Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 33

Bùi Cố vô tri vô giác, còn tưởng anh dâu nhỏ của cậu ta thật sự đang đốt lửa chơi. 

Chỉ có Tiểu Ngũ đoán được suy nghĩ thực sự của Giản Miên. Xúc tu kéo dài cuốn lấy khúc gỗ trong tay Giản Miên, Tiểu Ngũ truyền âm nói: 【Đại nhân ngài bình tĩnh chút, Bùi Cố vốn đã đủ ngốc rồi. Nếu đánh cho ngốc hẳn, ngài định ăn nói thế nào với Thẩm Tư Bạch đây!】

Giản Miên nghĩ cũng đúng, liền từ bỏ ý định này: 【Nhưng mà, cậu ta sẽ nói bí mật của ta ra ngoài mất.】

Tiểu Ngũ vội vàng nói: 【Ngài yên tâm, lúc ngài và đại nhân tiểu ác ma đánh nhau, em đã giở trò với camera giám sát rồi, Thẩm Tư Bạch dù có kiểm tra camera cũng không nhìn ra được gì đâu. Để em giúp ngài trao đổi với tên Bùi đại ngốc một chút, đảm bảo anh ta sẽ không nói bí mật của ngài ra ngoài.】

Tiểu Ngũ chỉ chú ý đến camera và Bùi Cố, hoàn toàn không chú ý tới quản gia, cũng không biết rằng quản gia sớm đã đem những gì tận mắt chứng kiến kể lại với Thẩm Tư Bạch.

【Được, vậy mi đi trao đổi đi.】 Giản Miên trao cho Tiểu Ngũ một ánh mắt tin tưởng.

Tiểu Ngũ tự tin gấp bội nhảy tới trước mặt Bùi Cố. Con bạch tuộc nhỏ bằng lòng bàn tay cúi chào Bùi Cố một cái, tự giới thiệu: “Chào anh, tôi tên là Tiểu Ngũ, là thị vệ thân cận của đại nhân ác ma.”

Giản Miên: “…”

Tiểu Ngũ lại chỉ vào Giản Chấp đang bị trói gô: “Vị này là em trai của đại nhân ác ma, lúc nãy ngài ấy đã nói tên mình cho anh rồi.”

Nó lại chỉ vào Đầu To: “Đây là Đầu To.”

Giản Miên: “…”

Mi chẳng phải đi đàm phán sao, mắc gì còn tự khai báo gia môn, bán đứng mọi người sạch sành sanh thế kia?

Đầu óc Bùi Cố choáng váng: “Đại nhân ác ma?”

Cậu ta không thể tin nổi nhìn về phía Giản Miên: “Anh dâu nhỏ, anh là ác ma sao?”

Không thể nào chứ?

Giản Miên vẫn là Giản Miên trong ấn tượng của cậu ta, tuy khá cao nhưng vì dáng người thanh mảnh nên càng làm nổi bật vẻ yếu đuối toát ra từ trong ra ngoài. Một người như vậy sao có thể là ác ma được chứ?

Tiểu Ngũ sáu tay chống nạnh, khá là tự hào: “Đại nhân chính là ác ma đó. Ngài ấy là đại nhân ác ma vĩ đại nhất, lợi hại nhất.”

Bùi Cố: “…”

Cho nên cậu ta không hề xuất hiện ảo giác, Giản Miên thật sự đã đánh nhau với đứa trẻ chiếm giữ thân xác Bùi Thư kia?!

Vẻ mặt Giản Miên nghiêm lại, nhắc nhở: “Tiểu Ngũ.”

Tiểu Ngũ thu lại vẻ đắc ý, nghiêm chỉnh nói: “Chúng tôi muốn giao dịch với anh một việc.”

Bùi Cố: “Cái gì?”

Tiểu Ngũ: “Phiền anh hãy quên đi những gì anh đã thấy, đừng nói bí mật này ra ngoài.”

Bùi Cố: “…”

Cậu ta sẽ không nói ra sao?

Cậu ta nhất định sẽ nói ra, đợi rời khỏi cái nơi quỷ quái này, việc đầu tiên cậu ta làm là đi tìm Thẩm Tư Bạch, nói rõ ràng những chuyện này với Thẩm Tư Bạch.

Bùi Cố ngoài miệng nói: “Tôi sẽ không nói ra ngoài đâu.”

Tiểu Ngũ quay đầu nhìn Giản Miên, vui mừng nói: “Đại nhân, anh ta nói anh ta sẽ không nói ra ngoài kìa.”

Bùi Cố âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Ngũ lại quay đầu lại, hai chiếc xúc tu quấn chặt lấy cổ Bùi Cố, mới vừa rồi còn ngốc nghếch mà chớp mắt đã trở nên hung dữ: “Anh thật sự coi tôi cũng ngu như anh sao! Mấy lời này chỉ có đồ ngu mới tin thôi.”

Giản Miên: “…”

Cậu đã tin đấy, cậu đây là… vừa bị Tiểu Ngũ mắng sao?

Bùi Cố cố gắng cạy xúc tu của con bạch tuộc nhỏ ra. Tiểu Ngũ không biết đã dùng phương pháp gì, rõ ràng không quấn quá chặt nhưng mặc cho cậu ta giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra được.

Bùi Cố ho khan hai tiếng, cầu xin tha thứ: “Anh dâu nhỏ cứu mạng.”

Tiểu Ngũ: “Cứu mạng? Anh cầu cứu sai người rồi! Nếu anh nói bí mật của đại nhân ra ngoài, đại nhân sẽ là người đầu tiên giết anh!”

Bùi Cố giật mình, từ bỏ giãy giụa, run giọng nói: “A-a-anh dâu nhỏ, anh thật sự muốn giết em sao?”

Giản Miên thở dài một tiếng, gọi một tiếng “Tiểu Ngũ”, Tiểu Ngũ ngoan ngoãn buông Bùi Cố ra.

Giản Miên đi tới trước mặt Bùi Cố rồi ngồi xổm xuống, ấn lên bả vai Bùi Cố. Bùi Cố không hiểu Giản Miên muốn làm gì, nhưng cậu ta chưa từng thấy biểu cảm này của Giản Miên. 

Ánh hoàng hôn đan xen giữa xanh và hồng không thể dát lên khuôn mặt lạnh lùng kia một tầng sắc màu ấm áp. Trong đôi mắt nhạt màu lan tỏa một sắc đỏ tươi quỷ dị, không chứa đựng chút cảm xúc nào, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể hạ sát cậu ta. Đây là uy áp bẩm sinh, không phải thứ có thể tùy tiện gượng ép ra được.

Bùi Cố cuối cùng cũng nhận ra. Lời Tiểu Ngũ nói e rằng là thật, anh dâu nhỏ của cậu ta thật sự không đơn giản.

“Ta ra lệnh cho mi…” Lời của Giản Miên nói được một nửa, phía sau đột nhiên có một luồng gió mạnh ập tới. Cậu giơ tay đỡ lấy đòn tấn công bất ngờ, lại đỡ lấy cành cây đang lao về phía Bùi Cố. Sau gáy bỗng nhiên bị đâm một cái, có chất lỏng từ trong lớp da thịt bị đâm thủng chui vào, một ít chất lỏng rò rỉ chảy dọc theo cột sống, những nơi đi qua đều dấy lên cảm giác đau rát như lửa thiêu.

Linh hồn liên tục rung chấn, phảng phất như bị ai đó nắm trong lòng bàn tay mà dùng sức bóp méo vò nát. Đau đớn quen thuộc ập đến khắp toàn thân, Giản Miên không trụ vững ngã xuống bãi cát, ôm đầu lộ ra vẻ đau đớn.

“Em đánh không lại anh nên em đã quay về nơi sinh ra lấy một ít nọc độc ác ma mang về. Nhưng em không ngờ, tính cảnh giác của anh trai lại yếu đi nhiều vậy, để em đắc thủ dễ dàng thế này.”

Giản Chấp không biết từ lúc nào đã thoát khỏi trói buộc của Giản Miên. Trong tay nó cầm một vật giống như cành cây, từ đầu nhọn chảy ra vài giọt chất lỏng màu vàng. Khi rơi xuống bãi cát, khu vực cát đó ngay lập tức biến mất.

Bùi Cố nhìn đến ngây người, đứa trẻ đó đã tiêm thứ này vào người Giản Miên sao?

Đó chẳng phải là muốn lấy mạng Giản Miên sao!

Không đúng, Giản Miên không phải người, chắc là không chết được.

Nhưng nhìn bộ dạng đau đớn kia của Giản Miên cũng chẳng tốt hơn cái chết là bao.

“Mi làm gì vậy!” Tiểu Ngũ gầm lên lao về phía Giản Chấp nhưng nó vốn không phải đối thủ của Giản Chấp. Sợi dây thừng vừa trói buộc Giản Chấp lúc nãy rơi lên người Tiểu Ngũ, trói chặt Tiểu Ngũ lại không kẽ hở.

Đầu To vốn cũng định lao lên nhưng bị ánh mắt Giản Chấp quét qua, nó lập tức dừng động tác.

Đám quái vật này chịu sự quản chế của hệ thống thế giới vô hạn, chủ nhân của nó hiện tại không phải Giản Miên mà là Giản Chấp. Chỉ cần Giản Chấp muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể khiến nó tan thành mây khói, cho dù nó có lòng muốn giúp Giản Miên cũng không cách nào kháng lệnh Giản Chấp.

Những biến đổi liên tiếp khiến Bùi Cố choáng váng. Cậu ta muốn đi đỡ Giản Miên, tay vừa chạm vào Giản Miên liền bị điện giật mấy cái. Cậu ta đau đớn rụt tay lại, hỏi kẻ đầu xỏ gây họa: “Mi, mi đã làm gì, Giản Miên không phải anh trai mi sao? Tại sao mi lại làm chuyện như vậy với anh trai mình?”

Giản Chấp mỉm cười: “Yên tâm, anh trai lợi hại như vậy, không chết được đâu.”

Bùi Cố tức giận mắng mỏ: “Cho dù không chết được nhưng mi không thấy anh ấy đang rất đau đớn sao?”

Giản Chấp: “Mi nghĩ anh ấy hiện tại đau đớn như vậy là vì sao? Chẳng phải là để bảo vệ mi à?”

Điều nó không nói là cú đỡ này của Giản Miên cho Bùi Cố chỉ cần nhấc tay là làm được, Giản Miên không đến mức vì vậy mà bị ám toán.

Giản Miên cứ cách một khoảng thời gian sẽ phải trải qua giày vò đau đớn về tinh thần. Cũng chỉ có lúc này, nó mới có thể ám toán thành công, nó cố ý canh chuẩn thời gian tìm tới, giả vờ bại dưới tay Giản Miên để Giản Miên nới lỏng phòng bị.

Nhưng cho dù có những yếu tố này làm đệm, Giản Chấp vẫn kiên định cho rằng nguyên nhân khiến Giản Miên trở nên yếu đi, đều là do bị Thẩm Tư Bạch và những món đồ ngọt nhỏ do con người chế tạo mê hoặc. Mặc dù những món đồ ngọt đó thật sự rất ngon.

Bùi Cố cắn chặt môi, bị cảm giác áy náy vô cùng nhấn chìm: “Cho dù là vậy, chẳng phải cũng tại mi đột nhiên tấn công chúng ta sao? Anh ấy đang rất đau, mi không thấy à?”

Giản Chấp nghiêng đầu, hình như không thể thấu hiểu lời Bùi Cố nói: “Anh trai vẫn luôn phải chịu đựng nỗi đau này mà, thêm một lần nữa cũng có sao đâu.”

Bùi Cố ngẩn người: “Vẫn luôn sao?”

Tâm trạng Giản Chấp khá tốt, liền giải thích cho Bùi Cố: “Đây là hình phạt sau khi bị con người phá đảo phó bản phụ trách. Là nỗi đau tinh thần, còn đau đớn hơn cả nỗi đau x*c th*t, bị phá đảo một lần tích lũy một lần. Số lần bị phá đảo càng nhiều, bội số hình phạt càng lớn.”

Bùi Cố cũng không hẳn là ngu thật. Cậu ta đã nghe Thẩm Tư Bạch kể không ít chuyện về thế giới vô hạn, kết hợp với thân phận thật của Giản Miên, rất nhanh đã tự mình hiểu rõ.

“Anh dâu nhỏ chẳng phải đã thoát ly khỏi thế giới vô hạn rồi sao, tại sao vẫn còn đau đớn?”

Giản Chấp cười nhạo: “Anh trai không phải thoát ly khỏi mà là trốn chạy. Chỉ cần anh ấy quay về, anh ấy vẫn là Boss của thế giới vô hạn. Anh trai không thuộc về thế giới của tụi bây, anh ấy thuộc về thế giới của bọn ta.”

Không biết có phải ảo giác của Bùi Cố hay không, khi Giản Chấp nói đến “thế giới của bọn ta”, nó đã nhấn mạnh vào chữ “bọn ta”.

“Vậy sau khi anh dâu nhỏ trở về thế giới của bọn mi liệu có hết đau đớn không?” 

Bùi Cố chưa từng thấy Giản Miên chật vật như thế này bao giờ. Cậu ta không kìm được mà xót xa, dường như cũng cảm nhận được nỗi đau của Giản Miên.

Giản Chấp: “Không thể.”

“Không thể?” Bùi Cố kêu lên, “Vậy mi còn bắt anh dâu nhỏ quay về làm gì?”

Giản Chấp: “Trước đó đã có vài con người phá đảo phó bản vô hạn, việc phá đảo không thể thu hồi. Nỗi đau tinh thần sẽ tồn tại vĩnh viễn, cách duy nhất để giảm bớt nỗi đau là thiết kế phó bản khiến con người phá đảo thất bại.”

Giành lấy thuốc giải từ thất bại của con người, đây cũng là trò chơi mà hệ thống thiết kế cho các Boss phó bản, đồng thời cũng là sự ràng buộc, muốn không đau đớn thì chỉ có cách khiến kẻ khác đau đớn. Quái vật vốn không có trái tim, chúng sẽ không quan tâm con người có đau đớn hay không, chỉ cần đạt được mục đích của mình là đủ.

Giản Miên trước kia là một ác ma vô tâm. Kể từ khi quen biết Thẩm Tư Bạch, cậu dần dần mọc ra một trái tim thuộc về con người.

Đối với ác ma mà nói, đây là một chuyện vô cùng tàn nhẫn.

Giản Chấp muốn đưa Giản Miên trở lại quỹ đạo sai lầm kia.

“Nhưng mà, mi đã hỏi qua ý nguyện của anh dâu nhỏ chưa?” Bùi Cố hỏi.

“Không cần thiết phải hỏi.” Giản Chấp khinh miệt nói, “Anh trai bị con người làm mê muội rồi, có trái tim mới có nhược điểm, mới dễ dàng bị ta tập kích như vậy. Chỉ cần nhổ bỏ trái tim của anh trai, anh trai sẽ lại biến thành người anh trai trước kia.”

Bùi Cố vung nắm đấm đã siết chặt từ lâu. Giản Chấp nghiêng người né tránh, giơ chân đá trúng đùi Bùi Cố. Bùi Cố ngã xuống kêu lên một tiếng đau đớn, Giản Chấp như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lưng cậu ta.

“Một con người tầm thường mà cũng muốn đánh ta, thật không biết tự lượng sức mình.”

Giản Chấp không khóa chặt tứ chi Bùi Cố. Bùi Cố cố gắng phản kháng nhưng lưng bị Giản Chấp đè chặt, cậu ta giống như một con rùa bị lật ngửa cứ quờ quạng, vừa chật vật vừa nực cười.

Tiểu Ngũ giận dữ hét lên: “Mi tưởng mi hiểu đại nhân lắm sao? Cách giảm bớt nỗi đau tinh thần không chỉ có một, đại nhân vì muốn giảm bớt đau đớn mới ở bên cạnh Thẩm Tư Bạch đó.”

Bùi Cố và Giản Chấp cùng nhìn về phía Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ đang bị trói gô, không ngừng bò trườn trên bãi cát, không biết từ lúc nào đã bò đến bên cạnh Giản Miên. Nó cũng không sợ bị điện từ người Giản Miên giật, đầu dán chặt vào gò má trắng bệch của Giản Miên, dường như cảm thấy làm vậy có thể giảm bớt chút ít đau đớn cho cậu.

Giản Chấp: “Ý của mi là Thẩm Tư Bạch có thể giúp được anh trai?”

Thân phận của Giản Miên chính là bí mật lớn nhất, Tiểu Ngũ cũng chẳng ngại nói ra hết thảy: “Đúng vậy, Thẩm Tư Bạch có thể xoa dịu nỗi đau tinh thần của đại nhân.”

“Thẩm Tư Bạch chẳng qua chỉ là một con người bình thường, hắn sao có thể làm được chuyện đó?” 

Ngay cả cây ác ma nuôi dưỡng họ cũng không cung cấp được cách giảm đau, một tên con người hèn mọn tại sao lại làm được?

Giản Chấp nghi ngờ Tiểu Ngũ đang nói dối, giọng điệu Tiểu Ngũ lại vô cùng nghiêm túc: “Sự thật chính là như vậy! Nếu không mi nghĩ tại sao đại nhân lại từ bỏ thân phận ác ma để đi theo Thẩm Tư Bạch về đây?”

Tiểu Ngũ nói như vậy, Giản Chấp bỗng nhiên tin tưởng.

Đúng vậy, lý do có thể khiến anh trai một lòng đi theo Thẩm Tư Bạch chỉ có thể là cái này thôi. Nó không tin Giản Miên thực sự thích Thẩm Tư Bạch.

Ác ma đều tham lam, bất kể làm gì cũng cần báo đáp. Thẩm Tư Bạch cần anh trai, mà báo đáp của Giản Miên đòi từ Thẩm Tư Bạch chính là để Thẩm Tư Bạch giúp cậu giảm bớt nỗi đau tinh thần.

Giản Chấp hiểu ra tất cả: “Cho nên anh trai không thích Thẩm Tư Bạch, anh trai chỉ đang lợi dụng Thẩm Tư Bạch thôi sao?”

Tiểu Ngũ: “Đúng thế!”

Bùi Cố ngừng quờ quạng, theo bản năng nghĩ rằng, nếu anh trai cậu ta nghe được lời này sẽ nghĩ thế nào?

Giản Chấp đứng dậy đi tới bên cạnh Giản Miên ôm lấy cánh tay phải của cậu, mặt đầy vẻ áy náy: “Anh trai, em trách lầm anh rồi. Xin lỗi, anh chắc chắn là đau lắm. Nhưng không sao đâu, em đưa anh đi tìm Thẩm Tư Bạch, để hắn giúp anh điều trị.”

Nó nghĩ đến điều gì đó, khóe miệng nhếch lên: “Nếu hắn thực sự có thể giúp anh vậy em sẽ bắt hắn về thế giới vô hạn, lúc nào anh cần thì để hắn giúp anh. Đề nghị này rất hay phải không, anh trai chắc chắn cũng sẽ thích!”

Như vậy, anh sẽ không cần rời đi, chúng ta có thể mãi mãi bên nhau.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn