Tóc của Thẩm Tư Bạch bị làm ướt, nước nóng chảy qua gò má, lông mi dính đầy những giọt nước, sương mù làm ảnh hưởng đến tầm nhìn. Trong cơn mông lung, hắn nghe thấy tiếng nước chảy ào ào, hơi thở của Giản Miên phả bên cạnh, giọng nói sát bên tai: “Câu trả lời của anh là gì?”
Thẩm Tư Bạch không hề do dự: “Được.”
Câu trả lời này nằm trong dự tính của Giản Miên. Cậu đưa tay gạt đi giọt nước trên lông mi Thẩm Tư Bạch, bóp lấy cằm hắn, ép ánh mắt hắn phải nhìn về phía mình.
“Anh có biết đây là đâu không?”
Thẩm Tư Bạch: “Thế giới vô hạn.”
Chỉ một ngày không được chạm vào Giản Miên, Thẩm Tư Bạch đã bắt đầu nhớ nhung hơi ấm của cậu rồi. Hai người từng làm qua rất nhiều chuyện còn thân mật hơn cả chạm vào nhau, nhưng cái chạm này của Giản Miên lại khiến Thẩm Tư Bạch cảm thấy được cưng mà sợ. Hắn cứ ngỡ Giản Miên sẽ giận đến mức không bao giờ muốn gặp lại hắn nữa.
Hắn tham luyến cái chạm khó khăn lắm mới có được này, nhưng không dám áp mặt vào lòng bàn tay Giản Miên, vì lo sợ cậu sẽ đẩy hắn ra.
Giản Miên: “Vậy anh có biết tôi là ai không?”
Thẩm Tư Bạch nhìn Giản Miên chăm chú: “Biết.”
Khoảnh khắc Giản Miên phát hiện ra hơi thở của hắn, hắn cũng ngửi thấy hơi thở quen thuộc trên người cậu, hơi thở của con yêu quái biển suýt chút nữa đã lấy mạng mình. Không cần Giản Miên phải giải thích, hắn đã tự tìm ra câu trả lời.
Giản Miên: “Anh không sợ à?”
“Vậy còn em, em có sợ anh không?” Thẩm Tư Bạch hỏi ngược lại.
Lông mi Giản Miên khẽ run, bàn tay bóp cằm Thẩm Tư Bạch hơi nới lỏng, nhưng lại bị Thẩm Tư Bạch nhấn ngược trở lại, dán chặt lấy.
“Lúc đó anh không biết con yêu quái biển kia là em cho nên mới nảy sinh sát tâm. Nhưng anh có thể đảm bảo với em, kể từ khi quen biết em, anh chưa từng nảy sinh ý định muốn giết em.”
Thẩm Tư Bạch cúi đầu, tóc mái của hắn và cậu chạm vào nhau, giọt nước rơi xuống chóp mũi Giản Miên.
Có lẽ do ngâm nước, đôi mắt Thẩm Tư Bạch ươn ướt giống như một chú chó nhỏ sắp bị chủ nhân bỏ rơi, trông vô cùng đáng thương.
Khoảng thời gian chung sống bấy lâu đủ để Giản Miên hiểu Thẩm Tư Bạch rồi. Thẩm Tư Bạch có muốn giết cậu hay không, cậu là người rõ nhất.
Vì thế, cậu chấp nhận lời giải thích này của Thẩm Tư Bạch rất nhanh. Chỉ là không đáp lời.
Giản Miên không nói gì, vừa khéo cho Thẩm Tư Bạch cơ hội tiếp tục giải thích: “Anh không cố ý lừa em. Anh từng suýt vung dao với em, anh sợ sau khi biết thân phận của anh, em sẽ nhận ra tên con người muốn giết em chính là anh, vì thế mới giấu giếm em.”
Giản Miên: “Vậy lúc đó tại sao anh lại dừng tay?”
