Dịch ác ma có thể kéo dài nỗi đau tinh thần của Giản Miên, đây là thủ đoạn để kìm hãm sự phản kháng của Giản Miên đối với mình. Nhưng Giản Chấp không biết tác dụng của dịch ác ma kéo dài được bao lâu. Lo lắng Giản Miên sau khi hồi phục sẽ trả thù, nó không dám chậm trễ, lập tức đưa Giản Miên quay về tìm Thẩm Tư Bạch.
Giản Chấp không ngu. Khó khăn lắm mới gài bẫy được Giản Miên, nó sẽ không dễ dàng để Giản Miên khôi phục như cũ. Nó đã lên kế hoạch rồi, trong quá trình Thẩm Tư Bạch điều trị cho Giản Miên sẽ hạ vài phép trói buộc lên người Thẩm Tư Bạch. Chỉ cần nắm giữ được mạng sống của Thẩm Tư Bạch trong tay, Giản Miên sẽ không có cách nào ra tay với nó. Đến lúc đó nó sẽ mang theo Giản Miên và Thẩm Tư Bạch cùng trở về thế giới vô hạn. Có Thẩm Tư Bạch bên cạnh, Giản Miên cũng sẽ không suốt ngày nghĩ đến chuyện quay lại thế giới loài người.
Kế hoạch rất hoàn mỹ, nhưng lại không theo kịp những thay đổi đột ngột.
Khi họ trở lại nhà họ Bùi lần nữa là đã bốn giờ đồng hồ trôi qua, chỉ bốn tiếng thôi mà nơi này đã long trời lở đất. Trước khi đi, họ chỉ phá hỏng phòng của Thẩm Tư Bạch, nhưng sau khi trở về tòa nhà đã bị phá hủy hơn nửa, nhà cửa đổ nát, nơi nơi đều thấy tay chân đứt lìa của quái vật. Mùi thuốc súng và máu tanh trong không khí lảng vảng mãi không tan.
Nỗi đau tinh thần vẫn đang hành hạ Giản Miên. Giản Chấp vẫn không yên tâm, dùng sợi dây thừng đặc biệt mà Giản Miên từng trói nó để trói Giản Miên lại. Khi nhìn thấy đống đổ nát trước mắt, Giản Miên suýt chút nữa quên đi đau đớn định vùng ra khỏi dây thừng, Giản Chấp thấy vậy lại siết chặt thêm.
Giản Miên đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng cũng vì thế mà bình tĩnh lại.
Tầm này Thẩm Tư Bạch đã tan làm từ lâu, hắn đang ở đâu?
Chẳng lẽ Thẩm Tư Bạch đã xảy ra chuyện?
“Chuyện này là thế nào?”
Hôm nay liên tiếp chịu nhiều kích động, não của Bùi Cố đã không còn nhạy bén nữa. Thấy tình cảnh này, cậu ta bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường, quay người chất vấn Giản Chấp, “Là mi làm phải không?”
Vẻ mặt Giản Chấp ngơ ngác, rõ ràng cũng không ngờ sẽ biến thành thế này. Nó trợn mắt nhìn lại Bùi Cố: “Không phải ta làm.”
Bùi Cố cười lạnh: “Không phải mi thì còn ai? Mi dám nói không phải mi thả lũ quái vật ra à?”
“Ta thả lũ quái vật ra ư?” Giản Chấp hiểu ra điều gì đó, đi tới trước mặt Giản Miên, giải thích: “Em không cho quái vật đến thế giới loài người.”
Bùi Cố: “Mi lừa quỷ à? Chẳng lẽ những vết nứt kia không phải do mi tạo ra sao? Kẻ sai khiến lũ quái vật kia tấn công con người không phải mi sao?”
Giản Chấp phớt lờ cơn giận của Bùi Cố, ngước cái đầu nhỏ lên bướng bỉnh nhìn Giản Miên, nhắc lại lần nữa: “Em không cho quái vật đến thế giới loài người.”
Mồ hôi lạnh phủ đầy trán và khuôn mặt Giản Miên, mặt cậu dưới màn đêm càng thêm trắng bệch, rõ ràng là không còn sức để nói chuyện với Giản Chấp. Mà cho dù có, cậu cũng không muốn nói thêm điều gì với nó.
Sự phớt lờ của Giản Miên đã đả kích Giản Chấp, đôi mắt Giản Chấp chợt đỏ hoe, nhấn mạnh lần thứ ba: “Thật sự không phải em làm. Em chỉ muốn đưa anh về nhà thôi, em không thèm làm chuyện này.”
Muốn bắt nạt con người thì ở thế giới vô hạn nó cũng có thể làm được, không cần thiết phải phá hủy luôn thế giới này. Nó biết Giản Miên rất thích nơi này, nếu nó thực sự làm chuyện đó, Giản Miên chắc chắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để lấy mạng nó. Nó sẽ không đi nước cờ nguy hiểm nhất này.
Tiểu Ngũ nằm trong túi của Giản Miên. Nó vẫn đang bị Giản Chấp trói buộc không thể ra tay, chỉ có cái miệng là còn cử động được: “Mi đến cả đại nhân mà cũng dám ra tay, những chuyện tàn độc hơn chắc chắn cũng làm ra được.”
“Ta không làm!” Giản Chấp gầm lên.
Lồng ngực Giản Miên phập phồng dữ dội, khó khăn thốt ra một hơi: “Yên lặng.”
Cuộc đối đầu giữa Giản Chấp và Tiểu Ngũ chưa kịp bắt đầu đã vội vã kết thúc.
Tiểu Ngũ lo lắng nhìn Giản Miên: “Đại nhân, ngài ổn chứ?”
Giản Chấp cũng nói: “Anh trai, anh đau lắm sao?”
Tiểu Ngũ tức giận không chỗ xả ra: “Mi còn nói nữa, đại nhân thành ra thế này chẳng phải do mi gây ra sao?”
Giản Chấp không phủ nhận điều đó nhưng sẽ không hối hận vì quyết định của mình. Nó nắm lấy tay Giản Miên: “Bây giờ em đưa anh đi tìm Thẩm Tư Bạch.”
…
“Tiểu Thư, là con à?” Giọng của Dịch Mạn từ bên cạnh vang lên. Tiếng giày cao gót “lạch cạch” vang lên liên hồi, trước khi Dịch Mạn lao tới, Giản Chấp nghiêng người một cái né tránh cái ôm của bà ta.
Giản Chấp nhíu mày, vô cùng bất mãn: “Mi có thân phận gì mà dám ôm ta?”
Dịch Mạn sững sờ, hô lớn: “Tiểu Thư, mẹ là mẹ của con mà. Con không nhận ra mẹ nữa sao?”
Tầm mắt bà ta đảo qua đảo lại trên nhóm người, bỗng chốc nghĩ thông điều gì đó mà lập tức gây hấn với Giản Miên đang trắng bệch suy nhược: “Quái vật, mày đã làm gì con trai tao rồi?”
“Chát” ——
Tiếng tát vang lên giòn giã, gò má Dịch Mạn ngay lập tức sưng đỏ. Bà ta ôm lấy má phải, không thể tin nổi nói: “Tiểu Thư?”
Nhìn rõ diện mạo người trước mắt, giọng nói của bà ta đột ngột dừng lại. Nhìn thấy Bùi Thư quá đỗi vui mừng, đứng xa lại chỉ thấy dáng người quen thuộc, tiến lại gần mới phát hiện người trước mắt hoàn toàn không phải Bùi Thư. Nói đúng hơn, người này có dáng người giống hệt Bùi Thư, nhưng gương mặt này là lần đầu bà ta nhìn thấy.
Đứa trẻ này không phải con của bà ta. Nhưng nhìn bộ đồ Giản Chấp mặc giống hệt Bùi Thư, Dịch Mạn lại không chắc chắn, khả năng duy nhất bà ta nghĩ đến là: “Mày cũng là quái vật? Mày đã làm gì Tiểu Thư của tao rồi?”
Khóe môi Giản Chấp nhếch lên một độ cong khoa trương: “Nó bị ta ăn thịt rồi.”
Lời còn chưa dứt, hàm răng trắng bỗng chốc trở nên đỏ ngầu. Gương mặt Giản Chấp biến trở lại thành Bùi Thư, trên làn da trắng nõn nổi lên những mạch máu xanh chằng chịt, phình to rồi nổ tung ngay trước mặt Dịch Mạn, bắn máu tươi đầy mặt bà ta.
“A——” Dịch Mạn thét lên kinh hãi, trực tiếp sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Bùi Cố: “Mi thực sự ăn thịt Bùi Thư rồi?”
Giản Chấp ghét bỏ nói: “Ta ăn nó làm gì, vừa xấu vừa chẳng ngon lành gì. Ta chỉ mượn tạm thân thể nó thôi, lát nữa sẽ trả lại.”
Giản Chấp lại khôi phục nguyên dạng, một gương mặt trắng trẻo sạch sẽ trông đơn thuần vô hại nhưng nó lại thô lỗ đá một cú vào người Dịch Mạn, lạnh giọng hừ một tiếng: “Nhát gan đến thế sao? Chút bản lĩnh này mà cũng dám bắt nạt anh trai ta, đúng là không tự lượng sức.”
Trải qua quá nhiều lần kinh hãi, lá gan của Bùi Cố đã được tôi luyện cho lớn hơn rồi. Cậu ta vốn có thể ngăn Giản Chấp dọa dẫm Dịch Mạn nhưng lại cố ý không ra tay giúp đỡ, đợi đến khi bà ta ngất đi rồi mới uể oải buông một câu: “Mi làm bà ta ngất rồi, ai kể cho chúng ta biết đã xảy ra chuyện gì đây?”
Nỗi lo của Bùi Cố nhanh chóng được giải quyết, tiếng thét xé lòng của Dịch Mạn đã dẫn chồng bà ta là Bùi Cận chạy tới. Sau lưng Bùi Cận còn có Bùi Tùng và vợ của hắn ta. Nhìn thấy đám người Giản Miên đột ngột xuất hiện, lại nhìn Dịch Mạn ngã dưới đất, Bùi Cận vô thức nhận định việc này do Giản Miên làm. Ông ta hoàn toàn không chú ý đến sợi dây thừng trên người Giản Miên mà xông lên định tính sổ với cậu, nhưng bị Bùi Cố chặn lại.
Bùi Cố vốn không thân thiết với chú ba này. Nếu không phải lo Giản Chấp lại dọa Bùi Cận ngất xỉu, cậu ta cũng chẳng muốn nhúng tay.
“Thím ba tự dưng ngất xỉu thôi, anh dâu nhỏ của cháu chẳng làm gì cả. Chú ba chú bình tĩnh lại đi, nói cho chúng cháu biết đã có chuyện gì?”
Bùi Cố dùng sức bóp mạnh vào cánh tay Bùi Cận, Bùi Cận đau đến mức tỉnh táo lại. Ông ta hất tay Bùi Cố ra, đỡ Dịch Mạn đang hôn mê dậy, xác định bà ta chỉ bị ngất mới lên tiếng: “Hai tiếng trước xảy ra bạo động dị chủng, Thẩm Tư Bạch vừa khéo có mặt ở nhà. Chúng ta đều không sao, chỉ có nhà cửa là bị hủy hoại thôi.”
Bùi Cố: “Vậy anh trai cháu đâu?”
Bùi Cận: “Nó vừa nhận nhiệm vụ đi rồi. Chú nghe người gọi điện nói bên kia xảy ra chuyện lớn, vết nứt mở rộng, quái vật chui ra gì gì đó…”
Bùi Cận là một thương nhân, đối với chuyện của dị năng giả và dị chủng thì không am hiểu, chỉ thuật lại những gì nghe được cho Bùi Cố.
Bùi Cố còn chưa tiêu hóa hết đống tin tức này, Giản Miên bỗng nhiên lên tiếng: “Bạo động dị chủng thì liên quan gì đến Thẩm Tư Bạch, tại sao Thẩm Tư Bạch phải vội vàng chạy tới đó?”
Bùi Cố rùng mình một cái, lúc này mới nghĩ đến vấn đề chí mạng nhất ——
Không chỉ Giản Miên giấu Thẩm Tư Bạch thân phận thật, mà Thẩm Tư Bạch cũng giấu Giản Miên thân phận thật của mình.
Cặp chồng chồng này bị làm sao vậy, sao ai cũng giấu giếm bí mật thế này?
Giấu nhau qua lại bộ vui lắm hả?
“Cái này… anh trai em anh ấy là…” Bùi Cố còn đang lưỡng lự không biết có nên thú nhận thân phận của Thẩm Tư Bạch với Giản Miên hay không. Nếu chưa được Thẩm Tư Bạch cho phép mà công khai bí mật này, cậu ta chắc chắn sẽ bị Thẩm Tư Bạch tìm tới gây rắc rối, nhưng mà cảm giác bí mật sắp không giữ nổi nữa rồi.
“Hừ.” Bùi Cận bỗng nhiên cười nhạo, mỉa mai nói: “Đến giờ mà mày vẫn không biết Thẩm Tư Bạch làm nghề gì sao?”
Giản Miên ngơ ngác chớp mắt. Sau khi bị nỗi đau hành hạ, cậu trông càng thêm điềm đạm đáng thương. Bùi Cận thu liễm lại một chút, nhưng vẫn gắt gỏng nói: “Ngay cả thân phận thật Thẩm Tư Bạch cũng không muốn cho mày biết, xem ra nó đối với mày cũng chẳng có mấy phần thật lòng.”
“Chú đừng nói linh tinh.” Bùi Cố vội vàng biện minh, “Anh trai cháu là sợ anh dâu nhỏ bị tổn thương nên mới giấu anh dâu. Anh ấy thích anh dâu đến nhường nào một người đứng ngoài như cháu còn nhìn ra được.”
Lời giải thích của Bùi Cố không hề có tác dụng. Xung quanh Giản Miên bắt đầu bao phủ một lớp sương đỏ, sợi dây thừng trói buộc cậu bị sương đỏ xé toạc, từng đốm sáng đỏ phủ lên mái tóc dài. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch bị bao bọc trong ánh đỏ, tỏa ra vài phần âm lãnh thấu xương.
“Nói!”
Giọng của Giản Miên rất nhẹ, chứng tỏ cậu vẫn còn rất yếu ớt. Nhưng trong trạng thái yếu ớt này, Bùi Cố vẫn không cách nào kháng lại mệnh lệnh của Giản Miên, buộc phải mở miệng.
…
Đúng như Bùi Cảnh đã nghĩ. Giữa việc xử lý bạo động dị chủng và an nguy của Giản Miên, Thẩm Tư Bạch sẽ không ngần ngại chọn cái sau.
Trong tình cảnh Giản Miên mất tích sống chết chưa rõ, Thẩm Tư Bạch chẳng còn tâm trí đâu mà xử lý sự kiện dị chủng. Hắn cứu đám người Bùi Cận chẳng qua chỉ đơn thuần là mượn lũ dị chủng tìm tới cửa để trút giận, hắn vốn không hề nghĩ đến việc bảo vệ họ. Họ có thể bình an sống sót chỉ có thể coi là may mắn vì số dị năng giả đóng quân tại khu vực nhà chính đông mới có thể bảo vệ họ ngay lập tức.
Nhận được tin nhắn của Cố Diệp, Thẩm Tư Bạch vốn không định để ý, Lâm Yết lại nói với hắn: “Vết nứt lần này không giống những lần trước, có lẽ chúng ta có thể thông qua vết nứt này để tìm thấy con đường dẫn đến thế giới vô hạn chăng?”
Thẩm Tư Bạch không muốn chậm trễ dù chỉ một giây, lập tức lên đường tới hiện trường. Khi hắn đến nơi, vịnh biển đã bị lũ quái vật chiếm đóng. Dị chủng vốn là do quái vật biến dị thêm một bước mà thành, dịch cơ thể của chúng có thể lây nhiễm sang động vật biến chúng thành quái vật, rồi lại tiến hóa thành dị chủng.
Từng đàn sinh vật biển biến dị đang chém giết với các dị năng giả, chiến đấu kịch liệt. Thẩm Tư Bạch cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, lập tức tiếp nhận vị trí chỉ huy, gia nhập trận chiến.
Muốn thăm dò bí mật của vết nứt trước tiên phải dọn sạch lũ quái vật đang chặn cửa ngõ dẫn vào đó.
Lâm Yết kể từ khi quen biết Thẩm Tư Bạch đến nay, đây là lần đầu thấy hắn cấp tiến như vậy. Động tác dứt khoát nhanh gọn, vung tay một cái là chém chết một con quái vật, hiện tại Thẩm Tư Bạch chỉ có tiến chứ không có lùi. Lâm Yết không khỏi lo lắng, trạng thái này của Thẩm Tư Bạch cứ như đang liều mạng vậy. Hậu quả của việc mất lý trí là rất đáng sợ, anh ta lo Thẩm Tư Bạch sẽ xảy ra chuyện gì, quay đầu liền ra lệnh cho vài thuộc hạ theo sát hắn.
Một thuộc hạ bỗng chỉ về phía trước, nói với Lâm Yết: “Trưởng quan, chỉ huy trưởng quay lại rồi.”
Lâm Yết ngỡ ngàng quay đầu lại thấy Thẩm Tư Bạch toàn thân đẫm máu, mặt lạnh như tiền đi về phía mình. Nhìn con dao găm đang nhỏ máu kia, Lâm Yết suýt tưởng Thẩm Tư Bạch định tới giết mình.
Lâm Yết khó khăn lắm mới tìm lại được giọng nói: “Sao cậu lại quay lại đây?”
Thẩm Tư Bạch vẩy vẩy vết máu trên dao găm, giọng nói bình tĩnh đến lạ kỳ: “Tôi cần phải bình tĩnh lại.”
Lâm Yết: “…”
Tôi thấy bây giờ cậu khá là bình tĩnh rồi đấy.
Nhưng chỉ có chính Thẩm Tư Bạch mới biết nội tâm hắn đang dậy sóng đến nhường nào. Những gì Lâm Yết lo lắng, hắn sao lại không biết. Càng hoảng loạn càng mất đi chừng mực, khoảnh khắc vừa rồi, hắn suýt chút nữa đã dùng hết toàn lực, g**t ch*t dị chủng nhưng đồng thời cũng sẽ gây vạ lây cho đồng đội. May mà vào phút chót, một tia lý trí còn sót lại đã kéo hắn lại.
Hắn giấu Giản Miên thân phận của mình là để cậu không phải lo lắng, hắn không thể để đầu óc rối loạn mà gây ra những rắc rối không đáng có. Hắn muốn bình an vô sự, càng muốn đi gặp Giản Miên mà không có bất kỳ nỗi lo sau lưng nào.
“Cho tôi ba phút để bình tĩnh lại, cậu đưa người qua hỗ trợ trước đi.”
Lâm Yết cũng không nói linh tinh nữa, gật đầu rồi dẫn thuộc hạ đi hỗ trợ.
Mọi người vừa đi khỏi, Thẩm Tư Bạch lấy từ túi áo ngực bên trong ra nhúm tóc của Giản Miên, cúi đầu hôn thật mạnh.
…
Thẩm Tư Bạch nói ba phút thì sẽ không quá một giây. Thời gian vừa đến, hắn chuẩn xác quay lại đội ngũ, nhanh chóng leo lên tòa nhà cao tầng. Tòa nhà này không phải là nơi cao nhất của vịnh biển nhưng có thể quan sát bao quát được nửa vịnh, cũng có thể quan sát rõ ràng động tĩnh của lũ quái vật và các dị năng giả.
Thẩm Tư Bạch đeo lên kính chuyên dụng dành cho chỉ huy. Dưới màn đêm, vịnh biển có vô số ánh sáng lấp lánh, tòa nhà cao cách mặt đất khoảng 10 mét, ở độ cao này, gió biển thổi tới vẫn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.
Lũ quái vật ngã xuống thành từng mảng, nhìn qua thì dị năng giả đang chiếm ưu thế nhưng nguồn quái vật bất tận đang chui ra từ vết nứt. Tốc độ viện trợ của quái vật chưa từng dừng lại, mà thể lực của dị năng giả có hạn, sớm muộn gì cũng bị chúng bào mòn hết. Nhóm dị năng giả này được huấn luyện bài bản, không một ai tự loạn thế trận, so ra thì Thẩm Tư Bạch vừa rồi mới gọi là mất khống chế.
Thẩm Tư Bạch nhắm mắt lại, xua đi sự nôn nóng lại trỗi dậy, mở mắt ra lần nữa, nhìn xuống bên dưới.
Trong bóng tối xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. Ánh đèn từ ngọn hải đăng quét qua chiếu sáng bóng người ấy, gió biển thổi tung mái tóc dài màu hồng, trong đôi mắt nhạt màu tuyệt đẹp kia phản chiếu bóng đèn, nhưng lại chẳng có lấy một độ ấm nào.