Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 35

Lần nữa nhìn thấy Giản Miên, Thẩm Tư Bạch không nghi ngờ gì là rất vui mừng. Nhưng tình hình lúc này không cho phép hắn được vui mừng, bên dưới quái vật vây quanh, mà Giản Miên lại đặt mình giữa vòng vây của chúng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị quái vật kết liễu trong một đòn.

“Bé yêu…” Bước chân lao xuống lầu của Thẩm Tư Bạch bị khựng lại bởi ánh đỏ quỷ dị bao quanh Giản Miên. Dưới sự hỗ trợ của kính chuyên dụng, Thẩm Tư Bạch có thể nhìn rõ màu sắc đồng tử của Giản Miên, tận mắt chứng kiến nó từ màu nhạt biến thành đỏ nhạt. Màn đêm phảng phất như rơi vào đôi mắt này, nhuộm nó thành một màu đỏ máu không lọt sáng.

Sau lưng Giản Miên như cũng mọc thêm mắt. Một con quái vật bị dị năng giả hất văng trước khi va vào lưng cậu đã bị một luồng sức mạnh vô hình đánh bật ra ngoài, con quái vật còn chưa chạm đất đã nổ tung thành nhiều mảnh giữa không trung.

Thẩm Tư Bạch sững sờ, Giản Miên hoàn toàn không cử động, bất kể ai nhìn vào cũng sẽ không nghĩ đây là kiệt tác của cậu. Nhưng Thẩm Tư Bạch nhìn rất rõ, con quái vật này do Giản Miên g**t ch*t. Điều quan trọng nhất là, trong ấn tượng của hắn, Giản Miên là người sợ phải đối mặt với cảnh tượng đẫm máu như thế này, nhưng lúc này Giản Miên mặt không cảm xúc, hắn không tìm thấy dù chỉ một chút bóng dáng yếu đuối đáng lẽ phải có của cậu.

Hai người kẻ trên cao người dưới thấp, trận chiến giữa dị năng giả và quái vật vẫn tiếp tục. Tiếng hô hoán của con người và tiếng gầm rú của quái vật đan xen vào nhau, khiến vịnh biển này không thể quay lại sự yên bình, nhưng giữa Giản Miên và Thẩm Tư Bạch như tạo ra một không gian chỉ có hai người bọn họ, ngăn cách mọi âm thanh xung quanh. Họ im lặng nhìn nhau, mỗi người một tâm tư riêng.

Giản Chấp không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội ly gián nào, nắm lấy tay Giản Miên nói: “Anh trai nhìn thấy rồi chứ? Thẩm Tư Bạch không phải người bình thường, em vừa nghe mấy tên dị năng giả kia nói Thẩm Tư Bạch là chỉ huy trưởng của chúng.”

“Anh trai, Thẩm Tư Bạch đã lừa anh. Hắn xấu xa quá, chúng ta bắt hắn về nhốt lại, trừng phạt hắn thật nặng. Nếu anh không muốn tự mình ra tay thì để em giúp anh.”

Giản Chấp quan sát biểu cảm của Giản Miên, lại bồi thêm một liều thuốc mạnh: “Anh trai, anh có ngửi thấy hơi thở tản ra trên người hắn không? Là tên con người đó.”

Tiểu Ngũ thường xuyên đi theo Giản Miên nên biết bí mật này không có gì lạ, Giản Chấp biết được bí mật này là vì nó đã âm thầm theo dõi Giản Miên từ rất lâu về trước. Nó đã tận mắt chứng kiến anh trai suýt bị tên con người đó g**t ch*t, sau đó xảy ra chuyện gì nó chỉ nắm rõ đại khái, Thẩm Tư Bạch đột nhiên xuất hiện, và với tư cách một con người bình thường đã phá đảo phó bản cuối cùng, Giản Miên bị Thẩm Tư Bạch mang đi.

Nghi hoặc năm xưa cuối cùng đã có lời giải đáp, tên con người đó không bị Giản Miên g**t ch*t.

Giản Chấp giống như cố ý, Thẩm Tư Bạch dù đứng ở nơi cao như vậy vẫn có thể nghe thấy giọng nói của nó: “Anh trai, Thẩm Tư Bạch chính là tên con người muốn giết anh đó.”

Thẩm Tư Bạch siết chặt tay, thanh lan can phát ra tiếng kêu “ken két” trong gió đêm. Bóng tối che khuất biểu cảm hoảng loạn của hắn nhưng lại lọt vào mắt Giản Miên một cách rõ ràng.

“Anh trai…”

Giản Miên hất tay Giản Chấp ra, trầm giọng ra lệnh: “Câm miệng.”

Giản Chấp lập tức im bặt, nhưng vẫn không cam lòng trợn mắt nhìn Thẩm Tư Bạch ở trên lầu.

Tên con người xảo quyệt này rốt cuộc đã hạ bùa mê thuốc lú gì cho anh trai nó vậy?

Giản Miên lại lên tiếng, không cho phép phản kháng: “Mi đi bảo chúng dừng tay lại.”

Giản Chấp ngẩn ra, chỉ chỉ vào chính mình: “Anh trai, anh đang bảo em à?”

Giản Miên khẽ nghiêng đầu, ánh mắt đỏ máu rơi trên mặt Giản Chấp: “Cần ta phải ra lệnh lần nữa không?”

Ánh mắt Giản Chấp sáng quắc, lộ ra khát vọng nồng nhiệt: “Cần!”

Gió biển bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ, tựa như muốn lột cả da đầu Giản Chấp ra. Giản Chấp không hề phản kháng, mặc cho luồng gió quái dị này thổi bay nó ra xa. Khi tiếp đất, cơ thể nhỏ bé của nó đè lên một con dị chủng có kích thước lớn hơn nó gấp bội, trực tiếp nghiền nát con dị chủng đó thành từng mảnh.

Nó không có lòng trắc ẩn, không hiểu vì sao Giản Miên lại thích con người. Nếu không phải Giản Miên ra lệnh, nó tuyệt đối sẽ không ra tay giúp đỡ con người. Thế giới này có ra sao cũng không liên quan đến nó, tâm nguyện duy nhất của nó chính là được ở bên cạnh Giản Miên.

Chỉ cần Giản Miên bằng lòng để nó ở lại bên cạnh, bất kể Giản Miên ra lệnh cho nó làm gì, nó đều sẽ làm.

Với tư cách là Boss phó bản cuối cùng, Giản Chấp vốn chỉ có quyền thao túng quái vật của phó bản cuối cùng. Những con quái vật ở đây không thuộc về phó bản đó nên Giản Chấp xử lý có hơi rắc rối, nhưng cũng không phải chuyện gì quá khó khăn. Quái vật cấp thấp bẩm sinh đã sợ hãi Boss cấp cao. Giản Chấp vừa ra lệnh, đám quái vật dưới cấp A trên vịnh biển thảy đều nghe lệnh, tháo chạy về phía vết nứt.

Số quái vật cấp A và trên cấp A còn lại cứ để cho đám dị năng giả kia thu dọn, nó còn phải giữ sức để dự phòng cho những lúc cần thiết.

Bùi Cố dưới áp lực mệnh lệnh của Giản Miên đã khai ra tất cả. Cậu ta đi theo Giản Miên tới đây, suốt dọc đường đều nơm nớp lo sợ. Điều cậu ta lo lắng không phải là bại lộ bí mật của Thẩm Tư Bạch sẽ bị hắn dạy dỗ, mà là chuyện này nên kết thúc thế nào đây.

Cậu ta hiểu rõ nhất Thẩm Tư Bạch coi trọng Giản Miên đến nhường nào. Nếu Giản Miên trong lúc tức giận đòi chia tay, Thẩm Tư Bạch chắc chắn sẽ phát điên mất. Quan trọng nhất là, có một tai họa ngầm chí mạng vẫn chưa được giải quyết: Giản Miên vốn không hề thích Thẩm Tư Bạch.

Bùi Cố thực sự không hiểu hai người này rốt cuộc đang nghĩ gì, tại sao cứ trân trân nhìn đối phương mà không nói lời nào, cũng không hành động gì?

Bầu không khí gượng gạo, cậu ta chỉ đành chai mặt đứng ra làm người hòa giải: “Anh dâu nhỏ, đầu anh vẫn còn đau thì đừng dùng sức mạnh nữa, lát nữa sẽ đau hơn đấy. Anh trai em sẽ xót lắm.”

Giản Miên không thèm đếm xỉa đến lời cậu ta, Bùi Cố lại gào lên với người trên lầu: “Anh! Đầu anh dâu nhỏ đau lắm, chỉ có anh mới giúp được anh ấy thôi. Anh mau xuống đây giúp anh ấy đi…”

“Không cần.” Giản Miên cuối cùng cũng lên tiếng, một câu này khiến Bùi Cố cũng phải im lặng luôn.

Bùi Cố rụt rè nhìn lên lầu. Trong đêm đen tầm nhìn bị hạn chế, cậu ta chỉ thấy một bóng đen trên lầu, không nhìn rõ mặt Thẩm Tư Bạch nhưng có thể cảm nhận được áp suất thấp tỏa ra từ hắn.

Cái gia đình này sắp tan đàn xẻ nghé rồi sao?!

Tầm mắt Bùi Cố đảo qua đảo lại giữa Giản Miên và bóng đen trên lầu. Khi nhìn lên lần nữa, bóng dáng Thẩm Tư Bạch đã biến mất. Quay đầu lại, Thẩm Tư Bạch đã xuất hiện bên cạnh Giản Miên từ lúc nào không hay.

Thẩm Tư Bạch vươn tay định nắm lấy tay Giản Miên, Giản Miên đã lường trước được, hai tay dời ra sau, né tránh bàn tay của Thẩm Tư Bạch.

Bàn tay Thẩm Tư Bạch lơ lửng giữa không trung, bỗng nhiên phát ra một tiếng cười khẽ gần như không thể nghe thấy, thấp giọng gọi: “Bé yêu.”

Thẩm Tư Bạch thường xuyên mặc bộ đồng phục đặc thù của Cục Quản lý Dị chủng, Giản Miên biết bộ đồ này đại diện cho điều gì. Lúc nãy bị ban công che khuất nên nhìn không rõ, giờ đây tầm nhìn không còn bị cản trở, cậu đã nhìn rõ cách ăn mặc của Thẩm Tư Bạch. Bộ đồng phục đen này rất hợp với Thẩm Tư Bạch, nhưng lại cực kỳ chướng mắt.

“Anh chẳng phải còn phải làm việc sao, cứ xử lý công việc trước đi.”

Thẩm Tư Bạch cau mày chặt chẽ, vừa lên tiếng đã bại lộ cảm xúc không bình tĩnh của hắn: “Bé yêu.”

Hắn chấp nhất gọi xưng hô thân mật dành riêng cho Giản Miên, nhưng Giản Miên không hề đáp lại tiếng gọi đó.

Lần đầu gặp Giản Miên, cậu đối với hắn không hề nhiệt tình nhưng cũng không lạnh nhạt như hiện tại, giống như họ là những người xa lạ hoàn toàn không quen biết.

Trái tim Thẩm Tư Bạch thắt lại, rất muốn bất chấp tất cả mà ôm chầm lấy Giản Miên, khiến cậu trở lại dáng vẻ như trước đây. Nhưng trong thâm tâm hắn biết Giản Miên không thích bị cưỡng ép.

“Nghe anh giải thích được không?”

Giản Miên: “Tôi không nghe.”

Nhịp thở của Thẩm Tư Bạch dồn dập: “Anh có thể giải thích.”

Giản Miên bịt tai lại: “Tôi không nghe.”

Thẩm Tư Bạch: “…”

Đôi mắt Giản Miên vằn tia máu, giọng nói khản đặc một cách lạ lùng: “Anh định mặc kệ cấp dưới của anh sao? Chỉ huy trưởng, hiện tại điều gì là quan trọng nhất, anh không rõ à?”

Thẩm Tư Bạch: “Quan trọng nhất là em.”

Ánh mắt Giản Miên khẽ dao động, yết hầu chuyển động lên xuống: “Anh cứ xử lý xong việc của mình đi đã.”

Thẩm Tư Bạch chấp nhất nhìn Giản Miên: “Vậy sau đó em sẽ nghe anh giải thích chứ?”

Giản Miên không nói gì. Thẩm Tư Bạch nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, hắn thỏa hiệp: “Được, anh nghe em.”

Dứt lời, hắn liền lao vào chiến khu đang chém giết kịch liệt nhất, giống như muốn trút hết cơn giận, lại giống như đang thi hành mệnh lệnh của Giản Miên một cách hoàn mỹ. Hắn không hề nương tay, phô diễn toàn bộ thực lực của mình trước mặt Giản Miên.

Chuyện đã đến nước này, hắn không cần thiết phải giấu giếm nữa, thà rằng để Giản Miên nhìn thấu toàn bộ con người hắn.

Giản Miên lặng lẽ đứng xem, tầm mắt chưa từng rời khỏi người Thẩm Tư Bạch. Cảm xúc của cậu quá nhạt, nhạt đến mức Bùi Cố bắt đầu thấy không yên lòng.

Nghĩ đến chuyện sau này, Bùi Cố bắt đầu lo lắng thay cho Thẩm Tư Bạch, không nhịn được lại làm thuyết khách: “Anh dâu nhỏ, lát nữa anh có thể nghe anh trai em giải thích được không?”

Giản Miên không dời mắt, nhưng vẫn đáp lại Bùi Cố: “Đây là chuyện của tôi và Thẩm Tư Bạch.”

Ý là không liên quan đến cậu, cậu đừng có xen vào.

“Anh trai em cũng vì sợ anh lo lắng nên mới giấu anh thôi…” Bùi Cố suốt dọc đường đã giải thích với Giản Miên nhưng Giản Miên không phản ứng gì, cậu ta không biết cậu có nghe lọt tai hay không.

“Hơn nữa chẳng phải anh cũng giấu anh trai em thân phận của mình sao?”

Giản Miên cuối cùng cũng bố thí cho Bùi Cố một cái nhìn, Bùi Cố chớp lấy thời cơ: “Anh xem, hai người đều giấu giếm thân phận với nhau. Cả hai đều có lỗi, coi như bù trừ cho nhau không được sao?”

Giản Miên: “Bù trừ cho nhau?”

“Đúng vậy.” Bùi Cố gật đầu lia lịa, “Theo em thấy thì đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Hai người thích nhau như vậy, không đến mức phải tranh cãi đến chuyện ly hôn đâu nhỉ.”

Giản Miên: “Vậy, Thẩm Tư Bạch từng suýt chút nữa g**t ch*t tôi, chuyện đó thì tính sao đây?”

Bùi Cố: “…”

Mẹ nó, sao lại còn có chuyện như vậy nữa hả!

Bùi Cố đau khổ nghĩ, Thẩm Tư Bạch lần này e là đến cả cơ hội cứu vãn cũng chẳng còn.

“Khốn thật, anh trai em sao có thể như vậy? Anh ấy vậy mà lại muốn giết anh, chuyện này quá đáng quá rồi…” Quay đầu lại, cậu ta bắt đầu mắng nhiếc Thẩm Tư Bạch.

Bạo động dị chủng bắt đầu từ chiều tối, mãi đến sáng sớm hôm sau mới chấm dứt. Dị năng giả đã thay hết đợt này đến đợt khác, Thẩm Tư Bạch vẫn chưa từng nghỉ ngơi. Khi dừng tay, bộ đồng phục của hắn đã bị máu quái vật thấm đẫm. Màu đen che khuất sắc máu, nhưng chỉ cần lại gần hắn là có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trên người hắn.

Mọi người đều nhận ra trạng thái của Thẩm Tư Bạch không ổn. Nhưng khi đối mặt với dị chủng, hắn không hề phân tâm, trái lại ra tay còn dứt khoát và tàn độc hơn trước.

Lâm Yết từ sớm đã nhìn thấy Giản Miên, cũng đoán được lý do khiến Thẩm Tư Bạch như vậy. Anh ta thầm mặc niệm cho Thẩm Tư Bạch, lặng lẽ tiếp nhận công việc dọn dẹp hậu trường.

Thẩm Tư Bạch đi về phía Giản Miên, dừng lại cách cậu ba mét. Hắn đứng từ xa nhìn Giản Miên, nhẹ giọng nói: “Anh về rồi.”

Trên người hắn rất bẩn, sợ làm bẩn Giản Miên; mùi cũng khó ngửi, sợ làm Giản Miên khó chịu, hắn chỉ có thể đứng ở vị trí xa nhất nhìn cậu.

Có lẽ sau này hắn đến cả cơ hội chạm vào Giản Miên cũng không còn nữa.

Bãi cát nơi Thẩm Tư Bạch đứng nhanh chóng tích tụ một vũng nước do máu tạo thành. Bất kể ai thấy bộ dạng này của hắn cũng đều lánh xa.

Không ai lường trước được hành động của Giản Miên, cậu lao thẳng về phía Thẩm Tư Bạch, cả cơ thể đâm sầm vào lòng hắn. Trong chớp mắt, Giản Miên và Thẩm Tư Bạch biến mất trên bãi cát ngập tràn ánh ban mai. Vũng máu trên cát có thể chứng minh Thẩm Tư Bạch đã từng xuất hiện ở đó.

Gió biển mang theo mùi máu tanh nồng nặc thổi tạt vào mặt, Bùi Cố ngẩn ngơ nhìn về phía trước, hồi lâu mới phản ứng lại được, nhưng rồi lại thấy mờ mịt.

Giản Miên định làm gì đây?

Thẩm Tư Bạch luôn có thể dự đoán chính xác hành động của Giản Miên. Khi hắn biết Giản Miên muốn ôm hắn, sẽ chủ động dang rộng vòng tay để cậu thuận tiện sà vào lòng. Khi Giản Miên tựa vào, hắn sẽ khép tay lại, ôm chặt lấy cậu.

Nhưng lần này, Thẩm Tư Bạch đã không dự đoán thành công. Khi bị Giản Miên ôm lấy, hắn đầy kinh ngạc nhưng không hề phản kháng, để mặc Giản Miên kéo mình vào một không gian đen tối không chút ánh sáng, rơi thẳng xuống. Không biết qua bao lâu, họ rơi xuống một căn phòng lạ lẫm.

Trước khi chạm đất, Thẩm Tư Bạch cuối cùng cũng phản ứng lại, vô thức định che chở cho Giản Miên, nhưng Giản Miên lại giữ chặt hai tay hắn. Một luồng sương đỏ tích tụ trên mặt đất, tựa như đám mây đỡ lấy họ.

Thẩm Tư Bạch một lần nữa nhận thức rõ ràng rằng, Giản Miên chưa bao giờ là một Giản Miên yếu đuối đáng thương trong ấn tượng của hắn.

Giản Miên rất mạnh, mạnh đến mức không cần hắn bảo vệ, thậm chí còn có thể bảo vệ ngược lại hắn.

Cổ họng Thẩm Tư Bạch khô khốc. Cú sốc quá lớn khiến hắn nhất thời chưa thể phục hồi tinh thần, hoặc có lẽ hắn muốn tê liệt bản thân một chút, không muốn tỉnh táo lại ngay.

Chỉ ôm một lát, quần áo của Giản Miên đã bị máu trên người Thẩm Tư Bạch nhuộm đẫm. Cậu lại không may mặc một bộ đồ trắng, trông cứ như bị thương rất nặng. Giản Miên đứng dậy từ trong lòng Thẩm Tư Bạch, ghét bỏ ngửi ngửi ống tay áo, vừa xoay bước đã bị Thẩm Tư Bạch nắm lấy cổ tay.

“Em định đi đâu?” Thẩm Tư Bạch mặt đầy hoảng loạn, không còn vẻ thong dong điềm tĩnh thường ngày. Đó là bộ dạng mà Giản Miên chưa từng thấy bao giờ.

Giản Miên có hơi khó hiểu, nhưng vẫn giải thích: “Trên người bẩn rồi, tôi đi tắm rửa.”

Nếu là trước đây, Thẩm Tư Bạch nhất định sẽ nói với Giản Miên “Anh cũng bẩn rồi”, sau đó ra sức bám lấy cậu, đòi cậu đồng ý tắm chung. Nhưng bây giờ, hắn không chắc chắn về thái độ của Giản Miên, không dám mạo muội hành động mà chỉ nắm chặt tay cậu không nỡ buông, đôi mắt đượm vẻ lạc lõng.

“Em có thể nghe anh giải thích không?”

Cứ ngỡ sẽ nhận lại một câu “Không muốn nghe”, cổ tay bỗng nhiên bị Giản Miên nắm ngược trở lại, một lực đạo cực lớn kéo hắn đứng dậy. Giản Miên không nói một lời lôi hắn đi, ném hắn vào trong bồn tắm đầy nước nóng.

“Từ bây giờ trở đi, anh không được rời khỏi đây nửa bước.” Giản Miên đứng bên bờ, lặng lẽ nhìn xuống Thẩm Tư Bạch, cuối cùng cũng tháo bỏ toàn bộ lớp ngụy trang để lộ ra bản thân thật sự, mạnh mẽ và bá đạo: “Trở thành vật sở hữu riêng của tôi, mãi mãi ở bên cạnh tôi.”

Tác giả có lời muốn nói: 

Thẩm Tư Bạch: Còn có chuyện tốt này cơ à? Anh đồng ý! (Đáp ngay lập tức) 

Không ngược đâu, là trò chơi của cặp đôi yandere ấy mà~ 

Giản Miên: Tôi không nghe tôi không nghe tôi không nghe… 

Bạch Tuộc Nhỏ: Lời thoại này nghe quen quen? 

Bạch Tuộc Nhỏ (phản ứng lại): …… Vãi chưởng

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn