Giản Miên trời không sợ đất không sợ, nhưng lại có cơ địa dễ giật mình. Nhất là khi nhìn thấy những quỷ quái xấu xí, nhưng cậu sẽ không làm quá lên, bị dọa cũng chỉ phát ra những âm thanh ngắn ngủi.
Sự xuất hiện của con quái vật đen sì này đã làm nhiễu loạn từ trường xung quanh, cuộc gọi bị cưỡng chế kết thúc.
Giản Miên nhìn cái điện thoại tự động ngắt kết nối, lại nhìn con quái vật đang cười đầy nịnh hót với mình, trên mặt hiện rõ vẻ không hài lòng.
Con quái vật nuốt nước miếng, nhãn cầu đen sì to bằng nắm tay điên cuồng xoay chuyển, giọng nói thô thiển mang theo sự lấy lòng cố ý: “Đại nhân, tôi theo lệnh Giản Chấp đại nhân tới đón ngài về nhà.”
“Về nhà gì chứ? Đây chính là nhà của ta.” Giản Miên vung dao hạ xuống, miếng thịt heo bị cậu chém làm hai.
Cái đầu con quái vật run lên mấy cái, thoáng chốc cảm thấy thứ Giản Miên đang chặt không phải thịt heo mà là chính nó.
Quái vật thấy rất uất ức. Nó không muốn tới tìm Giản Miên nhưng số nó quá nhọ, bốc thăm thua nên bị bọn chúng đẩy tới đây. Trước khi qua đây nó đã biết mình sẽ đắc tội Giản Miên. Nhưng đó chưa phải điều tồi tệ nhất, không đưa được Giản Miên về thì nó còn đắc tội với Giản Chấp.
Chết còn thoải mái hơn là làm cái việc này, nhưng đã tới rồi thì không có lý lẽ lùi bước. Thò đầu ra một đao, rụt đầu lại cũng một đao, thà rằng ở chỗ Giản Miên đánh cược vận may, ít nhất Giản Miên còn dễ nói chuyện hơn Giản Chấp nhiều.
Quái vật bò ra khỏi vết nứt, thân hình nó to như một quả bóng rổ, riêng cái đầu đã chiếm hai phần ba diện tích cơ thể, thoạt nhìn như chỉ mọc mỗi cái đầu vậy. Trên cái đầu đỏ hỏn phân bố ba con mắt đen sì, lúc này đều đang nhìn Giản Miên chăm chú.
“Đại nhân, chúng ta nên về nhà thôi.”
Ánh bạc lóe lên chọc vào mắt con quái vật, Giản Miên giơ dao phay lên, mặt không cảm xúc nói: “Mi nói cái gì?”
Quái vật: “…”
Quái vật toàn thân run rẩy, vèo một cái lăn tót ra sau lưng Tiểu Ngũ. Tuy nhiên, thân thể nó to hơn Tiểu Ngũ mấy lần, vốn không thể ẩn nấp được.
Tiểu Ngũ có hơi cạn lời, cũng hơi thương hại người bạn tốt năm xưa này. Trước khi rời khỏi Thế giới Vô hạn nó vẫn chưa cắt đứt quan hệ với người bạn này nên cũng sẵn lòng giúp một tay.
“Đại nhân, Đầu To là nghe lệnh em trai ngài nên mới bất đắc dĩ phải tìm tới đây, nó cũng là bị ép đến đường cùng.” Tiểu Ngũ nói.
Đầu To gật đầu lia lịa, nhìn Giản Miên đầy hy vọng.
Tính tình Giản Miên vốn không tệ. Chỉ cần không chạm đến giới hạn cuối cùng thì cậu sẽ không tính toán, dao phay hạ xuống, lại một lần nữa cắt rời miếng thịt.
“Giản Chấp phái bao nhiêu quái vật tới tìm ta?”
Đầu To “A” một tiếng. Ánh mắt sắc như dao của Giản Miên quét qua, nó lập tức khai báo thành thật: “Cụ thể bao nhiêu tôi không rõ, nhưng toàn bộ nhóm của tôi đều xuất động.”
Đầu To vốn quen thói vênh váo, lúc này cũng không quên thể hiện bản thân trước mặt Boss: “Chúng tôi đã tìm ngài rất nhiều ngày. Bọn họ đều không tìm thấy ngài, là tôi tìm thấy ngài đầu tiên đó.”
Giản Miên tò mò: “Làm sao mi tìm thấy ta?”
Nói ra cũng là trùng hợp, Đầu To vừa mới tới thế giới loài người đã bị các món tráng miệng ngọt lịm mê hoặc, lúc nó đang tìm kiếm bánh ngọt ngon lành thì vô tình nhìn thấy Giản Miên. Lúc đó nó không xuất hiện ngay mà lén lút bám theo cậu, biết được chỗ ở của cậu. Cũng nhờ sự chú ý của Giản Miên dồn hết vào bánh ngọt nên mới thả lỏng cảnh giác.
Giản Miên còn chưa kịp nói gì, Tiểu Ngũ đã thay cậu lớn tiếng phản bác: “Nói bậy, đại nhân không hề bị dăm ba cái bánh ngọt cỏn con làm mê muội tâm trí nhé! Chẳng qua đại nhân không muốn để ý tới ông thôi, đại nhân tâm địa lương thiện mới cho phép ông bám theo đó.”
Đầu To: “…”
Giản Miên gật đầu, rất hưởng thụ sự bảo vệ của Tiểu Ngũ.
Đầu To nghĩ lại cũng thấy đúng, Giản Miên là ai chứ?
Chỉ cần động ngón tay là có thể khiến nó sống không bằng chết, làm sao có thể vì mấy miếng bánh ngọt mà buông lỏng cảnh giác được?
Ánh mắt Đầu To tràn đầy cảm kích: “Đại nhân ngài thật tốt.”
Đầu To không quên lấn tới: “Đại nhân, chúng ta nên về nhà rồi, ngài có thể cùng tôi về…”
Tiếng mở khóa cửa đột nhiên vang lên. Khoảnh khắc cửa mở ra Thẩm Tư Bạch như một tia chớp lao vào phòng ăn, Giản Miên nhất thời cuống quýt vơ lấy con quái vật như cục thịt ném vào máy xay thịt, nhấn nút khởi động xong liền quay người nhào vào lòng Thẩm Tư Bạch, chỉ trong chớp mắt, mắt cậu đã đong đầy nước.
Trái tim Thẩm Tư Bạch vẫn còn treo lơ lửng. Hắn nâng mặt Giản Miên lên kiểm tra kỹ lưỡng: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Không cần Giản Miên đưa ra lời giải thích, Thẩm Tư Bạch đã ngửi thấy mùi bất thường trong phòng bếp cùng với vết nứt quen thuộc giữa không trung.
Vết nứt do quái vật tạo ra không thể khép lại ngay lập tức. Nếu không có vết nứt này, Giản Miên có thể lừa Thẩm Tư Bạch là không có chuyện gì xảy ra. Nhưng một vết nứt to đùng trước bồn rửa bát thế kia, trừ phi Thẩm Tư Bạch bị mù nếu không không thể nào không chú ý tới.
Giản Miên nửa thật nửa giả nói: “Con quái vật đó đột nhiên xuất hiện, em sợ quá lỡ tay ném nó vào máy xay thịt mất rồi.”
Đầu To: “???”
Tiểu Ngũ đang nấp sau hũ gia vị: “…”
Đại nhân bây giờ nói dối mặt không đỏ tim không đập luôn, đại nhân biến thành đại nhân xấu xa rồi.
Nó nhìn Đầu To đang bị xay thành thịt vụn trong máy xay, thầm cảm thán trong lòng: Bro vất vả rồi, yên tâm đi, lát nữa tôi sẽ lén đưa ông ra ngoài. Ông đến chỗ nào an toàn rồi tự mình từ từ ghép lại cơ thể nhé.
Thẩm Tư Bạch vỗ nhẹ lưng Giản Miên, lên tiếng an ủi: “Đừng sợ, anh đã đến bên cạnh em rồi, nó sẽ không làm hại được em đâu.”
Hắn sẽ không để bất cứ thứ gì làm Giản Miên bị thương.
“Sao anh lại đột nhiên về vậy? Anh biết em gặp chuyện à?”
Câu hỏi sau Giản Miên đã có đáp án rõ ràng. Thẩm Tư Bạch chắc chắn biết cậu gặp chuyện mới vội vàng trở về, nhưng Thẩm Tư Bạch làm sao mà biết được?
Thẩm Tư Bạch: “Điện thoại bị ngắt, trước khi tắt anh nghe thấy giọng của em không ổn.”
Trong mắt Giản Miên thoáng hiện tia sáng: “Anh chỉ vì nghe giọng em không ổn mà chạy về ngay sao?”
Thẩm Tư Bạch véo má Giản Miên, nghiêm nghị nói: “Cái gì mà ‘chỉ vì’? Giọng em lúc đó rõ ràng là hơi sai sai rồi, anh đã nghe ra rồi thì làm sao có thể để mặc em được?”
Giản Miên lắc đầu, rúc mạnh vào lòng Thẩm Tư Bạch, nước mắt tuôn rơi làm ướt một mảng áo trước ngực hắn.
Từ khi gặp Thẩm Tư Bạch tới nay, cậu càng lúc càng hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ ‘cảm động’.
Thẩm Tư Bạch tưởng Giản Miên vẫn còn sợ hãi, vừa an ủi vừa bế cậu rời khỏi phòng bếp.
Đợi đến khi bóng lưng Thẩm Tư Bạch biến mất, Tiểu Ngũ mới lặng lẽ bò ra từ sau hũ gia vị.
Máy xay thịt tự động dừng lại sau nửa phút làm việc, Đầu To đã bị xay thành thịt vụn. Máy xay thịt thì chưa mạnh đến mức g**t ch*t được một con quái vật, đối với an nguy của Đầu To, Tiểu Ngũ vẫn khá yên tâm.
“Đầu To ông đợi tí nhé, tôi cứu ông ra ngay đây.” Tiểu Ngũ vừa nói vừa định mở nắp máy xay thịt, một luồng sức mạnh vô hình từ xa truyền đến. Nắp máy xay thịt đột nhiên sụp xuống, ép chặt Đầu To vốn đã nát bấy thành bùn thịt luôn.
Hai cái xúc tu của Tiểu Ngũ cũng bị vạ lây, trực tiếp bị sức mạnh này ép dẹp lép. Nó bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt, đến đau đớn cũng quên mất.
Đây là ai làm?
Không đúng…
Đầu To!
Bro của tui ơi!!!
Thẩm Tư Bạch đã phái hai dị năng giả cấp A canh gác gần nhà nhưng vẫn bị quái vật xâm nhập. Cả hai dị năng giả đều không phát hiện ra động tĩnh gì. Cho đến khi người của Cục Quản lý Dị chủng kéo tới, bọn họ mới biết chuyện gì đã xảy ra.
Chuyện đã đến nước này, Thẩm Tư Bạch cũng không muốn tiếp tục giấu giếm Giản Miên nữa. Sau khi trấn an cậu xong, hắn lập tức điều người tới, kiểm tra từ trong ra ngoài căn nhà một lượt.
“Vết nứt đó chúng tôi đã xử lý xong, không có gì bất thường khác.”
Người tới là Lâm Yết, anh ta làm việc thì Thẩm Tư Bạch tuyệt đối yên tâm. Lâm Yết đã nói vậy, Thẩm Tư Bạch đáng lẽ nên nhẹ lòng nhưng nỗi lo âu vẫn không hề tan biến.
Hắn tin Lâm Yết sẽ không nói dối mình, nhưng không thể tin rằng đám quái vật sẽ không đến quấy rầy Giản Miên nữa.
Lâm Yết nhận ra sự lo lắng của Thẩm Tư Bạch. Xung quanh không có ai, anh ta thẳng thắn nói: “Nếu cậu không yên tâm thì đổi chỗ ở đi, nhưng mà…”
Anh ta khựng lại một chút, vẫn nói ra kết quả xấu nhất: “Tôi không đảm bảo sau khi các cậu đổi chỗ, Giản Miên sẽ không gặp nguy hiểm nữa đâu.”
Thẩm Tư Bạch trông vẫn thong dong, giọng điệu cũng bình thản: “Tôi biết.”
Lâm Yết: “Cách tốt nhất là chuyển cậu ấy đến Cục Quản lý Dị chủng.”
Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc Thẩm Tư Bạch buộc phải bại lộ thân phận của mình.
Nhìn phản ứng của Thẩm Tư Bạch, Lâm Yết đã biết câu trả lời. Anh ta có hơi bất lực: “Cậu nghĩ bí mật này có thể giấu cả đời sao? Tôi thật sự không hiểu, thân phận của cậu có gì mà không dám nhìn mặt người thế? Cậu đâu phải kẻ ác tày trời, cũng không giết cả nhà Giản Miên, không việc gì phải giấu diếm em ấy cả.”
Thẩm Tư Bạch: “Cậu không hiểu đâu.”
“Tôi không hiểu, cho nên bây giờ tôi mới muốn nói cho cậu hiểu.” Lâm Yết liếc nhìn Giản Miên đang cuộn tròn trên ban công phơi nắng.
Giản Miên được bọc trong chiếc chăn lông màu hồng, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Ánh mặt trời chiếu rọi rõ mồn một gương mặt cậu, cũng nhìn rõ cả vệt nước mắt còn sót lại.
Vừa trải qua chuyện như thế, Giản Miên đương nhiên rất sợ, nhưng trạng thái của cậu so với nhiều người gặp nạn mà Lâm Yết từng thấy thì tốt hơn nhiều.
“Tôi thấy em ấy khá kiên cường, ít nhất không yếu đuối như cậu nhấn mạnh đâu. Em ấy chắc chắn sẽ chấp nhận thân phận của cậu.” Lâm Yết hiến kế, “Nếu em ấy cũng lo cho an nguy của cậu, cậu cứ đưa cho em ấy một thiết bị định vị, để em ấy luôn biết cậu đang ở đâu. Chỉ cần cậu giữ liên lạc, em ấy sẽ không đến mức phải lo sợ vì cậu. Vả lại với năng lực của cậu, có con dị chủng nào làm cậu bị thương nổi chứ?”
Có rất nhiều cách để chu toàn. Thẩm Tư Bạch thông minh như vậy, ấy thế mà cứ đụng đến Giản Miên là lại thành kẻ ngốc, đây là hậu quả của việc yêu đương sao?
Thẩm Tư Bạch nhắm mắt lại, lớp vỏ bọc ký ức bị bóc tách từng tầng, cuối cùng cũng lộ ra ngoài ánh sáng.
Điều hắn lo lắng không chỉ có bấy nhiêu —
Lần đầu gặp Giản Miên, hắn đã vô ý làm tổn thương cậu.
Đó là phó bản cuối cùng của hắn trong Trò chơi Vô hạn, hắn bị một con quái vật biển lôi kéo chìm xuống đáy biển sâu. Càng lặn xuống sâu, áp lực nước gây ra tổn thương cho cơ thể càng lớn. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, tiềm năng của hắn bộc phát. Hắn không biết mình đã g**t ch*t con quái vật biển đó như thế nào. Đến khi hoàn hồn, con dao của hắn đã kề sát một con sứa. Điều kỳ lạ là ở dưới biển, hắn lại thấy con sứa ấy rơi lệ, và chính khoảnh khắc đó, hắn đã mủi lòng trước con sứa nhỏ đột ngột xuất hiện này.
Con sứa đó chính là Giản Miên.
Thẩm Tư Bạch không chỉ che giấu Giản Miên một bí mật, mà còn một bí mật khác không thể tha thứ —
Hắn từng suýt chút nữa đã g**t ch*t Giản Miên.
Mặc dù lần đó hắn đã dùng đạo cụ để che giấu diện mạo thật nhưng khó bảo đảm sẽ không có ngày bị bại lộ. Giản Miên càng hiểu rõ về thân phận và năng lực của hắn thì càng dễ dàng bóc trần bí mật này. Hắn chưa bao giờ nghĩ Giản Miên là kẻ ngốc. Ngược lại, Giản Miên rất thông minh, chỉ là cậu lười suy nghĩ mà thôi.
Thẩm Tư Bạch rất hiếm khi nhắc đến những gì mình đã trải qua trong Thế giới Vô hạn, đây là lần đầu tiên Lâm Yết nghe chuyện này. Sau khi trải qua cú sốc, cuối cùng anh ta cũng hiểu tại sao Thẩm Tư Bạch lại muốn giấu Giản Miên những bí mật đó.
Lâm Yết không cố chấp với chủ đề này nữa: “Nếu không đến Cục Quản lý Dị chủng, vậy cậu định đưa em ấy dọn đi đâu?”
Thẩm Tư Bạch: “Tôi đã nghĩ ra nơi để đi rồi.”
Khi Bùi Cảnh nhận được điện thoại của Thẩm Tư Bạch, ông cứ ngỡ hắn đang nói đùa. Thẩm Tư Bạch phòng bị ông như vậy, thế mà lại bằng lòng để Giản Miên ở chỗ ông.
Sau khi chốt ngày dọn tới, Bùi Cảnh bắt đầu chuẩn bị. Ông tìm Bùi Cố để hỏi thăm chuyện của Giản Miên, nhưng nhận được kết quả tệ nhất: Thẩm Tư Bạch canh phòng Giản Miên rất nghiêm ngặt, Bùi Cố cũng không hiểu rõ sở thích của Giản Miên cho lắm. Không còn cách nào khác, Bùi Cảnh đành phải lắt léo hỏi thăm Thẩm Tư Bạch.
Thẩm Tư Bạch thì chẳng thay đổi chút nào, không hề che giấu h*m m**n độc chiếm của mình: “Em ấy cần gì cháu sẽ mua cho em ấy, không cần ông phải chuẩn bị. Cháu không muốn bên cạnh em ấy xuất hiện đồ của người khác.”
Bùi Cảnh: “…”
Liên quan đến chuyện của Giản Miên, Thẩm Tư Bạch luôn nói rất nhiều, hắn lại bảo Bùi Cảnh: “Vịnh Thiển Thủy dạo này không an toàn, cháu mới miễn cưỡng để Giản Miên ở chỗ ông. Chỉ là ở nhờ thôi, đợi sóng gió qua đi cháu sẽ đưa Giản Miên dọn về. Trong thời gian này, ông bớt gặp mặt Giản Miên lại, cháu cũng sẽ dặn Giản Miên bảo em ấy tránh xa ông một chút, tránh để ông lại kích động em ấy.”
Bùi Cảnh suýt nữa thì tức ngất đi.
Giản Miên bị kích động lúc nào?
Lần nào cũng là ông bị cậu làm cho kích động phát điên có được không?!
Cái đồ ăn cây táo rào cây sung này!