“Bởi vì sứa nhỏ rất đáng yêu, nước mắt của em đã làm anh cảm động.” Thẩm Tư Bạch nhìn Giản Miên, nhưng lại như đang thông qua Giản Miên để nhìn sứa nhỏ trong lời mình. Nghĩ đến chuyện thú vị, khóe môi hiện lên ý cười, không phải là cười nhạo.
Hồi tưởng lại đoạn ký ức đó, Giản Miên vẫn còn thấy sợ hãi. Lần đầu tiên đối mặt trực diện với cái chết, cậu bị Thẩm Tư Bạch dọa cho hiện về nguyên hình. Cậu không hiểu tại sao Tiểu Ngũ lại thường xuyên rơi nước mắt, cũng không hiểu tại sao lúc đó mình lại rơi lệ, có lẽ đó là phản ứng bản năng khi cái chết cận kề thôi.
Chỉ riêng điểm này thôi đã chứng minh cậu có khả năng đồng cảm nhiều hơn Giản Chấp một chút, cậu vẫn có thể sở hữu tình cảm của con người.
Thẩm Tư Bạch lấy lại được chút can đảm, thử chạm nhẹ vào gò má Giản Miên. Thấy cậu không có ý né tránh, hắn thuận thế áp tay vào mặt cậu, giọng nói dịu dàng hết mực: “Anh yêu em.”
Câu nói này Thẩm Tư Bạch đã nói vô số lần, nhưng khi nghe lại một lần nữa, trái tim Giản Miên vẫn không tiền đồ mà đập loạn nhịp.
“Bất kỳ ai muốn vung dao về phía em, anh đều sẽ giúp em trừ khử, bao gồm cả chính anh. Anh sẽ không làm tổn thương em. Em muốn anh ở lại đây, anh sẽ ở đây, em muốn anh bên cạnh, anh sẽ không đi đâu cả. Chỉ có một điều, em cũng không được phép rời xa anh, đừng để anh không thấy được em.”
Giản Miên rũ mắt không nói, dường như đang suy nghĩ về lời Thẩm Tư Bạch. Dòng nước chảy trôi gột rửa sạch vết máu trên người hai người, nhưng mùi máu tanh vẫn phảng phất không tan. Cả hai đều quên mất mục đích tới đây, Giản Miên không mở miệng, Thẩm Tư Bạch cũng không nói gì thêm, im lặng chờ đợi cậu suy nghĩ xong để cho mình một đáp án.
Hồi lâu sau, Giản Miên cuối cùng cũng mở lời: “Anh không có gì muốn hỏi em à?”
Thẩm Tư Bạch: “Anh phải hỏi em điều gì?”
Giản Miên: “Tại sao em lại giấu thân phận với anh?”
Sau khi biết được thân phận thật sự của Giản Miên, Thẩm Tư Bạch đã đoán được câu trả lời: “Em là Boss phó bản. Lúc đầu em muốn lấy mạng anh, em lo lắng nếu anh biết thân phận thật sự của em, anh sẽ rời xa em.”
Bùi Cố nói không sai, Giản Miên và Thẩm Tư Bạch cùng giấu giếm thân phận của mình, cùng giấu giếm chuyện từng muốn giết đối phương, họ đã bù trừ cho nhau rồi.
“Anh không giận sao?” Giản Miên hỏi dồn, “Anh không sợ sao?”
Thẩm Tư Bạch khẽ cười: “Anh đã kết hôn với một quái vật rồi, em nghĩ anh còn sợ cái gì nữa? Sợ người gối ấp tay kề sẽ nhân lúc anh không đề phòng mà giết anh à?”
Giản Miên cảm thấy nụ cười của Thẩm Tư Bạch có hơi chói mắt. Thực ra cậu cũng không có tư cách chất vấn Thẩm Tư Bạch, bởi vì cậu cũng đã làm những chuyện rất quá đáng với hắn.
