Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 32

Thẩm Tư Bạch rất nghi ngờ ông trời đang cố tình trêu đùa mình, hắn đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy nếm trải cảm giác mất đi Giản Miên rồi.

Khoảng thời gian nghỉ ngơi vừa qua đã khiến không ít công việc tích tụ lại, Thẩm Tư Bạch vừa đến Cục Quản lý Dị chủng là bắt đầu xử lý ngay, bận đến mức không có thời gian ăn trưa. Hắn vừa ngồi lên chuyến tàu điện cao tốc đi tỉnh lân cận thì nhận được điện thoại từ nhà, quản gia báo cho hắn biết: Giản Miên đã mất tích.

Thẩm Tư Bạch bàn giao công việc cho Cố Diệp, vội vã chạy về từ đường cũ. Khác với dự tính của hắn, nơi này không bị dị chủng phá hủy, lúc hắn đi thế nào thì khi về vẫn thế ấy. Thay đổi duy nhất là căn phòng của hắn đã bị phá hủy hơn nửa, dấu vết chiến đấu vẫn còn sót lại, trong không trung vẫn lưu lại những vết nứt màu đỏ đen bị xé toạc.

Quản gia vừa đuổi theo bước chân Thẩm Tư Bạch vừa giải thích: “Tôi nghe thấy động tĩnh liền chạy lên thì thấy cậu Giản và cậu chủ nhỏ Bùi Thư đang đánh nhau. Tôi bị va đập đến ngất đi, lúc tỉnh lại thì họ đã biến mất rồi.”

Không khí xung quanh Thẩm Tư Bạch phảng phất như đóng băng, giọng nói đầy vẻ ngạc nhiên xen lẫn kinh sợ: : “Ông nói cái gì?”

Quản gia run cầm cập nói lại một lần nữa, Thẩm Tư Bạch giận quá hóa cười: “Ông nói Giản Miên và Bùi Thư đánh nhau? Giản Miên sao có thể biết đánh nhau?”

Quản gia: “Chính mắt tôi nhìn thấy. Họ thực sự đã đánh nhau, còn đánh rất dữ dội nữa.”

Thẩm Tư Bạch: “Bùi Thư đánh bị thương Giản Miên à?”

Quản gia: “……”

Người ngài cần quan tâm đầu tiên không phải là cậu chủ nhỏ sao?

Cậu chủ nhỏ nhỏ hơn cậu Giản đến mười mấy tuổi, kiểu gì cũng phải là cậu chủ nhỏ bị cậu Giản đánh bị thương chứ?

Quản gia thực sự không hiểu nổi mạch suy nghĩ của Thẩm Tư Bạch, cũng chẳng muốn hiểu. Ông chỉ là người làm thuê, tốt nhất không nên biết quá nhiều.

“Sự thật là như vậy.” Quản gia bỗng nghĩ ra: “Nếu ngài không tin có thể đi xem camera giám sát.”

Nghe vậy, Thẩm Tư Bạch lập tức đi đến phòng giám sát. Điều kỳ quái là camera không hề bị hỏng, nhưng những hình ảnh thu được đều là một mảnh đen kịt.

Sắc mặt Thẩm Tư Bạch âm trầm đến đáng sợ. Hắn rút điện thoại ra gọi cho Lâm Yết.

Chưa đầy nửa giờ sau, Lâm Yết đã có mặt. Sau khi tìm hiểu sự việc từ quản gia, Lâm Yết liền chạy lên lầu. Trong thời gian đó, Thẩm Tư Bạch vẫn luôn ở trên phòng, hắn trông có vẻ rất bình tĩnh, nhưng chỉ cần đối mắt với hắn là có thể thấy rõ cơn bão dữ dội đã ủ sâu trong đáy mắt.

Lâm Yết đi tới bên cạnh Thẩm Tư Bạch, kiểm tra vết nứt dài nhất trong không trung một lát rồi đưa ra kết luận: “Vết nứt này có thể dẫn đến thế giới vô hạn, nhưng chỉ là đường một chiều.”

Cũng may là phát hiện kịp thời. Nếu đợi đến khi dấu vết của vết nứt biến mất, họ thậm chí còn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Thẩm Tư Bạch sớm đã đoán được câu trả lời này, quay đầu hỏi Lâm Yết: “Cậu có biết làm cách nào để đến được thế giới vô hạn không?”

Những đạo cụ có thể đi tới tới thế giới vô hạn đã dùng hết từ lần trước rồi, Thẩm Tư Bạch nghiên cứu về vấn đề này không sâu bằng Lâm Yết, mục đích tìm Lâm Yết chính là muốn tìm hiểu điều này.

Lâm Yết giật mình, không tán thành nói: “Cậu muốn tới đó?”

Thẩm Tư Bạch: “Đừng nói nhảm. Cậu biết khi tôi đã quyết định thì sẽ không thay đổi.”

Lâm Yết thở dài một tiếng: “Cậu đã từng tới thế giới đó còn tôi thì chưa. Cậu còn không biết thì sao tôi biết được?”

Anh ta từ nhỏ đã thích mạo hiểm. Hồi đó nghe tin Thẩm Tư Bạch đi thế giới vô hạn, anh ta đã ngưỡng mộ không thôi. Chuyện người khác tránh không kịp thì anh ta nằm mơ cũng muốn gặp phải, đáng tiếc anh ta cũng không hiểu quy luật chọn người của thế giới đó. Anh ta đã đợi nhiều năm, cho đến khi vết nứt được tu bổ thành công vẫn không đợi được tiếng gọi của thế giới vô hạn.

Mấy năm nay anh ta vẫn luôn nghiên cứu vết nứt, nghiên cứu thấu triệt cả dị chủng và quái vật, duy chỉ có cách đi tới thế giới vô hạn là chưa tìm thấy. Nếu tìm thấy thì anh ta đã đi trải nghiệm lâu rồi.

Đang làm chuyện quan trọng thì Lâm Yết sẽ không nói dối, nhưng Thẩm Tư Bạch vẫn không muốn tin: “Cậu không biết thật sao?”

Lâm Yết giơ ba ngón tay lên thề: “Tôi thực sự không biết.”

Lâm Yết tưởng Thẩm Tư Bạch sẽ nổi trận lôi đình, nhưng Thẩm Tư Bạch vẫn một mặt bình tĩnh: “Giúp tôi thêm một việc nữa.”

Lâm Yết đi theo Thẩm Tư Bạch vào phòng giám sát. Sau khi xem vài đoạn video, anh ta kết luận: “Có người đã dùng thuật che mắt.”

Lâm Yết liếc nhìn Thẩm Tư Bạch, lại đính chính: “Không phải người, là quái vật.”

Thẩm Tư Bạch: “Có cách nào phục hồi không?”

“Có.” Lâm Yết không cần suy nghĩ, “Nhưng cần thời gian.”

Thẩm Tư Bạch: “Bao lâu?”

Lâm Yết: “Khoảng ba đến năm ngày.”

Thẩm Tư Bạch không đưa ra yêu cầu khắt khe, chỉ nói: “Vậy trăm sự nhờ cậu.”

Lâm Yết mỉm cười: “Giao cho tôi thì cứ yên tâm đi.”

Anh ta dừng lại một chút, đến lúc này mới dám nhắc đến Giản Miên: “Cậu định tìm Giản Miên bằng cách nào?”

Anh ta không nghĩ chỉ một cái camera giám sát là có thể giúp Thẩm Tư Bạch tìm thấy Giản Miên. Vết nứt đã cho họ câu trả lời, Giản Miên đã bị kéo vào thế giới vô hạn.

Kể từ khi trở về, tay trái của Thẩm Tư Bạch vẫn luôn nắm chặt thứ gì đó, lúc này hơi nới lỏng ra một chút rồi lại nhanh chóng nắm chặt lại. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi ấy, Lâm Yết cũng đã nhìn thấy được thứ Thẩm Tư Bạch đang nắm là một nhúm tóc màu hồng, nhìn vết cắt thì là bị vật sắc nhọn cắt đứt.

Giản Miên chắc chắn đã đánh nhau với ai đó, là cam chịu bị xâu xé hay là có phản kháng? Nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần nhìn mức độ phá hủy của căn phòng là biết trận chiến đó nhất định rất khốc liệt.

Những gì Lâm Yết có thể nghĩ tới Thẩm Tư Bạch đương nhiên cũng nghĩ ra được, chỉ là hắn không muốn phỏng đoán theo kết quả tồi tệ nhất.

Ngoài cửa, tiếng khóc lóc của Dịch Mạn vang vọng dù cách hẳn một tầng lầu.

“Tiểu Thư ơi, con của mẹ ơi!! Mẹ chỉ đi dọn đồ một chút thôi mà, sao vừa quay đi quay lại con đã mất tích rồi…”

Bùi Cảnh đã ra lệnh nên Dịch Mạn không dám không nghe. Bà ta cùng chồng thu dọn hành lý trong phòng, không có thời gian trông Bùi Thư. Trong nhà bao nhiêu người hầu nhìn chằm chằm, Bùi Thư có thể xảy ra chuyện gì chứ? Không ngờ thực sự lại xảy ra chuyện ngay tại nhà.

Sau khi Bùi Thư mất tích, Dịch Mạn làm gì còn tâm trí mà quản chuyện chuyển nhà. Buổi trưa Bùi Cảnh đã ra ngoài, đến giờ vẫn không liên lạc được. Bà ta đã liên hệ với tất cả những người có thể liên hệ để nhờ họ tìm Bùi Thư. Nhưng trong lòng bà ta biết rõ, chuyện này chỉ có Bùi Cảnh hoặc Thẩm Tư Bạch mới làm được.

Nghe tin Thẩm Tư Bạch về, bà ta lập tức từ bên ngoài chạy về, chưa thấy người đã bắt đầu khóc.

Mấy đứa con trai và cháu trai của Bùi Cảnh chỉ đứng nhìn. Họ cũng không phải hạng người máu lạnh vô tình, lúc mới xảy ra chuyện đã an ủi Dịch Mạn rồi. Nhưng lòng kiên nhẫn luôn có hạn, cộng thêm việc quá rõ tính nết của bà ta nên họ nói thêm cũng vô ích, cuối cùng đều giữ im lặng nhìn Dịch Mạn khóc lóc om sòm.

Thẩm Tư Bạch và Lâm Yết bước ra từ phòng giám sát, đụng mặt Dịch Mạn đang khóc không ngừng ở lối cầu thang. Dịch Mạn thực sự đã cuống lên rồi. Người ngày thường chú trọng hình tượng nhất mà lúc này ngay cả lớp trang điểm bị khóc nhòe đi cũng chẳng thèm để ý. Vừa thấy Thẩm Tư Bạch, bà ta liền lao tới định tóm lấy hắn, nhưng bị hắn nghiêng người tránh thoát.

Dịch Mạn nức nở: “Tư Bạch, cậu phải giúp tôi. Tiểu Thư là cháu trai của cậu, cậu không thể bỏ mặc nó được.”

Mặt Thẩm Tư Bạch lạnh như tiền, hận không thể xé nát cái miệng của Dịch Mạn để bà ta không bao giờ phát ra tiếng được nữa.

Quản gia không chỉ kể cho hắn chuyện Bùi Thư và Giản Miên đánh nhau mà còn kể cả chuyện Dịch Mạn tìm tới gây rắc rối cho Giản Miên. Dù Dịch Mạn không tìm tới đây, hắn cũng sẽ đi tìm bà ta để đòi lại công bằng cho Giản Miên.

“Cháu trai?” Thẩm Tư Bạch lạnh lùng chế giễu, “Tôi không nhớ là mình có đứa cháu trai nào cả.”

Dịch Mạn ngừng khóc. Cũng không biết tại sao rõ ràng Bùi Cảnh uy nghiêm hơn Thẩm Tư Bạch nhưng bà ta không sợ đối mặt với Bùi Cảnh, mà lại sợ đối mặt với một Thẩm Tư Bạch lạnh lùng. Nếu là bình thường thấy Thẩm Tư Bạch sa sầm mặt là bà ta đã lánh đi thật xa, tuyệt đối không chạm vào vận xui. 

Nhưng giờ tình hình đã khác, người duy nhất có thể giúp bà ta hiện tại chỉ có Thẩm Tư Bạch.

Dịch Mạn hạ giọng xuống: “Tư Bạch, Tiểu Thư gọi cậu một tiếng chú, nó chính là cháu trai của cậu. Tiểu Thư giờ mất tích rồi, cậu có thể giúp tôi tìm nó không?”

“Trước khi Giản Miên mất tích, Bùi Thư đã đánh Giản Miên.”

“Lời này là sao chứ? Tiểu Thư còn nhỏ như vậy sao có thể đánh Giản Miên được?” 

Nghĩ đến chuyện hồi sáng, Dịch Mạn có hơi bất mãn: “Cậu không biết đâu, Giản Miên sáng nay còn đánh Tiểu Thư đấy. Mặt Tiểu Thư sưng vù như cái bánh bao, không tin cậu cứ hỏi mọi người mà xem.”

“Cậu nhìn tay tôi này. Trên cánh tay tôi toàn là vết thương đây, đều là do Giản Miên làm cả.” Dịch Mạn kéo ống tay áo lên, lộ ra cánh tay đầy những vết bầm.

Thẩm Tư Bạch coi như không thấy: “Giản Miên chỉ là lực tay hơi mạnh một chút. Nếu các người không đi khiêu khích em ấy, em ấy sẽ làm vậy sao?”

Dịch Mạn tức đến đỏ bừng mặt: “Tư Bạch, cậu phải biết phải trái chứ…”

“Đủ rồi!” Thẩm Tư Bạch nhíu mày, Dịch Mạn lập tức im bặt.

Thẩm Tư Bạch vẫn không buông tha, lạnh lùng nói: “Các người chuẩn bị tinh thần mà xin lỗi Giản Miên đi. Nếu không tìm thấy Giản Miên, tôi sẽ lấy các người ra để trút giận.”

Dịch Mạn sợ đến mức bủn rủn chân tay, ngã khuỵu vào lòng Bùi Cận.

Thẩm Tư Bạch xưa nay nói một là một, những gì hắn đã nói ra chắc chắn sẽ làm được.

Nghĩ đến sự trả đũa sau này của Thẩm Tư Bạch, bà ta thậm chí chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho chuyện của Bùi Thư nữa.

Bùi Cố tỉnh dậy trong tiếng sóng vỗ, vừa mở mắt ra đã bị ánh nắng làm cho nhức mắt. Cậu ta dùng cánh tay che mắt lại, cố gắng chống người ngồi dậy.

Đôi mắt vẫn còn đau rát không nhìn thấy gì, nhưng các giác quan khác lại được phóng đại. Cậu ta ngửi thấy mùi khét ở gần đó, tiếng củi gỗ cháy “tí tách” không ngừng vang lên, kèm theo đó là tiếng trò chuyện.

“Đại nhân, ngài đừng ném hết vào cùng một lúc như vậy. Lửa sẽ tắt mất đấy.” 

Đây là giọng của Tiểu Ngũ.

“Đại nhân, ngài đi nghỉ ngơi đi, cứ để bọn tôi làm cho.” 

Đây là giọng của Đầu To.

Nhưng cả hai giọng nói này Bùi Cố đều chưa từng nghe qua. Trái lại giọng nói tiếp theo cậu ta thấy rất quen thuộc, chính là Bùi Thư.

“Không cần tụi bây làm, ta chỉ muốn anh trai nhóm lửa cho, không cần tụi bây!”

Anh trai?

Anh trai của Bùi Thư cũng tới đây sao?

Bùi Cố mở mắt ra trong sự nghi hoặc, cách cậu ta năm mét về phía trước có một đống lửa. Giản Miên ngồi xổm bên đống lửa đang định ném một nắm lớn cành cây vào trong thì bị con bạch tuộc màu hồng và quả cầu màu đỏ bên cạnh ngăn lại. 

Mà trên bãi cát đối diện Giản Miên là Bùi Thư đang bị trói gô lại. Bùi Thư hoàn toàn không giống trạng thái bị bắt giữ, ngoan ngoãn nằm đó không hề giãy giụa, nghi vấn là vẻ mặt còn đầy hưởng thụ.

Bùi Cố nghi ngờ mình đang nằm mơ. Cậu ta liếc nhìn bầu trời xanh thẳm và đại dương, lại nhìn cảnh tượng đối diện, trọng tâm rơi vào con bạch tuộc cùng quả cầu chỉ bằng lòng bàn tay kia. 

Chúng đang nói chuyện với Giản Miên, còn gọi Giản Miên là đại nhân. Mà anh trai trong miệng Bùi Thư hình như chính là Giản Miên?

Bùi Cố có rất nhiều câu hỏi, không biết nên hỏi cái nào trước, chỉ đành chọn điều hiện tại đang nghĩ đến để hỏi: “Bùi Thư, tại sao em lại gọi anh dâu nhỏ là anh trai?”

Bùi Thư ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Anh ấy chính là anh trai của ta mà.”

“Còn nữa, ta không tên là Bùi Thư, cái tên khó nghe như vậy làm sao xứng với ta!” ‘Bùi Thư’ đính chính, “Ta tên là Giản Chấp, nhưng mi không được gọi thẳng đại danh của ta, hãy gọi ta là đại nhân tiểu ác ma.”

Bùi Cố: “…”

Sau khi nhìn rõ khuôn mặt Bùi Thư, Bùi Cố rơi vào trạng thái ngẩn ngơ.

Đứa trẻ trước mắt vẫn là thân xác của Bùi Thư, nhưng khuôn mặt lại không phải. Đây là một gương mặt đáng yêu hơn Bùi Thư gấp bội, có năm phần tương tự với Giản Miên. Đôi mắt xanh thẳm rất đẹp nhưng lại tràn ngập những cảm xúc không thuộc về nét ngây thơ thuần khiết của trẻ nhỏ.

Dù ngoại hình vẫn là con người nhưng vì đã thấy quá nhiều dị chủng và quái vật, Bùi Cố vô thức nhận định đứa trẻ đang chiếm dụng thân thể Bùi Thư này không phải con người.

Ký ức bỗng nhiên ùa về, Bùi Cố nhớ lại chuyện trước khi hôn mê——

Giản Miên vì một miếng bánh ngọt mà đánh nhau với đứa nhỏ kia thì không có gì lạ, đây đúng là việc Giản Miên sẽ làm. Điều khiến Bùi Cố sốc chính là thân thủ của Giản Miên và Bùi Thư.

Cậu ta tận mắt nhìn thấy đứa bé bám trên chân mình biến thành một con sứa xanh, vừa lên đã động thủ với Giản Miên. Cậu ta tưởng Giản Miên sẽ bị đánh tới tấp, ai ngờ Giản Miên phá tan thế công của ‘Bùi Thư’, quay đầu liền đánh nhau với ‘Bùi Thư’.

Người anh dâu yếu đuối dễ bắt nạt trong ấn tượng thế mà có thể trấn áp chặt chẽ một con quái vật nhỏ. Trước khi trận chiến lan rộng, ‘Bùi Thư’ không biết đã làm gì mà kéo cậu ta và Giản Miên tới nơi này. Cậu ta vừa rơi xuống bãi cát liền hôn mê, tỉnh lại đã biến thành thế này.

“Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Anh dâu nhỏ, từ khi nào anh lại trở nên lợi hại như vậy?” Bùi Cố đầy mặt hoang mang, cảm thấy mình như một kẻ ngốc.

Giản Miên đầy vẻ chột dạ. Giản Chấp đột nhiên ra tay, cậu theo bản năng liền phản kích. Đợi đến khi phản ứng lại, cậu đã bại lộ thân thủ của mình trước mặt Bùi Cố.

Giản Miên cầm một khúc gỗ to bằng cánh tay, do dự có nên gõ cho Bùi Cố ngốc luôn không, như vậy Bùi Cố sẽ không tiết lộ bí mật của cậu nữa.

Tác giả có lời muốn nói:

Bùi Cố bị một đám quái vật bao vây: Anh dâu nhỏ cứu mạng!!!

Giản Chấp: Anh dâu nhỏ của mi mới là kẻ nguy hiểm nhất!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn