Bùi Cố đã gần một tháng không được gặp Thẩm Tư Bạch. Trong tuần đầu tiên Thẩm Tư Bạch mất tích, Bùi Cảnh đã thử rất nhiều cách để tìm kiếm. Nhưng không có đạo cụ đặc biệt, ngay cả dị năng giả cũng không thể vào được thế giới vô hạn.
Sự biến mất của Thẩm Tư Bạch không gây ra ảnh hưởng quá lớn, vì một chuyện lớn khác đã thay thế nó: Không lâu sau khi Thẩm Tư Bạch biến mất, các vết nứt ở khắp nơi dần khép lại và biến mất. Không còn quái vật mới bò ra nữa, chỉ trong vòng nửa tháng, tất cả các vết nứt đều không còn tồn tại. Cục Quản lý Dị chủng tuy không đến mức giải tán nhưng những quái vật và dị chủng còn sót lại vẫn cần được dọn dẹp triệt để.
Đối với con người, sự biến mất của các vết nứt là một tin mừng lớn, chứng minh ngày hòa bình sắp đến.
Ngày thứ 37 Thẩm Tư Bạch mất tích, Tiểu Ngũ tìm đến Bùi Cố, chuyển lời nhắn của Giản Miên. Bùi Cố nghe ngóng được tình hình của anh trai: “Thẩm Tư Bạch đang sống rất tốt. Anh không cần lo lắng, cũng không cần tìm anh ta.”
Bùi Cố sao có thể không lo? Ngoài ông nội và cha mẹ, Thẩm Tư Bạch là người cậu ta quan tâm nhất trên đời này.
“Mi có thể dẫn ta đi tìm anh trai không?” Bùi Cố hạ giọng cầu khẩn, nhưng vẫn bị từ chối.
Tiểu Ngũ thấy Bùi Cố thực lòng lo lắng, cũng không còn ghét cậu ta như trước nên nhịn không được nói thêm vài câu: “Chuyện này tôi không quyết định được. Đợi thêm đi, khi nào đại nhân tâm trạng tốt, có lẽ anh và Thẩm Tư Bạch sẽ có cơ hội gặp lại.”
Bùi Cố hỏi câu mình lo nhất: “Anh trai ta bị ép buộc sao?”
Tiểu Ngũ: “……”
Nghĩ đến tương tác của hai người đó gần đây, câu hỏi của Bùi Cố thật nực cười. Cho dù Giản Miên muốn giết Thẩm Tư Bạch, Thẩm Tư Bạch chắc chắn cũng sẽ tự tay mài dao đưa cho cậu, thậm chí còn xót cậu phải động tay mệt mỏi mà tự mình kề dao vào cổ.
Thẩm Tư Bạch bị ép buộc chỗ nào? Anh ta rõ ràng là đang tận hưởng quá trời luôn đó!
…
Giản Miên trở về thế giới vô hạn gần hai tháng vẫn không có ý định giành lại vị trí từ tay Giản Chấp. Đối với Giản Chấp thì đây là chuyện tốt, vì phó bản cuối cùng chỉ có thể có một Boss. Nếu Giản Miên kiên quyết đòi lại vị trí, nó sẽ bị hệ thống trục xuất.
Giản Chấp tất nhiên không đuổi Giản Miên đi. Tuy nhiên, rắc rối mới nảy sinh: Có Thẩm Tư Bạch ở đây, Giản Miên chẳng dành được mấy thời gian chơi với nó. Thật ra dù không có Thẩm Tư Bạch thì Giản Miên cũng chẳng chơi với nó, nhưng Giản Chấp giả vờ không biết, đổ hết lỗi lên đầu Thẩm Tư Bạch, mặt dày xen vào giữa hai người, và kết quả luôn là bị Giản Miên vô tình đuổi ra ngoài.
…
Giản Miên nói muốn xây nhà lớn cho Thẩm Tư Bạch, chưa đầy ba ngày nhà đã xây xong. Nó nằm bên bờ biển, rất giống bãi biển Thẩm Tư Bạch từng đưa cậu đi. Bên ngoài dát đầy đá quý ngũ sắc rực rỡ lóa mắt, còn bên trong thì y hệt căn nhà ở vịnh Thiển Thủy.
Quen nhau hai năm, Thẩm Tư Bạch mới phát hiện sở thích này của Giản Miên: “Em thích đá quý à?”
Giản Miên không nói thẳng là “thích”, chỉ bảo: “Lấp lánh, rất đẹp.”
Sau khi lộ thân phận, Thẩm Tư Bạch biết thêm rất nhiều chuyện về Giản Miên. Ví dụ như: Khi rảnh rỗi, cậu thỉnh thoảng sẽ đến các phó bản khác làm NPC, ban đầu là lấy việc dọa con người làm niềm vui, sau chán rồi thì lại đóng vai người khiêu chiến tham gia trò chơi, khiến các Boss phó bản khác khổ không chịu nổi. Sau đó nữa, cậu bắt đầu đi thu thập kho báu ở các phó bản.
Giản Miên thích thu thập bảo vật nhưng không hề keo kiệt, cậu sẵn lòng chia sẻ với người mình thích. Cậu không đưa hết một lần cho Thẩm Tư Bạch mà mỗi ngày chọn ra vài thứ để tặng. Trong nhận thức của Giản Miên, con người thích nhận quà, nếu đưa hết một lúc sẽ không còn bất ngờ nữa. Còn trong mắt Thẩm Tư Bạch, đây là cách Giản Miên tỏ tình gián tiếp.
…
Thẩm Tư Bạch mỗi ngày đều được thấy Giản Miên, nhưng cậu không ở bên hắn mọi lúc. Tháng đầu tiên, Giản Miên rất bận, đi sớm về muộn để xử lý các vết nứt.
Hai tay, hai chân và cổ của Thẩm Tư Bạch đều đeo xiềng xích do Giản Miên chế tạo đặc biệt. Cậu không hạn chế hành động của hắn, hắn có thể tự do ra vào phòng, đi dạo trên bãi biển nhưng không thể đi xa hơn, càng đừng nghĩ đến việc rời khỏi thế giới vô hạn. Hắn cũng chưa từng nghĩ đến việc rời đi.
Dần dần hắn nhận ra, vị trí của hai người đã đảo ngược. Giản Miên giống như hắn của ngày xưa, bận rộn với công việc, còn hắn trở thành người vợ ngoan ngoãn ở nhà chờ chồng về.
Thẩm Tư Bạch không hề tức giận, hắn chỉ lo lắng không biết Giản Miên đang bận gì. Giản Miên cũng hào phóng nói cho hắn: “Đang dọn dẹp các vết nứt.”
Qua lời kể của Tiểu Ngũ, Thẩm Tư Bạch biết được một số Boss cấp cao đang nhăm nhe chiếm đóng thế giới loài người. Những Boss này không thuộc quyền quản lý của Giản Miên, hệ thống cũng không ràng buộc chúng. Những ngày qua Giản Miên đang xử lý việc này. Cậu giả làm người chơi vào các phó bản đó, dạy dỗ đám Boss kia một trận ra trò để chúng không dám làm càn nữa.
Thẩm Tư Bạch ngạc nhiên: “Tại sao em lại làm những việc này?”
Đứng ở lập trường của Giản Miên, cậu không cần thiết phải giúp đỡ con người.
Giản Miên hờ hững nói: “Thế giới loài người an toàn rồi, anh sẽ không cần phải làm việc nữa.”
Thẩm Tư Bạch ngẩn người, hóa ra Giản Miên đang dùng cách của riêng mình để giữ chân hắn lại. Hắn lại hỏi: “Em đang oán trách trước đây anh bận công việc không thể ở bên cạnh em sao?”
Giản Miên ném khoai tây đã thái vào nồi nước sôi, giọng vẫn bình thản: “Không có.”
Thẩm Tư Bạch cúi người ghé sát cậu: “Thật sự không có sao?”
Giản Miên nghiêng đầu nhìn hắn hồi lâu, rồi hỏi lại một câu khác: “Vậy khi em đi làm việc không thể ở bên cạnh anh, anh có giận không?”
Thẩm Tư Bạch: “Không giận.”
Giản Miên: “Vậy em cũng không giận.”
Thẩm Tư Bạch nâng má phải của Giản Miên lên, khẽ nói: “Có phải vì anh không giận nên em mới không tức giận không?”
Giản Miên không nói gì, những sợi xúc tu mọc ra từ cánh tay vẫn tiếp tục thái cà rốt nhưng không hề phá vỡ bầu không khí đang ngưng đọng.
Thẩm Tư Bạch lại nói: “Em không cần phải học theo bất cứ điều gì cả, càng không nên phớt lờ cảm xúc của chính mình.”
Giản Miên chớp mắt, hiểu ý của hắn. Cậu áp chặt má vào lòng bàn tay Thẩm Tư Bạch, nhỏ giọng thú nhận: “Thỉnh thoảng… cũng có hơi giận một xíu.”
Mở hộp tâm tình ra, Giản Miên dứt khoát nói hết một lèo: “Lúc muốn anh ôm mà anh không có ở đó, em sẽ giận; lúc buồn chán muốn nói chuyện với anh mà anh không có ở đó, em cũng sẽ giận…”
Giản Miên mím môi, nói quá nhiều khiến giọng cậu hơi khàn đi: “Nhưng cũng không phải là giận lắm, bởi vì sớm muộn gì anh cũng sẽ về. Đợi anh về rồi, em có thể ôm anh, hôn anh, nói với anh rất nhiều chuyện.”
Cổ họng Thẩm Tư Bạch khô khốc. Hắn nghĩ rất nhiều, nhưng không biết phải nói gì mới có thể bù đắp được những lỗi lầm thiếu sót trước kia, cuối cùng cũng chỉ thốt ra được một câu “Xin lỗi” đã dùng đến mòn.
Nồi cà ri trên bếp kêu ùng ục nổi bong bóng, chẳng ai để ý đến mùi khét thoang thoảng đang lan tỏa trong không khí.
Giản Miên: “Em đã bảo rồi, em không giận đến thế.”
Cậu biết Thẩm Tư Bạch làm việc cho Bùi Cảnh là để báo đáp ơn nuôi dưỡng, cũng biết nếu ngay từ đầu cậu lên tiếng, Thẩm Tư Bạch sẽ chọn nghỉ việc để bên cạnh cậu. Cho nên Thẩm Tư Bạch không có lỗi.
Thẩm Tư Bạch cười hỏi: “Đã không giận, vậy sao dạo này em đi ra ngoài lâu thế? Tiểu Ngũ nói có mấy ngày em có thể về rất sớm, nhưng em vẫn nán lại đến tận khuya mới về.”
Ánh mắt Giản Miên khẽ dời đi, rơi chuẩn xác lên hũ gia vị. Bạch tuộc nhỏ đang bám trên hũ gia vị xem kịch hay giật nảy mình, “vèo” một cái trốn tọt ra sau hũ.
Hu hu hu, nó nhìn lầm Thẩm Tư Bạch rồi! Tên Thẩm Tư Bạch khốn khiếp, sao lại bán đứng nó sạch sành sanh thế này!
Giản Miên thầm mắng Tiểu Ngũ vài câu trong lòng. Tiểu Ngũ mới ở chung với Thẩm Tư Bạch có vài tháng mà thái độ đã quay ngoắt 180 độ, chuyện gì cũng kể với anh, cậu cũng cần giữ thể diện chứ!
Gò má bị Thẩm Tư Bạch nhéo vài cái, Giản Miên gạt tay hắn ra, không vui nói: “Anh cứ thế mà tin lời Tiểu Ngũ sao? Sao Tiểu Ngũ biết được em không có việc khác?”
Giản Miên quả thực có việc khác. Mỗi lần phá đảo một phó bản, cậu sẽ nán lại đó một thời gian để tìm kiếm bảo vật mà Boss phó bản để lại, chọn ra vài thứ mình ưng ý mang về tặng Thẩm Tư Bạch.
Tiểu Ngũ cũng đã kể chuyện này cho Thẩm Tư Bạch nghe. Nó không phải phản bội Giản Miên mà là đang giúp cậu mở lời. Nếu nó không nói, Giản Miên có lẽ sẽ chẳng bao giờ nói ra, như vậy Thẩm Tư Bạch sẽ không biết Giản Miên đã làm gì cho mình. Nó không muốn tâm ý của Giản Miên bị lãng phí.
Thẩm Tư Bạch: “Bé yêu đang trả thù anh à?”
“Không có.” Giản Miên phồng má, cầm xẻng đảo đồ ăn nồi, trông thì như đang chuyên tâm nấu nướng nhưng tâm trí rõ ràng không đặt vào nồi, nếu không cậu đã không thể không nhận ra rìa nồi đã cháy đen.
Thẩm Tư Bạch ôm lấy Giản Miên từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu, dịu dàng nói: “Anh chấp nhận sự trả thù của em. Trước kia em không vui thế nào cứ việc xả giận lên người anh đi.”
Giản Miên bỗng hỏi: “Anh có ghét em bám lấy anh không?”
Thẩm Tư Bạch đáp ngay lập tức: “Anh thích được em bám lấy.”
Giản Miên: “Thế nếu bám lấy 24/24 thì sao?”
Thẩm Tư Bạch cười: “Thế thì anh sẽ vui lắm.”
Giản Miên nghiêng đầu quan sát biểu cảm của Thẩm Tư Bạch: “Anh đang nói dối à?”
Thẩm Tư Bạch: “Anh nói thật lòng mà.”
Giản Miên: “Nhưng trong phim nam chính đều không thích bị nữ chính bám lấy, anh ta bảo cách làm của nữ chính khiến anh ta thấy nghẹt thở. Em cũng đọc nhiều bài đăng trên mạng, phần lớn bạn trai đều không thích bị bạn gái quấn lấy 24/24, họ thấy phiền phức. Không chỉ đàn ông nghĩ vậy, phụ nữ cũng thế, con người đều không thích bạn đời quá dính người.”
Thẩm Tư Bạch: “…”
Rốt cuộc Giản Miên đã lén xem bao nhiêu thứ sau lưng hắn vậy?
Thẩm Tư Bạch dở khóc dở cười: “Anh thừa nhận là có những ví dụ đó, nhưng em có từng nghĩ anh là ngoại lệ không?”
Giản Miên: “Ngoại lệ?”
Thẩm Tư Bạch siết chặt eo Giản Miên, trao cho cậu một cái ôm từ phía sau gần như nghẹt thở: “Anh hận không thể lúc nào cũng được ở bên em. Khoảng thời gian em bận rộn, anh ở nhà một mình thấy cô đơn lắm.”
Hơi thở của Thẩm Tư Bạch phả nhẹ bên tai, vành tai Giản Miên vô thức đỏ bừng.
Thẩm Tư Bạch thấy đáng yêu quá đỗi, nhịn không được hôn lên tai cậu một cái. Hắn không lùi lại, môi dán sát vào d** tai Giản Miên, khẽ khàng thủ thỉ: “Sau này bé yêu ra ngoài có thể mang anh theo không? Anh muốn đi cùng em.”
Tai là một trong những điểm nhạy cảm của Giản Miên, chỉ vài câu thôi mà người cậu đã bắt đầu nhũn ra. Nhưng cậu không bị Thẩm Tư Bạch mê hoặc, sau giây lát thẫn thờ liền tỉnh táo lại ngay, lấy khuỷu tay đẩy Thẩm Tư Bạch ra.
“Không muốn.”
Thẩm Tư Bạch thở dài trong lòng, quả nhiên không dễ cắn câu như vậy.
“Tại sao?”
Giản Miên vừa rồi còn phủ nhận, giờ lại thừa nhận: “Em đang trả thù anh đấy.”
Thẩm Tư Bạch bật cười trầm thấp. Hắn hết cứu rồi, bất kể Giản Miên làm gì hắn cũng thấy đáng yêu.
Giản Miên tắt bếp, múc một bát đầy cà ri cháy đen đưa cho Thẩm Tư Bạch, khuôn mặt nhỏ nhắn đanh lại cực kỳ nghiêm túc: “Đây cũng là trả thù, anh phải ăn hết sạch cho em.”
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Tuộc Nhỏ: Vẫn còn thấy đại nhân đáng yêu à?
Thẩm Tư Bạch: Không có người hay quái vật nào đáng yêu hơn Giản Miên cả! (Cười kiểu cuồng si)
Bạch Tuộc Nhỏ: … Cuối cùng cũng tìm được kẻ còn “fan cuồng” hơn cả mình…