Thẩm Tư Bạch không nói cho Bùi Cảnh biết Giản Miên thích gì, Bùi Cảnh vẫn tự suy đoán sở thích của cậu để chuẩn bị quà gặp mặt.
Một ngày sau khi xảy ra chuyện ở Vịnh Thiển Thủy, Thẩm Tư Bạch đích thân đưa Giản Miên tới Bùi gia.
Nhà họ Bùi là một gia tộc lớn, nhân khẩu đông đúc. Ngoài Thẩm Tư Bạch và Bùi Cố ra, Bùi Cảnh còn có hai đứa cháu nội và ba đứa cháu ngoại. Chúng đều nhỏ tuổi hơn Bùi Cố, có đứa còn chưa đầy 5 tuổi, tất cả đều chưa dọn ra khỏi Bùi gia.
Bùi Cố và Thẩm Tư Bạch từ khi trưởng thành đã dọn ra ngoài. Có những đứa cháu khác bầu bạn, Bùi Cảnh cũng không cảm thấy cô đơn.
Ngày Giản Miên tới đúng vào dịp cuối tuần, Bùi Cảnh đã dặn trước nên tất cả thành viên Bùi gia đều có mặt đông đủ, quy mô lần này còn trang trọng hơn cả lần đầu Giản Miên tới đây. Nhờ Bùi Cảnh dặn dò nên không ai dám tỏ thái độ với Giản Miên. Giản Miên thì thấy sao cũng được, dù người khác đối xử với cậu thế nào cậu cũng không để tâm, thậm chí người ta có nảy sinh ác ý cậu cũng chẳng hay biết.
Giản Miên dọn vào căn phòng mà Thẩm Tư Bạch từng ở. Sau khi Thẩm Tư Bạch dọn ra ngoài, một năm hiếm khi quay về ở một lần. Nhưng Bùi Cảnh vẫn sai người định kỳ dọn dẹp phòng ốc, những đồ đạc Thẩm Tư Bạch không mang đi vẫn được đặt nguyên vẹn tại chỗ cũ.
“Anh đi làm xong sẽ về ngay. Ở đây hơi xa công ty, sẽ về muộn hơn bình thường nửa tiếng.”
Giản Miên ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi.”
Thẩm Tư Bạch chạm nhẹ vào má Giản Miên, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Dạo này bên ngoài không yên ổn, tạm thời đừng ra ngoài nhé. Em muốn đi đâu cứ bảo anh, đợi anh về sẽ đưa em đi.”
“Vâng, nghe anh hết.” Giản Miên kiễng chân ngẩng đầu, đặt một nụ hôn lên khóe môi Thẩm Tư Bạch, “Anh làm việc chăm chỉ nhé, em đợi anh về.”
Đây cũng là điều Thẩm Tư Bạch dạy Giản Miên. Nếu khi hắn đi làm mà Giản Miên đã ngủ dậy, cậu sẽ tặng Thẩm Tư Bạch một nụ hôn chào tạm biệt.
Thẩm Tư Bạch mỉm cười hài lòng, ánh mắt cố ý liếc sang Bùi Cảnh đứng bên cạnh, ám chỉ không thể rõ ràng hơn: Lúc cháu không có nhà đừng có mà bắt nạt Giản Miên, cũng đừng để người khác bắt nạt em ấy.
Bùi Cảnh đảo mắt một cái đáp lại. Thẩm Tư Bạch vừa đi khỏi, ông lập tức lộ ra nụ cười hiền hậu, nói với Giản Miên: “Ta sai người làm bánh ngọt rồi, không biết cháu thích vị gì nên bảo họ làm 8 loại, cả vị nho mà lần trước cháu khen ngon cũng có đấy.”
Mắt Giản Miên sáng rực, vui vẻ ra mặt: “Ông nội, ông ăn cùng cháu không?”
Bùi Cảnh rất muốn ngồi ăn cùng Giản Miên, nhưng ông còn công việc phải xử lý. Sở dĩ ông không đi cùng Thẩm Tư Bạch tới Cục Quản lý Dị chủng là vì lo Giản Miên sẽ sinh nghi, đành phải lệch thời gian vậy thôi.
“Cháu ăn đi, ta còn có việc.”
Giản Miên “ồ” một tiếng, cũng không thấy thất vọng. Ngày hôm qua cậu mới biết Bùi Cảnh bao nhiêu tuổi. Tiểu Ngũ nói con người ở tuổi này đáng lẽ phải nghỉ hưu từ lâu rồi, thế mà Bùi Cảnh vẫn kiên trì làm việc. Giản Miên không khỏi có hơi khâm phục ông.
Chẳng trách Bùi Cảnh vừa ra tay đã cho cậu năm mươi triệu, có tinh thần cầu tiến thế này thì làm gì mà chẳng thành công.
Sau khi Bùi Cảnh rời đi, Giản Miên không vội ăn bánh ngọt ngay. Tối qua cậu chỉ ngủ được ba tiếng, vẫn còn buồn ngủ. Cậu định đi ngủ bù một giấc, đợi khi tỉnh táo sẽ thong thả thưởng thức bánh ngọt của mình.
Bể thủy sinh nhà Thẩm Tư Bạch quá lớn, trong thời gian ngắn không thể dọn qua đây được. Tối qua Thẩm Tư Bạch đã mua tạm một cái bể kích thước lớn đặt vào phòng ngủ của mình. Giản Miên đi lên lầu thì thấy mấy đứa nhỏ đang ngồi xổm trước cửa phòng Thẩm Tư Bạch. Cửa chính hé mở một chút, tụi nhỏ đang lén lút dòm ngó vào bên trong, chốc chốc lại phát ra tiếng trầm trồ.
“Tớ đâu có nói dối! Tối qua tớ tận mắt thấy họ khiêng cái thùng lớn này vào mà, thế mà các cậu không tin.”
“Chú Tư Bạch dùng nó để làm gì nhỉ?”
“Ngốc thế, thùng nước lớn thì đương nhiên là để nuôi cá rồi!”
“Không chỉ nuôi cá đâu nhé, trong bể thủy sinh nhà chú tớ còn nuôi cả rùa với cua nhỏ nữa cơ!”
Giản Miên không làm phiền đám nhỏ nói chuyện, lặng lẽ đi tới sau lưng chúng, bắt chước chúng ngó vào trong. Mái tóc dài của cậu không buộc lại, theo động tác cúi người mà xõa xuống lướt qua mặt một đứa bé.
Bùi Thư rùng mình một cái. Nó vốn nhát gan, còn chưa biết đó là thứ gì đã hét toáng lên. Nó vừa hét, kéo theo ba đứa bạn bên cạnh cũng gào lên theo.
Khoảng cách quá gần, màng nhĩ Giản Miên bị đâm tới phát đau. Cậu nắm lấy mớ tóc rơi trên vai Bùi Thư, nhàn nhạt ra lệnh: “Đừng hét nữa.”
Lời nói của cậu mang theo ma lực không thể kháng cự, Bùi Thư và đám bạn lập tức ngậm miệng. Giản Miên cũng chẳng thèm để ý đến chúng, đẩy cửa định đi vào trong,
Bùi Thư bỗng nhiên gọi cậu lại: “Anh chính là con quái vật đó sao?”
Giản Miên: “Con quái vật đó?”
Bùi Thư: “Mẹ em bảo chú Tư Bạch yêu đương với một con quái vật. Anh được chú Tư Bạch đưa về, chắc chắn anh chính là con quái vật đó.”
Giản Miên không bận tâm việc người khác gọi mình là quái vật. Vốn cậu là quái vật thật, và cậu tự hào về thân phận của mình. Nhưng giọng điệu của đứa trẻ này khiến cậu không thoải mái, cứ như thể việc “anh là quái vật” là điều gì đó ghê tởm lắm vậy.
Giản Miên không định đi vào nữa. Cậu đứng ở cửa, nhìn xuống Bùi Thư: “Tôi là quái vật thì đã sao?”
Bùi Thư: “Quái vật rất ghê tởm. Chú Tư Bạch giỏi giang như vậy, sao có thể ở cùng một con quái vật ghê tởm chứ!”
Giản Miên rất tán đồng câu “Thẩm Tư Bạch giỏi giang”, nhưng những lời còn lại thì không thể đồng cảm nổi.
Cậu ngồi xổm xuống trước mặt Bùi Thư, vừa nói vừa áp sát cậu bé: “Cái ghê tởm mà nhóc nói có phải là loại này không?”
Lời vừa dứt, đầu của Giản Miên bỗng chốc biến ảo thành một cái đầu sứa. Bùi Thư trợn tròn đôi mắt, sau một thoáng sững sờ ngắn ngủi liền hét toáng lên. Mấy đứa nhỏ bên cạnh cũng bị Giản Miên dọa sợ, không hẹn mà cùng la hét ầm ĩ, âm thanh còn lớn hơn lúc nãy.
Tiếng trẻ con vốn chói tai, lại còn ở trong hành lang. Phụ huynh của mấy đứa trẻ nghe thấy động tĩnh liền nhanh chóng lao lên lầu.
“Có chuyện gì thế, có chuyện gì thế?” Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng xông tới đầu tiên, gạt Giản Miên sang một bên, giữ chặt lấy Bùi Thư kiểm tra từ trên xuống dưới: “Cục cưng sao thế này, bị ngã à? Hay là bị ai đánh? Nói cho mẹ biết, mẹ sẽ đòi lại công bằng cho con.”
Rõ ràng là đang hỏi, nhưng người phụ nữ lại liếc xéo Giản Miên. Bà ta vô thức khẳng định rằng chính Giản Miên đã bắt nạt con trai mình.
Giản Miên đã dự đoán trước hành động của người phụ nữ, trước khi bà ta tông vào, cậu đã lùi lại một bước né sang bên cạnh. Cậu không bị đụng trúng nên cũng chẳng mấy cảm giác với ánh nhìn đầy thù địch của bà ta.
Trước khi đám người này xông lên, Giản Miên đã khôi phục lại nguyên dạng, nhưng Bùi Thư không thể quên được khung cảnh đầy chấn động đó, sợ đến mức không nói nên lời. Mấy đứa nhỏ khác cũng chẳng khá hơn là bao, có đứa nhát gan đã bắt đầu khóc rống lên. Trong mắt các bậc phụ huynh, nhất định là Giản Miên đã làm gì đó thì con cái bọn họ mới bị dọa đến mức này.
Giản Miên cảm thấy hơi ồn. Cơn buồn ngủ ập đến khiến cậu lười quản những chuyện này, không thèm nói một lời định đi thẳng vào phòng thì bị người phụ nữ gọi giật lại: “Mày bắt nạt con trai tao đúng không?”
Giản Miên quay đầu, đầy vẻ hoang mang: “Tôi bắt nạt con trai bà á?”
Dịch Mạn cười lạnh: “Không phải mày thì còn ai vào đây? Mấy đứa nhỏ này lớn lên cùng nhau từ bé, sao có thể bắt nạt người nhà mình. Ở đây chỉ có mày là người ngoài, mày nói xem còn ai dám bắt nạt con trai tao nữa?”
Một chậu nước bẩn xối thẳng xuống đầu, Giản Miên vừa ngơ ngác vừa có chút không vui: “Là con bà nói tôi là quái vật ghê tởm, tôi chỉ cho nó xem xem tôi rốt cuộc có ghê tởm hay không thôi.”
Thực tế làm Giản Miên càng không vui hơn, hình thái sứa của cậu thật sự xấu lắm sao?
Thẩm Tư Bạch và Tiểu Ngũ đều bảo dạng sứa của cậu siêu cấp đáng yêu, sao lũ trẻ này lại sợ đến mức đó chứ?
Cậu không đáng yêu hả?
“Bản thân mày là cái thứ gì mà mày không tự biết rõ sao? Còn ở đó giả bộ vô tội, mày rõ ràng cố ý dọa con tao…” Dịch Mạn ôm chặt lấy Bùi Thư đang sợ đến ngây dại. Vì xót con mà bà ta quên mất lời dặn dò của Bùi Cảnh, lời nói không qua não cứ thế tuôn ra hết sạch.
Đây cũng là lời thật lòng của bà ta. Dù bà ta và Giản Miên chỉ mới gặp mặt một lần, hai năm qua không hề giao thiệp, nhưng oán hận bà ta dành cho Giản Miên cứ thế tích tụ theo thời gian.
Người được định hôn ước từ bé với Thẩm Tư Bạch là tiểu thư nhà họ Quý, gia tộc có thế lực ngang ngửa nhà họ Bùi. Bà ta vốn quen biết và chơi rất thân với phu nhân bên nhà họ Quý từ sớm, nếu Thẩm Tư Bạch kết hôn với Quý Vũ, mối quan hệ giữa bà ta và nhà họ Quý sẽ càng thêm bền chặt, không thể tách rời.
Bà ta có thể thu được rất nhiều lợi ích từ cuộc hôn nhân của Thẩm Tư Bạch, nhưng không ngờ giữa chừng lại bị Giản Miên chen chân vào. Hôn sự của Thẩm Tư Bạch và Quý Vũ tan thành mây khói, bà ta còn bực bội hơn cả người nhà họ Quý. Bà ta không thể trút giận lên Thẩm Tư Bạch, nên chỉ có thể xả hết lên người Giản Miên.
Bà ta đã dò hỏi qua, Giản Miên dù là quái vật nhưng chỉ là loại cấp thấp, một dị năng giả cấp thấp cũng có thể g**t ch*t cậu. Lần này tới đây bà ta cố ý mang theo vệ sĩ. Có người bảo vệ, cộng thêm việc biết tính cách Giản Miên vốn nhu nhược dễ bắt nạt, bà ta đương nhiên không sợ chọc giận cậu, bao nhiêu lời khó nghe cứ thế lôi ra hết.
Chồng của Dịch Mạn là Bùi Cận, con trai thứ ba của Bùi Cảnh. Ngoại trừ vẻ bề ngoài ra thì không di truyền được tí khí chất nào từ ông cụ. Đã không có khí phách lại còn không biết quyết đoán, từ khi lấy Dịch Mạn thì chuyện gì cũng nghe theo vợ.
Ban đầu ông ta không mấy ghét bỏ Giản Miên, nhưng dăm bữa nửa tháng lại nghe Dịch Mạn nhắc tới Giản Miên với thái độ tiêu cực, đương nhiên cũng nhìn Giản Miên bằng ánh mắt kỳ thị.
Dịch Mạn mắng Giản Miên, ông ta không những không ngăn cản mà còn giúp vợ mắng cùng.
Dịch Mạn và Bùi Cận nói gì Giản Miên chẳng buồn nghe. Vốn dĩ bị cơn buồn ngủ khuấy đảo làm đầu óc đã đau rồi, dưới sự tấn công ngôn ngữ kép của cặp vợ chồng này, cậu bị giày vò đến mức đầu đau như búa bổ.
“Câm miệng.”
Dịch Mạn sững lại: “Mày nói cái gì?”
Giản Miên lạnh lùng lặp lại: “Câm miệng.”
Dịch Mạn không thể tin nổi: “Mày là cái thá gì mà dám bảo tao câm miệng, có tin tao bảo ba đuổi mày ra ngoài không!”
Dịch Mạn nói lời này đầy khí thế, bà ta hoàn toàn không để cảnh báo của Bùi Cảnh vào tai. Trong ấn tượng của bà ta, Bùi Cảnh vẫn ghét cay ghét đắng Giản Miên, luôn tìm mọi cách để đuổi cậu đi. Còn việc tại sao Bùi Cảnh đồng ý cho Giản Miên ở lại Bùi gia, theo bà ta thấy chẳng qua là nể mặt Thẩm Tư Bạch mà thôi, Bùi Cảnh chỉ là đang duy trì hòa bình giả tạo trên bề mặt.
Giản Miên cau mày chặt, thở hắt ra một hơi thật mạnh: “Tôi nói lại lần cuối, câm miệng.”
“Tao mắc gì phải câm miệng, tao cứ nói đấy…” Lời của Dịch Mạn chưa dứt đã bay vút đi theo một đường parabol, tông thẳng vào tấm kính ở cuối hành lang.
Tấm kính bị chấn động vỡ tan, mảnh vỡ phủ đầy người Dịch Mạn đâm vào da thịt làm bà ta đau đến mức hít ngược một hơi, ngay cả thét lên cũng không làm nổi. Bùi Cận vừa lấy lại tinh thần lại định túm lấy Giản Miên, tay giữa chừng bị một luồng sức mạnh tóm lấy, cưỡng chế bẻ quặt ra sau lưng.
Bùi Cận gào lên: “Quái vật, mày dám ra tay với vợ tao! Mày đánh phụ nữ, mày có còn là đàn ông không?”
Giản Miên nghiêng đầu, khó hiểu hỏi: “Chính ông bảo tôi là quái vật, sao còn hỏi tôi có phải là người không? Có phải não ông có vấn đề không vậy?”
Quái vật vốn không cầu kỳ mấy chuyện này, Giản Miên không mấy hiểu tại sao con người khi đối mặt với chuyện này lại còn phân chia nam nữ?
Theo cậu thấy, bất kể là nam hay nữ, chỉ cần mắng mình thì đều không phải người tốt, đều đáng ăn đòn!
Bùi Cận tức điên người, nhưng mặc cho ông ta cố gắng thế nào cũng không thoát khỏi luồng sức mạnh quái dị này, chỉ còn cái miệng là có thể xả giận: “Cái loại quái vật như này sớm muộn gì cũng bị Thẩm Tư Bạch chán ghét thôi. Đợi nó tỉnh ngộ ra, nhất định sẽ g**t ch*t mày… A——”
Giống như Dịch Mạn, Bùi Cận cũng bị Giản Miên ném văng lên tường. Mấy người đứng xem xung quanh đều ngây người. Chỉ thầm thấy may mắn vì lúc Dịch Mạn và Bùi Cận mắng Giản Miên bọn họ đã không hùa theo, nếu không, kết cục cũng sẽ thảm hại như vậy thôi.
Cha mẹ liên tục bị đánh, Bùi Thư cuối cùng cũng hoàn hồn. Nó hoàn toàn quên sạch nỗi sợ hãi với Giản Miên, xông đến trước mặt cậu vung nắm đấm đấm liên tiếp vào bụng Giản Miên. Sức của đứa nhỏ đối với Giản Miên chẳng bõ dính răng. Cậu cúi đầu, lạnh nhạt nhìn xuống sinh vật yếu ớt đáng thương trước mắt, trong đầu hiện lên lời cảnh báo của Tiểu Ngũ: [Trẻ con loài người đều rất yếu ớt, có cáu đến mấy cũng hãy nén lại trước, đợi em về em sẽ giúp ngài dạy dỗ chúng.]
Không may là hôm nay Tiểu Ngũ đi lo việc khác giúp cậu rồi, không có ở bên cạnh.
“Cái con quái vật ghê tởm này, không cho phép mày đánh ba mẹ tao. Tao sẽ nói với ông nội, để ông nội tới dạy dỗ này. Tao còn nói với chú Tư Bạch nữa, để chú ấy g**t ch*t mày!”
Giản Miên nheo mắt, giơ tay ra, Bùi Thư theo bản năng lùi lại, hét lớn: “Tao là trẻ con, mày dám đánh tao hả?”
Đáp lại Bùi Thư là một cái tát thật mạnh giáng xuống má. Giản Miên đã giảm bớt lực nên nó không bị bay đi như cha mẹ mình mà ngã nhào xuống sàn nhà, nhưng cái tát này cũng đủ để trấn áp nó rồi.
Giản Miên đi đến trước mặt thằng bé, đôi đồng tử nhạt màu không một chút ánh sáng, chỉ còn lại sự trống rỗng khiến nó nhìn mà lạnh toát cả người.
“Em… Em sai rồi hu hu…”
Bùi Cảnh giữa chừng nhận được điện thoại liền vội vàng chạy về. Trong điện thoại nói không rõ ràng, ông còn chưa biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, vừa mới vào cửa đã nghe thấy tiếng quỷ khóc sói gào trong đại sảnh. Bùi Cảnh bắt đầu thấy đau đầu.
Bác sĩ gia đình đang giúp Bùi Cận và Dịch Mạn xử lý vết thương. Giản Miên nhìn qua thì ra tay rất quá đáng, nhưng thực chất có thu lực, Dịch Mạn chỉ bị thương ngoài da, Bùi Cận thì nghiêm trọng hơn một chút, gãy xương cánh tay, nhưng chỉ cần điều dưỡng tốt là có thể phục hồi.
Dịch Mạn bị dạy dỗ một trận vẫn chưa biết điều. Biết Bùi Cảnh sắp về, bà ta đã bắt đầu khóc rống từ năm phút trước để chiếm sự chú ý của ông ngay lập tức, nhằm phóng đại nỗi đau này lên.
Giản Miên từ lúc bác sĩ tới thì không nói một lời nào, ngồi xổm ở cửa nhìn chằm chằm vào đàn kiến đang dọn nhà mà thẫn thờ.
Nghe thấy tiếng bước chân, Giản Miên ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Bùi Cảnh, cậu lập tức nở một nụ cười, gọi: “Ông nội.”
Bùi Cảnh thoáng chốc nhớ lại Thẩm Tư Bạch lúc còn nhỏ. Khi đó cha mẹ Thẩm Tư Bạch vừa qua đời, trong một tháng đầu dọn vào đây, Thẩm Tư Bạch cực kỳ bất an, rất bám ông. Thẩm Tư Bạch nhỏ bé mỗi ngày đều ngồi xổm ở cửa đợi ông về nhà, vừa nhìn thấy ông là sẽ lộ ra nụ cười ngây thơ vô tội, thể hiện toàn bộ sự ỷ lại đối với ông.
Dù chưa biết chuyện gì đã xảy ra, Bùi Cảnh đã vô thức tin rằng lỗi không phải ở Giản Miên.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói Bùi Cảnh vô thức trở nên dịu dàng.
Dịch Mạn định mở miệng nhưng bị Giản Miên cướp lấy cơ hội: “Ông nội, bọn họ bắt nạt cháu!”
Giản Miên hít hít mũi, mới vừa rồi còn cười, chớp mắt nước mắt đã trào ra: “Họ bảo cháu là quái vật ghê tởm, đứa cháu trai nhỏ của ông còn đánh cháu nữa.”
Giản Miên chỉ tay vào bụng, tủi thân nói: “Đánh vào đây này, đau lắm.”
Dịch Mạn chấn động, máy cú đấm đó so với cú ra tay quăng người của mày thì có tính là đau không hả?
Lời tác giả muốn nói:
Giản Miên (O-O): Ta không đáng yêu hỏ?
Bạch Tuộc Nhỏ: Đại nhân là đáng yêu nhất nhất nhất luôn! Đứa nào bảo ngài không đáng yêu, em táng chết nó!