Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 28

Tiểu Ngũ biết Thẩm Tư Bạch chỉ nói đùa với Giản Miên thôi. Thẩm Tư Bạch đã nói vô số lần “muốn xích em lại”, nhưng chưa lần nào là làm thật. Thay vì nói là giam cầm Giản Miên, chi bằng nói đó là một kiểu trêu đùa tình cảm.

Tiểu Ngũ: “Đại nhân, chắc Thẩm Tư Bạch không quên đâu, chỉ là anh ta không thực lòng muốn xích ngài lại thôi.”

Lời của Tiểu Ngũ khiến Giản Miên cảm thấy thật khó hiểu: “Sao mi tự nhiên lại nói đỡ cho Thẩm Tư Bạch thế?”

Tiểu Ngũ vốn chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội mắng chửi Thẩm Tư Bạch cơ mà, sao hôm nay bỗng dưng đổi tính?

Tiểu Ngũ không phải đổi tính, mà là cách hành xử của Thẩm Tư Bạch khiến nó phải nhìn nhận lại. Không một con người nào sau khi rơi vào thế giới vô hạn lại tình nguyện quay trở lại đó lần nữa, ngay cả những người đã phá đảo phó bản cũng không muốn. Chỉ có Thẩm Tư Bạch làm được điều đó, hắn sẵn sàng vì Giản Miên mà dấn thân vào nơi hiểm nguy, bấy nhiêu thôi đủ chứng minh lòng thành của hắn.

Mặc dù nó vẫn không thích Thẩm Tư Bạch nhưng sẽ không mắng hắn nữa, nó cũng sẵn sàng đứng ở góc độ công tâm để nói vài lời tốt đẹp cho hắn.

“Em chỉ thấy anh ta cũng… khá tốt.” Tiểu Ngũ lúng túng nói.

Trên đầu truyền đến tiếng cười khẽ, xúc tu của Tiểu Ngũ không tự chủ được mà cuộn tròn lại vì ngượng: “Đại nhân, ngài đang cười nhạo em sao?”

Giản Miên lắc đầu: “Ta chỉ bất ngờ vì mi lại giúp Thẩm Tư Bạch nói chuyện thôi.”

Tiểu Ngũ không muốn thừa nhận, bèn đánh trống lảng: “Thẩm Tư Bạch không muốn xích ngài đâu. Đại nhân, ngài không cần tự xích mình.”

Giản Miên không nghe, vẫn kiên định với suy nghĩ của mình: “Anh ấy không muốn xích ta chỉ vì xót ta thôi. Ta đã khiến anh ấy lo lắng rồi, ta muốn làm gì đó để anh ấy an tâm hơn.”

“Đại nhân…” Tiểu Ngũ chẳng biết nói gì, đối với Thẩm Tư Bạch chỉ còn lại ngưỡng mộ, ghen tị và căm ghét.

Tên Thẩm Tư Bạch này đúng là tốt số thật đấy!

Đại nhân mà có thể lo lắng cho nó được một phần như thế, nó chết cũng mãn nguyện.

“Nhưng có một vấn đề…” Giản Miên vứt sợi xích đứt đi, ánh mắt bỗng chốc trở nên thẫn thờ, “Lúc Thẩm Tư Bạch đến cứu ta, ta cảm nhận được hơi thở của tên con người đó.”

Giản Miên nói rất ẩn ý, nhưng Tiểu Ngũ vốn tường tận mọi chuyện đều có thể hiểu ý cậu. Nó kinh ngạc: “Tên đó chẳng phải đã chết rồi sao?”

Giản Miên nhìn Tiểu Ngũ, hỏi ngược lại: “Mi không cảm nhận được à?”

Tiểu Ngũ lắc đầu. Lúc nó chạy tới chỉ thấy Thẩm Tư Bạch và Giản Chấp đang đánh nhau, nó cũng không ngửi thấy mùi mà Giản Miên nói.

