểu Ngũ: “…”
Bữa cơm này cũng không nhất thiết phải ăn hết sạch thế chứ? Chúng ta lãng phí một chút thức ăn cũng có sao đâu!
Giản Miên tâm trạng rất tốt, vừa múc cà ri vừa ngân nga hát. Nhìn bát cà ri to đùng đen kịt kia, Tiểu Ngũ bắt đầu thấy buồn nôn khắp người. Hồi đó nó không muốn làm Giản Miên đau lòng nên đã nếm thử một miếng cậu làm, kết quả ba ngày sau cứ ngửi thấy mùi đồ ăn là muốn nôn. Thẩm Tư Bạch rốt cuộc làm sao mà chịu đựng nổi vậy trời?
Giản Miên quay lại phòng ăn, đặt bát cà ri đầy ắp trước mặt Thẩm Tư Bạch. Hắn vẫn không đổi sắc mặt cầm thìa lên ăn. Tâm trạng Giản Miên bỗng nhiên rơi xuống đáy vực, nụ cười trên mặt tắt ngấm.
Thẩm Tư Bạch nhận ra ngay: “Sao lại không vui thế, bị bỏng à?”
Hắn định nắm lấy tay Giản Miên để kiểm tra, cậu hất văng tay hắn ra, ủ rũ: “Em không bị bỏng.”
“Thế thì sao vậy?” Thẩm Tư Bạch không bỏ cuộc, lại đưa tay về phía cậu, nhưng vẫn bị Giản Miên né tránh.
Nụ cười trên mặt Thẩm Tư Bạch cũng biến mất. Hắn đặt thìa xuống nghiêng người, duỗi đôi chân dài bao quanh Giản Miên g*** h** ch*n mình, tuy không chạm vào cậu nhưng bày ra tư thế không cho phép cậu lùi bước.
Giản Miên không kháng cự động tác này, lông mày cụp xuống tỏ rõ vẻ không vui: “Có phải anh đang qua loa với em không?”
Thẩm Tư Bạch không hiểu: “Qua loa?”
Giản Miên: “Em biết em nấu ăn chẳng ngon tí nào, không bằng một phần mười Tiểu Ngũ làm. Anh là đang gượng ép bản thân để phối hợp với em đúng không?”
Thẩm Tư Bạch chưa bao giờ biết Giản Miên cũng có lúc đa sầu đa cảm như vậy. Một Giản Miên thế này càng thêm sống động và chân thực, trở nên giống một người bình thường hơn. Nó khiến hắn cảm thấy hắn và cậu là đồng loại, không tồn tại sự khác biệt về thân phận.
“Em nấu ăn quả thực rất không ngon.”
Tiểu Ngũ: “…”
Này, anh muốn chết à? Lời này chỉ có đại nhân mới dám nói, sao anh dám nói hả!
Giản Miên đanh mặt lại, quay người định bỏ đi, nhưng bị Thẩm Tư Bạch nắm cổ tay lôi vào lòng. Giản Miên không giãy khỏi vòng ôm, giơ tay bóp cổ Thẩm Tư Bạch, khó chịu nói: “Thế thì anh đừng ăn nữa, nôn hết những gì anh vừa ăn ra cho em.”
Giản Miên miệng thì đe dọa nhưng không hề dùng sức, Thẩm Tư Bạch còn bật cười thành tiếng. Tiếng cười càng làm Giản Miên bực bội, đầu ngón tay nhấn mạnh vào yết hầu hắn. Thẩm Tư Bạch lập tức tắt tiếng cười, ho sặc sụa.
Giản Miên dừng tay, đẩy bàn tay đang ôm eo mình ra. Cậu vừa đứng dậy lại bị Thẩm Tư Bạch kéo ngược vào lòng.
Thẩm Tư Bạch bình ổn nhịp thở, giải thích: “Nếu anh không nói thật với em, em sẽ còn giận hơn.”
Giản Miên tức tối: “Thế nói thật thì có thể làm em hết giận được chắc?”
Thẩm Tư Bạch cười nói: “Em nấu cơm đúng là không ngon, nhưng mà anh thích ăn.”
Giản Miên nhìn Thẩm Tư Bạch, không thấy dấu vết nói dối nào trên mặt anh, nhưng vẫn cố ý tìm lỗi: “Anh gạt người.”
Thẩm Tư Bạch nắm lấy tay Giản Miên ấn lên bụng mình: “Anh có gạt người hay không, chỗ này sẽ trả lời cho em biết.”
Giản Miên giả vờ không biết: “Trả lời cái gì, chẳng lẽ bụng anh biết nói chuyện?”
Thẩm Tư Bạch: “Nếu anh lừa em, anh có ăn hết sạch chỗ cơm em nấu không?”
Giản Miên u ám nói: “Khả năng chịu đựng của Chỉ huy trưởng vượt xa người thường.”
Bình thường Giản Miên luôn giữ vẻ đơn thuần vô hại, nhưng khi thật sự bị chọc giận cũng biết tấn công người khác, cái miệng này cũng khá biết đâm chọc đấy.
Thẩm Tư Bạch cảm thấy vui vẻ vì lại khám phá thêm một khía cạnh mới của Giản Miên. Hắn vùi đầu vào lồng ngực cậu, chân thành nói: “Bất kể em làm gì anh cũng sẽ ăn, vì đó là em làm cho anh, anh sẽ không lãng phí tấm lòng của em.”
Những lời thẳng thắn luôn dễ lay động lòng người nhất, Giản Miên cũng không phải kẻ cố chấp không chịu buông tha. Thẩm Tư Bạch nói vậy, cơn giận của cậu lập tức tan biến.
Cậu nâng đầu Thẩm Tư Bạch lên, hỏi: “Thế anh còn ăn nữa không?”
Thẩm Tư Bạch: “Em múc cho anh, anh đương nhiên sẽ ăn.”
Thấy Thẩm Tư Bạch định cầm thìa lên ăn thật, Giản Miên ngăn lại: “Thôi, đừng ăn nữa.”
Thẩm Tư Bạch: “Sao vậy?”
Giản Miên mím môi, nhỏ giọng: “Nấu không ngon, đợi lần sau em nấu ngon rồi anh hãy ăn hết sạch.”
Cơ thể con người không thể so sánh với quái vật, dù Thẩm Tư Bạch có mạnh mẽ đến đâu thì ăn đồ khét cũng sẽ đau bụng. Cậu miệng thì nói vậy nhưng trong lòng lại thấy xót. Thẩm Tư Bạch nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của Giản Miên, hắn ôm lấy cậu khẽ đung đưa.
“Bé yêu, em đối với anh tốt quá.”
Họ dường như thực sự đã hoán đổi thân phận. Giản Miên thường nói câu này, giờ đến lượt Thẩm Tư Bạch nói, vậy mà không hề thấy khiên cưỡng chút nào.
“Bé yêu không đói sao?”
Giản Miên còn biết cơm mình làm không ngon nên một thìa cũng chưa chạm vào. Vừa nghe Thẩm Tư Bạch nhắc, bụng cậu lập tức phát ra tiếng kêu “ùng ục”. Thẩm Tư Bạch cười hỏi: “Để anh nấu cho em nhé?”
Giản Miên gật đầu đồng ý, nhưng hai tay lại vòng qua cổ Thẩm Tư Bạch, dính người nói: “Thẩm Tư Bạch, em muốn ở cạnh anh.”
Thẩm Tư Bạch bế Giản Miên đi về phía nhà bếp, dùng hành động để đáp lại lời cậu.
…
Cơm nấu được một nửa thì có khách không mời mà đến.
Giản Chấp sau khi bị Giản Miên ngó lơ vài tháng cuối cùng cũng đã yên ắng được một thời gian. Dạo này, nó đều ở cùng Bùi Cố.
Nó tìm đến Bùi Cố là để báo thù vụ “bánh ngọt”. Vào một đêm trăng thanh gió mát, nó lẻn vào phòng khi Bùi Cố đang ngủ say, trêu chọc cho cậu ta tỉnh giấc. Nó chẳng cần hiện ra nguyên hình quỷ quái, Bùi Cố đã bị sự xuất hiện đột ngột của nó dọa cho khiếp vía. Nó định vị Bùi Cố là “đồ chơi”, dự định trước khi Giản Miên chịu để ý đến mình thì sẽ lấy Bùi Cố ra giải khuây.
Bùi Cố không phải kẻ dễ bị bắt nạt. Giản Chấp biết bí mật nhát gan của cậu ta, cậu ta cũng biết bí mật mê bánh ngọt của Giản Chấp. Giản Chấp giả quỷ nhát cậu ta, cậu ta lấy bánh ngọt ra đe dọa Giản Chấp. Một người một quái vật đấu đá túi bụi, cho đến tận hôm nay mới sực nhớ đến người thân vẫn còn ở thế giới vô hạn.
Dưới sự nài nỉ và dụ dỗ bằng bánh ngọt của Bùi Cố, Giản Chấp đồng ý đưa cậu ta đi tìm Thẩm Tư Bạch.
Bùi Cố muốn tìm Thẩm Tư Bạch không phải vì lo Giản Miên sẽ làm gì hắn, mà là muốn biết hắn sống ở thế giới bên kia có tốt không, và dự định sau này thế nào.
Khi gặp lại Thẩm Tư Bạch, Bùi Cố sốc đến mức không nói nên lời. Thẩm Tư Bạch vẫn như vài tháng trước, không hề gầy đi chút nào, mặt và tay cũng không có vết thương, nhìn qua là biết được Giản Miên nuôi rất tốt.
Nhưng ai đó nói cho cậu ta biết đi, tại sao trên cổ anh trai cậu ta lại đeo một cái vòng cổ? Tại sao tay chân lại đeo xiềng xích thế kia?
Thẩm Tư Bạch thấy Bùi Cố thì không hề ngạc nhiên, nhàn nhạt hỏi: “Sao mày lại tới đây?”
Bùi Cố khép cái miệng đang há hốc lại, nuốt nước bọt một cái mới mở lời: “Em lo cho anh mà, nên tới thăm anh thôi.”
Giản Miên đã khôi phục hình dạng sứa, sứa nhỏ bằng lòng bàn tay nằm trên vai Thẩm Tư Bạch nghe vậy thì ngẩng đầu lên, không vui nhấn mạnh: “Tôi không có bắt nạt Thẩm Tư Bạch!”
Thẩm Tư Bạch xoa xoa đầu sứa nhỏ, dỗ dành: “Bé yêu đương nhiên không bắt nạt anh rồi.”
Bùi Cố: “……”
Anh nhìn xem trên người anh đang đeo cái thứ gì đi, nói lời này anh không thấy mâu thuẫn lắm sao?
Thẩm Tư Bạch: “Đã đến rồi thì ở lại ăn cơm đi.”
Bùi Cố ngơ ngác đáp “Ờ”, đứng đờ người ở cửa bếp, vẫn chưa thể tiêu hóa được những thông tin này. Số lần cậu ta gặp Giản Miên chỉ đếm trên đầu ngón tay, Giản Miên và Thẩm Tư Bạch lại rất ít khi cãi nhau. Vì thế cậu ta chưa từng thấy cảnh Giản Miên “trừng phạt” Thẩm Tư Bạch như thế nào.
Nếu cậu ta biết rằng Thẩm Tư Bạch thường xuyên đeo những thứ này cho Giản Miên, ấn tượng của cậu ta về anh trai chắc chắn sẽ thay đổi hoàn toàn.
“Thẩm Tư Bạch, vẫn chưa xong sao? Em đói.” Sứa nhỏ vừa phàn nàn vừa vươn xúc tu chọc chọc vành tai Thẩm Tư Bạch.
Thẩm Tư Bạch lấy từ trong túi ra một viên kẹo chanh, bóc vỏ rồi đút vào miệng sứa nhỏ. Kẹo vừa vào miệng, đôi mắt tròn xoe của sứa nhỏ lập tức nheo lại: “Chua quá.”
Vị chua không kéo dài lâu, sau khi trải qua vị chua rồi mới nếm đến vị ngọt sẽ cảm thấy ngọt hơn bình thường rất nhiều.
Giản Miên không phàn nàn nữa, bắt đầu nghịch cái vòng cổ trên cổ Thẩm Tư Bạch. Cái vòng này là cậu mang từ thế giới loài người về, mấy món đạo cụ mua trên mạng trước đó đã giao tới, vốn định dùng cho mình, giờ đều dùng hết lên người Thẩm Tư Bạch.
Da của Thẩm Tư Bạch là màu lúa mạch khỏe mạnh, vòng cổ đen lại làm tôn thêm nước da của hắn. Vòng cổ ôm sát, yết hầu bị một viên bạc tròn to bằng đồng xu tì vào, dưới viên tròn là một sợi xích bạc dày bằng ngón tay, rủ xuống tận bụng dưới.
Cái vòng này là Giản Miên mới đổi cho Thẩm Tư Bạch, mỗi khi rảnh cậu lại kéo sợi xích chơi. Lúc này buồn chán, cậu nắm lấy sợi xích khẽ giật một cái, viên tròn bị tác động lăn lên lăn xuống ngay yết hầu. Nhịp thở của Thẩm Tư Bạch lập tức loạn nhịp, nhưng giọng nói vẫn đầy nuông chiều: “Vui không?”
“Vui mà.” Giản Miên nói như lẽ đương nhiên, “Không vui thì em đã chẳng chơi rồi.”
Thẩm Tư Bạch cười bất lực: “Vậy đợi ăn xong rồi chơi tiếp được không?”
Giản Miên: “Không đâu. Anh cứ nấu cơm suốt, không có ai chơi với em, em chỉ có thể chơi với cái này thôi.”
Thẩm Tư Bạch tiếp tục dỗ: “Được, là lỗi của anh, anh làm xong ngay đây. Lát nữa sẽ chơi với bé yêu được không?”
Giản Miên hừ hừ, miễn cưỡng đồng ý: “Được rồi.”
Miệng thì nói vậy nhưng tay Giản Miên vẫn nắm sợi xích lắc lư. Bùi Cố nhìn đến ngây người, bỗng cảm thấy mình đến thật không đúng lúc. Rõ ràng đã gặp được Thẩm Tư Bạch nhưng thắc mắc vẫn không tan biến: Anh trai cậu ta ở đây rốt cuộc là đang sống cuộc sống như thế nào vậy?
Tác giả có lời muốn nói:
Thẩm Tư Bạch: Cuộc sống hạnh phúc (Vừa là hạnh phúc, vừa là “tính” phúc).
Bùi Cố: ……