Bùi Cảnh không chỉ là một lão cổ hủ mà còn là một “trai thẳng sắt thép”. Bà nhà của ông mà nũng nịu với ông đôi khi ông còn thấy nổi da gà, huống chi là một chàng trai trưởng thành nũng nịu trước mặt.
Nhưng lạ là ông không hề phản cảm với việc Giản Miên làm nũng, ngược lại còn thấy Giản Miên như thế này khá là đáng yêu.
Bùi Cảnh cảm thấy mình đại khái là gặp vấn đề rồi, sao càng nhìn Giản Miên lại càng thấy thuận mắt thế nhỉ, cứ như Giản Miên sinh ra đã thích hợp để làm nũng, thích hợp để được người ta chiều chuộng vậy. Ông bỗng nhiên có hơi hiểu Thẩm Tư Bạch rồi.
Bùi Thư là đứa cháu nhỏ nhất của Bùi Cảnh, đứa cháu trai nhỏ mà Giản Miên nhắc tới chỉ có thể là Bùi Thư.
Bùi Cảnh không nói với Giản Miên những câu như “Để ông dạy dỗ nó giúp cháu”, nhưng ánh mắt lại lướt qua Giản Miên, quét thẳng về phía Bùi Thư đang đứng cạnh Dịch Mạn.
Cái tát của Giản Miên đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho Bùi Thư, nửa tiếng trôi qua mà thằng bé vẫn chưa hoàn hồn, cứ như thể hồn siêu phách tán vậy. Nếu là trước kia, Bùi Cảnh dùng ánh mắt như thế nhìn nó, nó nhất định sẽ sợ hãi khóc thét lên. Nhưng hiện tại, ngay cả cái nhìn của Bùi Cảnh nó cũng ngó lơ luôn rồi.
Bùi Thư không có phản ứng gì, nhưng Dịch Mạn thì không thể ngồi yên. Bà ta ôm chầm lấy Bùi Thư vào lòng mà gào khóc: “Ba, con quái… Giản Miên đã đánh chúng con, anh cả chị dâu đều nhìn thấy hết đấy. Ba không thể không phân rõ phải trái mà giúp một người ngoài dạy dỗ tụi con được. Ba nhìn mặt Tiểu Thư xem, bị Giản Miên đánh cho sưng vù cả lên rồi này.”
Dịch Mạn xoay mặt Bùi Thư lại, trong lúc nôn nóng động tác chẳng chút dịu dàng, ngón tay ấn trúng vào phần sưng đỏ của thằng bé. Lạ là Bùi Thư vốn tính tình hay nhõng nhẽo, bình thường chỉ trầy xước nhẹ một chút cũng đủ để nó khóc nửa ngày. Thế mà lúc này lại giống như một con búp bê bị người ta tùy ý nhào nặn, mất đi cảm giác đau, cũng mất luôn cả khả năng quản lý biểu cảm, chỉ trưng ra bộ mặt đờ đẫn, ánh mắt cũng trở nên trống rỗng.
Trong mắt những người khác, Bùi Thư chắc chắn là có vấn đề. Nhưng trong mắt Dịch Mạn, bà ta lại nghĩ cách giáo dục của mình đã có tác dụng, diễn xuất của Bùi Thư lại tinh tế hơn rồi. Gia đình bà ta rất phức tạp, quanh năm đấu đá không ngừng vì vấn đề phân chia gia sản, thậm chí bà ta còn coi con trai ruột như một công cụ. Dưới sự dạy dỗ lâu dài của bà ta, Bùi Thư dù chưa đầy 5 tuổi đã có kỹ năng diễn xuất bậc thầy.
“Ba nhìn Tiểu Thư xem, nó bị Giản Miên đánh đến mức đầu óc không tỉnh táo nữa rồi…”
“Cô im miệng trước đi.” Bùi Cảnh vừa nghe Dịch Mạn nói đã thấy đau đầu. Ngay từ đầu ông đã nhận ra Dịch Mạn là người không an phận nên đã hết sức can ngăn con trai. Hiềm nỗi con trai ông lại nhất mực chung tình, vẫn rước Dịch Mạn về nhà. Những năm qua, Dịch Mạn gây ra không ít chuyện, thời trẻ Bùi Cảnh còn đủ sức lực tinh thần để quản cái gia đình này, giờ thì có lòng mà không có sức.
Dịch Mạn vừa uất ức vừa không cam tâm: “Ba, sao ba lại giúp một người ngoài nói chuyện?..”
“Người ngoài gì chứ? Giản Miên là bạn đời hợp pháp của Tư Bạch, sao lại là người ngoài? Trước khi nói chuyện cô có thể dùng cái đầu một chút được không?”
Bùi Cảnh vừa nổi giận, Dịch Mạn lập tức im bặt, nhưng không yên phận được bao lâu lại ôm Bùi Thư bắt đầu khóc lóc, lẩm bẩm: “Con và ba nó bị cậu ta đánh cũng không sao, chỉ thương cho Tiểu Thư nhà chúng ta. Đứa trẻ nhỏ như vậy mà phải chịu uất ức này, chẳng có ai đòi lại công bằng cho nó…”
Bùi Cảnh đau đầu nhức óc. Dù Dịch Mạn thực sự chịu uất ức đi chăng nữa, cách ả ta làm thế này cũng sẽ tiêu tốn hết chút lòng thương hại cuối cùng của ông.
“Ta muốn biết khởi đầu của sự việc. Bùi Tùng, anh nói đi.”
Bùi Tùng là con trai cả của Bùi Cảnh. Đột nhiên bị điểm danh, hắn ta nhìn Bùi Cảnh rồi lại nhìn gia đình Dịch Mạn, không biết phải mở lời thế nào.
Bùi Cảnh thấy vậy liền hiểu rõ quá nửa. Hai đứa con trai này của ông đều là kiểu không có tiền đồ, hèn chi ông lại yêu quý Thẩm Tư Bạch đến thế.
“Ông nội, cháu biết rõ lắm đó nha.” Giản Miên bỗng nhiên lên tiếng.
Bùi Cảnh cúi đầu, nhìn thấy Giản Miên với vẻ mặt ngoan ngoãn, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên, giọng điệu cũng ôn hòa hơn hẳn: “Cháu nói đi.”
Giản Miên búng tay một cái, trong không trung hiện lên vô số bong bóng nước nhỏ. Giản Miên giơ tay đâm thủng một cái, khoảnh khắc bong bóng vỡ ra, giọng nói của Dịch Mạn vang lên: “Ở đây chỉ có mày là người ngoài, mày nói xem còn ai dám bắt nạt con trai tao?”
“Mày là cái thá gì mà dám bảo tao câm miệng, có tin tao bảo ba đuổi mày ra ngoài không!”
Theo từng chiếc bong bóng vỡ ra, những lời Dịch Mạn đã nói với Giản Miên đều lọt vào tai Bùi Cảnh.
Từ câu đầu tiên, sắc mặt Bùi Cảnh đã thay đổi. Ông kiên nhẫn đợi Giản Miên đâm thủng hết tất cả bong bóng mới đùng đùng nổi giận: “Xem chúng mày làm ra chuyện tốt chưa kìa, chúng mày quên mất ba đã dặn dò những gì rồi hả?”
Ông đã hứa với Thẩm Tư Bạch sẽ chăm sóc tốt cho Giản Miên, không để cậu bị bắt nạt. Trước khi Giản Miên dọn vào, ông đã dặn đi dặn lại đám người này ngàn lần vạn lần, không ngờ vẫn xảy ra chuyện. Đây không phải lỗi của Giản Miên, mà là do ông ngay từ đầu đã không giáo dục tốt đám con cháu này.
…
Bùi Cố sau khi ngủ dậy nghe nói Giản Miên đã dọn vào nhà chính liền lập tức chạy về, vừa khéo được xem một vở kịch hay.
Dù sao cũng là con trai và con dâu mình, Bùi Cảnh không thể ra tay với họ. Ông mắng chửi hai người một trận, bảo họ thu dọn đồ đạc dọn ra khỏi nhà chính, đồng thời cắt luôn khoản sinh hoạt phí đắt đỏ hàng tháng của Bùi Cận. Bùi Cảnh không cho họ mang Bùi Thư đi. Theo ông, Bùi Thư còn nhỏ, vẫn còn cơ hội giáo dục lại, nếu để đứa trẻ tiếp tục theo cặp vợ chồng này thì sớm muộn gì cũng trở thành một mầm họa.
Bùi Cố lúc này là kẻ biết điều nhất, ngoan ngoãn chào hỏi Bùi Cảnh rồi đi tìm Giản Miên.
Giản Miên đã bị làm cho hết buồn ngủ. Bùi Cảnh bảo cậu lên lầu nghỉ ngơi, cậu lập tức quay về phòng, ngâm mình trong nước nửa ngày trời vẫn không thể nặn ra được chút buồn ngủ nào. Khi Bùi Cố bước vào liền thấy một con sứa đang nằm bò trên khối đá san hô màu hồng, đang buồn chán nhả bong bóng.
Bùi Cố đi đến trước bể thủy sinh, gõ gõ vào thành bể: “Anh dâu ơi, anh dọn vào sao không bảo em một tiếng. Anh mà báo sớm thì tối qua em đã về trước rồi.”
Bùi Cảnh thông báo cho tất cả mọi người trong nhà, duy chỉ có không thông báo cho Bùi Cố, đại khái là biết tính cách hay làm loạn của cậu ta nên mới cố ý không cho biết.
Nếu không phải có người mật báo, có khi Giản Miên dọn đi rồi cậu ta cũng chẳng hay. Bùi Cố càng nghĩ càng thấy uất ức. Cậu ta có quậy phá đâu cơ chứ, cậu ta rất ngoan mà!
Giản Miên chậm rãi nổi lên, cái đầu hình ô tựa vào thành bể, nhả vài cái bong bóng về phía Bùi Cố coi như là lời chào.
Bùi Cố rất hiếm khi thấy Giản Miên ở hình dạng này. Trí tò mò trỗi dậy, cậu ta không nhịn được vươn tay định sờ đầu Giản Miên. Vừa mới chạm vào, ngón tay đã bị Giản Miên giật điện một cái. Cậu ta hít ngược một hơi khí lạnh, than vãn: “Anh dâu nhỏ, anh thật là keo kiệt, em chỉ chạm một cái thôi thì đã sao đâu.”
Lời này nghe kiểu gì cũng thấy sai sai, không giống lời mà một người em chồng nên nói với anh dâu.
Giản Miên bỗng nhiên hiểu ra điểm phẫn nộ của Tiểu Ngũ. Cậu vươn vài sợi xúc tu quấn lấy ngón tay Bùi Cố. Bùi Cố mừng rỡ, tưởng Giản Miên định cho mình sờ, nụ cười vừa nở ra đã vụt tắt. Cậu ta bị Giản Miên giật điện đến mức mất sạch khả năng quản lý biểu cảm, tiếng kêu đau vang lên từng hồi. Quá nửa phút sau, Giản Miên mới chịu thu tay, cậu ta cũng cuối cùng mới chịu thành thật.
“Anh dâu nhỏ, anh thật vô tình quá đi mà. Em vừa nghe tin anh tới đây là vội vàng chạy đến tìm anh chơi ngay, sao anh còn giật điện em!” Giản Miên vẫn nương tay, nếu không cậu ta chẳng thể đứng đó nguyên vẹn mà còn sức than vãn với Giản Miên.
Giản Miên lại giơ thêm vài sợi xúc tu lên. Bùi Cố vội vàng xin tha: “Em sai rồi, em không bao giờ nói mấy lời nhăng quậy đó nữa.”
Giản Miên lúc này mới thu tay lại.
Bùi Cố cũng là kẻ không biết sợ đau, quay đầu đã quên ngay việc Giản Miên giật điện mình, bắt đầu kể cho Giản Miên chuyện dưới lầu. Giản Miên đáp lại một cách hững hờ, rõ ràng là không có tâm trí thảo luận về những chuyện đã qua với Bùi Cố.
Bùi Cố nói một hồi cũng nhận ra Giản Miên không muốn bàn chuyện này nữa. Cậu ta biết ý khép lại chủ đề, liếc nhìn thời gian rồi cười nói: “Gần hai giờ rồi, anh dâu nhỏ, anh muốn ăn chút gì không?”
Giản Miên ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng có chút phản ứng. Bùi Cố thấy vậy lập tức nói: “Trong nhà nhiều trẻ con nên ông nội cố ý thuê một thợ làm bánh ngọt, anh ta làm bánh rất ngon. Đợi đấy, em đi lấy cho.”
Giản Miên gật đầu lia lịa. Bùi Cố vừa đi. Cậu liền bò ra khỏi bể thủy sinh, chuẩn bị chỉnh lý bản thân một chút để thưởng thức bữa trà chiều.
Cửa sổ không gió tự động mở ra, một con bạch tuộc nhỏ màu hồng đẩy cửa sổ chui vào. Sau lưng nó còn đi kèm một khối cầu màu đỏ có kích thước tương đương.
Khối cầu đỏ nhỏ này chính là Đầu To bị xay thành thịt bùn. Quái vật không dễ bị g**t ch*t, nhưng sau khi trải qua một buổi sáng k*ch th*ch như vậy, Đầu To không thể hồi phục lại hình dáng ban đầu. Có thể giữ lại được bấy nhiêu thịt trên cơ thể cũng thật chẳng dễ dàng gì. Nó cũng không thấy mình như thế này có gì không tốt. Đại khái là thể tích nhỏ hơn nên thân thủ trái lại còn linh hoạt hơn trước rất nhiều, vì thế mà nó còn vui vẻ cả buổi trời.
“Đại nhân, bọn em về rồi đây.”
Tiểu Ngũ vèo một cái nhảy lên vai Giản Miên, áp sát vào cổ cậu cọ cọ: “Đại nhân có nhớ em không nạ.”
Giản Miên thành thật đáp: “Không.”
Tiểu Ngũ hì hì cười: “Không hổ là đại nhân, nói chuyện lúc nào cũng lạnh lùng vô tình hơn người khác.”
Đầu To: “…”
Sao nó lại cảm thấy kẻ bị xay nhuyễn não không phải là nó mà là Tiểu Ngũ nhỉ?
Giản Miên: “Chuyện lo liệu đến đâu rồi?”
Tiểu Ngũ lập tức đứng thẳng người: “Bọn em không tìm thấy đại nhân tiểu ác ma đại nhân kia.”
Tiểu Ngũ mang theo tín vật Giản Miên đưa cho cùng Đầu To quay về thế giới vô hạn một chuyến, mục đích là để Giản Chấp dừng tay, từ bỏ ý định tới thế giới con người.
Lần trước trở về, Giản Miên không biết ý định tới thế giới con người của Giản Chấp. Nếu biết, lúc đó cậu đã tẩn cho Giản Chấp một trận để dập tắt ý nghĩ đó rồi. Bây giờ cũng không muộn, nhưng Thẩm Tư Bạch canh phòng cậu rất nghiêm ngặt, cậu không tìm được cơ hội đích thân quay về, chỉ có thể để Tiểu Ngũ mang tín vật đi tìm Giản Chấp.
“Không có ở đó ư?” Giản Miên khẽ cau mày, có một dự cảm chẳng lành.
Dù cậu không mấy để tâm đến đứa em trai này nhưng vẫn hiểu đôi chút về Giản Chấp. Giản Chấp là người thuộc phái hành động, năng lực thực hành rất mạnh, nghĩ gì làm nấy. Cậu tin tưởng năng lực của Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ đã nói không tìm thấy thì rất có khả năng Giản Chấp đã đến thế giới con người rồi.
Giản Chấp sẽ ở đâu đây?
Điều Giản Miên đang nghĩ cũng chính là điều Tiểu Ngũ đang lo lắng. Khi biết Giản Chấp không có trong phó bản, nó đã đoán được kết cục xấu nhất này.
“Đại nhân, lát nữa em lại cùng Đầu To ra ngoài dò la tin tức, ngài đừng lo lắng…” Lời Tiểu Ngũ chưa dứt, ngoài cửa đã vang lên tiếng của Bùi Cố.
“Em đừng có bám lấy anh nữa. Đi đi, đi tìm bạn mà chơi!”
“Này anh đã bảo là đừng có theo anh rồi mà, em nghe không hiểu hả? Coi chừng anh mách ông nội để ông nội trị em đấy!”
“A a a thả anh ra, em không biết anh ghét nhất là trẻ con sao hả?”
Tiểu Ngũ lập tức chui tọt vào túi áo trên của Giản Miên. Chợt nhớ ra điều gì đó, nó ló nửa cái đầu ra nói với Đầu To trên bệ cửa sổ: “Ông mau trốn đi, đừng để bị phát hiện.”
Đầu To “ồ ồ” hai tiếng, nhanh chóng trốn sau chậu hoa.
Tiếng gõ cửa và tiếng oán than của Bùi Cố hòa lẫn vào nhau. Giản Miên đi tới bên cửa mở ra, Bùi Cố hai tay bưng hai đĩa bánh ngọt, trên chân trái còn đèo bòng thêm một Bùi Thư. Bùi Thư ôm chặt lấy đùi cậu ta không buông, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, mắt không rời khỏi cái đĩa trên tay Bùi Cố, vẻ ham ăn như sắp tràn ra khỏi đôi mắt.
Giản Miên không hiểu tình hình này là sao, Bùi Cố cũng không rảnh để giải thích cho Giản Miên.
Cậu ta chỉ xuống bếp lấy cái bánh ngọt thôi mà đã bị Bùi Thư bám lấy. Vì mối quan hệ với Dịch Mạn nên cậu ta vốn không thích đứa cháu này, Bùi Thư đối với cậu ta cũng chẳng có thái độ gì tốt, mỗi lần gặp thậm chí còn chẳng thèm chào một tiếng. Hôm nay không biết là lên cơn gì, đại khái là bị Giản Miên đánh đến đần người ra hay sao mà cứ bám lấy cậu ta như liều mạng, lúc cậu ta lên lầu suýt thì bị vấp ngã mấy lần.
“Bùi Thư, em buông anh ra! Chúng ta cùng lắm chỉ có quan hệ huyết thống thôi, chưa thân thiết đến mức này đâu!” Bùi Cố bất lực, cậu ta cũng chẳng nhớ đã bao nhiêu năm mình không bế Bùi Thư rồi, cậu ta chẳng thích bị trẻ con đeo bám chút nào.
“Buông anh ra cũng được, đưa bánh ngọt cho em.” Đôi mắt Bùi Thư sáng như sao trời, vẻ đờ đẫn lúc nãy dường như chỉ là ảo giác của Giản Miên.
Bùi Cố: “…”
Bùi Cố cạn lời: “Em muốn bánh ngọt thì phải nói sớm chứ. Không phải, dưới tủ lạnh nhà bếp còn một đống kìa, em không tự đi lấy được à?”
Bùi Thư: “Cái trên tay anh ngon hơn.”
Đặc biệt là miếng bánh ngọt màu tím kia, thằng bé đã nhìn thấy rồi, Bùi Cố đã lấy hết sạch bánh ngọt màu tím trong tủ lạnh đi. Nếu trong tủ lạnh còn thì nó cần gì phải bám lấy Bùi Cố chứ?
Bùi Cố cười khẩy một tiếng: “Em muốn à?”
Bùi Thư gật gật đầu.
Bùi Cố: “Không cho, cái này là cho anh dâu của anh. Em phắn sang một bên mà chơi.”
Bùi Thư: “Em chẳng quan tâm anh đưa cho anh dâu hay đưa cho ai. Em nhìn thấy thì là của em.”
Bùi Cố tức đến bật cười. Cái thằng nhóc này bình thường đã đủ ngang ngược, mới nửa năm không gặp mà còn hống hách hơn xưa. Nếu không phải đang vướng tay vướng chân, cậu ta đã sớm cho nó một bạt tai rồi.
“Cái này là của ta.” Giản Miên đứng quan sát nãy giờ bỗng nhiên lên tiếng.
Bùi Thư cuối cùng cũng phát hiện ra sự tồn tại của Giản Miên. Giây phút đối mắt với cậu, cả người nó cứng đờ.
Giản Miên nheo nheo mắt, trong đôi mắt nhạt màu cuộn trào sát ý, cậu vươn tay về phía Bùi Thư. Bùi Thư muốn né nhưng không kịp phản ứng, đã bị Giản Miên bóp chặt cổ họng.
Bùi Cố giật mình, hoảng hốt nói: “Anh dâu nhỏ anh đừng làm bừa, chỉ có mấy miếng bánh ngọt thôi mà, không đến mức đó đâu.”
Giọng điệu của Giản Miên nghiêm túc chưa từng có: “Đến mức đó thì đây không phải miếng bánh ngọt bình thường.”
Đó là bánh nho mà cậu thích nhất, nhất, nhất!
Tuyệt đối không thể chia sẻ với người khác.
Thẩm Tư Bạch là ngoại lệ.
Tác giả có lời muốn nói:
Bùi Cố: ……
Tuy thằng nhóc này có hơi đáng ghét thật, nhưng cũng không đến mức vì một miếng bánh mà b*p ch*t nó chứ?
Bạch Tuộc Nhỏ: Đại nhân làm gì em cũng ủng hộ!
Bùi Cố: …… Là phạm pháp đó cha!!