Tiểu Ngũ bỗng nghĩ đến điều gì đó: “Lẽ nào ngài nghĩ hơi thở đó phát ra từ Thẩm Tư Bạch?”

Làm sao có thể, Thẩm Tư Bạch chẳng qua chỉ là một người bình thường thôi, làm sao mà lợi hại đến thế được. Tên con người đó suýt chút nữa đã g**t ch*t Giản Miên, còn Thẩm Tư Bạch thì chỉ cần Giản Miên xước da ngón tay thôi cũng đã xót xa muốn chết rồi. Làm sao hắn có thể là kẻ đó được chứ?

Giản Miên quan sát phản ứng của Tiểu Ngũ và đưa ra kết luận: “Đến cả mi cũng không cho rằng Thẩm Tư Bạch là kẻ đó vậy thì chắc chắn là không phải rồi. Có lẽ là ta cảm nhận nhầm thôi.”

Kể từ lúc từ thế giới vô hạn trở về, Giản Miên có rất nhiều thắc mắc chưa được giải đáp. Những ngày này, Thẩm Tư Bạch dính lấy cậu từng giây từng phút, hận không thể giúp cậu đi cả vệ sinh, cậu hoàn toàn không có thời gian để suy nghĩ về những vấn đề đó.

Cậu có thể trực tiếp hỏi Thẩm Tư Bạch, nhưng trực giác lại mách bảo rằng sẽ không có được đáp án từ hắn, mà hỏi rồi còn làm rạn nứt tình cảm của cả hai.

Trong rất nhiều bộ phim cậu từng xem đều có tình tiết thế này: Hoài nghi chính là khởi đầu của khủng hoảng lòng tin. Một khi câu hỏi được thốt ra, giữa vợ chồng sẽ xuất hiện một vết nứt trong sự tin tưởng.

Giản Miên vốn quen với việc an phận thủ thường, thế nên dù có bao nhiêu nghi hoặc, cậu vẫn chọn tìm Tiểu Ngũ để thảo luận.

Cậu rất tin tưởng Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ đối với Thẩm Tư Bạch phòng bị như vậy mà còn không nghi ngờ hắn, thì cậu lại càng không có lý do để hoài nghi Thẩm Tư Bạch.

Tiểu Ngũ: “Người đó không phải đã chết trong phó bản rồi sao? Chẳng lẽ hắn hoàn hồn?”

Trong Thế giới Vô hạn chuyện gì xảy ra cũng không kỳ quái, chết trong một số phó bản đặc thù thì con người có thể có cơ hội sống lại. Mà không may thay, cái phó bản g**t ch*t tên con người đó vừa vặn là một phó bản linh dị, mượn dùng thủ đoạn nào đó là có thể sống lại.

Giản Miên: “Mi cũng cảm thấy thế sao?”

Tiểu Ngũ không dám võ đoán: “Em chỉ đoán mò thôi.”

Thấy Giản Miên mặt mày ủ dột, Tiểu Ngũ vội vàng nói: “Nhưng bất kể hắn có phải đã sống lại hay không, linh hồn của hắn chỉ có thể vĩnh viễn lưu lại trong Thế giới Vô hạn, không gây nguy hại được cho đại nhân đâu.”

Ở Thế giới Vô hạn, con người phục sinh sẽ trở thành Boss mới của phó bản đó, sau khi bị con người khác qua cửa sẽ chịu chế tài của hệ thống, hoặc không ngừng đột phá để trở thành Boss phó bản cao cấp. Nhưng Tiểu Ngũ không nghĩ hắn có thể khiêu chiến thành công thắng được Giản Chấp, Boss tối thượng không phải muốn tiêu diệt là tiêu diệt được.

Cho dù tên con người đó có 1% xác suất thắng được Giản Chấp để trở thành Boss tối thượng, hắn cũng không ra khỏi Thế giới Vô hạn được, không hại được đến Giản Miên.

Tiểu Ngũ vươn xúc tu chạm nhẹ vào mu bàn tay Giản Miên: “Đại nhân đừng sợ, hắn sẽ không làm hại được ngài nữa đâu. Ngài ở đây hiện tại rất an toàn.”

Giản Miên: “Mi không khuyên ta trở về Thế giới Vô hạn nữa à?”

Lần này trở về Tiểu Ngũ đã thay đổi rất nhiều. Trước đây dăm bữa nửa tháng lại xúi giục cậu quay về, giờ thì một lời cũng không nhắc tới.

Tiểu Ngũ có hơi ngại ngùng, lầm bầm nói: “Em nghĩ thông rồi, ở đây cũng chẳng có gì không tốt.”

Chuyến đi này trở về, Tiểu Ngũ mới chấp nhận sự thật là thế giới vô hạn đã đổi chủ. Uy nghiêm của Giản Miên vẫn còn đó nhưng đám quái vật kia bị hệ thống áp chế, không thể không nghe theo mệnh lệnh của Giản Chấp.

Chỉ cần Giản Miên muốn, cậu có thể đoạt lại vị trí của mình, nhưng quan trọng là Giản Miên chẳng muốn chút nào.

Giản Chấp suốt ngày muốn tìm Giản Miên gây phiền phức. Tiểu Ngũ có thể tưởng tượng ra những ngày tháng tương lai mỗi ngày đều trôi qua trong cảnh chém chém giết giết, còn phải cùng những bạn tốt năm xưa trở mặt thành thù, chỉ nghĩ thôi đã thấy mệt mỏi rồi.

Bỗng nhiên cảm thấy thế giới con người cũng không có gì tệ, có đồ ăn thức uống lại còn có phim truyền hình để xem.

Lúc đầu tại sao nó lại thấy thế giới vô hạn tốt nhỉ?

Bây giờ nghĩ lại, nó chỉ là áp đặt suy nghĩ của mình lên người Giản Miên. Nó hy vọng Giản Miên trở lại làm đại nhân ác ma trên vạn người kia, nhưng chưa từng hỏi qua suy nghĩ của Giản Miên.

“Đại nhân muốn ở đâu, em đều đi cùng ngài.” Tiểu Ngũ bò vào lòng bàn tay Giản Miên, nịnh nọt cọ cọ, “Chỉ cần đại nhân đừng bỏ rơi em.”

Giản Miên cười nói: “Ta sẽ không bỏ rơi mi.”

Lời hứa thốt ra nhẹ nhàng, nhìn qua chẳng có mấy sức thuyết phục. Nhưng Tiểu Ngũ biết, chỉ cần là điều Giản Miên đã hứa, cậu nhất định sẽ làm được.

Thẩm Tư Bạch trong thời gian nghỉ phép đã tắt toàn bộ thiết bị liên lạc, hắn không thông báo hành tung cho bất kỳ ai vì không muốn bị quấy rầy, cùng Giản Miên trải qua kỳ nghỉ này thật sảng khoái. 

Sau khi trở lại Cục Quản lý Dị chủng mới biết, trong thời gian hắn  đi nghỉ, vết nứt ở đảo Đại Du đã mở rộng gấp ba lần. Lỗ hổng này so với lần đầu tiên quái vật xâm nhập đã lớn hơn gần năm lần và vẫn đang tiếp tục mở rộng, cuối cùng sẽ biến thành nơi mà bất kể quái vật có hình thể to lớn thế nào cũng có thể xuyên qua.

Bùi Cảnh đã cho người tăng cường canh gác, 24 giờ đều có người túc trực bên vết nứt để phòng quái vật xâm nhập.

Nhưng dù đã chuẩn bị đầy đủ, chuyện đáng lo ngại vẫn cứ xảy ra.

Đêm qua, một con quái vật cố gắng vượt qua vết nứt, vừa mới ló đầu ra đã bị dị năng giả chém chết. Nhưng đó không phải là kết thúc, tiếp theo sau, cứ mỗi hai giờ lại xuất hiện vài con quái vật, tần suất tăng dần đồng thời thời gian quái vật ló đầu cũng rút ngắn lại. Đến sáng hôm nay, khu vực gần vết nứt đã đầy rẫy xác quái vật. Chúng dường như không biết sợ hãi là gì, khi nhìn thấy xác đồng loại vẫn kiên trì muốn đến thế giới con người.