Giản Miên rũ mắt tránh né ánh mắt nóng rực của Thẩm Tư Bạch. Tiếng cười trầm thấp của hắn lọt vào tai, có hơi tê dại: “Nếu em muốn giết anh thì ngay từ lúc anh giao phó toàn bộ tấm lòng cho em, em đã giết anh rồi.”
Thẩm Tư Bạch khẳng định chắc nịch: “Em sẽ không giết anh, vì thế anh chẳng có gì phải sợ cả. Điều duy nhất anh sợ là em sẽ rời bỏ anh.”
Giản Miên lại rơi vào im lặng. Cậu vốn không thích suy nghĩ, tiêu hóa nhiều thứ cùng lúc như vậy cần một chút thời gian. Hơn nữa, đau đớn tinh thần vẫn đang hành hạ cậu. Sở dĩ có thể biểu hiện bình tĩnh như vậy đều là do cậu đang cố gượng trước mặt Thẩm Tư Bạch mà thôi.
Khi buông lỏng xuống suy nghĩ một lát, đầu lại bắt đầu đau.
Thẩm Tư Bạch nhận ra ngay lập tức, sắc mặt biến đổi: “Sao vậy?”
Giản Miên khẽ hừ: “Khó chịu.”
Thẩm Tư Bạch biết Giản Miên có chứng đau đầu. Lúc mới biết, hắn đã đưa cậu đến bệnh viện ngay. Đến tận bệnh viện mới sực nhớ Giản Miên là quái vật, nếu mang đi kiểm tra chẳng phải sẽ làm bác sĩ sợ chết khiếp sao. Sau một màn dở khóc dở cười đó, cuối cùng hắn cũng không mang Giản Miên đi gặp bác sĩ nữa.
Giản Miên chỉ nói với hắn đó là bệnh cũ, chỉ cần hắn hôn cậu, cậu sẽ khỏi ngay.
Thẩm Tư Bạch không nghĩ ngợi nhiều, cúi đầu hôn lên môi Giản Miên. Hắn cứ ngỡ trước khi làm hòa, Giản Miên sẽ bài xích mình, nhưng Giản Miên vẫn nhiệt tình chủ động như thường lệ. Hắn vừa mới hé môi, lưỡi của Giản Miên đã xông vào, vội vã hút lấy nước bọt của hắn, giống như dịch cơ thể của hắn là liều thuốc cứu mạng của cậu vậy.
Thẩm Tư Bạch có rất nhiều nghi vấn, nhưng giờ không phải lúc thích hợp để hỏi. Hắn đỡ lấy đầu Giản Miên, để cậu dựa toàn bộ trọng lượng lên người mình, dùng hết sức lực để đáp lại nụ hôn này.
Hôn được một nửa, Giản Miên bỗng nhiên cắn Thẩm Tư Bạch một cái. Cái cắn này như để trút giận, cắn rách môi dưới của hắn đến chảy máu.
Thẩm Tư Bạch khẽ rên một tiếng, không hề tức giận, chóp mũi cọ vào mũi Giản Miên hỏi: “Đau lắm sao? Nếu làm vậy có thể khiến em dễ chịu hơn thì hãy cắn anh thêm vài cái nữa đi nhé?”
“Khó chịu……” Giản Miên r*n r* vài tiếng. Thẩm Tư Bạch tưởng cậu khóc, cúi xuống nhìn nhưng không thấy nước mắt trong mắt cậu.
Màu đỏ vằn tia trong mắt Giản Miên dần phai đi, nhưng vẫn còn chút sắc đỏ đọng lại nơi đáy mắt, xao động thứ ánh sáng đầy tủi thân: “Anh muốn giết em.”
Trái tim Thẩm Tư Bạch thắt lại. Giản Miên bị cơn đau làm cho đầu óc mơ hồ giống như đang say rượu, đem toàn bộ cảm xúc kìm nén bấy lâu xả hết ra ngoài: “Anh chặt đứt biết bao nhiêu xúc tu của em, đau lắm……”
“Xin lỗi,” Thẩm Tư Bạch nắm lấy tay Giản Miên, đặt bên môi hôn nhẹ, “Là chỗ này đau sao?”
Vô số xúc tu trong suốt mọc ra từ cánh tay tr*n tr** của Giản Miên, quấn lấy hai tay, cổ và gò má của Thẩm Tư Bạch. Vài sợi xúc tu mạnh bạo luồn vào kẽ ngón tay và giữa đôi môi của hắn, giống như bắt hắn phải hôn lấy chúng.
“Là chỗ này, chỗ này, còn có chỗ này nữa……” Giản Miên cứ nói một câu là lại lay động một sợi xúc tu. Nhiều quá cậu đếm không xuể, đủ thấy lúc đầu Thẩm Tư Bạch đã quá đáng đến mức nào.
Dáng vẻ này của Giản Miên quá đỗi đáng yêu, Thẩm Tư Bạch phải cố gắng lắm mới không bật cười thành tiếng.
Giản Miên đếm đến mệt, sụt sịt mũi, hốc mắt đỏ hoe: “Mọc lại rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại vẫn thấy đau.”
Lúc đó Thẩm Tư Bạch còn đáng sợ hơn cả quái vật là cậu. Cậu chưa bao giờ bị đứt nhiều xúc tu đến thế, một lần bị chém rơi nhiều như vậy, đau đến mức cậu muốn thu mình vào hang san hô. Nhưng cậu đã không bỏ chạy, cậu đã sẵn sàng đón nhận cái chết, chỉ là không ngờ lại đau đớn đến nhường kia.
Cậu chưa bao giờ thảm hại như thế.
Giản Miên càng nghĩ càng thấy tủi thân. Cậu há miệng cắn lên vai Thẩm Tư Bạch, chỉ một cái đã chảy máu.
Thẩm Tư Bạch không kêu một tiếng, cầm lấy xúc tu của Giản Miên hôn từng cái một, mỗi lần hôn lại nói một câu “Xin lỗi”.
Bất kể ai tới phân xử cũng sẽ không cho rằng Thẩm Tư Bạch sai. Giản Miên muốn giết hắn, hắn tất nhiên phải phản kháng.
Đối mặt với cơn thịnh nộ vô cớ của bạn đời, có người sẽ thấy ấm ức buồn bã, có người thậm chí sẽ thoái lui, nhưng Thẩm Tư Bạch lại cố tình chọn cách đương đầu.
Hắn thích nỗi đau mà Giản Miên mang lại. Theo hắn thấy, đó là dấu ấn riêng biệt mà cậu dành cho hắn.
Hắn cũng thích Giản Miên trút những cơn giận nhỏ nhen lên mình, đây mới thực sự là giận dỗi của cậu. Cuối cùng hắn cũng biết được bí mật của Giản Miên, biết được sự tủi thân của cậu, và cuối cùng cũng có thể an ủi cậu.
“Chỉ cắn hai cái thôi là đủ rồi sao?” Thẩm Tư Bạch hỏi.
Giản Miên lại để lại một vết răng trên vai bên kia của Thẩm Tư Bạch. Hắn nuông chiều nói: “Em có thể tiếp tục. Anh làm em đau bao nhiêu lần, em cũng làm anh đau bấy nhiêu lần được không?”
Giản Miên bị dẫn dắt cắn thêm vài cái lên người Thẩm Tư Bạch, cơn đau đầu lại bắt đầu tác oai tác quái. Cậu vòng tay qua cổ Thẩm Tư Bạch, hơi thở nóng bỏng lướt qua môi hắn: “Thẩm Tư Bạch, em khó chịu……”
“Làm sao mới có thể không thấy khó chịu nữa?” Thẩm Tư Bạch tuần tuần thiện dụ, “Bé yêu dạy anh được không?”
Giản Miên: “Muốn hôn hôn.”
Thẩm Tư Bạch: “Chỉ hôn thôi là đủ rồi sao?”
“Không đủ.” Đầu lưỡi Giản Miên l**m qua môi Thẩm Tư Bạch, giọng khàn đặc, “Muốn nhiều hơn nữa…”
Nước trong bồn dường như vĩnh viễn không nguội lạnh, nhiệt độ dần tăng cao, thân nhiệt hai người cũng tăng theo. Gò má Giản Miên lấm tấm mồ hôi, trán cũng bị mồ hôi làm ướt, được Thẩm Tư Bạch dùng tay vuốt ngược ra sau gáy.
“Còn đau không?”
Giản Miên tựa vào vai Thẩm Tư Bạch, th* d*c, lắc lắc đầu.
Thẩm Tư Bạch vẫn không yên tâm: “Nếu khó chịu, chúng ta lại hôn tiếp nhé?”
Hắn vừa muốn Giản Miên không phải chịu đau đớn, vừa muốn hôn cậu. Cảm giác hôn Giản Miên quá tuyệt vời, giống như có sức gây nghiện, không thể cai được.
Giản Miên sụt sịt mũi, đẩy vai Thẩm Tư Bạch ra, rời khỏi lồng ngực hắn ra lệnh: “Quần áo hôi quá, cởi ra.”
Thẩm Tư Bạch ngoan ngoãn cởi áo. Vừa mới cởi ra, Giản Miên đã giật lấy từ tay hắn quăng lên bờ. Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi bộ quần áo dính đầy máu quái vật thành tro bụi.
Thẩm Tư Bạch không có phản ứng gì với việc này, chỉ dang rộng vòng tay với Giản Miên: “Giờ không hôi nữa rồi. Bé yêu, anh có thể ôm em không?”
Giản Miên không nhúc nhích, Thẩm Tư Bạch lại đổi cách nói: “Vậy bé yêu có thể ôm anh một cái không?”
Giản Miên: “Anh có đau đâu, tại sao em phải ôm anh?”
Cơ thể vừa hồi phục là bắt đầu giở tính trẻ con.
Thẩm Tư Bạch bất đắc dĩ mỉm cười, phụ họa: “Được, em không muốn ôm thì không ôm.”
Giản Miên len lén liếc Thẩm Tư Bạch mấy cái, nghĩ đến lúc tinh thần đau đớn mình đã làm gì, nói gì với hắn, cậu liền thấy mất tự nhiên. Đây là một trải nghiệm mới mẻ đối với cậu, theo cách nói của con người thì chính là ngượng ngùng.
Thẩm Tư Bạch biết Giản Miên đang nhìn trộm mình. Đến lần thứ sáu cậu nhìn trộm, hắn tóm lấy cậu. Giản Miên dứt khoát không trốn nữa, nghênh đón ánh mắt hắn.
“Bé yêu có lời gì muốn nói với anh sao?”
Giản Miên hơi mất tự nhiên, nhỏ giọng: “Những lời em nói lúc trước đều là nghiêm túc đấy.”
Thẩm Tư Bạch: “Hửm?”
Giản Miên lấy lại sự tự tin: “Em muốn anh ở lại đây.”
Thẩm Tư Bạch: “Được.”
Giản Miên: “Không được đi đâu cả, chỉ có thể ở bên cạnh em.”
Thẩm Tư Bạch vẫn là câu trả lời cũ: “Được.”
Giản Miên: “Lúc trước anh đối xử với em thế nào, em cũng sẽ đối xử với anh như thế.”
Thẩm Tư Bạch không biết Giản Miên đang ám chỉ điều gì: “Em muốn đối xử với anh thế nào?”
Giản Miên lại hỏi: “Anh thích kiểu nhà như thế nào?”
Thẩm Tư Bạch dường như đã hiểu ra, cười nói: “Kiểu căn nhà chúng ta từng ở.”
“Được.” Giản Miên gật đầu, “Vậy em sẽ xây cho anh một căn nhà y hệt, đeo xích lên cả hai tay, hai chân và cổ của anh.”