Các dị năng giả đã thay ca hết đợt này đến đợt khác, đám quái vật vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Thẩm Tư Bạch nghe tin lập tức chạy đến đảo Đại Du. Hắn đứng trên ngọn hải đăng, từ trên cao nhìn xuống mặt đất bị máu nhuộm đỏ thẫm.

Cũng giống như ban đầu, đợt đầu tiên cố gắng tiến vào thế giới loài người đều là quái vật cấp thấp, dị năng giả chém giết không mấy tốn sức. Nhưng theo thời gian, cấp bậc quái vật sẽ tăng lên.

Bùi Cảnh chắp tay đứng đó, giữa mày bao phủ một tầng mây đen. Mới không gặp vài ngày mà ông đã lộ rõ vẻ già nua, ngay cả giọng nói cũng mang theo sự mệt mỏi: “Ông đã có dự cảm sẽ xảy ra vấn đề, không ngờ chúng lại đến nhanh như vậy.”

Bùi Cảnh quay đầu nhìn Thẩm Tư Bạch đang im lặng: “Mấy ngày cháu cùng Giản Miên ra ngoài có gặp chuyện gì không?”

Người khác muốn dò hỏi hành tung của Thẩm Tư Bạch rất khó nhưng Bùi Cảnh thì lại rất dễ dàng, ông biết hai người đã đi đâu.

Thẩm Tư Bạch không thích bị người khác hỏi thăm đời tư. Ngay cả khi chuyện đó có liên quan đến quái vật, hắn cũng không muốn tiết lộ chút thông tin nào cho Bùi Cảnh. Chuyện này không trách Thẩm Tư Bạch được. Chỉ trách trước đó thái độ của Bùi Cảnh đối với Giản Miên quá tệ, cộng thêm việc Bùi Cảnh hai ngày trước còn đến tận cửa tìm Giản Miên gây phiền phức, Thẩm Tư Bạch lại càng không báo cho Bùi Cảnh biết họ đã gặp những gì trong chuyến đi.

“Cháu biết ông muốn nói gì.” Thẩm Tư Bạch vẻ mặt bình thản, “Cháu nhớ rõ chức trách của mình, sẽ không lùi bước trước trận chiến. Ông cứ yên tâm.”

Thẩm Tư Bạch là kiểu người có thể vì Giản Miên mà từ bỏ tất cả mọi người. Điều Bùi Cảnh lo lắng nhất chính là Thẩm Tư Bạch sẽ trút bỏ thân phận chỉ huy trưởng, bất chấp tất cả đưa Giản Miên rời đi. Bùi Cảnh sẽ không trách Thẩm Tư Bạch ích kỷ, nhưng ông không muốn Thẩm Tư Bạch bị người đời dị nghị. Vì vậy ông phải ích kỷ một lần, tìm mọi cách để giữ chân Thẩm Tư Bạch.

Ngoài Thẩm Tư Bạch ra, ông không nghĩ ra được người thứ hai có thể thủ hộ thế giới này khỏi sự tàn sát của quái vật.

Thẩm Tư Bạch hiểu Bùi Cảnh đang nghĩ gì. Hắn không ngại bị Bùi Cảnh lợi dụng, sở dĩ hắn thuận theo ý Bùi Cảnh ngồi vào vị trí này là để báo đáp ơn nuôi dưỡng của ông. Nhưng có một chuyện hắn cần đính chính—

“Cháu làm vậy là vì Giản Miên. Em ấy thích nơi này, cháu sẽ không để thế giới mà em ấy yêu thích bị phá hủy.”

Bùi Cảnh: “…”

Bùi Cảnh rất muốn hỏi, vậy nếu Giản Miên không thích thế giới này thì sao?

Nhưng ông lại không dám hỏi, trong lòng thực ra đáp án đã rõ như ban ngày.

Bùi Cảnh một lần nữa nhận ra rằng việc ông bắt Giản Miên rời xa Thẩm Tư Bạch là một lựa chọn sai lầm đến mức nào. Nếu Giản Miên thực sự bị ông đuổi đi, Thẩm Tư Bạch chắc chắn sẽ rời đi cùng Giản Miên, khi đó thì…

Bùi Cảnh thở dài, chân thành nói: “Ông sẽ không ép nó rời xa cháu nữa.”

Thẩm Tư Bạch không cho là đúng. Bất kể thái độ của Bùi Cảnh thế nào đối với hắn  đều không quan trọng, quan trọng là thái độ của Giản Miên.

“Những nơi khác có phát hiện vết nứt không?”

Khi hai người trò chuyện, Cố Diệp đứng canh một bên giả làm không khí. Câu hỏi của Thẩm Tư Bạch vừa vang lên, cậu ta liền biết là đang hỏi mình, lập tức trả lời: “Thành phố S, thành phố H… và nhiều nơi khác đều đã phát hiện vết nứt, chi nhánh ở các địa phương đã cử người tuần tra.”

Thẩm Tư Bạch: “Vịnh Thiển Thủy cũng cần tăng cường tuần tra.”

Cố Diệp ngẩn ra, Vịnh Thiển Thủy là nơi Thẩm Tư Bạch đang ở. Não cậu ta lập tức nảy số. Thẩm Tư Bạch đâu có muốn tăng cường phòng thủ ở đó, rõ ràng là muốn tăng cường bảo vệ cho Giản Miên.

Bùi Cảnh: “Hai dị năng giả cấp A canh giữ ở đó còn chưa đủ sao? Cháu còn định phái bao nhiêu người canh gác nữa?”

Thẩm Tư Bạch vân vê vết răng trên cổ tay, thản nhiên nói: “Phí tăng ca của những người đó cứ trừ vào tài khoản của cháu. Người của cháu cháu tự xót. Sao nào, cục trưởng lại muốn quản chuyện riêng của cháu à?”

Bùi Cảnh: “…”

Cố Diệp lẳng lặng lùi lại vài bước, đợi khi hai người đại chiến sẵn sàng chuồn lẹ. Rất nhiều người ngưỡng mộ cậu ta có thể làm việc dưới trướng Thẩm Tư Bạch, nhưng không biết rằng công việc này luôn đi kèm với nguy hiểm, hóng được quá nhiều drama cuối cùng sẽ bị diệt khẩu.

May thay, trước khi cuộc đấu khẩu của hai người phát triển thành đao thật súng thật đã có người đã gọi Bùi Cảnh đi. Cố Diệp sờ sờ cổ mình, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay lại giữ được cái cổ rồi.

Bùi Cảnh vừa đi, Thẩm Tư Bạch lập tức rút điện thoại ra gọi cho Giản Miên. Giờ này Giản Miên chắc chắn đã dậy từ lâu, điện thoại nhanh chóng được kết nối.

Khoảnh khắc giọng nói của Giản Miên vang lên, chân mày Thẩm Tư Bạch giãn ra. Nếu Bùi Cảnh còn ở đây, nhìn thấy thái độ của Thẩm Tư Bạch chắc chắn sẽ lại tức đến nghẹn họng.

Cố Diệp vẫn giữ khoảng cách ba mét với Thẩm Tư Bạch. Gió biển quá lớn, dù cậu ta đã cố gắng lắng nghe nhưng vẫn không nghe thấy Giản Miên nói gì. Cậu ta thực sự muốn biết Giản Miên làm cách nào mà có thể khiến Thẩm Tư Bạch cười vui vẻ đến vậy.

Đang lúc Cố Diệp phân vân không biết có nên lại gần Thẩm Tư Bạch thêm chút nữa không, thì thấy sắc mặt Thẩm Tư Bạch thay  đổi, đột nhiên quay người đi về phía mình.

Cố Diệp sợ đến mức đứng đực tại chỗ. Cậu ta tưởng Thẩm Tư Bạch phát hiện mình nghe lén nên đến dạy dỗ, nhưng Thẩm Tư Bạch lại rẽ hướng đi thẳng về phía cầu thang. Chỉ nghe tiếng bước chân dồn dập kia là biết Thẩm Tư Bạch đang gấp gáp đến nhường nào.

Cố Diệp hoàn hồn đuổi theo, Thẩm Tư Bạch đã rời khỏi ngọn hải đăng. Chớp mắt sau, bóng dáng Thẩm Tư Bạch đã xuất hiện ở đằng xa, cậu ta muốn đuổi theo cũng khó.

Cảnh tượng vừa diễn ra cách đây không lâu lại lặp lại, Cố Diệp vẫn cảm thấy sốc.

Đã xảy ra chuyện gì rồi, tại sao chỉ huy không gọi cậu ta đi cùng?

Cố Diệp đột nhiên lóe lên một tia linh cảm.

Chẳng lẽ Giản Miên lại gặp phải dị chủng bạo động?

Cuộc gọi đang dang dở, giọng nói của Giản Miên bỗng nhiên biến điệu, tuy cực nhẹ nhưng vẫn bị Thẩm Tư Bạch nhạy bén nhận ra. Hắn định hỏi dồn thì điện thoại lại đột ngột ngắt kết nối. 

Liên tưởng đến báo cáo của Cố Diệp lúc nãy, Thẩm Tư Bạch không thể không suy đoán đến kết quả xấu nhất, hắn dùng tốc độ nhanh nhất chạy về nơi ở.

Tiểu Ngũ biết chỗ nào có bán xích nhưng không dám nói cho Giản Miên, nó sợ Giản Miên ra ngoài lại gây ra thêm bao nhiêu chuyện nữa. Tiểu Ngũ không nói, Giản Miên cũng không định ép hỏi. Cậu bỗng nghĩ đến mua hàng online, lập tức đặt mua rất nhiều sợi xích kiên cố trên mạng, ship hàng cũng phải ba ngày mới tới. 

Trong lúc chờ hàng giao đến tận cửa, Giản Miên không ngồi yên được, cậu muốn làm gì đó cho Thẩm Tư Bạch vui hơn một chút, nghĩ đi nghĩ lại thì quyết định nấu cho Thẩm Tư Bạch một bữa cơm.

Tiểu Ngũ muốn ngăn cản, lại bị Giản Miên ấn lên thớt. Giản Miên cầm dao phay, giả vờ uy h**p: “Từ lâu ta đã muốn hỏi rồi, rốt cuộc mi có gì không hài lòng với tay nghề nấu nướng của ta hả?”

Tiểu Ngũ: “…”

Không phải em không hài lòng, là Thẩm Tư Bạch ăn vào sẽ hỏng người, ngài lại sắp không vui rồi.

Lời thốt ra khỏi miệng lại biến thành: “… Không có bất mãn ạ.”

Giản Miên vẫn không dời dao phay đi, nghiêm nghị nói: “Vậy mi còn định ngăn cản ta nấu cơm nữa không?”

“… Em không ngăn cản,” Tiểu Ngũ lắc lắc cái đầu, nhỏ giọng hỏi một câu, “Vậy em có thể đứng nhìn ngài không ạ?”

Việc Tiểu Ngũ ngăn mình nấu cơm khiến Giản Miên rất không vui. Nhưng cậu vẫn có chút tự biết mình về trình độ nấu nướng, Tiểu Ngũ nói vậy cũng không phải chuyện xấu nên cậu đã đồng ý.

“Vậy ta phải làm món gì giờ?” Giản Miên hỏi.

Tiểu Ngũ: “…”

Hóa ra ngài còn chưa nghĩ ra làm món gì nữa hả? Vậy thì ngài đòi nấu cái kiểu gì đây?

Tiểu Ngũ: “Ngài muốn làm món gì ạ?”

Giản Miên mở tủ lạnh đảo mắt một vòng, lấy tất cả những thứ có trong đó ra. Tiểu Ngũ suy nghĩ một hồi rồi báo tên vài món để Giản Miên lựa chọn.

Giản Miên mới nghe tên món ăn đã thấy đói: “Tôi đều muốn ăn hết.”

Tiểu Ngũ: “…”

Với kỹ thuật của ngài, muốn ăn hết là chuyện không thể nào.

Để Giản Miên tự chọn thì chắc đợi đến lúc Thẩm Tư Bạch về bữa cơm này cũng chưa xong mất, Tiểu Ngũ đành chọn thay Giản Miên: “Vậy làm thịt viên trước đi.”

Đừng nghe cái tên này mà tưởng phức tạp. Món này thực ra không khó chút nào, lại cực kỳ hợp với Giản Miên, chỉ cần ném thịt heo đã cắt khối vào máy xay thịt điều khiển máy cho tốt, thịt xay ra sẽ không đến nỗi khó ăn.

Giản Miên còn chưa bắt đầu sơ chế nguyên liệu thì nhận được điện thoại của Thẩm Tư Bạch. Cậu vừa trò chuyện với Thẩm Tư Bạch, vừa làm theo chỉ dẫn của Tiểu Ngũ.

“Bé yêu đang làm gì đó?”

Trong giọng nói của Giản Miên giấu chút đắc ý nho nhỏ: “Em đang nấu cơm nè, hôm nay sẽ làm món ngon cho anh.”

Thẩm Tư Bạch khẽ cười: “Món gì ngon nào?”

Giản Miên hừ hừ hai tiếng: “Anh về nhà rồi sẽ biết.”

Vì có Thẩm Tư Bạch nên Tiểu Ngũ không được lên tiếng, chỉ có thể viết các bước lên giấy cho Giản Miên xem.

Mặc dù đã có cái nhìn khác về Thẩm Tư Bạch, nhưng khi nghe hắn và Giản Miên trò chuyện nồng tình mật ý, nó vẫn tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Nó vẫn cảm thấy Thẩm Tư Bạch không xứng với đại nhân ác ma vĩ đại.

Giản Miên: “Hôm nay em làm món mới, trước đây anh chưa từng ăn đâu.”

Thẩm Tư Bạch: “Anh rất mong chờ.”

Giản Miên: “Không ngon anh không được chê em đâu đấy.”

Thẩm Tư Bạch: “Làm sao có thể. Chỉ cần là bé yêu làm, anh sẽ ăn sạch.”

Giản Miên vui vẻ: “Thật không anh?”

Thẩm Tư Bạch: “Tất nhiên là thật rồi.”

Giản Miên: “Thẩm Tư Bạch, anh đối với em tốt quá!”

Xúc tu của Tiểu Ngũ tức đến mức tê cứng, ngòi bút dùng lực đâm một cái xuyên qua tờ giấy mỏng. Nó rất muốn đưa cho Giản Miên một thực đơn sai lệch, bảo cậu cho thật nhiều ớt và mù tạt vào thịt viên, tốt nhất là khiến Thẩm Tư Bạch sặc chết luôn!

Cầu được ước thấy, một mùi ớt nồng nặc bay tới. Tiểu Ngũ mới phát hiện nó đã viết chữ “ớt” lên giấy, mà khả năng hành động của Giản Miên lại quá nhanh.

Tiểu Ngũ ngẩng đầu định ngăn Giản Miên tiếp tục cho thêm ớt vào thịt thì không gian bên cạnh bỗng nhiên méo mó rồi xuất hiện một vết nứt màu đen. Một cái đầu đỏ hỏn thò ra từ vết nứt, nhe hai hàm răng đen sì cười nịnh bợ với nó.

Lời tác giả muốn nói:

Bạch Tuộc Nhỏ: Tối nay thêm món cho Thẩm Tư Bạch!!!

Quái vật: ???

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn